Tui Flop Cỡ Đó Mà Siêu Sao Đuổi Tới Tận Quê Nhà Luôn Á? thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Á á á á á! Mau nhìn động tác của Cửu Thương kìa!”
“Ôi mẹ ơi! Chị em ơi, họ làm từ phía sau kìa! Chúng ta được chứng kiến cảnh 'hậu nhập' trực tiếp rồi!”
Rầm.
Đầu óc tôi như đóng băng.
Cơ thể càng lúc càng trở nên kỳ lạ, đặc biệt là tấm lưng đang dán chặt lấy lồng ngực nóng rực của người kia cứ tê rần rần.
Trong cơn hoảng loạn tột độ, tôi phải dùng hết sức bình sinh mới gỡ được tay Địch Cửu Thương ra.
Cũng vì mải vùng vẫy, tôi sơ ý giẫm phải cái chai nước lăn lóc dưới chân.
Chân nam đá chân chiêu, tôi trượt chân ngã oạch một cái, mông đập xuống đất đau điếng.
Mặt Địch Cửu Thương cắt không còn giọt máu, hắn hốt hoảng hỏi: “Anh có sao không?”
Tôi chẳng dám nhìn hắn, cũng không dám nắm lấy bàn tay đang đưa ra mà vội vàng lồm cồm bò dậy nhanh như chớp.
“Đừng... đừng lo, anh không sao cả.”
Hắn nhìn tôi chằm chằm, vẫn giữ nguyên tư thế đưa tay ra giữa không trung. Sau đó, hắn liếc nhìn về phía đám đông hỗn loạn, đáy mắt u ám không che giấu nổi sự tức giận.
Hắn quay sang quản lý vừa hớt hải chạy tới, lạnh lùng ra lệnh: “Báo cảnh sát.”
Tôi hoảng hốt ngước lên nhìn hắn, rồi lại cụp mắt lảng tránh ngay: “Anh thật sự không sao mà!”
Hắn không tin.
Nhóc con cố chấp kinh khủng, chẳng chịu rời đi mà cứ nằng nặc đòi kiểm tra vết thương cho tôi.
Hết cách, tôi đành đỏ mặt tía tai lôi hắn vào một góc khuất, mặc kệ cho hắn nắn tay nắn chân kiểm tra một lượt từ trên xuống dưới.
Xác nhận tôi vẫn lành lặn, hắn mới chịu thở phào nhẹ nhõm.
Thế mà ngay sau đó, hắn thản nhiên nắm chặt lấy tay tôi, dứt khoát không chịu buông ra.
Tôi giật...
Giật mãi không ra!
Tôi trân trối nhìn hắn: “...”
Nhóc con rốt cuộc là ngây thơ thật hay giả vờ không biết vậy?
Đến kẻ chậm tiêu như tôi còn biết hành động ấy nghiêm trọng thế nào!
“Nè người anh em, tình hình đã đủ loạn lắm rồi đấy!”
Hắn muốn lên hot search đến phát điên hả?
Đằng xa bỗng lóe lên ánh đèn flash.
Tôi thầm kêu khổ trong lòng!
Mải đối phó với fan mà quên béng mất sự hiện diện của cánh săn ảnh!
Tôi túm vạt áo hắn giật giật, nhắc nhở: “Làm thế thì lên hot search đấy người anh em!”
Vậy mà hắn dửng dưng như không.
Thậm chí hắn còn giơ cao bàn tay đang đan chặt lấy tay tôi lên, cố tình đung đưa trêu ngươi về phía ống kính như sợ thiên hạ không ai biết.
Hắn quay sang nhìn tôi, vẻ mặt trịnh trọng vô cùng: “Để tránh xảy ra biến cố thêm lần nữa, em bắt buộc phải túc trực bên cạnh anh hai mươi bốn trên bảy.”
Đầu óc tôi hiếm khi nảy số nhanh đến thế: Chẳng phải đây là kịch bản tổng tài bá đạo...