Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 5: Luyện Khí Tầng Một
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cơn đói đã được giải quyết, nhưng vấn đề cốt lõi vẫn còn đó.
Nguyên Phàm ngồi xếp bằng trong căn phòng củi rách nát, tay đặt lên đầu gối, cố gắng vận dụng bài khẩu quyết Dẫn Khí yếu ớt mà Triệu trưởng lão ban cho.
Vô dụng.
Khẩu quyết này đúng như tên gọi, chỉ có thể "dẫn khí", giúp lưu thông khí huyết, khiến cơ thể phàm nhân khỏe mạnh hơn một chút để làm việc nặng. Nó hoàn toàn không phải là công pháp "nạp khí", không thể hấp thụ linh khí của trời đất vào đan điền.
Hắn thử cảm nhận linh khí. Linh khí ở khu tạp dịch mỏng manh như sương khói, nhưng vẫn tồn tại. Hắn cố gắng hít thở, tưởng tượng mình hút chúng vào cơ thể.
Linh khí quả nhiên tiến vào. Nhưng cơ thể của hắn như một đầm lầy.
Thân là Ngũ Hành Tạp Linh Căn, cơ thể hắn không thiên về bất cứ thuộc tính nào. Khi linh khí Kim tiến vào, linh khí Mộc trong cơ thể hắn lập tức phản kháng. Khi linh khí Hỏa vừa xuất hiện, linh khí Thủy đã vội vã dập tắt. Chúng xung đột, triệt tiêu lẫn nhau, cuối cùng tan biến không còn chút dấu vết, chỉ để lại trong kinh mạch hắn một cơn đau nhức âm ỉ.
"Phế vật. Đúng là phế vật." Nguyên Phàm nắm chặt tay.
Người khác tu luyện, sợ nhất là tẩu hỏa nhập ma. Bởi vì tẩu hỏa nhập ma, nhẹ thì kinh mạch đứt đoạn, tàn phế cả đời; nặng thì linh khí bạo thể, nổ tan xác.
Tẩu hỏa nhập ma, đồng nghĩa với cái chết.
Nhưng Nguyên Phàm...
Hắn nhìn vách tường ẩm mốc trước mặt, ánh mắt dần trở nên điên cuồng, pha lẫn sự quyết đoán.
"Ta... không sợ chết."
Nếu người khác chỉ có một con đường, một cơ hội, thì hắn có vô số. Hắn có thể thử con đường nguy hiểm nhất, con đường mà không một ai dám đi. Hắn sẽ dùng chính cái chết để tìm ra con đường tu luyện cho Tạp Linh Căn.
Hít một hơi thật sâu, Nguyên Phàm nhắm mắt lại. Hắn không cố gắng dẫn dắt từng chút một nữa. Hắn dùng ý chí của mình, thô bạo kéo linh khí hỗn tạp xung quanh, ép chúng chui vào kinh mạch.
"Ầm!"
Như một dòng lũ cố gắng chảy qua một ống hút. Linh khí ngũ hành xung đột dữ dội ngay trong kinh mạch của hắn. Cảm giác như hàng ngàn cây kim cùng lúc đâm chích.
"Rắc!"
Hắn nghe thấy tiếng vỡ vụn vang lên từ bên trong cơ thể. Kinh mạch của hắn đã rạn nứt.
Máu tươi trào ra từ thất khiếu (hai mắt, hai tai, hai mũi, miệng). Cơn đau tột cùng ập đến.
Chết lần thứ 9.
...
Nguyên Phàm mở bừng mắt, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Hắn vẫn ngồi xếp bằng trong phòng củi. Cơn đau đớn toàn thân vẫn còn âm ỉ trong tâm trí, nhưng cơ thể hắn hoàn toàn nguyên vẹn.
Hắn đã sống lại. Quay trở lại thời điểm mười phút trước.
"Quá thô bạo... không thể ép chúng cùng lúc như vậy." Hắn lẩm bẩm, mặt tái nhợt.
Hắn nghỉ ngơi vài phút để tinh thần ổn định, rồi tiếp tục.
"Lần này, thử dẫn dắt Hỏa linh khí trước, dùng nguyên lý Hỏa sinh Thổ..." Hắn cố gắng chọn lọc linh khí.
Nhưng Tạp Linh Căn không cho phép hắn lựa chọn. Khi hắn hút Hỏa, Thủy linh khí cũng tự động bị hút vào để dập tắt.
"Ầm!"
Linh khí Thủy-Hỏa đối chọi ngay trong lồng ngực. Hắn cảm thấy nội tạng như bị nướng chín rồi lại đóng băng trong nháy mắt.
Chết lần thứ 10. Tẩu hỏa nhập ma.
...
Hắn tỉnh lại. Khuôn mặt không còn chút máu.
"Tiếp tục!"
Lần này, hắn thử dùng ý chí tách chúng ra, dẫn năm loại linh khí đi năm con đường khác nhau.
Thất bại. Linh khí hỗn loạn, đâm thủng đan điền của hắn. Chết lần thứ 11.
...
Hắn tỉnh lại.
"Thử theo vòng tuần hoàn Tương Sinh... Kim sinh Thủy, Thủy sinh Mộc..."
Thất bại. Linh khí xung đột còn dữ dội hơn, cơ thể hắn như bị ngũ mã phanh thây từ bên trong. Chết lần thứ 12.
...
Hắn tỉnh lại.
"Thử vòng Tương Khắc!"
Thất bại. Chết lần thứ 13.
...
"Hộc... hộc..."
Nguyên Phàm tỉnh lại lần thứ năm trong đêm. Linh hồn hắn mệt mỏi đến cực điểm, cảm giác như một ngọn nến có thể tắt ngóm bất cứ lúc nào. Hắn nhận ra, "Tử Vong Hồi Đãng" không phải là vô hạn. Mỗi lần chết đi sống lại, linh hồn hắn đều bị hao mòn. Nếu hắn chết thêm vài lần nữa mà không tìm ra cách, có lẽ hắn sẽ thật sự hồn phi phách tán.
Hắn phải thành công trong lần này.
Hắn ngồi im, không vội vàng thử nghiệm. Hắn hồi tưởng lại cảm giác của năm lần chết vừa rồi. Năm lần kinh mạch vỡ nát, năm lần tẩu hỏa nhập ma.
"Sai rồi. Tất cả đều sai." Hắn lẩm bẩm.
"Ta không nên cố gắng dập tắt sự xung đột. Tạp Linh Căn vốn dĩ là xung đột. Ta không nên né tránh nó, mà phải... cân bằng nó!"
Một ý nghĩ điên rồ chợt lóe lên. Nếu hắn không thể khiến chúng ngừng đánh nhau, vậy thì hãy để chúng đánh nhau, nhưng theo một trật tự do hắn đặt ra!
Hít một hơi thật sâu, Nguyên Phàm dùng chút tinh thần lực cuối cùng.
Lần này, hắn không cố dẫn dắt. Hắn mở toang cơ thể. Hắn ra lệnh cho cả năm loại linh khí: "Vào đây!"
Linh khí ngũ sắc hỗn tạp ùa vào cơ thể hắn như một cơn lốc xoáy. Chúng lập tức chuẩn bị bùng nổ như những lần trước.
Nhưng ngay lúc đó, ý chí của Nguyên Phàm, thứ đã được rèn giũa qua mười ba lần chết, thứ đã nhìn thẳng vào sự phản bội và tuyệt vọng, mạnh mẽ chen vào giữa.
"Cân bằng!" Hắn gầm lên trong tâm trí.
Ý chí của hắn không cố gắng dập tắt bất cứ loại linh khí nào. Nó đóng vai trò như một cái trục ở trung tâm. Hắn ép năm dòng linh khí xoay tròn quanh ý chí của hắn. Hỏa không được đốt Mộc, vì Kim đang kìm hãm. Thủy không được dập Hỏa, vì Thổ đang ngăn cản.
Chúng tạo thành một vòng xoáy ngũ sắc nhỏ bé, thô sơ, đầy rẫy nguy hiểm, nhưng... nó đã ổn định!
"Grừ..." Nguyên Phàm nghiến chặt răng, gân xanh nổi đầy trên trán. Cảm giác như đang dùng tay không để điều khiển năm con ngựa hoang đang lồng lộn.
Vòng xoáy ngũ sắc từ từ chảy qua kinh mạch đã bị hắn "thử sai" năm lần. Nó đau đớn, nhưng không vỡ.
Dòng khí lưu chuyển một vòng, cuối cùng...
"Ong!"
Một tiếng động nhẹ vang lên trong đan điền. Dòng khí ngũ sắc lắng đọng lại, tụ thành một tia linh lực nhỏ như sợi tóc, nằm yên trong đan điền trống rỗng.
Nguyên Phàm mở bừng mắt.
Thế giới trước mắt hắn trở nên rõ ràng hơn. Hắn có thể nghe thấy tiếng côn trùng rả rích bên ngoài phòng củi, nhìn rõ từng hạt bụi li ti đang bay lơ lửng trong không khí. Một cảm giác ấm áp, dù yếu ớt, nhưng là một sức mạnh thật sự, lan tỏa từ đan điền.
Hắn đã thành công.
Luyện Khí Tầng Một.
Hắn mất một đêm, và năm cái mạng, để làm điều mà người có linh căn bình thường cũng phải mất một tháng.
Nguyên Phàm không hề tỏ ra vui mừng. Hắn lập tức thu liễm khí tức. Tia linh lực ngũ sắc lập tức ẩn mình. Hắn ngã vật ra đống rơm rạ, giả vờ ngủ say như một tạp dịch phế vật đã kiệt sức sau một ngày làm việc vất vả.
Hắn biết, ở nơi này, một phế vật biết tu luyện còn nguy hiểm hơn một phế vật thật sự.