Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 35: Thiên Đạo và Thôn Phệ
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một luồng sáng trắng tinh khiết, chói lòa, xé toạc bầu trời xám xịt của Ma Vực. Đó không phải là một luồng kiếm khí đơn thuần, mà là sự ngưng tụ của 'Thiên Đạo', ý chí của Chính Đạo, cùng với sự phẫn nộ tột cùng của một Kiếm tu Kim Đan Tầng Năm.
Thanh âm 'Thiên Kiếm Tru Tà!' vang vọng. Nơi luồng sáng trắng lướt qua, không khí không bị thiêu đốt, mà bị 'tịnh hóa'. Oán khí, tử khí, ma khí đã tích tụ ngàn năm trong Ma Vực, khi chạm vào luồng sáng này, lập tức bốc hơi, tan rã như tuyết gặp nắng gắt. Tiếng gào thét ai oán của vô số tàn hồn vang lên, không phải vì bị tấn công, mà vì chúng bị 'xóa sổ' khỏi thế gian.
Toàn bộ Ma Vực ngoại vi dường như run rẩy, gào thét, cố gắng đẩy lùi thứ ánh sáng dị vật, thuần khiết đến mức đáng ghét này.
Nguyên Phàm đứng trên đỉnh Hắc Phong Sơn, ngay trung tâm của đòn tấn công, trở thành mục tiêu chính. Lần đầu tiên kể từ khi đột phá Kim Đan, hắn cảm thấy... đau đớn. Cái đau này không đến từ da thịt, mà từ sâu thẳm linh hồn.
Luồng kiếm khí này là khắc tinh tuyệt đối của hắn. Nó đại diện cho 'sự sống', 'trật tự', 'thuần khiết', đối nghịch hoàn toàn với bản chất 'hỗn loạn', 'tử vong' và 'thôn phệ' của Nguyên Phàm. Nó không chỉ muốn giết hắn, mà còn muốn 'xóa' bỏ hắn khỏi thế gian này.
'Tử Linh Vạn Hồn Đan' trong cơ thể hắn gầm lên một tiếng giận dữ, hệt như một vị vua bị kẻ thù xúc phạm ngay trên lãnh địa của mình.
Tuyết Thanh Nguyệt, trên ngọn núi đối diện, toàn thân bùng lên ánh sáng trắng. Đôi mắt nàng lạnh như băng, không một chút cảm xúc, khóa chặt lấy Nguyên Phàm. Nàng đã dồn toàn bộ sức mạnh vào đòn này, tin chắc rằng không một Ma Đầu Kim Đan Tầng Năm nào có thể sống sót dưới một kiếm 'Tru Tà' toàn lực.
Nhưng Nguyên Phàm không phải là Ma Đầu. Hắn là một thứ còn đáng sợ hơn.
Đối mặt với luồng ánh sáng hủy diệt, Nguyên Phàm không hề lùi bước. Nụ cười quái dị trên khuôn mặt tái nhợt của hắn càng sâu hơn. 'Thú vị.' Hắn chậm rãi ngẩng đầu. Hai bàn tay, vốn đang ở hai trạng thái đối nghịch, đột nhiên... chập lại.
Tay phải, đóa 'Hồng Liên Tịnh Hỏa' đỏ rực, thuần khiết, mang theo ý chí của Lý Thanh Diễm. Tay trái, vòng xoáy đen kịt, lạnh lẽo của 'Thôn Phệ Đạo', mang theo di sản của Cổ Thời.
Lửa và Vực Thẳm. Chính Đạo và Ma Đạo. Chúng va chạm vào nhau.
'ẦMMMM!' Đó không phải là sự dung hợp, mà là một sự hỗn loạn bùng nổ! Ngọn lửa Tịnh Hỏa không bị dập tắt mà bị vòng xoáy Thôn Phệ hút vào, nghiền nát, biến thành nhiên liệu. Điều này khiến vòng xoáy đen từ màu đen kịt chuyển sang một màu xám đỏ điên cuồng, hệt như một lỗ đen vừa nuốt chửng một mặt trời.
Một vòng xoáy xám đỏ, không ổn định, đầy rẫy sức mạnh hủy diệt, phình to ra, chắn trước mặt Nguyên Phàm. Đó là một bức tường, một bức tường dệt nên từ sự sống bị nghiền nát và cái chết đói khát.
Cùng lúc đó, luồng 'Thiên Kiếm Tru Tà' màu trắng tinh khiết ập đến, đâm thẳng vào trung tâm vòng xoáy xám đỏ. Không có tiếng nổ long trời lở đất như người ta vẫn tưởng. Chỉ có một âm thanh 'XÈO...O...O...O...!' chói tai, tựa như hàng ngàn tấn kim loại đang mài vào nhau, hay như nước sôi bị đổ vào băng khô.
Ánh sáng trắng của Thiên Đạo cố gắng 'tịnh hóa' vòng xoáy. Vòng xoáy xám đỏ của Thôn Phệ Đạo cố gắng 'nuốt chửng' ánh sáng. Hai luồng sức mạnh tuyệt đối đối nghịch giằng co nhau chỉ trong một phần nghìn giây. Và rồi... 'BÙMMMMMMMMMMMMMMMM!' Một vụ nổ kinh hoàng, một quả cầu ánh sáng hai màu trắng-xám bùng nổ, nuốt chửng cả hai đỉnh núi.
Hắc Phong Sơn, ngọn núi bằng hắc thiết kiên cố, gầm lên một tiếng thê thảm. Đỉnh núi nơi Nguyên Phàm đứng... bị gọt phăng đi một nửa, đất đá bị nghiền thành bột mịn, bay tung tóe.
Thiết Lang, gã Trúc Cơ Tầng Chín đang trong quá trình đột phá Kim Đan ở lưng chừng núi, bị chấn động mạnh. Gã đang ở thời điểm mấu chốt nhất, linh hồn đang dung hợp. Lực xung kích ập đến khiến gã lập tức hộc máu, linh hồn suýt nữa tan rã. Nhưng ngay lúc đó, hạt giống tử vong trong người gã lóe lên, một làn sương xám bao bọc lấy gã, hấp thụ phần lớn lực chấn động. Hạt giống này, không chỉ là xiềng xích, nó còn là 'sự bảo vệ' của chủ nhân.
Ở ngọn núi đối diện, Tuyết Thanh Nguyệt cũng bị đẩy lùi về phía sau hàng chục trượng. Nàng giơ thanh Bích Thủy Kiếm lên chắn trước mặt, nhưng vẫn cảm nhận được luồng khí tức hỗn loạn, tà ác ập vào mặt.
Nàng nín thở, nhìn chằm chằm vào trung tâm vụ nổ. Làn khói bụi tan đi, Tuyết Thanh Nguyệt trợn trừng mắt. Trong cái hố khổng lồ trên đỉnh núi, Nguyên Phàm vẫn đứng đó. Bộ áo bào xám tro của hắn đã rách bươm, để lộ lồng ngực tái nhợt. Hắn không bị thương, chỉ lùi lại ba bước. Hắn... đã 'ăn' trọn đòn tấn công của nàng.
'Khó tiêu.' Nguyên Phàm lẩm bẩm, xoa xoa lồng ngực. Cảm giác như vừa nuốt phải một cục than hồng trộn đầy mảnh thủy tinh. Luồng kiếm khí Thiên Đạo đó quá tinh thuần, 'Thôn Phệ Đạo' của hắn có thể nuốt nhưng 'tiêu hóa' rất khó khăn. Nó đang gây náo loạn trong viên Kim Đan, nhưng đồng thời cũng đang bị nghiền nát.
Tuyết Thanh Nguyệt cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Thanh Bích Thủy Kiếm trong tay nàng đang rung lên. Nó không rung vì hưng phấn, mà rung vì... sợ hãi?
Đòn 'Thiên Kiếm Tru Tà', đòn tấn công mạnh nhất của nàng ở cấp bậc Kim Đan, mang theo ý chí của Thiên Đạo... đã bị hắn nuốt chửng.
'Ngươi... ngươi không phải Ma tu.' Tuyết Thanh Nguyệt lẩm bẩm, giọng nói không còn sự phẫn nộ, chỉ còn sự bàng hoàng và một nỗi ghê tởm sâu sắc. 'Ma tu... cũng sợ Thiên Kiếm. Ma tu cũng có Tâm Ma. Ngươi... ngươi rốt cuộc là thứ gì?'
Nguyên Phàm ngẩng đầu. Hắn đã tiêu hóa xong chút kiếm khí cuối cùng, cảm thấy viên Kim Đan của mình mạnh thêm một chút. Hắn nhìn nàng, như một nhà khoa học đang quan sát một mẫu vật thú vị. 'Một câu hỏi hay. Ta cũng đang tự hỏi.' Hắn bước ra khỏi cái hố. 'Nhưng 'thứ này' vừa ăn một món khai vị không tệ. Và ngươi... mùi vị của ngươi... rất đặc biệt.' Hắn liếm môi, một hành động vô thức của cơn đói. 'Nó tinh khiết. Ta muốn nếm thử.'
'Nghiệt súc!' Sự ghê tởm của Tuyết Thanh Nguyệt bùng nổ. Nàng hiểu rồi. Hắn không phải là một kẻ tu luyện, mà là một con quái vật ăn thịt.
Nàng không ngần ngại. Đã không thể dùng một đòn giết chết, vậy thì phải dùng 'trận'. Nàng là Kiếm tu của Thiên Kiếm Sơn. 'Thiên Hà Kiếm Trận!' Nàng giơ kiếm lên trời. Thanh Bích Thủy Kiếm phân tách, một thành hai, hai thành bốn, bốn thành hàng vạn. Trong chốc lát, bầu trời xám xịt của Ma Vực bị thắp sáng. Hàng vạn thanh kiếm ánh sáng màu trắng, lơ lửng, tạo thành một dải ngân hà kiếm khí, khóa chặt lấy Nguyên Phàm.
'Kiếm của ta, là Thiên Đạo. Nó sẽ tịnh hóa ngươi khỏi thế gian này!' 'VÚT! VÚT! VÚT!' Cơn mưa kiếm ánh sáng, mang theo ý chí Tru Tà, đồng loạt lao xuống. Không một kẽ hở, không một đường lui. Đây là một trận pháp tuyệt sát.
Nguyên Phàm đứng giữa cơn mưa kiếm, ngẩng đầu. Hắn đột nhiên bật cười. 'Ngươi dùng 'trận' với ta? Ở Ma Vực sao?' 'Ngươi dùng kiếm của 'Thiên Đạo' ư?' Hắn giang hai tay ra. 'Vậy để ta xem, Thiên Đạo của ngươi... có giết được 'Oán Hận' của nơi này không?'
Hắn dậm mạnh chân xuống đỉnh Hắc Phong Sơn. Hắn không dùng 'Hồng Liên Tịnh Hỏa', cũng không dùng 'Thôn Phệ Đạo'. Hắn dùng những thứ hắn vừa 'ăn' được. 'Vạn Quỷ Phiên!' Hình xăm lá cờ trên cánh tay hắn sáng rực lên. Một lá cờ đen kịt, rách nát, khổng lồ, bung ra từ lưng hắn, bay vút lên trời, che khuất cả bầu trời. Lá cờ gào thét, không phải với hai linh hồn Kim Đan mà Nguyên Phàm đã nuốt, mà là với hàng vạn tàn hồn mà Quỷ Mẫu đã thu thập.
'Vạn Quỷ Âm Hỏa!' Lá cờ bùng lên ngọn lửa xanh lục quỷ dị. Hàng vạn tàn hồn bay ra, biến thành một cơn lốc Âm Hỏa, lao lên đón nhận cơn mưa kiếm. 'ẦM ẦM ẦM ẦM!' Tiếng nổ vang lên liên tục. Kiếm khí Thiên Đạo đụng độ Âm Hỏa. Kiếm khí sắc bén 'tịnh hóa' từng con quỷ, trong khi Âm Hỏa thì vô tận, dùng số lượng để mài mòn kiếm khí.
Tuyết Thanh Nguyệt nhíu mày. Trận pháp của nàng đang bị chặn lại! 'Chỉ có vậy ư?' Nguyên Phàm lắc đầu. Hắn dậm chân lần nữa. 'Ngươi còn quên... ta đang đứng trên một bãi tha ma.' 'Thi Đạo! Cốt Đạo! Khởi!' Hắn dùng cảm ngộ của Thi Quỷ Vương và Bạch Cốt Lão Lão.
'GRÀÀÀÀÀÀ!' Toàn bộ Hắc Phong Sơn rung chuyển. Đây vốn là một ngọn núi của Ma Vực, dưới lớp đất đá là vô số xương cốt của yêu thú và Ma tu đã chết từ ngàn năm. Mặt đất nứt ra. Hàng trăm, hàng ngàn bộ xương khô, từ những bộ xương Luyện Khí nhỏ bé đến những bộ xương Trúc Cơ khổng lồ của yêu thú, đồng loạt trồi dậy. Mắt chúng bùng lên ngọn lửa tử khí xám tro của Nguyên Phàm.
Chúng không tấn công, mà bò trườn, lắp ráp lại với nhau. Một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra: một con Cốt Long khổng lồ, còn lớn hơn con hắn từng dùng ở Âm Phủ Điện gấp mười lần, đang được 'xây dựng' từ chính ngọn núi. Xương sườn của nó là những tảng đá hắc thiết, cột sống của nó là xương của một con Ma Giao cổ đại. Một con 'Sơn Mạch Cốt Long' đã hình thành.
Nó gầm lên một tiếng, không phải bằng âm thanh mà bằng sự rung động của linh hồn, sau đó lao thẳng lên trời, dùng thân hình khổng lồ của mình che chắn cho Nguyên Phàm, hứng trọn cơn mưa kiếm.
'KENG! KENG! KENG! KENG!' Kiếm khí Thiên Đạo chém vào con Cốt Long, khiến xương cốt vỡ vụn. Nhưng nó là một ngọn núi! Xương vỡ, lập tức có xương khác từ ngọn núi bay lên lấp vào!
'Kiếm của ngươi rất sắc.' Nguyên Phàm đứng dưới con Cốt Long, ngẩng đầu nhìn Tuyết Thanh Nguyệt, giọng nói đầy mỉa mai. 'Nhưng nó có thể chém hết oán hận của Vạn Quỷ Phiên không? Nó có thể chém nát cả ngọn núi này không?' 'Ở đây... ta là vô tận.'
Tuyết Thanh Nguyệt tái mặt. Nàng nhận ra một sự thật kinh hoàng: Nàng đang ở trong 'lãnh địa' của hắn. Ma Vực – nơi mà cái chết, xương tàn và oán hận là vô tận. Toàn bộ môi trường này đều là vũ khí của hắn. Linh lực Chính Đạo của nàng, dùng một phần, mất một phần. Nàng không thể hấp thụ linh khí ở đây.
Nàng đang chiến đấu với cả một thế giới. Nàng không thể thắng trong một cuộc chiến tiêu hao. Nàng là một Kiếm tu, mà Kiếm tu thì không bao giờ chiến đấu một trận chiến mà mình không thể thắng. Nàng phải kết thúc nó bằng một đòn duy nhất.
Nàng nhìn con Cốt Long khổng lồ, nhìn Vạn Quỷ Phiên đang gào thét. Nàng biết, tấn công vật lý đã vô dụng. Nàng cắn đầu lưỡi. Một giọt máu vàng óng, mang theo kiếm khí tinh thuần, bắn lên thanh Bích Thủy Kiếm. 'Ngươi... là một sự sỉ nhục của trời đất. Tâm của ngươi... chắc chắn đầy rẫy tội ác. Ta sẽ dùng một kiếm này, chém nát 'Tâm Ma' của ngươi!'
Nàng từ bỏ Thiên Hà Kiếm Trận. Hàng vạn thanh kiếm ánh sáng hợp lại, quay về thanh Bích Thủy Kiếm. Nàng giơ kiếm lên, nhắm thẳng vào trán Nguyên Phàm. Đây là đòn tấn công Thần Thức, đòn tấn công vào Đạo Tâm. 'Thiên Kiếm... Vấn Tâm!'
Một luồng sáng trắng, không còn chói lòa, mà ngưng tụ lại thành một mũi kim duy nhất, bắn ra. Nó xuyên qua con Cốt Long, xuyên qua Vạn Quỷ Phiên, nhắm thẳng vào thức hải, vào Tâm Ma, vào điểm yếu lớn nhất của mọi Ma tu.
Nàng tin chắc, một kẻ đã 'ăn' nhiều linh hồn như hắn, tâm trí chắc chắn đã bị ô nhiễm, đầy rẫy Tâm Ma. Một kiếm này sẽ kích nổ tất cả, khiến hắn tự nổ tung từ bên trong.
Mũi kim ánh sáng đã đến trán Nguyên Phàm. Nguyên Phàm không né, thậm chí còn không phòng thủ. Hắn lẳng lặng... chờ đợi nó. 'Vấn Tâm? Hỏi tâm của ta sao?' Hắn thì thầm. 'Ngươi sai rồi.'
Mũi kim ánh sáng đâm thẳng vào thức hải của hắn. Tuyết Thanh Nguyệt chuẩn bị nghe tiếng gào thét. Nhưng... nàng không thấy gì. Mũi kim ánh sáng của nàng đâm vào một không gian trống rỗng. Một thức hải rộng lớn, nhưng không có Tâm Ma, không có ký ức hỗn loạn, không có tội ác.
Nó chỉ có một thứ: ở trung tâm thức hải là viên 'Tử Linh Vạn Hồn Đan' xám tro đang lẳng lặng xoay tròn. Và bên cạnh nó là cái cối xay khổng lồ, đen kịt của 'Thôn Phệ Đạo'. Tâm của hắn, Đạo của hắn... chính là 'Thôn Phệ'. Hắn không có Tâm Ma, vì hắn chính là Tâm Ma của vạn vật.
Mũi kim ánh sáng 'Vấn Tâm' tựa như một con cừu non đi lạc vào hang cọp. Cái cối xay... bắt đầu xoay tròn. Nó không quan tâm đây là kiếm khí hay Thần Thức, đối với nó, mọi thứ đều là 'thức ăn'.
Một lực hút kinh hoàng, từ cấp độ linh hồn, khóa chặt lấy mũi kim ánh sáng. 'Không...!' Tuyết Thanh Nguyệt cảm thấy một điều không thể tin nổi. Đòn tấn công Đạo Tâm của nàng... đang bị 'ăn'! Nàng cố gắng rút Thần Thức về, nhưng đã quá muộn.
Cái cối xay nghiền nát mũi kim. Và lực hút, thông qua sợi dây liên kết Thần Thức, truyền ngược lại! Nó đang cố gắng... 'ăn' cả linh hồn của nàng!
'PHỤT!' Tuyết Thanh Nguyệt hộc ra một ngụm máu vàng óng. Thần Thức của nàng bị xé rách một mảng lớn. Thanh Bích Thủy Kiếm trong tay nàng kêu lên một tiếng 'keng' ai oán, thân kiếm xuất hiện một vết nứt nhỏ. Đạo Tâm của nàng... đã bị tổn thương!
Nàng nhìn Nguyên Phàm, đôi mắt đẹp giờ đây ngập tràn sự sợ hãi. Đây không phải là Ma. Đây là một thứ... vượt qua cả sự hiểu biết của Thiên Kiếm Sơn. Nàng phải chạy!
Nàng không một chút do dự, không quan tâm đến thể diện. Nàng phải mang thông tin này về! Nàng bóp nát một tấm ngọc phù treo trên cổ, một món bảo vật cứu mạng mà Sư Tôn ban cho. 'Thiên Lý Phá Không Phù!'
Một luồng ánh sáng trắng tinh khiết, mang theo sức mạnh không gian, bao bọc lấy nàng. 'Muốn chạy ư?' Nguyên Phàm, kẻ vừa 'ăn' một đòn Thần Thức, đang cực kỳ hưng phấn. Hắn sẽ không để con mồi ngon như vậy trốn thoát. 'Tử Linh Pháp Vực! Đóng băng!'
Nhưng vô ích. Tấm ngọc phù kia là bảo vật của Chính Đạo, mang theo sức mạnh 'Thiên Đạo', xé rách không gian hỗn loạn của Ma Vực, xé rách cả 'Tử Linh Pháp Vực' của hắn. Cơ thể Tuyết Thanh Nguyệt mờ đi, tan biến vào hư không.
Nguyên Phàm khựng lại. Hắn thất bại trong việc bắt giữ nàng. Hắn đứng trên đỉnh núi tan hoang. Con Cốt Long khổng lồ tan rã, Vạn Quỷ Phiên bay về, biến thành hình xăm. Hắn... hơi khó chịu. Con mồi ngon nhất... đã chạy mất.
Nhưng rồi, hắn cúi xuống. Thanh Bích Thủy Kiếm – thanh cổ kiếm màu xanh ngọc, pháp bảo bản mệnh của Tuyết Thanh Nguyệt. Vì Thần Thức bị tổn thương quá nặng, lại vội vàng bỏ chạy, nàng... đã làm rơi nó.
Nguyên Phàm bước tới, nhặt thanh kiếm lên. 'Keng... keng...!' Thanh kiếm Chính Đạo rung lên bần bật trong tay hắn, kiếm khí lạnh như băng cố gắng đâm vào tay hắn, 'tịnh hóa' hắn.
Nguyên Phàm mỉm cười. 'Đồ ăn ngon. Và còn để lại dao nĩa.' Hắn dùng 'Tử Linh Pháp Tắc' bao bọc, áp chế sự phản kháng của thanh kiếm. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi Tuyết Thanh Nguyệt biến mất, ánh mắt đầy nuối tiếc, như một kẻ sành ăn vừa để vuột mất một món sơn hào hải vị.
Hắn quay người, nhìn xuống lưng chừng núi. Thiết Lang, gã hộ pháp của hắn, đang nằm trong một cái kén máu và tử khí. Khí tức của gã đã hoàn toàn ổn định, đạt đến Kim Đan Tầng Một. Huyết Linh Giáo, cuối cùng, cũng có một Hộ Pháp Kim Đan đúng nghĩa.
'Thiết Lang.' Nguyên Phàm gọi. Cái kén vỡ ra. Thiết Lang, toàn thân đẫm máu nhưng ánh mắt đầy sức mạnh, quỳ xuống. 'Đa tạ Giáo Chủ... tái tạo!'
'Dọn dẹp đi.' Nguyên Phàm ném thanh Bích Thủy Kiếm cho gã. 'Cầm lấy. Dùng tử khí của ngươi mài mòn nó, biến nó thành kiếm của ngươi.' Thiết Lang sững sờ, rồi run rẩy nhận lấy thanh Thần Kiếm.
Nguyên Phàm nhìn về phía Tây. 'Âm Sát Thành, đang chờ chúng ta.' Hắn đã no, đã mạnh hơn. Và hắn... vừa có một món đồ chơi mới.