Chương 87: Chuyện 'nằm dưới'

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ

Chương 87: Chuyện 'nằm dưới'

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không biết Thư Thời nghĩ đến chuyện gì, cả gương mặt cậu bỗng đỏ bừng lên: "Cái... cái đó... Em nghĩ em sang biệt thự nhỏ ngủ cũng được..."
Dứt lời, cậu ôm chăn lên định trèo xuống giường.
Diệp Vọng vươn tay ngăn hành động của cậu, bất đắc dĩ nói: "Em không muốn ở riêng với tôi à?"
Thư Thời nghe thấy sự buồn rầu trong lời của đại mỹ nhân, cậu khựng người lại, ngượng ngùng đáp: "Không phải, không phải đâu mà, tại em chưa quen..."
Nghe vậy, Diệp Vọng giúp cậu đắp chăn lại lần nữa: "Chưa quen ở chung với tôi?"
Thư Thời lắc đầu.
Cậu nhớ đến lần cậu và đại mỹ nhân ở sau cánh cửa... lập tức cảm thấy quá... quá kích thích...
Diệp Vọng nghiêng người về phía trước, đưa tay vuốt lọn tóc của con hồ ly ngốc nào đó: "Nếu em không muốn, tôi sẽ không làm gì. Tôi hứa."
Mặt Thư Thời càng đỏ hơn, cuối cùng cậu chậm rãi gật đầu.
Thư Thời đi tắm trước, sau khi tắm xong cậu liền chui lên giường. Ban đầu cậu ngồi nghiêm chỉnh, rồi dần dần nằm dài ra, nhưng dù là ngồi hay nằm, cậu đều không thể nào bình tĩnh được. Trái tim trong lồng ngực cậu lúc này đập siêu nhanh, đây không còn là nai con chạy loạn nữa mà là nai con như muốn phát điên rồi. Nhưng Thư Thời còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý cho bản thân đã nghe thấy tiếng cửa phòng tắm "cạch" một cái, mở ra.
Thư Thời vô thức nhắm chặt mắt lại.
Chẳng mấy chốc, cậu ngửi thấy hương thơm quen thuộc của gỗ đàn hương hòa quyện với mùi sữa tắm và hơi nước trong không khí. Phía bên kia của giường chợt lún xuống, Thư Thời nuốt nước bọt, cậu bỗng dưng thấy hơi căng thẳng.
Đây không phải là lần đầu tiên cậu ngủ chung giường với đại mỹ nhân, nhưng mà lúc đó cậu còn chưa hiểu được lòng mình, vả lại toàn ngủ dưới hình dạng hồ ly nên đương nhiên không giống với tình huống hiện tại.
"Ngủ rồi à?"
Thư Thời vô thức nín thở, cậu cố giữ nguyên tư thế, giả vờ như bản thân đã ngủ rồi.
Nghe thấy hơi thở có chút rối loạn của ai đó, khóe môi Diệp Vọng cong lên. Hắn hàm ý nói: "Đang ngủ cũng được."
Nghe thế, thần kinh Thư Thời lập tức căng như dây đàn. Lời này nghe như... đại mỹ nhân muốn làm gì đó...
Ngay lúc trí tưởng tượng của cậu bay xa, cậu bỗng cảm nhận được bàn tay của đại mỹ nhân đặt lên cái chăn cậu đang đắp. Trong lòng Thư Thời hồi hộp đến chết đi được, thế là đại mỹ nhân chưa kịp làm gì, cậu đã mơ màng mở mắt, giả vờ như mình mới tỉnh ngủ: "Sao thế anh?"
Diệp Vọng vẫn ung dung nhìn cậu: "Làm em tỉnh à?"
Thư Thời dụi mắt: "Không sao, nãy em cũng ngủ không ngon."
Diệp Vọng cười cười: "Vừa hay, anh có chuyện này định nói với em."
Nghe vậy, Thư Thời có chút khó hiểu: "Chuyện gì thế?"
Diệp Vọng vén chăn lên rồi nằm xuống cạnh Thư Thời, cách cậu chưa tới nửa cánh tay: "Tôi còn nợ em một ân tình."
Thư Thời giật mình, cậu thử nhớ lại.
Hồi trước đại mỹ nhân thường nói với cậu chuyện này, nhưng mà cậu thật sự không muốn cái gì cả, cũng chẳng cần đại mỹ nhân làm gì. Vì thế mãi đến giờ cậu vẫn chưa nghĩ ra được.
Trên thực tế, đối với cậu mà nói cái "ân tình" này không quan trọng đến thế, có hay không đều được.
Cậu đang chìm đắm trong suy nghĩ thì cánh tay bên cạnh vô tình chạm phải áo ngủ lụa của đại mỹ nhân.
Diệp Vọng trầm giọng nói: "Loài người có câu, đối với ân nhân cứu mạng nên lấy thân báo đáp. Em từng nghe qua chưa?"
Bên tai Thư Thời đỏ ửng, cậu nhìn sang chỗ khác: "Chưa, chưa từng nghe qua câu này."
Diệp Vọng không tỏ vẻ gì về chuyện này, nói tiếp: "Vậy giờ em biết rồi đấy. Em cứu tôi một mạng, tôi lấy thân mình báo ơn em, tôi thấy cách này rất công bằng, em thấy sao?"
Thư Thời dịch ra xa hắn vài cm: "Em thấy không..."
Cậu còn chưa nói xong đã nghe thấy đại mỹ nhân ngạc nhiên hỏi lại: "Không được?"
"..." Lời Thư Thời định nói bị kẹt lại trong cổ họng. Cậu vừa xấu hổ vừa cau có ngẩng đầu, liếc đại mỹ nhân của mình một cái.
Sao có thể bắt thanh niên trai tráng nói hai chữ "Không được"!
Thư Thời hít sâu một hơi: "Không phải không được! Em... em... em muốn có thời gian chuẩn bị!"
Đáy mắt Diệp Vọng ánh lên ý cười dịu dàng: "Được, tôi chờ đến ngày em chuẩn bị sẵn sàng."
Gần như ngay lúc dứt lời, Thư Thời đã thấy hối hận. Nhưng mà đại mỹ nhân cũng đã nói vậy rồi, cậu không thể phản bác lại được nữa.
Sau khi nói xong, đại mỹ nhân lui sang một bên, tạo ra khoảng cách an toàn. Thư Thời xoay người nằm quay mặt ra ngoài, cậu không rõ đây là tình huống gì, nên lắng tai nghe ngóng, hình như đại mỹ nhân cũng vừa nằm xuống.
Lúc này, Thư Thời vô cùng hối hận ban nãy mình không thể từ chối đại mỹ nhân được.
Thật ra không phải là cậu đang hối hận về chuyện đồng ý chuyện đó với đại mỹ nhân, dù sao thì trải qua lần trước sau cửa phòng, cậu từng thử tìm hiểu thông tin, bổ sung cấp tốc một đống lý thuyết cho bản thân. Nhưng chuyện làm cậu thấy phân vân là cậu hiểu rất rõ về bản thân mình, vừa không có thể lực, vừa chẳng có chút cơ bắp nào, nhìn kiểu gì cũng thấy hợp với vị trí nằm dưới để hưởng thụ hơn.
Nhưng mà...
Ban nãy đại mỹ nhân bảo muốn "lấy thân báo đáp", chẳng phải ngầm ý rằng hắn cũng sẽ nằm dưới sao!
Nghe thấy tiếng hít thở đều đều của người bên cạnh, Thư Thời buồn thối ruột.
Cậu và đại mỹ nhân hình như đều là 0...
Phải làm sao bây giờ...
Diệp Vọng đang ngủ say bên cạnh không biết Thư Thời đang lo lắng vì "chuyện lớn" đó. Hắn chỉ tưởng bản thân lần này đã đẩy được con hồ ly thụ động đó tiến thêm một bước, nào ngờ đầu óc của hồ ly ngốc đã nghĩ xa đến mức nào rồi.
***
Vì mãi nghĩ chuyện "nằm dưới", tới tận tối khuya Thư Thời mới chợp mắt được, sáng sớm hôm sau không tránh khỏi việc nằm ườn trên giường.
Lúc bị đại mỹ nhân đánh thức, cậu còn đang ngái ngủ, hai tay quờ quạng muốn kéo chăn lên nhưng kéo kéo một hồi không hiểu sao kéo trúng áo ngủ của đại mỹ nhân. Cảm thấy xúc cảm lạ lẫm trong tay, Thư Thời mở mắt ra, thứ đập vào mắt cậu đầu tiên là hơn một nửa bờ ngực trần của đại mỹ nhân.
Thư Thời lập tức buông lỏng tay ra, ngượng ngùng cười với đại mỹ nhân.
Diệp Vọng chỉnh lại quần áo, trên mặt không lộ chút biểu cảm nào: "Đến lúc nên dậy rồi."
Diệp Vọng nói rồi ra hiệu cho con hồ ly ngốc nhìn đồng hồ. Gần như ngay khi nhìn thấy đồng hồ, Thư Thời tỉnh hẳn luôn.
Sao muộn cỡ này rồi!
Cậu chưa xin nghỉ phép sáng nay nên vẫn phải đến phim trường đúng giờ để đi làm!
Thư Thời vội vàng đứng dậy lao vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, cậu quyết định tạm gác lại vấn đề rắc rối đó lại để sau này tính. Sau khi ăn xong bữa sáng, Thư Thời được đại mỹ nhân đưa đi dịch chuyển tức thời đến phòng trong khách sạn. Lần này cậu không nhắm mắt, thế là cậu được nhìn thấy rất nhiều cảnh tượng kỳ diệu mà trước giờ chưa từng được chiêm ngưỡng.
Quá trình dịch chuyển tức thời chỉ diễn ra trong vỏn vẹn một giây, nhưng mà trong một giây đó, Thư Thời được chứng kiến rất nhiều hình ảnh chồng chất, chằng chịt lên nhau, lướt qua trước mắt cậu, trông giống như những tấm ảnh thu nhỏ được ép lại từng lớp một vậy. Cậu cảm thấy vô cùng mới lạ, vì thế líu lo hỏi đại mỹ nhân đó là gì.
"Dịch chuyển tức thời giúp ta đi được ngàn dặm trong một ngày, không phải tạo ra một chiều không gian khác. Thế nên những gì em vừa nhìn thấy đều là cảnh vật ven đường từ thành phố A đến thành phố D."
Dứt lời, Diệp Vọng vuốt ve lọn tóc của cậu: "Được rồi, em vào phim trường đi."
Biểu cảm phấn khích của Thư Thời bỗng cứng đờ, cậu đành ngoan ngoãn chào tạm biệt đại mỹ nhân rồi lê bước vào phim trường.
Hôm qua lúc Thư Thời không có mặt, đoàn làm phim cũng không hề rảnh rỗi. Họ bắt tay vào quay những cảnh không có Thư Thời cùng một số cảnh quay dài mang tính trừu tượng. Lúc này, Chung Vệ đang ngồi sau camera giám sát, lật xem kịch bản, trông thấy Thư Thời thì lập tức kéo cậu lại thảo luận vài câu, mãi đến nửa tiếng sau mới để Thư Thời đi.
Lúc cậu quay về định đi tìm Tiểu Hiên tình cờ thấy anh Trương đang nói chuyện gì đó với Tiểu Hiên, hình như biểu cảm còn khá nghiêm túc. Lòng Thư Thời bỗng hồi hộp, nhớ tới bài đăng trên Weibo ngày hôm qua của mình. Tối qua cậu thấy anh Trương không gọi qua nên cứ tưởng anh ấy không để bụng chuyện này.
Trương Kỳ vừa quay đầu đã thấy bóng dáng Thư Thời, anh ta vẫy tay kêu cậu lại: "Tiểu Thời, qua đây một chút."
Thư Thời thành khẩn, chủ động nhận lỗi: "Anh Trương ơi, tối hôm qua là tại em bồng bột..."
Nét mặt Trương Kỳ có hơi ngạc nhiên, nhưng mà rất nhanh anh ta đã hiểu được chuyện gì xảy ra, lập tức cười nói: "Không phải chuyện tối hôm qua đâu."
"Dạ?" Không phải chuyện tối qua thì còn chuyện nào khác nữa hở?
Trương Kỳ vỗ vai cậu: "Chẳng phải hồi trước có một thời gian cậu được lên top tìm kiếm đó sao, nhờ nó mà lượng fan của cậu đã tăng lên nhanh chóng. Bây giờ siêu thoại và nhóm fan đã được thành lập rồi, hôm qua họ mới tìm được Weibo của anh, nhắn bảo anh rằng một số fan muốn tổ chức một buổi thăm ban. Cậu thấy được không?"
Thư Thời nghe xong cảm thấy ngạc nhiên vô cùng: "Nhanh như vậy?"
Cậu còn tưởng phải đến khi cậu nhận bộ phim tiếp theo mới có fan đến thăm ban.
Trương Kỳ: "Anh cũng bị bất ngờ mà, vậy cậu tính sao?"
Hai mắt Thư Thời long lanh, tuy còn hơi xấu hổ nhưng cậu vẫn đáp: "Vậy để họ đến đi anh."
Kế đó cậu cần phải đi xin đạo diễn Chung cho nghỉ vài tiếng.
Trương Kỳ gật đầu: "Quyết định vậy đi. Để giờ anh nhắn cho fan, sẵn tiện làm vài công tác chuẩn bị trước. Cậu cứ yên tâm đóng phim đi, đợi lát nữa rảnh rồi anh qua nói chuyện với cậu."
Trước khi đi, trong lòng Trương Kỳ vẫn còn lo lắng nên đặc biệt dặn dò thêm vài câu: "Điều cậu cần tập trung bây giờ là đóng phim cho thật tốt, đừng có tham cái nhỏ mà mất cái lớn."
Thư Thời đáp lại bằng nụ cười tươi.
Tự cậu cũng hiểu rõ được điều này, cho dù cậu có đẹp đến mấy đi chăng nữa cũng sẽ có lúc người ta nhìn đến phát chán. Chỉ có tác phẩm và vai diễn mới được người đời công nhận và bàn luận lâu dài.
Bên phía các fan nhanh chóng chốt được thời gian đến thăm ban, dự định sẽ tổ chức đi vào cuối tuần để các fan còn đang đi học hay bận đi làm có thể thuận tiện sắp xếp thời gian. Bởi vì mặt trời ngày hè quá chói chang nên Trương Kỳ cố tình tìm người dựng vật che nắng bên ngoài trường quay.
Bởi vì ánh mặt trời mùa hè quá chói chang nên Trương Kỳ cố tình tìm người dựng màn che nắng ngoài trường quay trước khi fan đến thăm ban. Sáng hôm đó, sau khi Thư Thời quay xong một cảnh, cậu vội vàng đi nhờ nhân viên trang điểm tẩy trang giúp rồi thay một bộ đồ khác. Lúc cậu vừa mới đi đến ngã rẽ đã nghe loáng thoáng tiếng nói chuyện náo nhiệt, bước chân vốn đang vội vã của cậu không thể không chậm lại.
Diệp Vọng bám theo phía sau cũng dừng bước: "Hồi hộp à?"
Thư Thời gãi đầu, vô ý vò rối mái tóc mà nhân viên hóa trang vừa giúp cậu tạo kiểu.
"Tại em cứ có cảm giác... lạ lùng thế nào ấy."
Mấy tháng trước lúc đi thành phố S để quay phim trông thấy Liêu Hàng có fan đến thăm ban, cậu còn thầm hâm mộ cậu ta. Bây giờ mới cách đó chưa bao lâu, cậu cũng đã có nhóm fan đến thăm ban của riêng mình, nếu bảo cậu không cảm động thì chắc chắn là nói dối.
Diệp Vọng đứng sau lưng, đưa tay giúp cậu vuốt mấy sợi tóc dựng đứng xuống: "Sau này em sẽ còn có rất nhiều lần được thế này, em phải tập làm quen dần là vừa."
Rốt cuộc Diệp Vọng vẫn nhớ rõ như in lời tiên đoán của Bạch Trạch.
"Người mà cậu muốn tìm sớm muộn gì cũng sẽ được đắm mình dưới ánh hào quang rực rỡ."