Tulip Dưới Ánh Dương
Chương 29: Góc nhìn của Phạm Huy Hoàng (3)
Tulip Dưới Ánh Dương thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi đứng trên tầng hai của công ty, nhâm nhi ly cà phê sữa đá. Bỗng, bóng dáng nhỏ bé của Dương lọt vào tầm mắt tôi. Em thật xinh đẹp trong bộ trang phục công sở quen thuộc, mái tóc đuôi ngựa đung đưa theo từng bước chân.
Tôi dõi theo em, khóe môi khẽ cong lên. Thế rồi, nụ cười trên môi tôi bỗng khựng lại khi nhìn thấy chàng trai kia. Cậu ta đến đón em, đưa em đi đâu đó, còn đưa cả mũ bảo hiểm và cười nói vui vẻ với em. Cái gì thế Đồng Thùy Dương? Em lại mỉm cười với cậu ta sao? Lại còn ngồi sau xe và ôm eo thằng con trai khác nữa chứ?
Tôi cố gắng nuốt xuống ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng, tự nhủ rằng dù em có đi với bất cứ ai thì cuối cùng vẫn phải về bên tôi mà thôi. Trên đời này, làm gì có ai xứng đáng với em hơn tôi chứ?
Em đi ăn trưa về rồi, là một gã ất ơ nào đó chở em về. Hình như là cái tên Nông Bảo Long gì đó. Lúc đi thì Xanh Xanh đón, lúc về lại là Long chở về. Em đúng là có quá nhiều vệ tinh vây quanh nhỉ?
Tôi bực bội quay người đi vào làm việc, nhưng trong đầu lúc nào cũng hiện lên hình ảnh Thùy Dương đang cười nói với chàng trai kia.
Tôi phát điên rồi.
Điên vì tình yêu.
Điên vì em.
Cả buổi chiều, tôi không thể nào tập trung làm việc được. Tôi không đến tìm em thì em cũng chẳng tìm tôi là sao thế này? Em ác quá, Thùy Dương à.
Cuối cùng, đến buổi tối, tôi không thể nào chịu đựng được nữa, liền đi đến nhà tìm em. Tôi gọi điện cho Dương, giọng em qua điện thoại khiến trái tim tôi rung lên từng hồi. Cả một ngày dài tôi chưa được nghe giọng nói của em, tôi nhớ em đến phát điên rồi.
Vậy mà em chẳng nhớ tôi chút nào cả.
- Gọi tớ có việc gì không?
- Cậu xuống nhà đi, tớ mua trà sữa với đồ ăn cho cậu này.
- Chờ tớ một chút.
Tôi cất điện thoại vào túi, dựa người vào xe, chờ đợi nàng tiên nữ của mình.
Thùy Dương tung tăng bước xuống, mặc bộ đồ ngủ màu xanh than với họa tiết hình con thỏ, trông thật đáng yêu.
Ý tôi là em thật đáng yêu.
Em mỉm cười với tôi như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Em chẳng biết được ngày hôm nay tôi đã trải qua khổ sở đến mức nào. Em chỉ biết cười để khiến trái tim tôi rung động, mọi sự tức giận dường như đều tan biến. Trong đầu tôi giờ chỉ còn mỗi nụ cười của em mà thôi.
- Chào sếp, em không ngờ công ty mình lại có đãi ngộ thế này cơ đấy. Cảm ơn sếp nhé! - Dương cầm lấy túi đồ trên tay tôi.
- Thùy Dương.
- Sao vậy bạn Huy Hoàng?
- Tớ nhớ cậu.
- Hả? - Em ngạc nhiên nhìn tôi. - Cái gì vậy Hoàng? Làm như nghìn năm chưa gặp không bằng.
Dương cắm ống hút vào ly trà sữa, uống một ngụm rồi đưa về phía tôi.
- Uống không?
Tôi nhìn vào đôi đồng tử đen láy của em, long lanh như chứa cả ngàn vì sao tinh tú. Còn trong mắt tôi bây giờ, chỉ có một mình ánh Dương duy nhất soi sáng mà thôi.
Tôi tiến đến ôm chặt em vào lòng, đặt cằm lên bờ vai em. Chiều cao của tôi và Dương chênh lệch khá lớn nên cũng có chút khó khăn.
Bạn không cần kiễng chân, người yêu bạn sẽ chủ động cúi đầu.
Tôi muốn cho em biết, Phạm Huy Hoàng nguyện cúi đầu vì Đồng Thùy Dương, và chỉ vì mình em thôi.
- Đờ mờ, giờ tớ đã có đủ bằng chứng để kiện cậu tội xàm sỡ gái nhà lành rồi đấy.
- Cậu không nỡ.
Em im lặng một hồi lâu rồi mới đáp lời tôi:
- Ừ, tớ không nỡ.
- Chỉ ôm một chút thôi, hôm nay tớ nhớ cậu quá rồi.
Dương đưa tay lên ôm lại tôi, bàn tay em khẽ vuốt ve mái tóc và an ủi tôi. Tôi siết chặt em hơn, mùi hương hoa nhè nhẹ tỏa ra từ mái tóc em khiến tôi cảm thấy thật an tâm.
Chúng tôi cứ ôm nhau thật lâu, chẳng nói gì, cũng chẳng nghĩ gì nữa, chỉ tận hưởng hơi ấm mà đối phương mang lại cho nhau.
"Gâu... gâu" Tiếng chó nhà hàng xóm sủa.
- Bọn trẻ bây giờ mạnh bạo thật.
Em khẽ đẩy tôi ra, ngại ngùng quay mặt đi chỗ khác.
- Ôm một chút đã ngại thế này rồi, sau này hôn nhau thì thế nào nữa? - Tôi xoa đầu em.
Dương ngay lập tức cầm tay tôi vặn ra sau. Đúng là con nhà võ có khác.
- Tớ vẫn chưa đồng ý đâu, đừng có mà vớ vẩn.
Em thả tay tôi và khẽ đẩy tôi ra xa một chút. Tôi bĩu môi:
- Tớ mua đồ ăn để đổi lấy một cái ôm của Thùy Dương, không được sao?
- Thì ôm rồi đấy. Dù sao cũng cảm ơn bạn Huy Hoàng rất nhiều. Mau đi về đi không muộn, tớ vào nhà đây. Thứ hai gặp lại.
Nói xong, em vẫy tay và chạy vào nhà.
Thứ hai là ngày tôi bay sang Singapore, em vẫn nhớ.
***
Tôi đi đến sân bay Nội Bài cùng chú trợ lý của bố. Theo dự định, tôi sẽ bay chuyến 10 giờ trưa. Tôi đến sân bay vào lúc 8 giờ sáng để đợi em đến tiễn tôi. Tôi tin chắc Dương sẽ đến, tay cầm một bó hoa tulip và nói rằng em sẽ đợi tôi về.
Chỉ cần nghĩ như vậy thôi, tôi đã thấy vui sướng đến phát điên. Tôi ngồi ở hàng ghế chờ, nhìn ra ngoài cửa và mong ngóng bóng dáng nhỏ nhắn của Thùy Dương.
Dòng người đông đúc qua lại, nhưng lại chẳng thấy bóng dáng của em.
- Đến giờ rồi, nếu không làm thủ tục sẽ không kịp nữa mất. - Chú trợ lý nhắc nhở tôi.
- Đợi thêm một lúc nữa. - Tôi tiếc nuối nhìn ra phía cửa ra vào.
"Đồng Thùy Dương, nếu cậu mà không đến nữa là tớ đi mất rồi đấy."
Lông mày tôi cau chặt vào nhau, lòng nóng như lửa đốt, liên tục nhìn vào điện thoại. Tại sao em vẫn chưa đến? Hay đi trên đường gặp chuyện gì rồi?
Tôi nhấc máy gọi điện cho em, tiếng chuông kéo dài mãi khiến lòng tôi càng bồn chồn hơn.
- Đến giờ rồi.
- Đổi chuyến muộn hơn đi, bây giờ cháu chưa đi được. Cô ấy không đến, cháu sẽ không đi.
Vẫn là tiếng tút tút vô vọng vang lên trong điện thoại.
"Đồng Thùy Dương, cậu quên mất tớ rồi đúng không? Tại sao lại không nghe điện thoại vậy hả? Tớ sẽ ngồi ở đây chờ, chờ đến khi nào cậu đến tiễn tớ thì thôi."
Tôi thầm gào thét trong lòng như vậy, tay cầm chặt điện thoại.
- Đã đổi sang chuyến 3 giờ chiều rồi.
- Cháu cảm ơn.
...
- Đến giờ làm thủ tục lên máy bay rồi.
- Đổi chuyến đi.
...
- Thật sự không đổi được nữa đâu cậu chủ, ông bà chủ đang đợi cậu đến đó.
- Đổi.
...
- Cậu chủ...
- Đổi...
Ting! Tôi vồ lấy điện thoại mở lên như vớ được một sợi hy vọng mỏng manh sau một ngày dài chờ đợi vô vọng.
[Thùy Dương: Chắc giờ này cậu đã đến Sing rồi nhỉ? Chúc cậu có một chuyến đi vui vẻ, lúc về nhớ mua quà nhé.]
Tôi đợi em cả ngày mà chỉ nhận lại được một lời nhắn lạnh lùng thế này ư? Một lời hỏi thăm cũng không có? Vui vẻ làm sao được khi em không đến tiễn tôi đây?
Đồng Thùy Dương, em được lắm!
- Không cần đổi nữa, chúng ta đi thôi.
Tôi tắt nguồn điện thoại và mặc kệ người con gái tên Đồng Thùy Dương kia.
Tôi phải cho em biết, không có em tôi vẫn sống được, lo mà trân trọng tôi đi.
---------
Tác giả: Đồ trẩu tre :))))
Anh Hoàng Phạm được tôi xây dựng theo kiểu thiếu gia đã quen với sự giả dối, mọi người xung quanh sẽ nịnh bợ để dựa hơi. Nên anh ta khiến bản thân mình trở nên sặc sỡ, để trông khác người, để mọi người coi anh ta là PHH chứ không phải cậu ấm không dễ đụng vào.
Và Việt Anh với Dương là ngoại lệ của anh ấy.
Dự báo tương lai sẽ là một chàng trai hay ghen, chiếm hữu :)))
Chương này hơi ngắn nhé 🌷