Tulip Dưới Ánh Dương
Chương 16: Vân Trang về nước
Tulip Dưới Ánh Dương thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay, chúng tôi ra sân bay đón Vân Trang Đào. Giữa việc chọn đi Audi R8 hay Ferrari, cuối cùng chúng tôi quyết định thuê xe. Xe của Việt Anh đang phải bảo dưỡng, còn chiếc xe kia thì tạm thời bị giữ ở nhà.
Việt Anh cầm lái, Hạ ngồi ghế phụ, còn tôi và Hoàng ngồi phía sau. Từ sau vụ tai nạn của bố tôi, mối quan hệ giữa tôi và Hoàng không thay đổi nhiều lắm. Hoàng vẫn thường xuyên ghé quán ủng hộ, và tôi cũng nhiệt tình giúp đỡ mỗi khi anh ấy nhờ. Hôm trước, anh ấy còn đi cùng tôi đến bệnh viện thăm bố. Bố tôi vui ra mặt khi thấy tôi dẫn Hoàng theo, chắc vì thấy con gái mình hơn hai mươi năm trời lần đầu tiên đưa bạn trai về nhà.
- Mấy giờ Trang đến nhỉ? - Hạ quay người lại hỏi tôi.
- Khoảng 5 giờ là máy bay hạ cánh rồi.
- Vậy đón Trang xong mình đi ăn tối luôn nhé? Hoàng có bận gì không?
- Không, hôm nay tôi rảnh.
- Sao mày không hỏi tao? - Tôi lườm Hạ, nhăn mặt hỏi nó.
- Tại tao biết mày rảnh rồi, cần gì phải hỏi nữa. Cứ phải hơn thua với bạn Hoàng là sao chứ?
- Mày tệ thật.
Tôi mắng con bé xong liền liếc mắt sang, thấy Hoàng đang tựa người vào thành ghế, mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ. Đột nhiên, anh ấy quay sang nhìn tôi, tôi vội vàng đưa mắt sang chỗ khác.
- Sao cậu nhìn tớ ghê thế? Đẹp trai quá đúng không?
Hoàng vừa nói vừa cúi người nhìn tôi, cố tình để khuôn mặt anh lọt vào tầm mắt tôi.
- Ừ, cậu đẹp trai thật mà, tớ không phủ nhận.
Đúng hơn là không dám phủ nhận, vì giờ cậu là gương mặt đại diện cho quán cà phê sách tôi đang làm rồi mà. Với số lượng khách đến check-in ở chỗ Hoàng từng ngồi, có thể thấy hiệu ứng Hoàng Phạm lớn đến mức nào. Tôi mà chê anh ấy câu nào, chắc mấy bạn fan cuồng của anh ấy sẽ cào mặt, tạt axit tôi mất.
- Đẹp trai thế mà cậu chả thích tớ. - Hoàng phụng phịu nói.
- Eo ôi, tôi vừa nghe thấy cái gì vậy Hoàng? - Khánh Hạ vừa đánh phấn má vừa nhăn mặt nói.
- Tôi nói với Thùy Dương chứ có nói với cậu đâu. Việt Anh nhỉ?
Việt Anh không thèm đáp lời Hoàng, vẫn tiếp tục lái xe.
- Tránh xa anh yêu của tôi ra. - Hạ quay người lại lườm Hoàng.
- Thì tôi có lại gần anh yêu của cậu đâu, từ lúc yêu cậu, cả tuần chắc tôi gặp anh ấy được hai lần là nhiều.
- Ý tôi là bạn Đồng Thùy Dương đang ngồi cạnh cậu ấy.
Hoàng quay sang nhìn tôi, im lặng suy ngẫm một hồi lâu. Sau khi phân tích ý nghĩa trong câu nói của Khánh Hạ, anh mới quay sang mỉm cười với tôi.
- Không, bạn Dương có lực hút mạnh quá, tớ không tránh xa được ấy chứ.
Tôi bĩu môi.
- Ừ, đợi vài ba hôm nữa gặp một cô hợp gu khác là lại tránh xa được ngay ấy mà.
- Đúng là bạn tao, nói chuẩn quá.
Khánh Hạ trang điểm xong, mở ngăn đựng đồ lấy kẹo, chìa cho tôi và Hoàng. Sau đó, nó bóc một viên rồi đút cho Việt Anh.
Chúng tôi đến sân bay khoảng hơn năm giờ một chút. Đứng đợi một lát thì thấy Vân Trang kéo vali đi tới. Mái tóc xoăn nhẹ xõa trên bờ vai nhỏ nhắn. Cô bé khoác áo blazer màu kem, bên trong mặc váy lụa màu xanh cốm trông rất thời thượng. Kèm theo chiếc kính râm, một tay khoác túi xách, một tay kéo chiếc vali màu hồng.
Vừa nhìn thấy chúng tôi, cô bé liền vui vẻ bước tới, đẩy vali về phía Hoàng rồi ôm chầm lấy tôi và Khánh Hạ.
- Các tình yêu của anh, anh về với các em rồi đây. Nhớ anh không?
- Nhớ anh yêu lắm.
- Bao giờ mày lại đi? - Tôi hỏi vu vơ.
- Gì vậy mày? - Trang buông tôi ra, nhăn mặt hỏi - Chưa gì đã muốn đuổi anh đi rồi à?
- Hỏi thế thôi.
- Chắc khoảng tháng chín anh lại đi. Thêm một năm nữa là anh được về hẳn rồi.
Trang nhìn sang phía Hoàng, anh ấy mỉm cười giơ tay chào. Nhưng Trang ngay lập tức quay sang phía Việt Anh.
Quê thật.
Tôi quay mặt đi, cố nhịn cười vì sự sượng trân của Hoàng.
- Việt Anh à? Lâu rồi không gặp nhỉ, giờ còn cưa đổ luôn cả bạn của chị mày rồi cơ đấy.
- Em phải tốn nhiều công sức lắm mới tán được đấy, chị đừng cướp vợ của em nhé? - Việt Anh ôm vai Hạ, tủm tỉm cười.
- Vậy thì chăm sóc con bé cho cẩn thận vào. - Trang vỗ nhẹ vào vai Việt Anh.
- Ê sao bà không chào tôi? - Hoàng bực bội nói.
Trang quay một vòng, sau đó dừng lại trước mặt Hoàng, vui vẻ "khịa" anh:
- Chào em trai, hóa ra em cũng đi đón chị à? Tưởng mày chết dí ở nhà, ngồi nghe ông già thuyết giảng rồi chứ?
- Trốn mãi mới đi được đấy. Với cả chị nói sai rồi, tôi đi cùng Dương chứ không phải đi đón chị đâu.
Thì cũng như nhau mà? Cứ phải làm mọi chuyện phức tạp lên là sao chứ?
- Khiếp, vẫn có hiếu với gái thế mày?
- Quá khen.
Hoàng vừa nói vừa liếc mắt sang phía tôi. Tôi cười đáp lại anh ấy.
- Tao đói rồi, đi ăn thôi.
Trang đưa túi xách cho Hoàng cầm, rồi kéo tay tôi và Hạ đi trước, để hai ông tướng đi đằng sau.
- Nên đi Nha Trang, Phú Quốc, Sầm Sơn hay Hạ Long nhỉ? - Hạ nằm trên giường, vừa lướt điện thoại vừa hỏi chúng tôi.
Theo kế hoạch đã định, chúng tôi cũng ở chung cư của Hạ cho vui.
- Năm ngoái tao đi Nha Trang rồi. Cả thằng Hoàng cũng đi đấy, chọn chỗ khác đi. - Vân Trang vừa thoa kem dưỡng ẩm lên mặt vừa nói.
Nếu Khánh Hạ trắng tự nhiên, da đẹp như da em bé, chỉ cần thoa kem chống nắng và rửa sữa rửa mặt là đủ, thì làn da của Vân Trang được đánh đổi bằng 7749 bước chăm sóc da. Hầu như lần nào gọi điện cũng thấy nó đang dưỡng da.
- Ê nhưng mà bảo cả thằng Việt Anh và thằng Hoàng đi là mình khỏi phải trả tiền đấy. - Vân Trang quay sang hí hửng nói với chúng tôi.
- Tao thấy được đấy, bạn Hoàng nhiều tiền mà. - Khánh Hạ vuốt cằm cảm thán.
Tôi gật gù, kể ra không tốn thêm tiền lại có người xách đồ giúp cũng ổn quá đấy chứ.
- Sao mày bóc lột em trai tao thế? Chồng mày nhiều tiền thế để làm mắm à? - Vân Trang nhíu mày nhìn Hạ.
- Nó tiếc tiền cho chồng đấy mày. - Tôi cảm thán.
- Việt Anh nhỏ tuổi hơn mà, thằng Hoàng lớn hơn thì phải lo cho em đúng rồi còn gì. - Khánh Hạ bĩu môi nói.
Tôi gối đầu lên chân con bé rồi tiếp tục lướt điện thoại.
- Mai hai đứa mày có đi đâu không? Tao mượn xe qua Hanu có chút việc.
- Ồ, chiều mai tao cũng sang Hanu phỏng vấn một anh cựu sinh viên trường tao, giờ là giảng viên bên ấy này. - Tôi nhổm người dậy nói.
Tôi được câu lạc bộ phân công cho phần này vì có quen biết anh ấy từ trước, lý do là vì anh ấy là cậu của Khánh Hạ.
- Cậu Vũ nhà tao à? - Hạ hỏi.
- Ừ, tao hẹn anh ấy ngày mai. Tại vì chỉ có ngày mai anh ấy rảnh thôi.
- Vậy cái anh mày thả thính mà Hoàng nhắc đến cũng là cậu Vũ à?
- Ừ. - Tôi gượng cười đáp lại.
- Thế thì tốt quá, mai mày chở tao đi cùng luôn nhé. - Trang hớn hở nói.
- Mày sang đấy có việc gì à? - Hạ hỏi.
- Gặp em "mặt trời" đấy. - Trang nhe răng cười rồi nói tiếp - Đùa thôi, tao gặp bạn có chút việc cần nhờ ấy mà.
Chiều hôm sau, tôi chở Trang cùng đến trường Hanu. Sau khi cất xe xong, Trang tạm biệt tôi rồi quay đi tìm bạn. Tôi đợi mấy đứa trong ban đến đủ rồi mới nhắn tin cho anh Khải Vũ.
- Mang đủ đồ chưa? - Tôi hỏi.
- Em mang đủ hết rồi, chị không cần lo.
Anh Vũ hẹn chúng tôi ở hội trường. Anh ấy cao ráo, nước da rám nắng, khuôn mặt điển trai lúc nào cũng tươi tắn, rạng rỡ như ánh mặt trời. Đặc biệt là nốt ruồi ngay đuôi mắt trông rất đẹp, như tô điểm thêm cho vẻ đẹp trời ban ấy.
- Em chào anh.
- Chào Dương nhé. - Anh Vũ mỉm cười đáp lại tôi.
- Mình bắt đầu luôn chứ ạ?
- Ừ.
Chúng tôi chỉ hỏi theo bản kế hoạch đã gửi trước cho anh Vũ chuẩn bị nên buổi phỏng vấn kết thúc khá nhanh và thuận lợi.
- Chúng em cảm ơn anh rất nhiều vì đã dành thời gian quý báu của mình để tiếp nhận buổi phỏng vấn của chúng em ạ.
Đây là những lời cảm ơn mẫu thường gặp trong câu lạc bộ của chúng tôi.
- Không có gì, về photoshop cho anh đẹp đẹp một chút nhé. - Anh Vũ cười đùa với chúng tôi.
- Cái này đơn giản, dù sao anh cũng đẹp trai sẵn rồi mà.
Tôi và anh Vũ cùng sánh bước đi ra nhà xe, vừa đi vừa nói mấy chuyện linh tinh. Đến nhà xe thì đã thấy Vân Trang ở đó, đang đứng tựa vào xe tôi và lướt điện thoại. Tôi bước tới vỗ nhẹ vai cô bé.
- Đợi lâu chưa?
Trang ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt cô bé đưa sang phía anh Vũ và dừng lại ở đó rất lâu.
- Đây là bạn Dương à? Anh chào em nhé. - Anh ấy vui vẻ nói.
- Dạ vâng, đây là Vân Trang, bạn cùng phòng hồi cấp ba của em và Khánh Hạ ạ.
- À, anh cũng nghe con bé Hạ kể về em rồi. Anh là Khải Vũ, cậu của Khánh Hạ, rất vui được làm quen với em.
Vân Trang tiến lên trước mặt tôi và bắt tay với anh ấy.
- Chào anh ạ.
Anh Vũ nhìn Trang rất lâu rồi nghiêng đầu nói:
- Nhìn em quen quá, mình gặp nhau bao giờ chưa nhỉ?
- Chiều thứ bảy tuần này được không anh?
Gì vậy bạn tôi?
Vân Trang Đào lại bị anh Vũ thu hút rồi đấy à? Con bé này cũng nhanh gớm. Tôi cẩn thận quan sát biểu cảm của anh Vũ, anh ấy có vẻ rất ngạc nhiên, sau đó lại mỉm cười rạng rỡ đáp lại Vân Trang:
- Chiều thứ bảy à? Để anh xem đã nha bé.
Ôi, hai con người này đang làm gì trước mặt tôi vậy?
- Thế bây giờ anh rảnh không ạ?
- Bây giờ anh rảnh.
- Thế bây giờ mình đi uống nước anh nhé? Em mời, cả Thùy Dương cũng đi ạ.
Trang kéo cánh tay tôi lại, và thay tôi quyết định số phận của mình. Tôi gượng cười đồng ý. Chắc tại con bé sợ anh Vũ ngại, chứ Vân Trang Đào thì chưa bao giờ biết ngại cả.
- Ừ, vậy cũng được.
Và sau đó, chúng tôi đi đến quán nước ngay gần trường. Chúng tôi chọn ngồi một bàn trong góc, cạnh cửa sổ của quán.
- Trang là đi du học Hàn nhỉ? Em học ngành gì thế?
- Em học Quản trị làm đẹp ạ.
- Ừ, thảo nào trông em xinh thế.
- Có xứng đôi vừa lứa với anh không ạ?
- Anh mong còn chả được ấy chứ.
Tôi cười, Trang cười, anh Vũ cũng cười.
Thật sượng trân.
- Anh Vũ có người yêu chưa ạ?
Rất trực tiếp, vào thẳng vấn đề luôn. Đúng là bạn tôi.
- Anh vẫn đang cô đơn lẻ bóng một mình thôi em ạ, tại mấy năm lo tập trung sự nghiệp học hành không quan tâm yêu đương, thế nên giờ bạn bè đều có đôi có cặp hết rồi mà anh chả có ai.
Sau đó, nhân lúc anh Vũ đi lấy nước cho chúng tôi, tôi quay sang kéo tay áo Trang.
- Mày làm cái gì mà vồ vập thế? Anh ấy sợ chạy mất dép giờ.
- Yên tâm, không chạy được đâu. Nhìn anh ấy là biết cũng là người có kinh nghiệm rồi, không phải nai tơ ai nói gì cũng tin đâu. Với lại, tao phải hỏi trước chứ lúc thành trà xanh hay người thứ ba thì nhục.
- Sao tự nhiên lại có hứng thú thế?
- Chuyện dài lắm, về nhà tao kể. Tao nhắn cho thằng Hoàng rồi, lát nữa nó đến bây giờ đấy.
- Rồi, đã hiểu. Nhưng mày gọi thằng Hoàng làm gì?
- Nay sinh nhật ông anh trai bọn tao, nó định gọi tao đến cùng. Nhưng tao lười nên từ chối, và nó muốn tao tìm cho nó một cái cớ để trốn.
Muốn tìm cớ trốn thì cũng không cần thiết phải là tôi chứ? Thôi đành vậy, lâu rồi chưa được ngồi tám chuyện với Hoàng, nhân tiện gặp một chút cũng được.
Vừa lúc đó, anh Vũ cũng bê nước tới.
- Anh Vũ ơi, giờ em có chút việc gấp nên em xin phép về trước. Lát nữa anh hộ tống Trang về giúp em nhé?
- Ok.
Tôi cầm túi xách lên, cúi đầu chào anh Vũ. Nhìn ánh mắt không nỡ của cô gái kia, tôi khẽ nhếch mép. Tôi bước ra ngoài thì thấy Hoàng đang đứng ngay cạnh chiếc xe đỏ của anh ấy, tay cầm điện thoại chắc định nhắn cho tôi.
Tôi bước đến bên cạnh anh ấy, mỉm cười nhìn chàng trai nào đó. Mặt anh ấy hơi ửng hồng lên như đánh phấn má, người nồng nặc mùi rượu, nhưng mắt thì trông vẫn khá tỉnh táo.
- Cậu uống rượu rồi à?