Tulip Dưới Ánh Dương
Chương 12: Nông Bảo Long
Tulip Dưới Ánh Dương thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Thế cậu đủ thông minh để gánh gen cho con tớ không?
???
Ý tôi là đang chửi anh ta mà, thế mà cũng lợi dụng để thả thính được, đúng là cái tật xấu này đã ăn sâu vào máu rồi, khó mà bỏ được. Tôi nhăn mặt bĩu môi tỏ vẻ khinh thường.
- Ngu vừa vừa tớ còn gánh được, chứ cậu thì tớ chịu, không gánh nổi.
Tôi để Hoàng tự giải quyết, chạy ra xem nồi xương, thấy xương đã nhừ thì tắt bếp.
- Hai đứa làm gì mà la hét ầm ĩ cả xóm nghe thấy vậy. - Hạ bước vào bếp nói.
Theo sau là Minh Đức và một cô gái lạ mặt.
- Em chào chị Thùy Dương. - Đức vui vẻ nói.
- Chị chào em.
- Hai đứa này ở chung là ồn ào không chịu nổi.
Hạ đi đến tủ, lôi ra một cái bếp từ để lên bàn.
- Nên ăn dưới chiếu hay trên bàn nhỉ?
- Dưới chiếu tiện hơn đó.
Hạ vội vàng đi lấy chiếu trong nhà rải ra phòng khách.
- Cần bọn em giúp gì không? - Đức xắn ống tay áo nói.
- Xếp đồ ra đĩa rồi bê ra là được.
Tôi quay sang nhìn Hoàng, anh vẫn đang rửa tay dưới vòi nước.
- ĐM Phạm Huy Hoàng, không biết tiết kiệm nước à? Xả thế đủ rồi, tắt nước đi. - Tôi bực bội.
- Thì cậu có bảo tớ tắt đâu, làm sao tớ dám tắt.
???
Phạm Huy Hoàng bị thiểu năng sao? Tôi lườm anh ta một cái rồi tiếp tục công việc đang làm dở.
Cô gái đi cùng Đức là Như, họ hàng nhà Việt Anh.
Bọn tôi đang dọn thì Việt Anh cũng vừa về đến, chúng tôi ăn uống xong thì đi dọn dẹp. Đáng lẽ chỉ có mấy đứa con gái dọn thôi, nhưng Việt Anh đòi vào rửa thay Hạ vì thương vợ. Thế nên chúng tôi bắt ba cậu con trai đi dọn dẹp luôn. Tôi còn nghe loáng thoáng tiếng Hoàng oán trách. Đáng đời thật!
- Chị Khánh Hạ sướng thật đấy, sau này mà lấy anh Việt Anh thì chắc chẳng bao giờ phải rửa bát nhỉ? - Như nhìn Hạ bằng đôi mắt ngưỡng mộ - Ước gì sau này em cũng tìm được một người như vậy.
- Trước khi tìm được người như Việt Anh, Hạ đã trải qua bảy bảy bốn chín kiếp nạn rồi đó em.
Nhớ lại ngày Việt Anh rời đi, Khánh Hạ của chúng tôi đã đau lòng đến nhường nào. Cô ấy từng là một mặt trời nhỏ luôn lạc quan, tươi tắn, luôn pha trò để chọc cười chúng tôi, thế mà sau ngày hôm ấy nụ cười của cô ấy chẳng còn hồn nhiên như trước nữa, luôn có nỗi đau nào đó bị cô ấy chôn chặt trong lòng.
Hạ không khóc lóc, không kêu than, cô ấy chỉ nở một nụ cười và nói mình không sao khi có người hỏi đến, nhưng tôi biết có những đêm cô ấy thút thít trong chăn, những lần học bài đến mức gục xuống bàn ngủ quên. Tôi với Vân Trang chỉ biết nhìn nhau rồi lắc đầu, thương xót cho người bạn của chúng tôi.
- Thế em thấy Minh Đức của chị thế nào? - Hạ vừa cười vừa hỏi.
- Bọn em chỉ là bạn thôi. - Má Như ửng đỏ.
Điện thoại tôi đột nhiên kêu lên, tôi cầm điện thoại đi ra ngoài nghe.
- Alo?
- Thùy Dương hả? Anh Khải say rồi, đến đón anh ấy đi.
Nghe giọng tôi nhận ra ngay đó là giọng anh Phong, bạn đại học của anh trai tôi, Đồng Đức Khải.
- Anh Phong à, sao gọi số lạ thế?
- Anh mới mất điện thoại nên phải đổi số đấy.
- Vâng, thế anh gửi địa chỉ cho em, em sẽ đến đón anh ấy ngay ạ.
Tôi nói với Hạ một câu rồi phóng xe đi ngay. Anh trai tôi tốt nghiệp Đại học Kinh tế Quốc dân, hiện đang làm kế toán trưởng của một công ty ở Thái Nguyên. Hồi học đại học anh ấy có yêu một chị cùng khoa, còn dẫn về nhà chơi suốt, thế nhưng cuối cùng vẫn chia tay. Lí do là anh tôi muốn về Thái Nguyên phát triển, tiện thể chăm sóc tôi và bố, còn cô ấy lại muốn ở lại Hà Nội vì là con một. Nghe chị họ tôi kể hôm nay là đám cưới của cô ấy, mời tất cả bạn bè đại học đến dự, trong đó có anh tôi.
Chắc có lẽ vì buồn tình nên anh tôi mới uống quá chén. Anh tôi trước kia cũng không quá quan tâm đến gia đình, nhưng từ khi mẹ tôi mất anh quan tâm đến bố và tôi hơn hẳn, thường xuyên lo lắng, quan tâm, hỏi han tình hình của tôi.
Bố tôi đã nghỉ hưu, mở một tiệm sửa chữa xe nhỏ để làm cho đỡ buồn chán. Nhìn bố thi thoảng ngồi ngẩn ngơ ngắm trời đất, nói chuyện một mình, lòng tôi đau như cắt, tôi lại càng thương bố nhiều hơn.
Tôi đi đến nhà hàng theo địa chỉ anh Phong gửi, vừa đến nơi đã thấy anh tôi ngồi gục bên bậc cầu thang, bên cạnh có một chàng trai đang nhiệt tình hỏi han anh ấy. Tôi xuống xe, chạy đến gần hai người.
- Anh Khải, anh có sao không?
- Anh ấy say quá rồi. - Một giọng nói vừa quen vừa lạ lẫm ngay bên tai tôi.
Hình như người này không phải là anh Phong.
Tôi quay sang nhìn chàng trai bên cạnh, khuôn mặt quen thuộc này khiến tim tôi nhói lên.
- Sao cậu lại ở đây? - Tôi cố gắng lắm mới thốt ra được mấy lời này.
- Tớ là bạn chú rể nên được mời đến dự đám cưới, anh Phong có việc về trước nên nhờ tớ trông chừng anh Khải.
- Ừ, tớ cảm ơn, tớ đưa anh Khải về trước đây.
Tôi khoác tay anh Khải lên vai, chưa kịp làm gì thì cậu ta đã giữ tay tôi lại.
- Thùy Dương, lâu rồi không gặp. Cậu dạo này thế nào rồi?
Tôi để anh Khải dựa vào lan can, gạt tay cậu ta ra và đáp:
- Tớ vẫn ổn.
- Tớ xin lỗi.
Lời xin lỗi của cậu ta như nhát dao đâm sâu vào vết thương tôi đã che giấu kỹ càng bấy lâu nay. Câu nói tôi mong chờ nhất vào thời khắc đó, tưởng chừng sẽ chẳng bao giờ được nghe, thế mà lại được nghe vào lúc này. Khi những vết thương kia dần lành lại, thì cậu ta lại nói xin lỗi, khiến vết thương ấy một lần nữa rỉ máu.
Chàng trai trước mặt tôi chính là Nông Bảo Long, một trong số những người gây ra những tổn thương cho tôi thời cấp ba. Đúng là nực cười thật, vừa hôm trước gặp lại Dương Ngọc Ánh, giờ lại gặp Nông Bảo Long.
Rốt cuộc là vận xui gì lại ập đến với tôi nữa không biết?
- Lời xin lỗi này muộn rồi, tớ không chấp nhận, và sẽ không bao giờ chấp nhận đâu.
- Lúc đó tớ không cố ý, tình cảm của tớ đối với cậu là thật.
- Thật cái quần què, đừng tưởng Đồng Thùy Dương này là kẻ ngốc. - Tôi không nhịn được nữa, bắt đầu chửi.
Đến Phạm Huy Hoàng tôi còn chửi được, dăm ba mấy thằng này thì tôi sợ cái quái gì. Nông Bảo Long cũng chỉ là một con chó con, mặc cho người nào đó sai khiến thôi.
- Tớ không có ý đấy.
- ĐM Nông Bảo Long, bớt giả tạo đi. Tôi chả biết tỏng cậu với Dương Ngọc Ánh thân nhau vl ra. Tôi nói cho cậu biết tôi với Dương Ngọc Ánh chẳng ưa gì nhau, thì tôi với cậu cũng thế. Lần này gặp coi như tôi xui xẻo, đừng có lần sau nữa.
Tôi chửi xong, kéo anh trai phiền phức của mình dậy. Đi được ba bước thì Long lại chặn trước mặt chúng tôi. Cậu ta nắm chặt khuỷu tay tôi.
- Anh Khải say rồi, cậu chở bằng xe máy sẽ không an toàn. Để tớ đưa hai người về.
Sao dai như đỉa vậy?
Tôi cố vùng vằng nhưng đều không thành công. Một tay đỡ ông anh nặng hơn nửa tạ, một tay bị Long nắm chặt, dù có học võ cũng không thể chống lại được. Tôi đang định dùng những "lời hay ý đẹp" để mắng cho cậu ta một trận, thì một bóng người cao to, đen, thơm bước đến đẩy Long ra và giữ tôi lại để tôi khỏi ngã. Đen là vì ngoài sân tối om, còn thơm là do mùi nước hoa phảng phất theo từng cử động của người này.
Tôi cũng lờ mờ đoán ra người này là ai rồi, nhưng chưa dám chắc, đến khi ngẩng đầu lên, đập vào mắt tôi là mái tóc đỏ rực, khuôn mặt điển trai nhưng nhăn như cái đít khỉ, ánh mắt nhìn Long vô cùng ghét bỏ.
- Cậu có sao không? - Anh quay sang lo lắng hỏi tôi.
Tôi lắc đầu nhìn anh, Phạm Huy Hoàng lúc này giống như một siêu anh hùng của tôi vậy. Anh giúp tôi có thể tự tin đứng trước mặt Dương Ngọc Ánh, và bây giờ là Nông Bảo Long, mà cười nhạo bọn họ. Trừ việc là một trap boy, Hoàng quá hoàn hảo. Nông Bảo Long có xách dép chạy cũng không đuổi kịp anh ấy.
Hoàng quay sang nhìn Long.
- Anh là ai? - Long ngạc nhiên hỏi.
- Là bố của chú mày được không?
Phong thái đỉnh của chóp, xứng đáng làm bạn tôi.
- Ăn nói cẩn thận.
- Chú mày biết người chú mày vừa đụng chạm là ai không?
Là bạn của thiếu gia Phạm Huy Hoàng, tôi không cần sợ bất kỳ ai. Vì thế tôi vênh mặt nhìn Long, vô cùng đắc ý.
- Là bồ của anh đấy.
- Tin đồn cậu có người yêu là thật sao? - Long quay sang hỏi tôi.
Làm như người nổi tiếng không bằng, bày đặt tin đồn này nọ. Chắc là lời đồn trong group chat của Dương Ngọc Ánh và những người bạn chứ gì.
- Như cậu thấy đấy. - Tôi nhún vai.
- Tôi chỉ định đưa cô ấy về thôi. - Long lên tiếng.
- Đồng Thùy Dương đã có anh lo rồi, chú mày không cần bận tâm đâu. Bớt lo chuyện bao đồng lại nha, em trai.
- Vậy tớ đi vào trong trước, cậu về nhé, lần sau gặp. - Long nói và bước vào trong.
Khỏi, lần sau gặp nữa làm gì, đấm nhau à? Cái này thì được đấy, đấm nhau cho xả stress cũng được.
Hoàng quay sang nhìn tôi, rồi lại nhìn anh Khải.
- Ai đây?
- Người vừa nãy là Nông Bảo Long, hồi trước là bạn thân của Dương Ngọc Ánh.
Nếu thế chắc Hoàng cũng quen chứ nhỉ? Hoặc hai đứa nó chẳng thân với nhau nữa rồi.
- Ý tớ là cái con ma men đang dựa vào người cậu này.
À.
- Đây là anh trai tớ, anh Khải. Nếu cậu muốn làm "anh dâu" tớ thì cơ hội đến rồi đây. - Tôi mỉm cười trêu anh.
- Anh trai cậu à? - Anh đột nhiên đổi sắc mặt - Thế mà tớ cứ tưởng là anh cựu sinh viên cậu thả thính hôm trước chứ.
- Đấy là tớ cố tình làm vậy để cậu từ bỏ việc tán tỉnh vô vị kia thôi. - Tôi gượng cười.
Nhìn thấy Hoàng đứng đơ ra đó, tôi đành mở lời tiếp:
- Chuyện hồi nãy cảm ơn cậu nhé, tớ đưa anh Khải về tr...
- Để tớ đưa cậu về. - Hoàng cướp lời tôi - Lát nữa tớ bảo nhà hàng gửi nhờ xe cậu ở đây. Mai tớ sẽ chở cậu ra lấy xe sau.
Nhìn ánh mắt kiên quyết của Hoàng, tôi không nỡ từ chối, đành gật đầu đồng ý.
Sau khi đỡ anh Khải ngồi vào ghế sau xong, Hoàng quay lại nói chuyện với quản lý nhà hàng. Tôi định ngồi ghế sau, nhưng nhận ra như thế chẳng khác nào coi Hoàng là tài xế. Thế nên tôi lặng lẽ ngồi lên ghế phụ, mở điện thoại lên lướt trong lúc chờ anh.
[Hoàng đang đuổi theo mày đấy, không biết làm gì.] Khánh Hạ nhắn cho tôi.
[Nó vừa cứu tao đấy.]
Tôi gửi rồi lại nhắn thêm:
[Xui vãi, vừa gặp Nông Bảo Long xong.]
Khánh Hạ không online, chắc đang vui vẻ bên người yêu rồi.
Tôi hơi quay đầu nhìn anh trai đang ngả người ngủ ngon lành, anh tôi cứ mỗi lần uống say là ngủ say như chết.
Tôi không hiểu sao cứ phải khổ vì tình như thế làm gì? Người ta đã không thích mình thì thôi, trên đời này vẫn còn đầy người mà.
Một lúc sau, Hoàng quay lại và ngồi vào ghế lái. Anh chầm chậm khởi động xe, đi được một đoạn thì lên tiếng hỏi:
- Nông Bảo Long là mối tình một năm của cậu à?
____________
20 vote thì đăng chương mới nha.
Bình luận đi, tớ thích đọc bình luận lắm 🤭