Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 32: Khởi Quay Cảnh Đầu
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thư Thời ngẩn ra: "Đại mỹ... ấy nhầm, anh Diệp à, sao anh ở đây vậy?"
Diệp Vọng đứng trước cửa phòng 614, đưa mắt nhìn Thư Thời, rồi liếc sang Tiểu Hiên đang đi theo sau cậu: "Đúng lúc rảnh nên tới đây xem sao."
Cánh cửa phía sau Diệp Vọng đã mở, trên tay anh ta cũng không cầm đồ gì, chắc đã dọn dẹp xong trước đó.
Nghe vậy, Thư Thời nở nụ cười gượng: "Vậy tốt quá, em còn sợ sẽ không liên lạc được với anh nữa." Ngộ nhỡ lúc mua quà không liên lạc được thì phiền phức lắm.
Diệp Vọng nghe xong, vẻ mặt giãn ra đôi chút.
Đây là lần đầu tiên hồ ly ngốc xa nhà, hẳn vẫn chưa quen lắm, bám người như vậy.
Sau khi tạm biệt đại mỹ nhân, Thư Thời vào phòng thu dọn hành lý, không nói gì thêm.
Dù sao lúc bọn họ đến khách sạn cũng đã 9 giờ 20, 10 giờ là lễ khai máy, không thể đến muộn.
Địa điểm quay phim được đặt tại một trường đại học ở thành phố S. Khung cảnh của trường đại học này đã lên hot search trên Weibo nhiều lần, cũng từng có rất nhiều đoàn phim quay ở đây.
Khách sạn cách cổng chính trường đại học không xa, Thư Thời và Tiểu Hiên vội vàng thu dọn hành lý, lúc chạy tới sân thể dục trong khuôn viên trường vừa đúng 9 giờ 50.
Không sớm mà cũng không muộn, vừa vặn đúng lúc, còn mười phút để thợ trang điểm thêm một lớp trang điểm đơn giản.
Một số đạo diễn rất coi trọng lễ khai máy, có chút yếu tố huyền học. Họ cảm thấy lễ khai máy thuận lợi thì lúc đoàn phim quay phim mới suôn sẻ được.
Đạo diễn Lưu chính là một trong số đó.
Cho nên đạo diễn Lưu cũng rất khắt khe với vị trí đứng ở lễ khai máy.
Nam nữ chính đứng giữa hàng đầu tiên, Thư Thời đóng nam thứ đứng bên cạnh nam chính Liêu Hàng, và cứ thế sắp xếp theo thứ tự. Trương Đồng Hâm đóng vai bạn cùng phòng của nam chính gần như đã đứng tới mép ảnh chụp.
Không biết là diễn viên quần chúng nào xếp phía sau lại muốn chen lên trước, cố gắng lộ mặt trong ảnh, khiến Trương Đồng Hâm bực mình.
Hắn ta liếc mắt nhìn Liêu Hàng đang đứng ở vị trí trung tâm cùng với Thư Thời đang nói cười với Liêu Hàng, quai hàm khẽ siết chặt, ánh mắt không mấy thân thiện.
Nhan sắc của Liêu Hàng với hắn ta tương đương nhau, nhưng Liêu Hàng là tiểu sinh đình đám trên màn ảnh năm ngoái, có thể giành được vai nam chính, hắn ta cũng không có ý kiến gì.
Còn cái bình hoa Thư Thời, ngoại trừ khuôn mặt nhìn tạm được kia, ngay cả lúc cùng đọc kịch bản cũng ngơ ngẩn. Một người như vậy sao lại có thể giành được vai nam thứ?
Sau khi lễ khai máy kết thúc là cảnh quay đầu tiên.
Trước khi quay, đạo diễn Lưu tìm Diệp Vọng đang đứng quan sát lễ khai máy vừa nãy: "Diệp tổng, ngài có muốn đến chỗ máy quay để xem không?"
Diệp Vọng đứng một bên, bóng dáng sạch sẽ tuấn tú hoàn toàn không ăn nhập với khung cảnh ồn ào xung quanh, như thể được ngăn cách bởi một lớp màng bảo vệ.
Nghe thấy lời mời của đạo diễn, hắn cũng không có hứng thú gì: "Không cần đâu, ông cứ bận việc ông là được, lúc nào muốn tự khắc tôi sẽ đến xem."
Đạo diễn Lưu nghe xong lời từ chối của đối phương thì cũng thở phào nhẹ nhõm. Chẳng may Diệp tổng muốn tới thật thì ông cũng không thể thả lỏng được.
Lúc ông đang ngẫm nghĩ thì thấy trợ lý đi theo Diệp tổng đã trở lại, còn cả một đám người đi phía sau anh ta, từng người cầm ô che nắng, bàn, ghế tựa các loại. Chỉ trong vài phút đã dựng lên một chỗ nghỉ ngơi nhỏ.
Đạo diễn Lưu thấy cảnh này mà há hốc miệng. Sáng nay lúc nhìn thấy Diệp tổng, ông đã kinh ngạc đến ngây người. Trước không có ai nói với ông rằng vị đại phật này sắp tới, ông còn sợ mình đã sơ suất.
Kết quả thì sao, vị đại phật này chẳng khác gì đi nghỉ dưỡng, còn tự mang đội ngũ phục vụ của mình tới.
Chỉ có điều, nhìn dáng vẻ Diệp tổng đang nằm trên ghế, ánh mắt lại luôn hướng về cảnh quay trên sân, đạo diễn Lưu cảm thấy có gì đấy không đúng lắm.
Trong buổi lễ khai máy vừa rồi, ông đề nghị chụp ảnh chung, Diệp tổng cũng nói là không cần. Cuối cùng, hắn đứng một bên nhìn chằm chằm vào khu vực trung tâm, nhìn qua còn rất nghiêm túc.
Đạo diễn Lưu ngầm hiểu ra và bắt đầu suy nghĩ, hay là do nhìn trúng Chương Thi Vân?
Buổi đọc kịch bản hôm trước, ánh mắt của Diệp tổng cũng thường hay nhìn về hướng của cô ấy.
Nghĩ vậy, đạo diễn Lưu nhìn thoáng qua Chương Thi Vân đang uống đồ uống nóng, khuôn mặt xinh đẹp như mối tình đầu quả thực rất dễ khiến đàn ông nảy sinh d*c v*ng che chở.
Sau khi nghĩ lại, tâm trạng của đạo diễn Lưu hơi phức tạp.
Ông chỉ là một đạo diễn nhỏ, không thể so bì với những nhân vật lớn, về sau chỉ có thể để ý nhiều hơn.
Đạo diễn Lưu, người rất chú trọng đến phong thủy và vận mệnh, cũng rất thận trọng trong việc xử lý cảnh quay đầu tiên.
Cảnh quay đầu, phải chọn diễn viên ít có khả năng mắc lỗi, còn phải chọn cảnh nào đơn giản chút, như thế tỷ lệ thành công sẽ lớn hơn nhiều.
Cảnh đầu tiên diễn ra suôn sẻ, các cảnh tiếp theo cũng sẽ thuận lợi.
Đạo diễn Lưu nhìn kịch bản, vẫn còn do dự không biết nên chọn cảnh nào. Thật sự thì diễn xuất của Thư Thời khiến ông rất kinh ngạc mà cũng rất đánh giá cao, nhưng dù sao cũng không có kinh nghiệm, nếu có sự cố gì thì cũng khó xử lý.
So sánh một hồi xong, cuối cùng ông vẫn chọn một cảnh của nam nữ chính làm cảnh quay đầu.
Kỹ năng diễn xuất của Liêu Hàng và Chương Thi Vân không quá xuất sắc nhưng lại ổn định hơn.
"Ánh nắng rực rỡ không đổi, thanh xuân hãy còn ở đây" hồi 1, cảnh 4 lần một, action!" Cùng với tiếng hô của đoàn phim, "Thanh xuân hãy còn ở đây" chính thức bắt đầu.
Lúc này không đến lượt Thư Thời nên cậu chỉ đứng bên cạnh xem, tự hỏi liệu mình có học được thêm điều gì hay không.
Cậu cầm cốc đồ uống nóng mà trợ lý Chương Thi Vân vừa chia cho mọi người, mắt hướng về phía Liêu Hàng và Chương Thi Vân ở giữa sân, thỉnh thoảng nhấp một ngụm.
Đột nhiên bên cạnh xuất hiện một bóng người: "Bây giờ có còn căng thẳng không?"
Đại mỹ nhân thình lình xuất hiện dọa Thư Thời hoảng sợ, nghe xong đứng sững một lúc mới nhận ra việc này lần trước ăn cơm bản thân cậu đã nói, sợ đến lúc quay sẽ bị căng thẳng.
"Giờ tới hiện trường rồi cảm giác vẫn ổn, không giống tưởng tượng của em lắm. Tất cả mọi người đều có vẻ rất chuyên nghiệp, cũng rất tốt bụng." Vì vậy, lúc này cậu cũng không lo lắng lắm.
Tuy vậy, khó cho một người bận rộn như đại mỹ nhân đây còn nhớ rõ chuyện nhỏ nhặt này.
"Mà anh tới đây làm gì thế?" Đại mỹ nhân là nhà đầu tư, nhưng lúc quay phim chẳng cần đến nhà đầu tư làm gì, nhà đầu tư chỉ cần rót tiền là đủ.
Tuy rằng sáng nay anh ấy đã nói sẽ đến xem nhưng cậu chỉ nghĩ đó là câu nói cho có lệ thôi, đại mỹ nhân nhìn qua loa một chút sẽ về. Cuối cùng cậu lại nhìn thấy cái khu nghỉ ngơi kia, chẳng giống sẽ xem qua loa rồi đi chút nào.
Diệp Vọng nghiêng đầu nhìn cậu: "Nói rồi, rảnh quá nên đến xem." Xem ra trí nhớ của hồ ly ngốc cũng không tốt lắm.
Thư Thời "Ồ" một tiếng, im lặng.
"Qua đây ngồi." Đây là một câu nói đơn giản.
Thư Thời liếc nhìn khu nghỉ ngơi xa hoa bên kia, lắc đầu: "Không cần đâu." Nhiều người nhìn lắm.
"Tại sao?"
Thư Thời nhìn nhìn, thấy hắn thật sự không hiểu mới bước sang bên cạnh hai bước, lại gần giải thích với hắn: "Anh là nhà đầu tư, chúng ta phải giữ kẽ, hiểu chứ?" Sao đại mỹ nhân chẳng hiểu tí nào về chuyện đối nhân xử thế vậy, người lướt internet nhiều như cậu còn biết nhiều hơn.
"Sao phải giữ kẽ?"
Thư Thời lại hạ giọng xuống, thì thầm: "Là quan hệ không trong sáng ấy."
Diệp Vọng nhíu mày, quan hệ giữa họ còn cần phải phân biệt thuần khiết hay không sao? Hồ ly ngốc này nghĩ nhiều rồi.
Nhưng Thư Thời không muốn thì Diệp Vọng cũng không ép buộc, cùng cậu đứng một lúc rồi trở về.
Hành động của hai người không cố ý né tránh, cứ thản nhiên đứng cạnh nhau hóng gió.
Trương Đồng Hâm cách đó không xa thấy cảnh này, sắc mặt tối sầm.
Cảnh quay đầu tiên của Liêu Hàng và Chương Thi Vân đã không phụ lòng mong mỏi của đạo diễn, trôi qua một cách suôn sẻ.
Cảnh tiếp theo cũng ở chỗ này, là cảnh diễn chung của Thư Thời và Chương Thi Vân.
Sau khi chờ hai người đến, đạo diễn gọi Thư Thời qua, giải thích cách diễn.
"Chờ lát nữa, cậu bước qua đây, đi chậm chút, cố gắng để góc mặt nghiêng về máy số 3. Rồi cậu bước đến chỗ đánh dấu màu vàng được vẽ trên mặt đất thì dừng lại... Tiếp theo, sau khi Thi Vân đến, khoảng cách giữa hai người chừng một sải tay. Thần thái của cậu lúc này phải thả lỏng, thể hiện được cái khí chất ấm áp, ôn hòa như ngọc, không còn vẻ mềm mại như bây giờ được, biết chưa?"
Liêu Hàng quay xong cũng không đi mà đứng ở bên, nghe đạo diễn nói vậy, không kìm được mà xen vào: "Đạo diễn Lưu à, ông đừng yêu cầu nghiêm khắc thế. Đây là lần đầu tiên cậu ấy diễn, phương pháp giảng dạy này của ông sao thực hiện được đây."
Ít nhất cũng nên cho cậu ấy thử trước một lần để tìm cảm giác. Làm gì có chuyện vừa vào đã trôi chảy ngay được, dù sao cũng nên cho người ta một chút thời gian để thích ứng chứ.
Đạo diễn Lưu bị cắt ngang, trừng mắt nhìn anh một cái: "Cậu có chuyện gì? Mau qua một bên nghỉ ngơi đi!"
Lúc này, trợ lý của Liêu Hàng cầm khăn và nước đi tới. Anh nhìn Thư Thời bên cạnh, cảm thấy mình vẫn có chút tình anh em.
"Không đi đâu. Đạo diễn à, tôi không mệt. Để tôi ngồi đây xem chút."
Chẳng may lát nữa Thư Thời bị mắng, anh cũng có thể tới nói đỡ vài câu.
Đạo diễn thấy anh ta phiền nên cũng kệ anh, nói chuyện với Thư Thời xong thì nhìn chằm chằm vào máy quay chuẩn bị bắt đầu.
Khi Thư Thời đứng vào vị trí, cậu có thể cảm nhận rõ ràng các vị trí máy quay xung quanh, thậm chí một máy quay cũng đang di chuyển hướng về phía góc mặt của cậu.
Nhưng điều ngạc nhiên là cậu cũng không cảm thấy khó thích nghi chút nào, chỉ là lúc đầu có chút lúng túng mà thôi.
Di chuyển rất chuẩn xác, vị trí đứng cũng rất tốt, đủ khoảng trống để máy quay số 3 đang di chuyển quay được cận cảnh. Đạo diễn ngồi phía sau máy quay gật gật đầu.
Chương Thi Vân từ phía bên kia đi tới, cầm trong tay một cuốn sách bìa cứng, cười dịu dàng: "Bạn học, đây là của cậu à?"
Thư Thời nghe vậy ngượng ngùng cười. Nụ cười rất dịu dàng, nhưng lại không giống với nụ cười mềm mại thường ngày, mà có đôi chút khí chất thư sinh cùng với chút ngại ngùng...
Một lúc sau, đạo diễn cầm loa lên: "Cắt, qua."
Liêu Hàng ngồi xem bên cạnh đạo diễn sửng sốt, ra là tên này còn thâm tàng bất lộ cơ đấy.
Khiến anh lo sốt vó một hồi.
Liêu Hàng cầm nước chuẩn bị đứng lên, định nhường vị trí ngồi cho Thư Thời mới quay xong trở về. Lại không ngờ đến, anh vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Diệp Vọng đang đứng một bên nhìn máy quay, giật mình thon thót.
Cái đệt, ông thần này đến đây lúc nào thế!
Sau khi Thư Thời trở lại, hai mắt sáng bừng nhìn về phía Diệp Vọng: "Thế nào thế nào?"
Diệp Vọng thu hồi tầm mắt đang nhìn máy quay, gật đầu với cậu: "Tốt lắm."
Đạo diễn: "..." Tuy điều này đúng là sự thật nhưng chẳng phải tôi mới là người nên nói câu đấy à?
Diệp Tứ đứng ở bên cạnh đưa khăn và nước trái cây cho Thư Thời.
Tiểu Hiên nhìn khăn và nước ấm trên tay mình, vô cùng khó hiểu, không phải việc này vốn dĩ là việc của tôi mà?