Tulip Dưới Ánh Dương
Chương 6: Bữa tối bất ngờ
Tulip Dưới Ánh Dương thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay tôi đến quán cà phê sách của chị họ để làm việc. Buổi sáng quán khá đông khách, nhưng đến trưa thì đã vãn đi nhiều. Tôi đang nghỉ trưa, ăn cơm cùng mấy anh chị nhân viên của quán.
- Dương học năm ba rồi nhỉ? - Chị Hà hỏi tôi.
- Dạ vâng, cũng sắp tốt nghiệp rồi chị ạ.
- Thế có dự định gì tiếp theo chưa?
- Giờ em đang thực tập ở công ti SP Entertainment, chắc tốt nghiệp xong vẫn làm ở đấy.
- Em có định lập nghiệp ở Hà Nội luôn không?
- Hiện tại thì định thế, tương lai thì em cũng chưa biết. Nếu ở Thái Nguyên tìm được công việc phù hợp thì chắc em về quê thôi, cho gần bố mẹ ạ.
- Ừ, thế cũng tốt. Nhưng thỉnh thoảng nhớ sang chơi nhé, anh chị nhớ bé lắm đấy.
- Dạ vâng, sợ anh chị đuổi thôi.
Tôi vừa dứt lời thì anh Hùng đang trông quán gọi tôi:
- Dương ơi, có khách tìm em này.
Tôi đặt hộp cơm xuống và đi ra ngoài. Trước mắt tôi là một chàng trai mặc áo sơ mi da báo, khoác ngoài chiếc áo blazer đen, đeo cặp kính râm che gần nửa khuôn mặt. Mái tóc đỏ vuốt keo trông rất sành điệu. Anh ta tựa tay vào bàn, nhìn quanh quán.
- Quý khách ơi, trong quán không có nắng nữa rồi, không cần đeo kính râm nữa đâu ạ.
- Không có ánh nắng, nhưng nụ cười Dương cũng đủ làm tớ thấy chói chang mà.
Tôi nhíu mày lườm Hoàng một cái. Cái giọng điệu trêu chọc này anh ta vẫn chưa bỏ được. Tôi cảm nhận được những ánh mắt tò mò của các anh chị nhân viên phía sau. Tôi khẽ rùng mình.
- Cậu đến đây làm gì?
Hoàng bỏ kính râm ra, nháy mắt với tôi và nói:
- Bữa tối hôm nay cậu mời tớ đi ăn mà. Tớ đến đón cậu.
Hôm trước Hoàng giúp tôi làm người phỏng vấn cho bài tập về nhà, thế nên tôi đã mời anh ta đi ăn tối. Thật ra là do anh ta không nhận tiền, với lý do là “nhiều quá tiêu không hết”. Đúng là kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra mà.
- Ông nội ơi, giờ mới đang là giờ ăn trưa thôi. - Tôi đỡ trán, bất lực với chàng trai trước mặt.
- Thì cậu dành cả buổi chiều để ở bên tớ không được à?
- Không, tớ bận lắm. Dành ra buổi tối để đi ăn với cậu là cố lắm rồi.
- Thế thì tớ chờ cậu bận xong.
Hoàng nói xong liền chuyển ánh mắt sang thực đơn bên cạnh.
- Cho tớ một cà phê sữa đá nhé? Nhiều sữa một chút, tớ thích ngọt. - Anh quay sang nhìn tôi và mỉm cười - Đặc biệt sự ngọt ngào của Thùy Dương đấy.
Khụ... khụ...
Dù đã quá quen với những lời thả thính của Hoàng, nhưng tôi vẫn sởn gai ốc mỗi khi nghe thấy. Tôi ghi hóa đơn giúp anh ta rồi đưa mã để anh ta thanh toán.
- Muốn ăn thêm gì không?
- Được order Thùy Dương không?
- Cậu không mua nổi đâu. - Tôi khẽ lắc đầu.
- Cậu ra giá đi, tớ có tiền.
- Tìm bàn ngồi đi, tí nữa cà phê nhiều sữa của cậu sẽ được mang ra sau.
Hoàng nháy mắt với mấy chị nhân viên đang đứng hóng chuyện bên cạnh, tôi đã nghe loáng thoáng những tiếng phấn khích bị kìm nén rồi đấy. Anh ta chọn một chỗ trong góc, mắt nhìn chằm chằm về phía tôi.
Tôi quay người định pha cà phê thì các chị đã chạy đến hỏi han.
- Ai vậy Dương? Ngầu quá trời!
- Kiểu tóc sành điệu ghê.
- Tao chưa thấy ai mặc áo da báo đẹp như anh này, mấy anh người mẫu còn thua xa.
Hơi quá rồi chị ơi.
Công nhận với dáng người và khuôn mặt ấy thì anh ta có thể 'cân' mọi bộ trang phục sặc sỡ của Hoàng. Tôi gượng cười đáp lời:
- Bạn em ạ, tên Phạm Huy Hoàng trường DAV, chắc cũng nổi tiếng đấy.
- Ô cái anh Hoàng Phạm 900k follow trên TikTok á? Thảo nào nhìn quen thế.
Ồ ra vậy.
TikTok của tôi toàn đạo lý nhân sinh, đánh giá sách và livestream bán hàng. Ngoài mấy video Trịnh Khánh Hạ đu trend ra thì chẳng có gì khác cả. Thế nên việc tôi không biết sự xuất hiện của Hoàng Phạm trên nền tảng này cũng phải thôi.
- Ôi em quen người nổi tiếng luôn à Dương? Quen thế nào vậy?
Mấy chị vừa giúp tôi vừa buôn chuyện.
- Bạn thân của người yêu của bạn thân em ạ. Tình cờ quen biết thôi. - Tôi vừa nói vừa rót cà phê vào cốc.
- Nó đang tán em à?
- Anh ta gặp chó còn thả thính nữa ấy, kiểu thói quen, cứ mở miệng ra là vậy đấy chị. Kệ anh ta đi.
- Ờ.
- Chị Hà giúp em bê ra nhé?
- Thôi, chị mày bị sợ người nổi tiếng.
Tôi nhìn sang phía chị Như, chị ấy cũng lắc đầu từ chối. Thế nên cuối cùng tôi vẫn phải tự mình bê cà phê ra cho Hoàng.
Tưởng người nổi tiếng, idol TikTok phải được săn đón lắm chứ? Bị người khác né như né tà thế này thì chết dở rồi. Tôi đặt cốc cà phê xuống trước mặt Hoàng, nở một nụ cười cực kỳ thân thiện với anh ta.
- Sao? Thấy tớ được săn đón không? Mấy chị nhân viên kia hỏi về tớ chứ gì? - Hoàng hào hứng hỏi.
Anh ta giả vờ chỉnh lại cổ áo. Tôi nhăn mặt nhìn anh ta, không ngờ mình lại chơi với một người thích làm màu như vậy, cùng họ với loài công đúng không? Nhưng con công vẫn đẹp hơn nha. Tôi gượng cười.
- Ừ, mấy chị ý hỏi tớ thay gu bạn bè rồi à.
- Bạn bè mà cũng có gu á?
- Có chứ. - Tôi hơi cúi người - Chúc quý khách ngon miệng. Tớ đi làm việc đây.
- Từ từ. Quán cũng có khách đâu, cậu ngồi nói chuyện với tớ đi.
- Cậu muốn nói gì thì nói đi.
- Thấy tớ hôm nay đẹp trai không?
- Nếu cậu nhận PR cho quán tớ trên tài khoản TikTok 900 nghìn lượt theo dõi của cậu thì cậu vô cùng đẹp trai. - Tôi nở một nụ cười vô cùng dịu dàng.
- Là 901 nghìn lượt theo dõi nhé.
- Ừ, tiếc là trong 901 nghìn lượt theo dõi đấy không có tớ.
Tôi mỉm cười với anh ta rồi đi vào trong làm việc. Phạm Huy Hoàng đến quán tôi, ngoài việc lướt điện thoại, nháy mắt đưa tình với một vài vị khách xinh đẹp bước vào quán, thì cũng có lật qua lật lại vài cuốn sách. Còn có đọc hay không thì tôi chịu.
Đến 6 giờ tôi tan làm, vào trong thay quần áo, vừa bước ra khỏi cửa thì đã thấy Hoàng lái chiếc xe đỏ của cậu ta đến. Theo tôi nghe loáng thoáng từ mấy đứa bạn thì đó là xe Ferrari. Rất nhiều ánh mắt đều đổ dồn về phía chiếc xe của Hoàng. Tôi đeo khẩu trang lên rồi mới cẩn thận mở cửa leo lên xe.
Tôi mặc quần ống rộng và áo crop top như bình thường. Phong cách của tôi và Hoàng dường như không hề ăn nhập với nhau, hoàn toàn khác biệt. Tôi lấy điện thoại ra kiểm tra rồi lướt linh tinh.
“Những điều cần làm trước khi đi tu phần một:
1. Học lấy cái gốc: có thể đọc qua sách hoặc qua Internet
2. Nghe pháp: mỗi ngày nghe 15 đến 30 phút để mở mang trí tuệ…” Tiếng từ video tôi lướt phải trên TikTok vang lên. Tôi đang định chuyển tiếp cho Khánh Hạ và Vân Trang thì Hoàng nói lớn khiến tôi giật mình:
- Đồng Thùy Dương, cậu đang xem cái khỉ gì thế? Định đi tu thật à?
Tôi quay sang nhìn, anh ta vẫn đang lái xe, cặp lông mày nhíu chặt.
- Không, tớ vô tình lướt phải thôi.
- Thế cậu có bao giờ vô tình lướt phải tớ bao giờ không? - Mặt Hoàng giãn ra, môi khẽ nhếch lên.
- Không.
- Thế cậu xem thử đi.
- Tại sao?
Mặc dù nói thế nhưng tôi cũng khá tò mò, lẳng lặng tìm kiếm tên Hoàng Phạm.
...
- Mẹ kiếp, Phạm Huy Hoàng cậu đăng cái thứ đồi trụy gì thế này?
Tôi vội vàng tắt điện thoại, không dám nhìn lần thứ hai. Mù mắt, mù mắt rồi, đôi mắt tinh anh này mù rồi! Tôi bị sốc, sốc vì những thứ Hoàng đăng lên TikTok, sốc vì tôi lại chơi với cậu ta, sốc vì 20 năm cuộc đời trong sạch, liêm khiết, thế mà bị Phạm Huy Hoàng làm vấy bẩn. Không thể chấp nhận được, hu hu hu.
- Cái gì mà đồi trụy? Nghe nặng nề quá vậy.
Thật ra cũng không đến mức ấy, nhưng mà tôi bị sốc quá, sốc vì Phạm Huy Hoàng nhìn vậy mà lại có sáu múi, trông đẹp thật. Nhưng tôi không thể nào bộc lộ sự thích thú ra được, chẳng lẽ lại vui vẻ xem video người ta khoe sáu múi ngay trước mặt chính chủ chứ?
- Mù mắt rồi.
- Đẹp đến mù mắt người nhìn à?
Ai cho Huy Hoàng cái sự tự tin quá đáng này vậy? Tôi bĩu môi khinh bỉ anh ta. Hoàng dừng lại chỗ đèn đỏ rồi quay sang nhìn tôi.
- Sao tai cậu đỏ thế? Ngại à?
- Không, tai đỏ bẩm sinh đấy. - Tôi quay mặt ra nhìn cửa sổ và nói.
Tôi không biết có phải mình bị ảo giác hay không, nhưng lúc tôi vô tình liếc sang phía Hoàng thì thấy khóe môi anh hơi nhếch lên.
Chúng tôi đến một nhà hàng kiểu Tây do Hoàng chọn. Vừa đến trước cửa tôi đã thấy hối hận khi để anh ta chọn quán, và bắt đầu lo lắng cho số phận cái ví của mình. Lời bài hát “tiền khô cháy túi” bắt đầu vang lên trong đầu tôi.
Hoàng chọn món với nhân viên xong thì quay sang phía tôi.
- Cậu muốn ăn thêm gì không?
- Cậu cứ gọi đi, tớ dễ ăn mà.
Tôi mỉm cười, âm thầm đánh giá nội thất của nhà hàng. Để xứng tầm với một nhà hàng sang chảnh thế này, chắc một bữa tối cũng đủ ngốn hết tháng lương của tôi rồi. Thôi được rồi, ăn một bữa sang mồm để mấy bữa sau ăn mì gói qua ngày vậy.
- Cậu thấy nhà hàng này thế nào?
- Cũng được, nhưng tớ thích mấy quán bình dân hơn.
- Tại sao?
Vì nghèo chứ sao.
Tôi nhíu mày hỏi lại anh ta:
- Cậu có thấy câu này rất thừa thãi không?
- Thế lần sau cậu chọn quán nhé? Tớ thích trải nghiệm lắm, đặc biệt là muốn trải nghiệm cảm giác làm người yêu cậu đấy.
Hoàng ngả người ra ghế mỉm cười với tôi. Tôi gượng cười, không thèm để ý anh ta nữa, mở điện thoại lên lướt.
[Ê mày đang ở đâu đấy?]
Tin nhắn từ Khánh Hạ làm tôi giật mình.
[Đi ăn với bạn, có chuyện gì à?]
[Trùng hợp ghê.]
???
Con này nhắn cái gì vậy?
- Cậu ơi, không biết bạn ở đây là bạn thân hay là bạn trai vậy ạ?
Tôi giật mình, suýt rơi điện thoại xuống. Tôi ngẩng đầu lên thì thấy Khánh Hạ và Việt Anh đã xuất hiện từ lúc nào không hay.
- Ủa? Mày cũng ở đây à? Trùng hợp ghê. - Tôi gượng cười.
- Ừ, tao với Việt Anh đến ăn tối. Chuẩn bị ra về thì thấy hai đứa ngồi ăn tối thân mật với nhau, trong khi vừa hôm trước có người nói hai đứa chả là gì cả.
- Mới... mới thăng cấp lên chức bạn bè thôi. - Tôi căng thẳng đáp lại Hạ.
Tôi chưa kể cho nó và Trang về chuyện gặp lại Dương Ngọc Ánh. Nên nó nghĩ là tôi vẫn đang né Hoàng, chưa biết chuyện tôi và Hoàng đã là bạn.
Việt Anh cầm tay Khánh Hạ không chịu buông, ánh mắt cũng chỉ hướng về mỗi con bé. Tôi cũng muốn có một người yêu tôi như thế ghê.
- Ồ ra vậy. Thế chúc hai đứa ăn tối vui vẻ, tao với Việt Anh về trước nhé.
Hạ mỉm cười với tôi, rồi quay người kéo Việt Anh rời đi. Trước khi đi Việt Anh còn vỗ nhẹ vai của Hoàng.
Ơ kìa, sao lại đi rồi? Haiz, lại còn chúc tôi vui vẻ nữa chứ? Vui vẻ sao được khi tôi sắp phải sống khổ sở trong những ngày sắp tới chứ?
- Ê tớ rất tò mò, cậu đã từng thích ai bao giờ chưa?
Hoàng đột nhiên hỏi tôi khiến tôi khá bất ngờ.