Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà
Chương 101: Ngoại Truyện 3
Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Sophie
Phí Bạc Lâm đặt đũa xuống, nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ, định giải thích rõ ràng với Tạ Nhất Ninh để Ôn Phục không phải gánh tiếng xấu.
Chưa kịp lên tiếng, tay Ôn Phục đã đặt lên đùi anh, giọng cậu nhẹ nhàng nhưng dứt khoát: "Công ty yêu cầu vậy, nếu không sẽ phải bồi thường."
Phí Bạc Lâm gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn, ánh mắt cúi xuống bàn tay đang đặt trên đùi mình.
Bàn tay Ôn Phục gần như chẳng thay đổi so với năm 16 tuổi, chỉ có thêm vài vết chai mỏng do chơi guitar. Vẫn thon dài, trắng nõn, sạch sẽ, móng tay vừa được anh cắt tỉa hai hôm trước.
Anh nhớ đêm đó, Ôn Phục nằm dưới thân mình, mồ hôi nhễ nhại, cổ ngửa lên nhìn trần nhà. Phí Bạc Lâm áp ngực lên người cậu, vô tình chạm vào tay cậu, lần theo từ gốc đến đầu ngón, khàn giọng thì thầm: "Sao móng tay lại dài nhanh thế."
Rồi anh nói như hỏi cậu, lại như tự nói với chính mình: "Tóc cũng dài nhanh nữa."
Rõ ràng mới cắt tóc và móng cho cậu chưa lâu, vậy mà đã phải lo cắt lại.
"Em không biết," Ôn Phục mơ màng nhìn đèn trần, như chưa kịp hồi thần, đưa tay xoa đầu Phí Bạc Lâm, giọng lơ đãng, "Dạo này dài nhanh hơn."
Người rảnh rỗi thì móng tay dài, tâm an thì tóc mọc nhanh.
Phí Bạc Lâm nắm tay cậu ngồi dậy, kéo chăn đắp lên bụng, đầu ngón tay chạm nhẹ vào móng tay Ôn Phục: "Trước đây tóc em cũng dài nhanh như vậy không?"
Anh nhớ hồi cấp ba, tóc Ôn Phục không mọc nhanh, ít nhất không như bây giờ. Có lẽ khi đó học hành căng thẳng, đầu óc luôn vận động, còn hiện tại thì nhẹ nhõm hơn nhiều.
Lòng bớt ưu tư, tóc tự nhiên phất phơ.
Ôn Phục liếc xuống, nhìn Phí Bạc Lâm đang ngồi cạnh, khẽ nói: "Anh không ở bên, tóc em mọc chậm."
Tim Phí Bạc Lâm chùng xuống, như rơi theo nhịp lời ấy.
Lúc đó, giọng Tạ Nhất Ninh vang lên: "À? Vậy phải bồi thường bao nhiêu?"
Ôn Phục nhớ lại: "Phí vi phạm hợp đồng là hai triệu tệ."
"Quá đáng thật," Lư Ngọc Thu bên cạnh bức xúc, "Trừ mấy năm ra mắt, lúc cậu đi thực tập mới có mười tám, mười chín tuổi. Công ty nào lại đưa ra điều khoản phạt hai triệu với một đứa trẻ vừa đủ tuổi trưởng thành?"
Ôn Phục không phủ nhận: "Hiện tại đã chấm dứt hợp đồng rồi."
"Nhắc mới nhớ," Tạ Nhất Ninh vừa nói vừa mở chai bia, "Cậu nói hồi đó đi thực tập đúng mùa đông, Hàn Quốc mùa đông chắc lạnh lắm nhỉ?"
Ôn Phục lắc đầu: "Không nhớ nữa."
Quả thật cậu không còn nhớ rõ.
Hai năm ở Hàn Quốc, mùa đông đầu tiên trôi qua trong mơ hồ. Mỗi phút mỗi giây cậu đều chờ thư Phí Bạc Lâm. Nỗi mong mỏi cháy bỏng ấy thiêu rụi mọi khái niệm về thời gian và nhiệt độ.
Mùa đông thứ hai hỗn loạn và tê dại. Nếu phải chọn khoảnh khắc nào lạnh thấu xương nhất, đó là đêm bị Park Dong Hee nhốt trong nhà tắm. Khi trở về phòng thay đồ, thấy tấm ảnh duy nhất chụp chung với Phí Bạc Lâm bị cắt nát, Ôn Phục lần đầu cảm thấy như rơi xuống hầm băng.
Nỗi nhớ và chỗ dựa là hai thứ khác nhau. Nếu chờ thư là hy vọng, thì tấm ảnh ấy chính là chỗ dựa duy nhất trong những ngày dài ấy.
Chỗ dựa mất đi, hy vọng vẫn còn, nhưng ngày càng mong manh, tan vỡ theo từng mảnh ảnh bị xé nát.
Ở công ty quản lý trong nước, chỉ vài người biết quá khứ của cậu, và họ giữ im lặng tuyệt đối về sự tồn tại của Phí Bạc Lâm. Bằng chứng về quãng thời gian hai người từng bên nhau ngày càng khan hiếm. Đến mức Ôn Phục bắt đầu tự hỏi, liệu hai năm ấm áp ấy có phải chỉ là ảo ảnh cậu tự tạo ra để cứu chính mình.
Sau này trở về nước, không có Phí Bạc Lâm, bốn mùa với cậu đều là mùa đông.
"Cũng đúng thôi," Tô Hạo Nhiên vừa nhúng thịt bò cho Tạ Nhất Ninh, làn khói lẩu bị gió điều hòa thổi bay, vừa nói, "Chuyện cậu ở Hàn Quốc cũng đã lâu rồi. Hồi đó có lạnh đến đâu thì giờ cũng đã qua rồi."
Ôn Phục khẽ miết tay lên đùi Phí Bạc Lâm, cúi đầu nhìn bát nước chấm anh pha, gật nhẹ: "Đều đã qua rồi."
Chủ đề lặng lẽ khép lại trong tiếng va chạm bát đũa. Một lúc sau, Tạ Nhất Ninh lại hỏi: "Mùa hè năm nay trùng với sinh nhật nhóm trưởng. Mấy năm trước cậu ở nước ngoài, Đồ Rê Mi cũng không có. Năm nay khó khăn mới tụ đủ người, có định làm gì đặc biệt chưa?"
Phí Bạc Lâm sững lại. Anh chưa từng nghĩ đến.
Từ sau khi tiễn Ôn Phục đi, anh chẳng còn tổ chức sinh nhật. Ngay cả trước khi gặp cậu năm 17 tuổi, anh cũng đã bỏ thói quen ấy từ lâu.
Dường như mọi điều đáng chúc mừng trong đời anh đều gắn với cậu. Khi cậu rời đi, mọi sắc màu, mọi âm thanh náo nhiệt đều rút khỏi thế giới anh như thủy triều rút.
Bây giờ Ôn Phục đã trở lại, dường như anh lại có thể sống như một người bình thường, ăn mừng từng ngày đáng ăn mừng.
"Tôi chưa biết," Phí Bạc Lâm mỉm cười lắc đầu, "Tôi thấy hiện tại đã rất tốt rồi."
"Mỗi ngày ở bên nhau đều như lễ tình nhân đúng không?" Tạ Nhất Ninh như đoán trước, giơ tay ngăn lại, cười trêu, "Đừng nói mấy câu đó, tôi nghe còn ê răng."
Phí Bạc Lâm: "..."
Rõ ràng anh chưa nói gì.
"Đừng chối," Tạ Nhất Ninh phán như thần, "Chỉ thiếu viết chữ 'yêu nhau thật vui' lên mặt thôi."
Phí Bạc Lâm: "Được rồi."
Anh thở dài: "Quả thực là như vậy."
Tạ Nhất Ninh, Tô Hạo Nhiên, Lư Ngọc Thu đồng thanh: "Cút đi!"
"..."
Cuối cùng, họ quyết định cùng nhau đi nghỉ dưỡng ở Tây Tứ Xuyên, vì Ôn Phục nói lần trước đi quay chương trình thấy thích, muốn quay lại gặp cô bé mình quen lúc đó. Dù sao nửa năm trước rời đi vội, cậu chưa kịp tạm biệt bạn mới một cách đàng hoàng.
Ý Ôn Phục là ý Phí Bạc Lâm. Sinh nhật anh, đương nhiên để Ôn Phục quyết định.
Tuy nhiên, ngày khởi hành được chọn là thứ Hai sau sinh nhật Phí Bạc Lâm.
Vì ngày sinh nhật, anh chỉ muốn ở nhà, bên cạnh Ôn Phục.
Lý do và kế hoạch sau đó thì không cần nói ra, kẻo Tạ Nhất Ninh lại nghe thấy... ê răng.
Phí Bạc Lâm quả là người nói được làm được. Cả ngày sinh nhật, từ tối hôm trước, anh và Ôn Phục chỉ làm hai việc: ăn cơm và… ngủ.
Ngủ đủ kiểu.
Nhìn Ôn Phục ngủ, nằm bên cạnh Ôn Phục ngủ, ngủ với Ôn Phục. Tất nhiên, phần lớn thời gian là ngủ theo một kiểu khác.
Không thể trách anh. Sau tám năm xa cách, từng cử chỉ của Ôn Phục trong mắt anh đều trở nên hấp dẫn.
Ôn Phục ăn cơm anh thấy đáng yêu, đánh răng cũng thấy mê, nhắm mắt ngủ anh có thể ngồi nhìn cả tiếng, mở mắt dậy ánh mắt anh vẫn không rời.
Anh có thể đếm từng sợi mi của cậu.
Phí Bạc Lâm thích nhất là khi tựa lưng vào gối, Ôn Phục cuộn tròn trong lòng, tóc rối rượi mà ngủ say. Lúc ấy, cậu dịu dàng, yên ắng, ngoan ngoãn hơn hẳn so với lúc tỉnh dậy chạy vòng vòng khắp nhà.
Không có nghĩa là anh không thích dáng vẻ nghịch ngợm kia, chỉ là đôi khi sự ồn ào ấy lại vô tình để lộ vài bí mật anh không muốn Ôn Phục biết.
Ví dụ như lần này.
Trong hai tháng nghỉ hè về Nhung Châu, Phí Bạc Lâm thỉnh thoảng vẫn phải qua lại Cẩm Thành vì công việc. Thường chỉ đi về trong ngày, lắm thì ở lại chút ít.
Nhưng trước sinh nhật nửa tháng, anh phải về Cẩm Thành cả tuần.
Người Trung Quốc có câu: Con người có thể không làm việc, nhưng không thể không có mèo.
Thế là Ôn Phục bị anh… đóng gói mang theo.
Hôm ấy, Ôn Phục tắm xong bước ra, còn Phí Bạc Lâm mải mê ngồi trước bàn xem iPad, chăm chú đến mức không hề hay biết cậu đã đứng sau lưng từ lúc nào.
Đúng lúc anh đang nhìn trang mua sắm, phân vân có nên đặt hàng không, Ôn Phục bất ngờ đặt đầu lên vai anh từ phía sau: "Anh Bạc Lâm, anh đang xem gì vậy?"
Anh lập tức
"cạch"
đóng ốp máy, giả vờ bình tĩnh quay lại, tháo kính: "Sao em không gọi anh?"
Ôn Phục liếc anh một cái, tinh ý lướt mắt qua iPad, không nói gì, quay người ngã vật ra giường. Cậu đang mặc chiếc áo cấp ba của Phí Bạc Lâm, còn lại… chẳng mặc gì.
Vài ngày trước, Phí Bạc Lâm đột nhiên muốn cạo lông cho cậu. Dù Ôn Phục không hiểu sở thích đó, vẫn ngoan ngoãn chiều theo. Kết quả là mấy ngày sau, cậu thấy mặc quần lót vướng víu, tắm xong liền bỏ luôn.
Dù sao mặc vào cũng chỉ vài phút rồi lại cởi ra.
Cậu nằm ngửa một lúc, nghe tiếng Phí Bạc Lâm đặt iPad xuống bàn, liền tự giác lật người lại.
...
Đây là ngày thứ ba họ về Cẩm Thành. Trời nóng, Phí Bạc Lâm xử lý email ở phòng khách, Ôn Phục nằm trong phòng cả buổi. Có lẽ vì từ bảy giờ sáng đến bốn giờ chiều anh mải làm việc, chẳng để ý đến cậu.
Bốn giờ rưỡi, Phí Bạc Lâm đang nghe Trương Triều báo cáo công việc qua điện thoại, bàn về chỉ số và tiến độ của các KOL trong công ty.
Đúng lúc đó, chuông cửa reo.
Anh định đứng dậy thì Ôn Phục như cơn lốc lao từ phòng ngủ ra, nhanh chóng mở cửa.
Là nhân viên khu chung cư mang bưu kiện đến.
Ôn Phục ký nhận gói hàng, đóng cửa, rồi ngồi bệt xuống thảm, khoanh chân tựa lưng vào tay vịn sofa, bắt đầu bóc.
Phí Bạc Lâm thấy cậu chăm chú, liền quay lại nói chuyện với Trương Triều.
Không biết bao lâu trôi qua, anh ngẩng đầu lên — và sững người.
Dưới chân Ôn Phục bày đầy còng tay, còng chân, roi da... Cậu đang đeo thử một chiếc vòng cổ da vừa lấy ra khỏi hộp.
Quan trọng là, tất cả những món đồ này chính là thứ Phí Bạc Lâm từng xem rất lâu, định đặt hàng nhưng chưa kịp vì bị cậu làm phiền.
"Em đang làm gì vậy?" Cổ họng Phí Bạc Lâm khàn đi, ánh mắt khóa chặt vào người dưới thảm. Giọng bình tĩnh, nhưng ẩn chứa áp lực nặng nề.
Đến mức Trương Triều đang nói dở cũng khựng lại: "Dạ? Tổng giám đốc, tôi á?"
Phí Bạc Lâm không đáp.
Bên kia, Ôn Phục im lặng, chỉ cúi đầu nghiên cứu cái vòng.
"Cạch" một tiếng khóa lại, nhưng khi định tháo ra thì phát hiện chốt không khớp với vị trí mở.
Cậu khựng lại. Có lẽ vì ngại anh đang nhìn, dù cố mãi không tháo được, Ôn Phục vẫn tỏ ra bình tĩnh. Không cầu cứu, chỉ cố chấp bẻ vặn cái khóa nơi cổ.
Nhưng kéo thế nào cũng không mở được.
Cảm nhận ánh mắt nóng rực sau lưng — không rõ là trói buộc hay giận dữ — bản năng khiến cậu khựng lại một giây.
Như con thú hoang đánh hơi được nguy hiểm, cậu chộp lấy sợi xích nối với vòng cổ, "vèo" một cái, lao thẳng vào phòng ngủ.
Phí Bạc Lâm nhìn theo đến tận khi bóng dáng khuất trong hành lang.
"Tổng giám đốc Phí… Phí tổng?" Giọng Trương Triều vẫn vang trong điện thoại, "Vừa rồi chúng ta đang nói đến—"
"Còn việc gì gấp không?" Phí Bạc Lâm cắt ngang.
Trương Triều: "?"
Là trợ lý theo anh nhiều năm, Trương Triều lập tức hiểu: "Có thì có, nhưng không gấp. Nếu anh có việc—"
"Tôi cúp trước." Giọng anh vang lên, kèm theo tiếng ghế đẩy ra nặng nề. "Bên này tôi rất gấp."