Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 34: Định Hình Nhân Vật
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe Thư Thời nói, Trương Đồng Hâm lòng đầy lo lắng. Dù không rõ hai người có quan hệ như vậy thật hay không, nhưng nếu vị sếp lớn kia biết mình bị người khác bàn tán sau lưng, chắc chắn sẽ chẳng có chuyện gì tốt đẹp.
Thế là hắn vội vàng giải thích: "Không phải, ý tôi vừa nói không phải như vậy..."
Diệp Vọng chẳng bận tâm đến lời giải thích của Trương Đồng Hâm, thẳng thắn đáp: "Là quan hệ có thể cùng bàn ăn."
Lời vừa dứt, tất cả mọi người trên bàn đều kinh ngạc tột độ.
Cứ thế nói thẳng toẹt ra như vậy sao! Chuyện này mà chúng tôi cũng được nghe sao!
Đạo diễn Lưu cũng mắt tròn xoe, thầm nghĩ trong lòng, hóa ra mục tiêu của Diệp tổng không phải Chương Thi Vân mà là Thư Thời ư?!
Chỉ có mình Trương Đồng Hâm là có sắc mặt khó coi tột độ.
Thư Thời nghe vậy, mắt sáng rực, cảm thấy câu trả lời này của đại mỹ nhân thật quá hoàn hảo: "Đúng vậy! Chúng tôi là hàng xóm, đã ăn cùng nhau rất nhiều bữa rồi!"
Nói xong cậu lại cười khúc khích: "Khi đó em còn thấy mình có tiền đồ, vậy mà có thể ăn cơm cùng bàn với anh ha ha ha ha..."
Lúc này mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là kiểu quan hệ cùng bàn ăn này, sợ đến toát mồ hôi lạnh.
Đúng vậy, nếu thật sự là loại quan hệ kia, sao có thể nói huỵch toẹt ra như vậy được.
Chỉ có điều hình như xuất thân của Thư Thời cũng chẳng hề đơn giản, vậy mà có thể làm hàng xóm với đại gia như Diệp tổng... Ặc, e rằng đây cũng là một tiểu tổ tông không phải dạng vừa.
Giờ đây đạo diễn Lưu mới hiểu được mình đã gây sự với một nhân vật lớn, vội vàng rót cho mình một ly nước để che đi sự xấu hổ.
Vấn đề mà Thư Thời còn chưa nghĩ ra đã được đại mỹ nhân giải quyết, đôi mắt cậu cong cong ý cười. Cậu thấy mình nên đối xử với đại mỹ nhân thật tốt hơn nữa.
Vì thế, cậu cầm đũa trên bàn, gắp mấy món tôm càng cay, sò điệp, vân vân mà cậu thấy ngon vào bát đại mỹ nhân, rồi nhìn hắn với ánh mắt long lanh: "Mau ăn đi, mấy món này ngon lắm đó!"
Diệp Vọng nhìn đồ ăn trong bát bị xếp thành một núi nhỏ, im lặng vài giây.
Hồ ly ngốc này chẳng kén ăn chút nào.
Hắn không muốn lãng phí thêm thời gian ở đây. Hắn vươn tay đè nhẹ đầu Thư Thời đang lắc lư, đứng dậy tạm biệt: "Lần này để tôi thanh toán, mọi người cứ tự nhiên, chỉ có điều..."
Nói xong, ánh mắt hắn lướt qua một lượt: "Mong các vị sau này, cẩn trọng lời nói và hành động của mình hơn nữa."
Khí chất lạnh lùng, bá đạo từ trong xương tủy của Diệp Vọng có thể dọa sợ đám thương nhân kia, huống chi là những người trong phòng này.
Một đám người nghe xong đều rùng mình, đến thở mạnh cũng không dám.
Sắc mặt Trương Đồng Hâm càng thêm xám xịt.
Khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, Thư Thời chỉ cảm thấy đau đầu. Dư âm của rượu tối qua quá mạnh.
Cậu xoa thái dương, nghĩ xem có nên xin phép đạo diễn cho nghỉ hay không, nếu không có khi đến phim trường cũng chẳng diễn được.
Ngay khi cậu vừa lấy điện thoại ra gọi cho đạo diễn, Tiểu Hiên đã đẩy cửa bước vào.
"Anh Thời, đây là canh giải rượu của khách sạn, anh mau uống đi."
Thư Thời nhấp một ngụm, tặc lưỡi, thầm nghĩ, đầu bếp ở khách sạn này không tệ, canh giải rượu mà cũng có thể nấu ngon đến thế.
Tiểu Hiên nhìn cậu uống hết bát canh giải rượu thì dọn bát đi, nói thêm: "Phải rồi, đạo diễn bảo sáng nay cho anh nghỉ ngơi chút cho khỏe lại."
Thư Thời nghe vậy thì ngượng ngùng: "Tối hôm qua có phải anh say rượu không? Sẽ không làm trò gì chứ?"
Cậu sợ không cẩn thận để lộ đuôi với móng vuốt hồ ly ra thì coi như xong.
Nhưng nhìn dáng vẻ bình tĩnh của Tiểu Hiên thì có vẻ cậu vẫn chưa bị bại lộ.
Tiểu Hiên cười cười: "Say thì say, nhưng không làm ầm ĩ." Nói đùa thôi, dù có làm trò gì thì em cũng chẳng biết được đâu.
Xem ra tửu lượng của mình cũng khá được đấy chứ.
Nghỉ ngơi cả sáng trong phòng khách sạn, dự định đến phim trường buổi sáng của cậu được dời sang buổi chiều.
Lúc cậu đến phim trường, mọi người vừa mới ăn xong, chuẩn bị bắt đầu làm việc.
"Đạo diễn à, cảnh quay của cháu vẫn theo lịch trình sáng nay chứ?"
Đạo diễn cắm đầu vào đọc kịch bản, lại gãi đầu gãi tai, cuối cùng đóng kịch bản lại: "Tiểu Thời, cậu muốn quay cảnh nào trước?" Tuy rằng trợ lý Diệp đã nói mọi thứ cứ như bình thường là được, nhưng ông vẫn cảm thấy có chút gượng gạo.
Em trai nhà hàng xóm đột nhiên trở thành cậu ấm nhà giàu, hình tượng thay đổi một trăm tám mươi độ luôn đó!
Thư Thời sững sờ: "Ủa? Chuyện này không phải do đạo diễn quyết định sao?"
Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, bầu không khí vô cùng ngượng ngùng.
Nhìn đôi mắt trong veo của Thư Thời, đạo diễn ho khan hai tiếng, miễn cưỡng vào vai: "Thế thì quay cảnh 12 trước..."
Đến 3 rưỡi chiều, đạo diễn thông báo tạm dừng. Thư Thời nhận lấy nước trái cây Tiểu Hiên đưa, nói nhỏ với cậu ta: "Sao anh lại có cảm giác hôm nay mọi người đều khách sáo với anh thế. Em nói thật đi, có phải tối hôm qua anh mượn rượu làm càn dọa mọi người không?"
Tiểu Hiên an ủi cậu: "Không có đâu, anh đừng nghĩ nhiều. Để mấy hôm nữa mọi người quen rồi thì thôi." Nói cho cùng thì em trai nhà bên có khoác lên vỏ bọc cậu ấm đi chăng nữa thì bản chất vẫn là em trai nhà bên thôi.
Thư Thời gật đầu, hiểu hiểu không không, dù cho cậu chẳng biết mọi người phải quen với cái gì.
"À đúng rồi, sao không thấy thầy Trương đâu cả?" Vừa rồi cậu có một cảnh quay diễn chung với thầy Trương, vậy mà đạo diễn Lưu nói diễn viên không tới, tạm gác lại để sau quay tiếp.
Tiểu Hiên vẫn vẻ mặt như thường: "Sáng nay em mới biết chuyện này. Em nghe nói thầy Trương hình như do trùng lịch nên đã chấm dứt hợp đồng với đoàn phim rồi."
Thư Thời kinh ngạc: "Đến đoàn phim quay rồi mới phát hiện trùng lịch á? Người đại diện của thầy Trương quá vô trách nhiệm!"
Ngay cả lịch trình của nghệ sĩ mà cũng sắp xếp trùng lịch được.
"Cũng có thể không phải như vậy."
Quả đúng như lời Tiểu Hiên nói, chỉ trong vài ngày mọi người cũng đã quen với hình tượng mới "em trai nhà giàu kế bên không hề làm giá" của Thư Thời.
Đặc biệt là Liêu Hàng.
Trước đây, anh và Thư Thời có mối quan hệ tốt nhất trong đoàn phim này, thường xuyên kề vai sát cánh.
Vậy mà chỉ trong một buổi tối, anh biết được rằng bạn bè của mình có hoàn cảnh gia đình tương tự như vị sếp lớn bên phía nhà đầu tư, đột nhiên chỗ nào cũng thấy gượng gạo.
Mấy hôm trước lúc nói chuyện, Liêu Hàng còn xưng hô lộn xộn (*) khiến cho Thư Thời chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, trực tiếp hỏi: "Anh đang học lại ngữ văn tiểu học à? Đến cách xưng hô cũng không biết phân biệt nữa."
(*) Ở đây Liêu Hàng lẫn giữa "Bạn" và "Ngài", một cái mang ý nghĩa kính trọng, một cái là xưng hô thông thường.
Liêu Hàng không khỏi búng trán Thư Thời: "Cậu mới là người không đạt ngữ văn tiểu học ấy!"
Hai người bắt đầu cãi nhau như trẻ con ngay tại chỗ.
Cãi nhau một hồi xong thì trong lòng Liêu Hàng cũng thấy thoải mái hơn.
Bất kể Thư Thời giàu hay không, dù sao cậu cũng không làm giá như những kẻ có tiền khác, vẫn là cái tên ngây thơ như trước kia, sao phải chấp cái hình tượng "giàu có" này.
Tốn công căng thẳng một hồi làm gì.
Sau khi nghĩ thông suốt, Liêu Hàng khoác cổ Thư Thời hỏi: "Ở cửa sau trường học mới mở một quán ăn. Buổi trưa cậu có muốn đến thử không?"
Thư Thời lắc đầu: "Để mai đi, hôm nay cô giúp việc nhà Diệp tổng làm món gà nấu nước dừa. Em muốn qua chỗ anh ấy ăn ké."
Liêu Hàng tặc lưỡi: "Thế thì đi đi, trưa mai rồi đến."
Đồ ăn ở chỗ Diệp tổng không phải thứ quán ăn ở cửa sau trường có thể sánh bằng. Mấy ngày nay tám món chính thì anh đã thấy năm món, chẳng món nào lặp lại.
Đúng là tư bản vô nhân đạo.
Sau tối hôm đó, mọi người đối với chuyện Thư Thời và Diệp tổng cùng nhau dùng cơm ở khu nghỉ ngơi cũng chẳng còn lấy làm lạ nữa.
Dù sao quan hệ của người ta tốt thì quan tâm một chút cũng là bình thường.
Lúc đầu Thư Thời còn hơi lo lắng, mình đến chỗ đại mỹ nhân ăn ké thường xuyên như thế, liệu có khiến mọi người nghĩ ngợi nhiều hay không.
Cuối cùng cậu phát hiện, mọi người còn tự nhiên hơn cả cậu, người trong cuộc, thậm chí có lúc còn hỏi hôm nay cậu ăn món gì.
Lâu dần khi Thư Thời đi ăn ké cũng không còn gánh nặng tâm lý gì nữa.
Nhưng cậu vẫn cực kỳ nghi ngờ, nếu đại mỹ nhân nói Cô Hoạch Điểu nấu hơi nhiều đồ ăn, đâu thể ngày nào cũng nấu quá nhiều như vậy, trừ khi là cố ý.
Nghĩ vậy, trong lòng Thư Thời cảm động. Đại mỹ nhân đến giám sát công việc cũng không quên tình làng nghĩa xóm giữa bọn họ. Lúc ăn cơm còn không quên nấu cả phần mình, thật khiến cho hồ ly này cảm động.
Lúc tặng quà, cậu nhất định phải tặng một món quà thật lớn mới phải.
Buổi sáng sau khi quay xong cảnh cuối cùng diễn chung với Chương Thi Vân, Thư Thời liền chuẩn bị thu dọn đồ đạc về khách sạn nghỉ ngơi.
Tuy nhiên, Chương Thi Vân nhìn mắt cá chân của cậu, chủ động đi tới, hỏi: "Tiểu Thời à, vết thương trên mắt cá chân của em chưa khỏi sao? Có muốn đi khám không?"
Lần trước em xin cô băng dán là từ buổi đọc kịch bản chung. Lâu như vậy rồi mà mắt cá chân vẫn còn dán băng sao?
Thư Thời gãi đầu, chỉ nói ấp úng: "Có thể do miệng vết thương sâu quá haha..."
Nếu đại mỹ nhân vẫn không chịu rời đi, thì có khi vết thương này quay phim xong cũng chẳng khỏi được.
Về chuyện này thì cậu cũng buồn phiền lắm.
Lúc trở lại khách sạn, Thư Thời trực tiếp xé miếng băng dán xuống lúc thay giày, lộ ra vết sẹo nhỏ màu đỏ ở mắt cá chân.
Bởi vì dán băng trong một thời gian dài nên vùng xung quanh mắt cá chân bị ngứa. Quan trọng là cậu không thể không dán, lại còn phải tránh mặt người khác lúc gãi ngứa nữa, nếu không bị người ta hỏi thì khó nói lắm.
Thư Thời nhìn dấu vết màu trắng do dán băng kia mà rầu rĩ. Cậu chẳng thể cứ để như này hết hai tháng được sao?
Nếu không thì chỗ này của cậu vốn không vấn đề gì cũng sẽ bị bí bách đến nổi mẩn mất.
Nhưng bây giờ không còn cách nào tốt hơn, cậu cũng chỉ có thể xé băng dán ra lúc ở trong phòng khách sạn mà thôi.
Thư Thời thở dài, xoa xoa vết sẹo đỏ nho nhỏ, chẳng bận tâm đến nó nữa, mà đứng dậy tìm máy tính bảng của cậu.
Chiều nay không có cảnh quay, cậu định một mình xem phim trong phòng, nhân tiện phân tích diễn biến cảm xúc cho cảnh quay.
Chỉ có điều sau lần cuối sử dụng, chẳng biết máy đã bị cậu nhét đâu mất rồi. Có khi nào Tiểu Hiên đã cất nó đi không nhỉ?
Thư Thời đang tìm thì nghe thấy tiếng mở cửa, không hề quay đầu lại, hỏi: "Tiểu Hiên à, trước em dọn đồ có thấy máy tính bảng của anh không?"
Không ai đáp lại.
Thư Thời khó hiểu quay đầu lại, chợt thấy đại mỹ nhân cách đó không xa, hơn nữa ánh mắt của đối phương rõ ràng đang tập trung vào chân cậu.
Thư Thời lập tức đứng hình. Chết rồi, có phải hắn đã phát hiện ra hay không? Chứ nếu không hắn nhìn chằm chằm chân mình làm gì?
Tiêu rồi tiêu rồi, hắn nhíu mày kìa! Có phải đang bực mình hay không?!
Diệp Vọng cau mày nhìn chằm chằm chân Thư Thời, chỉ cảm thấy con hồ ly ngốc này thật chẳng khiến người khác bớt lo chút nào.
Sàn phòng khách sạn lạnh như vậy mà cũng không biết đường mang dép vào?