Tulip Dưới Ánh Dương
Mở Đầu Kiếp Nạn
Tulip Dưới Ánh Dương thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuộc đời của tôi tưởng chừng sẽ mãi yên bình như thế, cho đến khi Phạm Huy Hoàng xuất hiện.
Hoàng cứ như là kiếp nạn của đời tôi vậy, lúc nào gặp anh ta tôi cũng sẽ gặp chuyện. Lần nào cũng là chuyện xui xẻo cả. Có lẽ ông trời thấy cuộc đời tôi quá bình yên so với mọi người xung quanh, đặc biệt là Trịnh Khánh Hạ và Đào Vân Trang – hai chúa tể drama bên cạnh tôi. Thế nên mới phái Hoàng đến bên tôi.
Tôi không hẳn là ghét Hoàng, nhưng tôi không muốn dính dáng gì đến anh ta, cũng không muốn kết bạn. Mối quan hệ chúng tôi nên có là hai người xa lạ, à không, có quen biết sơ sơ cũng chấp nhận được.
Sau lần gặp đầu tiên ở trước chung cư của Hạ, tôi cứ ngỡ mình sẽ không phải gặp lại cái bản mặt đáng ghét, cùng với những câu thả thính nhạt nhẽo của Hoàng nữa. Cho đến khi...
Hoàng xuất hiện ở lớp học một môn tự chọn của tôi. Hầu hết sinh viên khoa tôi đều tránh môn này vì độ khó của nó. Nhưng tôi cảm thấy khá hứng thú nên quyết định chọn để lấy tín chỉ, và thỏa mãn niềm yêu thích.
Anh ta vừa thấy tôi liền vui vẻ đến ngồi gần.
- Em gái xinh đẹp, mình lại gặp nhau rồi này.
- Ừ. - Tôi lấy kính từ trong hộp ra đeo, rồi mở sách đọc bài như thường lệ.
- Em tên là gì thế? - Hoàng chống cằm, nghiêng đầu nhìn tôi.
Tôi vờ như không nghe thấy, vùi đầu vào sách. Tôi không có ý định làm quen với Hoàng, nên không cần thiết phải giới thiệu tên với anh ta.
Nhưng đến lúc thầy điểm danh, tôi cũng không thể giấu diếm được nữa, khẽ đáp “Có” một cách yếu ớt. Tôi đúng là yếu thế quá rồi.
- Hóa ra em gái xinh đẹp tên là Đồng Thùy Dương à? Tên hay thật đấy, rất hợp với tên anh. Đây gọi là định mệnh trời ban đấy em ạ.
Cái quần què gì vậy? Khả năng độc thoại của anh ta cũng thật kinh khủng. Tôi vừa phải cố gắng tiếp thu kiến thức, vừa phải cố gạt bỏ mấy lời lảm nhảm của anh ta ra khỏi đầu.
Ồn ào quá, nhưng thầy tôi dễ tính nên chẳng thèm nhắc nhở gì Hoàng. Tôi nhìn thầy với ánh mắt cầu cứu, nhưng thầy không hề nhìn thấy.
- Cậu ơi. - Tôi yếu ớt quay sang nhìn Hoàng.
Hoàng dừng lại, chờ đợi câu nói của tôi.
- Im lặng cho bố học bài, ồn quá đấy. - Tôi lập tức đổi giọng, chân mày khẽ nhíu lại.
Tính tôi vốn đã nóng nảy, gặp phải tên Phạm Huy Hoàng này thì đúng là khiến mùa đông Hà Nội cũng phải nóng ran lên. Tôi lườm anh ta một cái không thương tiếc, hy vọng anh ta biết điều mà tiết chế lại rồi nhỉ?
Từ sau hôm đó, Hoàng xuất hiện trước mặt tôi với tần suất dày đặc hơn. Đặc biệt là anh ta công khai tán tỉnh tôi, điều này khiến một số người, trong đó có tôi, cảm thấy vô cùng khó chịu.
Tôi thật ra cũng không cứng cỏi đến thế, với những chiêu trò của Hoàng, tôi thừa nhận, mình có rung động. Nhưng tôi biết Hoàng không hẳn là nghiêm túc, cậu ấy chỉ là nhất thời thấy tôi thú vị, và khao khát chinh phục trỗi dậy mà thôi.
Nhưng có lẽ xung quanh Hoàng không có cô gái nào khiến cậu ta cảm thấy hứng thú hơn, thế nên mới kiên trì với tôi khá lâu, lâu hơn tôi nghĩ.
Với khoản tán gái này, Hoàng mà nhận số hai thì không ai dám nhận số một. Mấy chiêu trò Việt Anh dùng với Khánh Hạ cũng là học lỏm từ cậu ta mà ra. Nhất là hôm 20/10, cậu ta xuất hiện ở cổng trường với chiếc xe màu mè của mình, tay ôm bó hồng to đùng, khiến cả đám đông tập trung lại.
Tôi vừa thấy bóng dáng Hoàng, liền quay người định đi lối cổng khác rồi. Cậu ta vẫn cố tình dùng loa hét tên tôi để át đi tiếng ồn ào của đám đông.
- ĐỒNG THÙY DƯƠNG!!!
Không biết trường có ai tên giống tôi hay không, nhưng đám bạn cùng khoa đã kịp kéo tôi quay lại.
- Ê người ta tìm mày kìa.
- Mày quen anh Hoàng Phạm à?
- Ôi anh này giàu lắm Dương ơi, đào lấy mấy con iPhone.
???
Người ta vẫn ở đây mà bạn xui tôi đào mỏ nhà người ta là sao?
Mỏ nào chứ, mỏ này tôi xin kiếu.
- Tao không quen, chiều có việc, tao đi về trước nhé.
Tôi cố thoát khỏi vòng tay mấy đứa bạn mình, nhưng Hoàng tinh mắt hơn tôi tưởng. Hoặc là cậu ta nhìn thấy tôi từ lâu rồi, cố tình gọi tên tôi chỉ để gây chú ý mà thôi.
- Ê người ta tìm mày thật kìa.
- Thế mà bảo không quen à?
Tôi quay người lại đã thấy Hoàng đứng ngay sau lưng mình. Anh ta đưa bó hoa to tướng cho tôi. Hoàng mỉm cười nhìn tôi, dù không ưa gì lắm, nhưng công nhận Hoàng đẹp trai thật, nhất là nụ cười tỏa nắng nhưng cũng đầy vẻ đểu cáng. Mà trong mắt tôi, phần đểu cáng thì nhiều hơn hẳn.
- 20/10 vui vẻ, chúc em sẽ sớm thành người yêu anh.
Tôi gượng cười, cảm nhận được hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Nhìn bó hoa phô trương này, tôi không dám đưa tay lên cầm. Cẩn thận lùi về sau, nhưng lại bị đứa bạn đẩy lên. Tôi chúi đầu về phía trước. Hoàng đỡ nhẹ cánh tay tôi, nhưng mặt tôi lại úp thẳng vào bó hoa hồng kia.
Tôi vội vàng đứng dậy, rời xa bó hoa và chủ nhân của nó. Hoàng vẫn lo lắng hỏi tôi:
- Có sao không?
Dù không muốn nhìn, nhưng những ánh mắt ghen tị và tò mò đó vẫn lọt vào tầm mắt, khiến tôi khẽ rùng mình. Ở trường tôi là một người bình thường không thể bình thường hơn, trừ bạn bè thân thiết, hầu như đều không biết đến sự hiện diện của tôi. Cho đến khi cái ông tướng này xuất hiện, phá vỡ tất cả.
- Rất có sao. - Tôi hạ giọng nói nhỏ - Cậu đang làm cái trò gì vậy?
- Theo đuổi em.
Khụ... khụ...
Tôi xin thua, sự theo đuổi này tôi không thể nhận nổi.
- Đi theo tôi. - Tôi kéo Hoàng đi ra một chỗ vắng vẻ hơn.
Tôi biết là ai muốn hóng chuyện thì cứ việc đi theo. Nhưng càng ít người thì càng tốt.
Tôi buông tay Hoàng, nhìn ngó xung quanh theo thói quen.
- Cậu có dừng ngay cái trò trẻ con này lại được không?
- Không phải trò trẻ con, anh đang nghiêm túc mà?
- Tôi nói lại một lần nữa này. Tôi không thích cậu, càng không thích sự theo đuổi nhảm nhí này của cậu. Tôi với cậu vốn dĩ không hợp nhau. Vì thế đừng làm phiền tôi nữa.
- Hợp hay không phải thử mới biết được chứ?
- Không cần, tôi không có đủ thời gian và công sức để thử nghiệm với cậu. Cậu đi tìm mấy cô gái xinh đẹp trong quán bar mà thử nghiệm, và đừng làm phiền tôi nữa.
Hoàng đứng ngây người, không nói thêm lời nào. Tôi quay người, trước khi rời đi còn nói nốt với cậu ấy mấy câu:
- Bó hoa cậu chọn cũng đẹp đấy, nhưng nó không hợp với chiếc xe điện của tôi, nó chỉ hợp đặt trên cái xe màu mè của cậu thôi.
Không phải tôi ác, mà do nếu không làm vậy Hoàng sẽ không dừng lại đâu. Nói chung, tôi không muốn dính líu gì đến cậu ta.
***
Tôi đến nhà Khánh Hạ để cầu cứu nhỏ bạn. Và thật bất ngờ tôi tận mắt chứng kiến Hạ giấu bạn trai trong nhà, cụ thể là người yêu cũ của nó. Ba đứa trong phòng tôi, Vân Trang có ti tỉ người yêu cũ, Khánh Hạ thì có một mối tình đầu khắc cốt ghi tâm, còn tôi thì lại chưa một mảnh tình vắt vai. Chắc do duyên chưa tới.
Ừ, duyên thì chưa tới thật, nhưng nghiệt duyên thì đã đến tận cửa nhà rồi.
Tôi vừa ăn được mấy miếng, nói chuyện phiếm vài câu với Việt Anh. Đang định ra bàn uống nước lấy đồ thì nghiệt duyên của tôi lại lao tới. Cửa nhà Khánh Hạ có một bậc thềm nhỏ, nếu không để ý rất dễ bị ngã.
Cái tên này có ngã thì cứ ngã một mình đi, đằng này lại cứ phải kéo thêm tôi mới chịu. Thật ra lúc đó do tôi đứng ngay cửa, nên người xấu số này ngã sấp lên người tôi. Vừa bị đập lưng từ trên cao xuống, lại bị một vật nặng đè lên khiến tôi đau đớn hét toáng lên một tiếng. Thậm chí cổ họng cũng hơi rát vì tiếng hét.
Cơn đau tạm qua đi thì mùi nước hoa nồng nặc xộc tới khiến tôi ho sặc sụa. Tôi cảm giác có rất nhiều ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, nhưng chẳng ai chịu ra giúp tôi cả. Đồ vô tâm!
- Ây da, cái lưng của tôi.
Vật nặng trên người tôi nhanh chóng lồm cồm bò dậy, đỡ tôi đứng lên và lo lắng hỏi:
- Có sao không?
- Sao trăng gì, gãy m... Phạm Huy Hoàng?
Tôi đang định chửi cho tên kia một trận thì sững người khi nhìn thấy Hoàng. Nuốt khan nước bọt, vì cách đây không lâu tôi vừa mới nói xấu anh ta xong. Chắc phải về ăn chay niệm Phật, đốt vàng mã thôi, cái miệng này linh nghiệm quá.
- Thùy Dương? Sao em lại ở đây?
Em cái quái gì, theo như tôi biết qua lời bàn tán của đám bạn, thì anh ta còn sinh sau tôi ba tháng.
- Câu này phải là tôi hỏi cậu mới đúng chứ? Sao cậu lại xuất hiện ở nhà Khánh Hạ? - Tôi vừa chống lưng vừa nhăn mặt hỏi.
- Tôi đến tìm Việt Anh.
- Đến tìm tôi làm gì? Tôi có phải trẻ con nữa đâu. - Việt Anh nhăn mặt đáp.
Tôi vừa có chút thiện cảm vì Việt Anh chăm sóc Hạ chu đáo, nấu ăn cũng ngon. Giờ thì mất sạch rồi. Tôi không hiểu nổi, tại sao Việt Anh lại thân với cái tên sao chổi này vậy? Nếu cậu ta không quen biết Hoàng, Hoàng cũng sẽ chẳng biết đến tôi, tôi sẽ không phải chịu nhiều rắc rối như này.
Tôi bám vào thành ghế định đứng dậy, Hoàng lập tức giơ tay ra đỡ tôi. Tôi đẩy anh ta ra, Hoàng đúng là kiếp nạn của tôi, tôi chỉ muốn tránh xa anh ta, càng xa càng tốt.
- Tránh ra!
Khánh Hạ cuối cùng cũng chạy lại, đẩy tên ác quỷ Phạm Huy Hoàng ra, đỡ tôi đứng dậy.
- Sao rồi bạn tôi?
- Mẹ mày, mày thử bị một cục thịt nặng gấp đôi mày ngã lên người xem có làm sao không? - Tôi bực mình.
- Anh xin lỗi... - Tôi lườm anh ta một cái khiến anh ta im bặt.
Định bảo anh ta không cố ý chứ gì? Chị đây không muốn nghe đâu.
Hạ đỡ tôi ngồi lên ghế.
- Tao đưa đi bệnh viện kiểm tra nhé, lỡ đâu gãy xương hay gì còn biết đường mà bắt đền cái cục thịt nào đó, nhỉ? - Hạ vừa nói vừa liếc sang phía “cục thịt nào đó”.
- Yên tâm đi, anh nhất định sẽ chịu trách nhiệm mà.
- Cậu chỉ cần biến mất khỏi cuộc đời tôi là tôi biết ơn cậu lắm rồi. Từ lúc cậu xuất hiện cuộc đời tôi mới xui xẻo thôi, làm ơn biến dùm. - Tôi nhăn mặt khó chịu.
- Chuyện lạ có thật này, Hoàng Phạm thế mà cũng có ngày bị con gái nhà người ta ghét bỏ cơ đấy. - Bảo Chi chống tay chế giễu Hoàng.
- Mày ngồi đây, tao đi chuẩn bị một tí rồi đưa mày đi khám nhé.
Tôi kéo Hạ lại, từ chối chuyện đi bệnh viện.
- Thôi tao cũng có yếu ớt đến mức đó đâu, ngồi một lát là đỡ ngay ấy mà. Đi viện làm gì cho rắc rối, tao dị ứng mùi bệnh viện lắm.
- Không được. Để anh đưa em đi khám, lỡ đâu gãy xương hay gì thì sao?
Hoàng đến quỳ bên cạnh, giơ tay sẵn sàng bế tôi lên. Tôi dồn hết mọi bức xúc, đạp anh ta một cái thật mạnh, khiến anh ta ngã lăn ra đất. Thật hả hê. Nhưng là một người văn minh, tôi không thể đánh thêm mấy cái nữa. Làm thế là tạo nghiệp mất.
Việt Anh và Bảo Chi bước qua mặt Hoàng, ngồi xuống ghế đối diện. Duy cầm rổ hoa quả từ trong bếp bước ra, đặt lên bàn rồi quay sang hỏi Hoàng:
- Sao anh không lên ghế mà ngồi? Hôm nay nhà em chưa quét nên cũng hơi bẩn đó.
Trịnh Khánh Duy, truyền nhân của Trịnh Khánh Hạ, thâm thúy quá. Nhưng tôi thích.
- Hôm nay mọi người đến bất ngờ, nhà chỉ còn ít hoa quả nhà trồng thôi. Mời mọi người ăn tạm nha.
- Đúng là em trai chị có khác, vẫn chu đáo ghê. - Tôi với lấy quả táo lên cắn và nói.
- Từ lúc nào em tao lại thành em mày vậy?
- Tao với mày chị em bao nhiêu năm, của mày hay của tao thì chả khác gì nhau.
- Thôi, ví dụ như cái vận đào hoa của mày thì mày giữ lấy mà dùng, tao không cần đâu. - Hạ liếc mắt nhìn chàng trai đang lồm cồm đứng dậy, nhăn mặt đau đớn, từ từ ngồi xuống ghế.
- Đào cái quái gì, khắc tinh của tao thì đúng hơn. - Tôi bĩu môi.
- Khánh Hạ chỉ cần anh là đủ rồi đúng không?
Mười con mắt đều đổ dồn về phía người vừa phát ngôn câu nói này. Trần Hoàng Việt Anh vẫn ung dung ngồi bổ ổi, chẳng thèm quan tâm đến mười ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình. Tôi thầm giơ ngón tay cái cho cậu ta trong lòng. Tôi ngồi im xem vở kịch gia đình thắm thiết của Khánh Hạ và Việt Anh.