Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 52: Về nhà
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệp Vọng đi thẳng tới trước thùng rác, nắp thùng rác tự động mở ra, hắn nhìn thấy túi rác Thư Thời vừa ném vào.
Tay vung lên, miệng túi rác mở ra, đồ vật bên trong hiện ra rõ ràng không sót thứ gì.
Mì dưa chua Lão Đàn, mì thịt bò vị cay, mì bò hầm cà chua...
Ánh mắt Diệp Vọng tập trung lại, từ từ đưa xuống, dừng lại trên chiếc đồng hồ đang nằm trên cổ tay trái mình, tình cảm trong ánh mắt càng thêm mấy phần phức tạp.
Cái nhóc này sao lúc nào cũng ngốc nghếch thế không biết.
Diệp Tứ không biết chuyện gì xảy ra, anh chỉ thấy tiên sinh đột nhiên đi nhìn thùng rác, sau khi quay về lại bình tĩnh cất tiếng: "Hôm nay nghỉ, không đi làm."
Diệp Tứ ngớ người: "Vậy hai cuộc họp quan trọng đã định trước hôm nay cùng ba cuộc họp video..."
Diệp Vọng đã cất bước quay trở lại: "Hoãn lại."
Sau đó như nhớ tới điều gì, hắn dừng bước lại hỏi: "Đồ đặt làm lúc trước, tiến độ thế nào rồi?"
"Đã hoàn thành, dự định ngày mai sẽ giao đến."
"Không cần ngày mai, ngay hôm nay."
Cô Hoạch Điểu vừa rửa xong bát đĩa, bước từ phòng bếp ra bỗng trông thấy tiên sinh từ ngoài cửa đi vào, giật nảy mình.
"Tiên sinh, ngài đây là?"
"Hôm nay nghỉ."
Bước chân Diệp Vọng không ngừng, đi thẳng tới thư phòng, sau đó mở ngăn tủ trong thư phòng, lấy từ trong đó ra thịt khô mà hai tháng trước đã đặt hàng từ chỗ Anh Chiêu.
Ngoài trang trại chăn nuôi, Anh Chiêu còn có nhà máy chế biến chuyên nghiệp nên bao bì rất chi tiết, ngoại trừ thông tin về loại thịt, còn có danh mục thành phần, danh mục chất dinh dưỡng và... hạn sử dụng.
Diệp Vọng nhìn hạn sử dụng trên bao bì là hai năm sau, ánh mắt sâu thẳm.
*
Khi Thư Thời đang cuộn mình trên ghế sofa xem phim, đột nhiên nghe thấy vài tiếng ồn lộn xộn, nghe có vẻ như tiếng động phát ra từ nhà cô đại mỹ nhân hàng xóm.
Cậu xuyên qua cửa sổ thoáng nhìn ra bên ngoài, trông thấy trên bãi cỏ nhà cô đại mỹ nhân bên cạnh có mấy người mặc đồ bảo hộ lao động màu xám đang khênh mấy thùng gỗ, nhìn qua giống như định lắp đặt món đồ gia dụng nào đó.
Cậu cắn miếng xoài sấy đã mua từ lâu, trong lòng hơi tò mò.
Cô đại mỹ nhân hình như chẳng thiếu thốn gì, đây là đang làm gì vậy?
Cậu nhìn một hồi cũng nhìn không ra cái gì, bèn kéo rèm xuống, tiếp tục xem phim.
Gần tới bữa trưa, Thư Thời đang đứng trong phòng bếp phân vân không biết nên ăn mì gói vị gì, còn chưa kịp quyết định xong thì Diệp Vọng đã đến trước cửa.
Thời điểm Thư Thời nhìn thấy người nọ đi tới, phản ứng đầu tiên chính là: tuyệt đối không thể để đại mỹ nhân nhìn thấy mấy thùng mì trong nhà bếp!
Hôm qua vừa tặng người ta chiếc đồng hồ đắt như vậy, hôm nay bị nhìn thấy đang ăn mì tôm, như vậy mất mặt lắm chứ!
Nhưng một giây sau, cậu nhìn thấy hộp cơm trên tay Diệp Tứ, mắt cậu lập tức sáng bừng lên!
Đại mỹ nhân lại muốn mời cậu ăn cơm phải không!
Sau khi Diệp Vọng vào cửa, ánh mắt lướt qua phòng bếp một cách lơ đãng, ngoài dự đoán hắn không đi tới phòng ăn nối liền với phòng bếp mà lại đặt thức ăn lên mặt bàn phòng khách.
Thư Thời lúc đầu còn chưa kịp phản ứng "Ơ, sao không đi——"
Cậu vừa nói vừa giơ tay lên, ngón tay chỉ về hướng phòng ăn.
Nhưng ngay sau đó, nghĩ đến đống mì gói mình đang chất trong phòng bếp bèn chột dạ rụt tay lại.
Diệp Vọng vờ như không hiểu: "Sao vậy?"
Thư Thời xua tay: "Không có gì, không có gì, ăn ở phòng khách đi, tụi mình có thể vừa ăn vừa xem phim!"
Diệp Tứ bày đồ ăn xong, còn chưa kịp đưa đũa cho Thư Thời, cậu đã nóng lòng lấy đôi đũa từ trong túi ra, chăm chú nhìn đồ ăn trên bàn trà.
Móng heo kho! Thịt bò kho tương!
Đây mới đúng là tình làng nghĩa xóm tối lửa tắt đèn có nhau!
Diệp Vọng tượng trưng dùng đũa chạm vào đĩa thức ăn, ngay sau đó, Thư Thời nhận được tín hiệu ăn cơm, liền nóng lòng bắt đầu ăn như gió cuốn.
Nhìn thấy cảnh này, Diệp Vọng không kìm được đưa tay vuốt nhẹ đuôi tóc hồ ly ngốc nghếch.
Ăn như vậy, rốt cuộc là đã nhịn đói bao lâu rồi.
Thư Thời cảm thấy gáy mình bị chạm nhẹ, ngẩng đầu khỏi bát cơm, gương mặt ngơ ngác nhìn đại mỹ nhân, vành tai hơi ửng hồng.
Không phải đang ăn cơm sao, sao tự nhiên lại động tay động chân vậy?
Diệp Vọng thu tay lại: "Không có gì, ăn đi."
Đợi đến khi đồ ăn đã vơi đi kha khá, tốc độ ăn của Thư Thời chậm lại, Diệp Vọng mới buông đũa xuống, sau đó khẽ thở dài.
Lúc này Thư Thời đã ăn no tám phần, sự chú ý vào đồ ăn cũng dần dần chuyển sang việc khác, nghe thấy tiếng thở dài cậu bèn nhìn lại: "Sao vậy?"
Sao cô đại mỹ nhân lại đột nhiên thở dài?
Ánh mắt Diệp Vọng rơi trên mặt bàn, chậm rãi mở miệng: "Anh từng nói với em là anh có nuôi một con hồ ly."
Bỗng dưng bị nhắc đến, sắc mặt Thư Thời có chút ngượng ngùng: "... Sau, sau đó thì sao?"
Cậu vẫn chưa quên trải nghiệm lần trước bị đại mỹ nhân chê bai không tiếc lời đâu!
Đừng nói bây giờ lại muốn nói xấu sau lưng cậu nữa sao?
"Không có gì, anh chỉ chợt nghĩ tới nó."
Nghe vậy Thư Thời thở phào nhẹ nhõm, may mà lần này không có mắng cậu.
Diệp Vọng khẽ liếc nhìn cậu một cái, trông thấy sắc mặt thả lỏng của cậu, khóe môi nhếch lên "Tuy tính tình nó bướng bỉnh, lại còn nhiều khuyết điểm..."
Thư Thời hít ngược lại hơi vừa thở ra, sau đó nghiến răng, cậu biết ngay!
Đại mỹ nhân có thành kiến với cậu——
"Nhưng dù sao cũng là hồ ly anh tự tay nuôi, giờ lại bỏ nhà đi quá lâu không về, anh ít nhiều gì cũng thấy hơi lo lắng."
——Ủa?
Thư Thời đứng hình, chuyện này không giống với kịch bản cậu nghĩ.
Diệp Vọng khẽ rũ mắt nhìn xuống mặt bàn, từ góc độ Thư Thời nhìn sang, chỉ thấy sườn mặt hắn mang vẻ cô đơn, làm cậu nhất thời cảm thấy có chút chột dạ, còn có chút... xót xa.
Cậu khẽ hắng giọng, bắt đầu cố gắng an ủi đại mỹ nhân: "Biết, biết đâu nó có nơi riêng để đi, nói không chừng hiện tại đang, đang sống rất tốt thì sao."
Diệp Vọng đột nhiên quay đầu, đôi mắt sâu thẳm cứ thế bắt gặp ánh mắt có chút chột dạ của Thư Thời, Thư Thời vội nhìn sang chỗ khác.
"Nếu thật là vậy, anh cũng yên tâm."
Thư Thời hùa theo: "Đúng vậy, không cần quá lo lắng."
Trong lời nói của Diệp Vọng có chút vẻ tiếc nuối: "Chỉ tiếc lúc trước anh có đặt làm cho nó một cái ổ hồ ly vô cùng sang trọng, biệt thự hai tầng, còn có cửa sổ riêng, vốn dĩ muốn cho nó ở thoải mái một chút, đáng tiếc nó chưa được hưởng thụ ngày nào."
Thư Thời mắt tròn xoe: ??? Lúc trước anh đâu có nói thế đâu!
"Lúc trước thấy nó thích thịt khô, anh còn đặc biệt mua về rất nhiều, tiếc là để đến giờ sắp hết hạn sử dụng rồi mà nó vẫn chưa được ăn thử."
Khuôn mặt Thư Thời nặng trĩu, siết chặt đôi đũa.
Mấy món thịt khô đó rất là ngon luôn á!
Quá hạn sẽ không ăn được nữa, thật là lãng phí của trời!
"Nó rất thích tay nghề của người đầu bếp trong nhà, gần đây anh có bảo dì học thêm vài món ăn mới, chỉ tiếc, nó cũng không có cơ hội ăn thử."
Trái tim Thư Thời như rỉ máu.
Thịt khô của cậu, biệt thự của cậu, bữa tiệc xa hoa của cậu!
Nói đến đây, Diệp Vọng lại khẽ thở dài: "Nó đã hai tháng không về rồi, có lẽ sau này cũng không về nữa."
Vẻ mặt căm phẫn của Thư Thời khựng lại.
Diệp Vọng ra hiệu cho Diệp Tứ dọn dẹp đồ vật, sau đó đứng dậy, ánh mắt dịu dàng nhìn Thư Thời: "Em nói đúng, có lẽ hiện tại nó đang sống rất tốt ở nơi nào đó."
Thư Thời nghĩ đến tủ bếp chất đầy mì gói của mình, bĩu môi.
Cậu sống không có tốt đẹp gì hết á!
Diệp Vọng lại thêm dầu vào lửa: "Vậy xem ra mấy thứ này đã vô dụng, có lẽ cũng nên sớm vứt bỏ thôi."
Thư Thời kinh ngạc ngẩng đầu, vứt bỏ?!!!
Cậu còn chưa được hưởng thụ ngày nào đâu!
"Đừng nha!"
Diệp Vọng rũ mắt nhìn cậu, có vẻ khó hiểu: "Nhưng nó không về nữa, giữ lại mấy thứ này làm gì?"
Thư Thời cắn môi, liếc nhìn xung quanh: "Nói, nói không chừng nó sẽ quay về thì sao. Giờ đem, đem đi bỏ không phải rất lãng phí sao..."
Diệp Tứ đã thu dọn đồ đạc xong, Diệp Vọng nói tạm biệt với Thư Thời: "Biết đâu đó, nhưng khả năng không cao lắm. Anh về trước, ở nhà còn có việc cần giải quyết."
"Ấy... ấy..." Thư Thời muốn giữ anh lại, nhưng lại không biết nên nói gì.
Rốt cuộc thì chính là cậu một đi không trở lại, cậu cũng không có lý do gì để cho đại mỹ nhân giữ lại biệt thự lớn cho cậu.
Thế là cậu chỉ đành trơ mắt nhìn bóng lưng cô đại mỹ nhân biến mất sau cánh cửa.
Thư Thời ngồi khoanh chân trên ghế sofa lót lông, cắn cắn ngón trỏ.
Cô đại mỹ nhân nói xử lý việc nhà, chẳng lẽ là vứt bỏ cái biệt thự lớn của cậu sao...
Còn có thịt khô cậu vẫn chưa được ăn nữa...
Đốt ngón tay bị cắn hằn mấy dấu răng nhợt nhạt, Thư Thời nhìn về phía phòng bếp, ở đó, có cả đống mì gói đủ cho cậu ăn trong nửa tháng.
Sau đó lại nhìn qua cửa sổ phòng khách ra ngoài, nhà bên cạnh có biệt thự, có thịt khô, có bữa tiệc xa hoa, còn có cô đại mỹ nhân vẫn luôn nhớ mong cậu.
*
Nhà cách vách.
Diệp Tứ nhìn căn biệt thự sang trọng cao tới ba mét được đặt trong phòng khách, hơi do dự: "Tiên sinh, lỡ như tiểu tiên sinh vẫn không về thì sao?"
Diệp Vọng điềm nhiên lật tờ báo kinh tế trên tay như không có chuyện gì: "Không vội". Đợi thêm một chút.
Hai mươi phút sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, bên ngoài cửa sổ phòng khách có tiếng động.
Một con hồ ly lông toàn thân trắng như tuyết nhảy vèo một cái lên bệ cửa sổ, cơ thể khẽ nhún liền đẩy cửa sổ phòng khách ra, nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.
Khi Thư Thời nhảy lên bệ cửa sổ liền trông thấy biệt thự lớn của cậu, hai tầng! Có cửa sổ! Còn có nệm lông xù!
Cậu chưa từng được hưởng thụ một cái ổ hồ ly sang trọng như vậy khi còn ở nguyên hình đâu!
Thế là sau khi nhảy xuống cửa sổ, Thư Thời vô thức muốn đi đến cái ổ hồ ly.
"Khụ."
Nghe thấy tiếng hắng giọng của cô đại mỹ nhân cậu mới tỉnh lại, nhớ ra hiện tại mình là "một con hồ ly bướng bỉnh bỏ nhà đi hai tháng không về".
Cậu lập tức chuyển hướng móng vuốt, tung tăng chạy đến bên cạnh cô đại mỹ nhân.
Mà Diệp Vọng vẫn luôn ngồi yên không nhúc nhích, ánh mắt vẫn đặt trên tờ báo, chỉ bình tĩnh cất lời hỏi: "Sao? Ra ngoài chơi chán rồi sao?"
Thư Thời dừng động tác liếm móng vuốt lại, trợn to đôi mắt hồ ly nhìn hắn, im lặng trách cứ.
Vừa rồi thái độ của anh khi nói chuyện với tôi ở bên kia đâu phải như vậy, anh còn bảo anh lo lắng cho tôi mà!
Thư Thời duỗi móng vuốt túm lấy ống quần tây, dụi đầu vào đầu gối hắn.
Cô đại mỹ nhân đúng là nghĩ một đằng nói một nẻo, cũng may mình biết cách ứng phó.
Diệp Vọng liếc nhìn ống quần bị túm, giọng điệu lạnh nhạt: "Ra ngoài chơi hai tháng, không biết móng vuốt sạch hay bẩn nữa."
Thư Thời ngẩng phắt đầu lên, không dụi nữa, móng vuốt trực tiếp cào lên ống tay áo hắn.
Còn nói lo lắng cho tôi! Mua cho tôi biệt thự! Mua cho tôi thịt khô!
Vậy mà thấy tôi về lại không ôm tôi!
Còn chê tôi bẩn nữa!
Diệp Vọng một tay bắt lấy móng vuốt của cậu, tay còn lại nâng lưng cậu, sau đó bế cả người hồ ly lên đặt trên đùi, ánh mắt thâm thúy nhìn hồ ly đang tròn xoe mắt vì kinh ngạc: "Còn giận dỗi? Lúc mi bỏ nhà đi không nói năng gì, sao không nghĩ đến ta cũng sẽ tức giận? Hửm?"
Thư Thời chột dạ rụt đầu lại, nhìn sang chỗ khác.
Đó, đó chẳng phải vì tình huống đặc biệt sao.
Cậu đem đầu hồ ly cọ cọ lên cổ Diệp Vọng, ý đồ dùng vẻ dễ thương để nịnh nọt cô đại mỹ nhân cho qua chuyện.
Bọn cậu làm Yêu, quan trọng nhất chính là phải biết thời biết thế.
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Thư Thư vẫn còn non lắm.