Chương 14: Bức Thư

Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Sophie
Beta: Sophie
Dịp cuối năm, các diễn đàn lớn đủ sức duy trì KPI suốt ba ngày liền. Đêm nay trên Weibo, ngoài những chủ đề quen thuộc như so sánh ảnh chụp lén của các ngôi sao, cư dân mạng lại đổ dồn sự chú ý về phía Ôn Phục.
Chỉ cần bấm vào bất kỳ diễn đàn nào, trang chủ ngập tràn các bài viết liên quan đến anh, ví dụ:
[@Momo: Một chi tiết ít ai để ý… Tối nay có một hồ ly tinh thay liền ba bộ đồ cao cấp: một bộ lúc xuất phát, một bộ trên thảm đỏ, một bộ khi ngồi trong khán đài. Nói về ‘tài nguyên’, rốt cuộc ai mới là người thật sự có?
[Lầu 1] @Anh đào thảo đạo: Đây cũng gọi là tài nguyên à? Tôi tưởng “ngôi sao có tài nguyên” là ám chỉ người liên quan đến cậu ta chứ.
[Lầu 2] @Momo: Người đó là ai?
[Lầu 3] @Anh đào thảo đạo trả lời @Momo: Nam chính phim cổ trang – Kỳ Nhất Xuyên.
[Lầu 4] @Momo (chủ thớt) trả lời @Anh đào thảo đạo: Thời trang cũng là tài nguyên, sao lại không tính?
[@Hạnh nhân latte không đá: Stylist của Ôn Phục là ai vậy? Làm sao mượn được tận ba bộ đồ ES?
[Lầu 1] @Trói buộc idol tôi thì cả nhà đăng xuất: Không biết, nhưng thấy dạo này ES tự nhiên mất giá… Giờ thương hiệu cao cấp không quan tâm dư luận nữa à? Cậu ta mới bị chê vài trăm bình luận hôm trước, giờ đồ hiệu dễ mượn vậy sao?
[Lầu 2] @Hạnh nhân latte không đá (chủ thớt) trả lời @Trói buộc thần tượng nhà tôi cả nhà chết: Ủa? Tôi thấy đẹp mà, không hề rẻ tiền. ES vốn khó mượn, nên mới tò stylist của cậu ấy làm sao lấy được ba bộ liền.
[Lầu 3] @Đồ Rê Mí của nhà ai trả lời @Trói buộc idol tôi thì cả nhà đăng xuất: Người ta chỉ chê Ôn Phục ít đồ, chứ có ai bảo ăn mặc quê mùa đâu? Có ai nói cậu ấy xấu hôm đó không? Không thể vì fan ít mà bôi nhọ bừa như vậy.
[Lầu 4] @Nữ chính nhà tôi vô địch trả lời @Đồ Rê Mí của nhà ai: Cậu ơi… giải thích làm gì, nhìn trang chủ là biết fan Kỳ Nhất Xuyên rồi. Đám bài bôi nhọ Ôn Phục vẫn chưa xóa hết kia kìa.
[Lầu 5] @Đồ Rê Mí của nhà ai trả lời @Nữ chính nhà tôi vô địch: Thì ra ID cay nghiệt thế này, fan y hệt idol. Người ngoài còn tưởng hôm đó phóng viên vây kín là do Ôn Phục cầm dao dí buộc idol nhà chúng nó tự đi nấu cơm.
[Lầu 6] @Nữ chính nhà tôi vô địch trả lời @Đồ Rê Mí của nhà ai: Ha ha… Ai bám đuôi ai thì trong lòng tự rõ.
[
@Momo: Cậu ta đang định xây dựng hình tượng mới à?
[Ảnh.jpg]
Không phải đang diễn sao? Ai lại cúi gằm mặt ăn hamburger ngấu nghiến trước ống kính như vậy?
[Lầu 1] @Trói buộc idol tôi thì cả nhà đăng xuất: Đúng là nhiều chiêu trò… Năm 2023 rồi mà tưởng giới giải trí còn chấp nhận kiểu “ngây thơ vô tội vạ” này à? Ăn uống không có tí thẩm mỹ nào.
[Lầu 2] @Trói buộc idol tôi thì cả nhà đăng xuất: Nhà hết gạo rồi à? Nhìn như đứa chạy nạn vậy.
[Lầu 3] @Người qua đường chính nghĩa: Nghe nói sự kiện năm nay không chuẩn bị đồ ăn, mọi người ngồi không từ trưa. Có quản lý diễn viên trẻ còn phải lén đi xin hamburger.
[Lầu 4] @Đồ Rê Mí của nhà ai (đổi tên thành: Fan trung thành only Phục): Lầu 1 không giả vờ nữa nhỉ? Block người khác thì nhanh lắm. Mười bài bôi nhọ Ôn Phục thì tám bài là của mày, hai bài còn lại dùng nick phụ. Sự thật thì không chịu nghe, tin đồn thì bịa đặt, thấy Ôn Phục là phát điên. Idol chả ra gì, mày sống không quá ngày mai đâu.
[Lầu 5] @Thần tượng của tôi sập phòng rồi trả lời @Người qua đường chính nghĩa: Đi xin hamburger của Ôn Phục à… Diễn viên trẻ nào vậy, ha ha.
[Lầu 6] @Người qua đường chính nghĩa trả lời @Thần tượng tôi sập phòng rồi: Diễn viên của Phong Độ Truyền Thông, nghe nói mới 14 tuổi, đói quá nên quản lý đi xin hamburger cho cậu ấy.
[Lầu 7] @Na na mễ trả lời @Người qua đường chính nghĩa: Vậy Ôn Phục có cho không?
[Lầu 8] @Người qua đường chính nghĩa trả lời @Na na mễ: Bạn tôi trong khán đài nói cậu ấy đưa hết luôn.
[Lầu 9] @Trói buộc idol tôi thì cả nhà đăng xuất trả lời @Người qua đường chính nghĩa: Cậu ta ăn có hai miếng đã hết một cái, còn lại được bao nhiêu 🤣.
[Lầu 10] @Người qua đường chính nghĩa trả lời @Trói buộc idol tôi thì cả nhà đăng xuất: Còn lại cũng nhiều, diễn viên trẻ đó không ăn hết nên chia cho người xung quanh. Cả đống McDonald's đó chắc cũng bốn, năm trăm tệ.
[
@Mái tóc làm sao để không rẽ ngôi: Ăn McDonald's để phá CP… Cậu ta định sáng lập trường phái mới à?
[Lầu 1] @Trói buộc idol tôi thì cả nhà đăng xuất: Phá CP gì chứ 🤣, rõ ràng chỉ là đơn phương thổi phồng. Hot search, trói buộc, bán thảm, tẩy trắng, làm rõ tin đồn… một đường thẳng tắp. Trong CP này ai thiếu nhiệt mà không nhận ra?
[Lầu 2] @Momo: Hay phỏng vấn thử fan CP Tề Phục xem cảm nhận thế nào.
[Lầu 3] @Đồ Rê Mí của nhà ai (đổi tên thành: Fan trung thành Only Phục): Kỳ Nhất Xuyên tự tay mang cơm cho bảo bối nhà tôi cơ mà 🤣 Rõ ràng một đường hot search, trói buộc, bán thảm. Ai đời chạy cả nghìn dặm mang cơm cho người ta mà còn bị nói là bám đuôi, không thấy nực cười sao?
[Lầu 4] @Momo: Lầu 1 và Lầu 3 làm hòa đi.
[Lầu 5] @Thần tượng tôi sập phòng rồi: Tầng 1 với tầng 3 làm hòa đi.
[Lầu 6] @Các cậu đừng đánh nhau nữa: Tầng 1 với tầng 3 làm hòa đi.
[Lầu 7] @Gì cũng ăn được: Lầu 1 và Lầu 3 làm hòa đi.
[Lầu 8] @Tất cả ngồi xuống nghe tôi nói: Tề Phục là giả, nhưng tầng 1 với tầng 3 là thật.
[Lầu 9] @Tôi cạn lời rồi: Lầu 1 và Lầu 3… tôi còn muốn ship hai người luôn đó.
[
Tất cả những tranh luận về Ôn Phục, bản thân anh không hề hay biết, cũng chẳng có phản ứng nào.
Từ khi ra mắt, Stella đã dặn đi dặn lại: đừng để tâm đến bình luận trên Weibo và các diễn đàn, dễ khiến tâm lý nghệ sĩ sụp đổ.
Ôn Phục vốn nghe lời, lại chẳng quan tâm mạng xã hội, quản lý đã nói vậy, anh càng yên tâm làm ngơ.
Stella và ekip Kỳ Nhất Xuyên phối hợp nhuần nhuyễn, nhân cơ hội này triển khai chiến dịch marketing. Dựa vào độ hot, họ hợp tác với các đơn vị truyền thông tung bài viết, trong đó không ít bài bôi nhọ nghệ sĩ đối phương.
Hai bên đều dùng chiêu “ngược fan” để “thanh tẩy” fan couple – tức là dùng nội dung khiến fan cảm thấy một trong hai bị chèn ép, thậm chí bị hãm hại, từ đó nảy sinh tâm lý thương xót, chuyển từ ship couple sang thiên vị một người, dần trở thành fan only.
Khói lửa trên diễn đàn tan biến sau ba ngày.
Ôn Phục vừa ghi hình xong “Giai điệu tranh tài” ở Tr**ng S* về Cẩm Thành, trước đó hai ngày còn chạy show thương mại tại một tỉnh lân cận.
Máy bay hạ cánh xuống Cẩm Thành vào tháng 12. Sau một đêm nghỉ ngơi, anh lại phải bay đến Quý Châu chạy ba show liên tiếp.
Trên đường từ lối đi VIP ra sân bay, Châu Kỷ vừa cập nhật lịch trình cho Ôn Phục.
Ôn Phục vừa đội mũ, đeo khẩu trang vừa nói: “Sau này không chạy show nữa.”
Châu Kỷ sững người: “Gì cơ?”
Anh ngập ngừng: “Show thương mại? Không nhận nữa à?”
Ôn Phục gật đầu, giọng nói qua lớp khẩu trang nghe mờ nhạt: “Không nhận nữa.”
Châu Kỷ không hiểu vì sao anh đột ngột quyết định vậy, nhưng không nhận show tạp nham sớm một ngày cũng là điều tốt.
Anh nhớ lại, trước chuyến bay kia, Ôn Phục từng hỏi liệu có thể hủy các show thương mại không. Khi anh nói có thể, nhưng phải bồi thường hợp đồng, Ôn Phục im lặng.
Có lẽ từ lúc đó, anh đã có ý định này.
Châu Kỷ do dự: “Thật ra mấy show sắp tới, tiền bồi thường cũng không quá nhiều…”
Ba show cộng lại, ước chừng mười đến hai mươi vạn tệ.
Ôn Phục cúi mắt im lặng, rồi lắc đầu: “Thôi.”
Vẫn quyết đi.
Thực ra Châu Kỷ chẳng cần hỏi cũng hiểu, Ôn Phục không phải kiểu người biết dùng tiền để mua sự an nhàn. Khi nào anh chọn bồi thường để được nghỉ ngơi, thì lúc đó anh đã không còn là Ôn Phục nữa rồi.
Cùng đoàn còn có vài nhân viên trang điểm, làm tóc. Cả nhóm ra khỏi sân bay, thấy lượng fan đón hai bên đông hơn mọi lần.
Trời lạnh, có vẻ nhiều người đã đợi rất lâu. Nhìn sơ, phần lớn là nữ, tay cầm máy ảnh hoặc thư.
Để fan về sớm, Châu Kỷ nhận thư ở hàng bên trái, Ôn Phục nhận ở hàng bên phải, lần lượt nhận từng bức từ tay họ.
Nhiều cánh tay đưa ra, nhưng ai cũng giữ khoảng cách, không ai chạm vào Ôn Phục.
Mỗi bức thư nhận được, Ôn Phục đều khẽ nói một tiếng “cảm ơn”, nhưng giọng quá nhỏ, lại giữa tiếng reo hò náo nhiệt, nên chẳng ai nghe rõ.
Đột nhiên, giữa đám đông xuất hiện một cánh tay to khỏe khác biệt, đưa thẳng phong bì vào tầm mắt Ôn Phục.
Ôn Phục hơi sững lại, ngẩng đầu theo cánh tay đến chủ nhân – một chàng trai trẻ, trắng trẻo, sạch sẽ.
Hai người chạm mắt, người kia đưa phong bì về phía anh, ánh mắt đầy mong đợi. Ôn Phục liếc bức thư, rồi nhìn lại đối phương, rõ ràng có chút do dự.
Sau vài giây, anh vẫn nhận lấy, nhanh chóng nhét vào cuối cùng trong tay.
Thư từ hai bên gần như được nhận xong cùng lúc. Châu Kỷ mở cửa xe trước, Ôn Phục chợt nhớ đến bài viết trên diễn đàn mà Tề Nhất Xuyên từng cho anh xem ở KFC hôm đó.
Anh dừng bước, lùi lại giữa hai hàng fan, kéo khẩu trang xuống, cong môi với hàng bên trái, rồi cong môi với hàng bên phải, sau đó lại đeo khẩu trang, lên xe nhanh chóng.
“…”
“…”
… Cái gì vậy?
Fan hai bên im phăng phắc, chìm trong sự tĩnh lặng.
Không ai hiểu hành động vừa rồi của Ôn Phục nghĩa là gì.
Cho đến khi Châu Kỷ lên xe, đóng cửa, bên ngoài bỗng vang lên một tiếng thét: “Phòng làm việc mau dọn dẹp anti fan đi!!!”
Châu Kỷ: “…?”
Xe chạy được một đoạn, thấy bóng dáng fan dần khuất, Châu Kỷ mới hỏi Ôn Phục đang ngơ ngẩn bên cạnh: “Em vừa làm gì vậy?”
Ôn Phục quay đầu: “Hả?”
“Lúc chuẩn bị lên xe, đột nhiên mím môi với họ… là sao?”
Ôn Phục: “Em đang cười.”
“…” Châu Kỷ im lặng. “Vì bài viết trên diễn đàn hôm trước à?”
Anh hỏi: “Em muốn fan biết em không khó chịu, cũng không ghét họ phải không?”
Ôn Phục gật đầu.
Châu Kỷ nhìn khuôn mặt gần như không có chút biểu cảm nào, thở dài: “Em nghĩ… họ hiểu ý em chưa?”
Ôn Phục im lặng, chỉ cúi mắt.
“Em…”
Châu Kỷ định hỏi có nhớ lần cuối cùng cười là khi nào không, nhưng nhìn vẻ mặt anh, lại thôi.
Lần cuối là khi nào nhỉ? Từ khi Châu Kỷ làm trợ lý, anh chưa từng thấy.
Dường như không có chuyện gì trên đời khiến Ôn Phục cười. Những chuyện đáng vui thì có: nhận giải, viết xong ca khúc, phát hành album… nhưng tất cả đều không đủ để anh nở nụ cười.
Sự im lặng của Ôn Phục không phải ngây ngô, mà là một thứ lãnh đạm gần như vô cảm. Anh như một tấm bọt biển khổng lồ, tiếp nhận mọi công kích, bực dọc từ người khác, thậm chí tự tiêu hóa và phản ứng máy móc.
Bị chê thiếu lễ phép thì tự kiểm điểm, xin lỗi. Bị nói mặt lạnh thì cố mỉm cười. Bị đánh giá thiếu “ý thức ngôi sao” thì siêng thay đồ. Nhưng với bản thân anh, dường như không có sự kiện nào đủ mạnh để lay động cảm xúc đến mức bộc lộ ra ngoài.
Con người sinh ra có hỉ nộ ái ố, không cười được – phần lớn là vì không đủ hạnh phúc.
Châu Kỷ khó tưởng tượng nổi Ôn Phục sẽ như thế nào nếu anh thực sự hạnh phúc.
Những khoảnh khắc đau khổ thì anh từng nghe.
Lâu lắm rồi, Stella và ekip uống rượu, cô từng nhắc đến thời Ôn Phục mới ra nước ngoài: “... Ngày nào cũng chỉ nghĩ về việc về nước, không ai để ý là chạy ra sân bay, không có tiền mà đòi đi máy bay, như đứa trẻ con! Bị tìm thấy thì bắt về, khóc tu tu, nước mắt nước mũi chảy ròng!”
Stella kể với giọng vui vẻ, như thể Ôn Phục là con mình, kể lại chuyện cũ như người lớn cố làm đứa trẻ xấu hổ: “Sau này, tôi đích thân sang ở cùng nó ba tháng! Nó mới chịu ngoan, thật sự không yên tâm chút nào.”
Mọi người cười xong rồi quên. Nhưng thỉnh thoảng Châu Kỷ nhớ lại, trong lòng không khỏi hình dung: Ôn Phục khóc thét, nước mắt nước mũi ròng ròng, sẽ như thế nào?
Xe đến cổng Vân Hà Tụng, Châu Kỷ dỡ hành lý xuống. Trong chớp mắt, Ôn Phục đã chạy qua vạch sang đường, vào cửa hàng tiện lợi đối diện mua hộp sữa Cúc Lạc rồi quay ra.
Chỉ trong thời gian băng qua đường, hộp sữa đã cạn sạch. Ôn Phục vẫn cắn ống hút, hút đến khi phát ra tiếng rột rột.
Châu Kỷ đưa anh về nhà, dặn: “Tối nay ngủ ngon, mai 11 giờ máy bay cất cánh, anh đến đón trước hai tiếng… Bữa sáng em muốn ăn gì?”
Ôn Phục suy nghĩ: “Sữa và mì.”
“Được.”
Sau khi Châu Kỷ đi, Ôn Phục dọn vali.
Quần áo bẩn để một bên ghế sofa, quần áo sạch để bên kia. Đóng vali lại, dọn dẹp xong xuôi.
Đi ngang bàn ăn định vào tắm, anh thoáng thấy mẩu giấy nhớ Phí Bạc Lâm để lại mấy ngày trước. Ôn Phục do dự, quay lại ghế sofa, bỏ quần áo bẩn vào máy giặt, rồi mới yên tâm vào phòng tắm.
Trong hai mươi phút chờ tóc khô, Ôn Phục ngồi trên sàn đọc thư fan, TV bật “Thanh gươm diệt quỷ” làm nền.
Mỗi bức thư đọc xong, anh đều viết một dòng cảm ơn – đã thành thói quen.
Khi đến bức cuối cùng, ngón tay vừa chạm vào phong bì, anh lập tức nhận ra: đây là bức thư từ chàng trai nam fan tối nay đưa cho mình.
Ngón tay thon dài lơ lửng trên phong bì, lâu không hạ xuống.
Cuối cùng, Ôn Phục lấy hết can đảm, xé phong bì, đọc từng dòng.
Đọc đến nửa chừng, mắt anh bỗng mở to. Nội dung quả nhiên là lời thổ lộ về một tình cảm khó nói mà người kia dành cho anh.
Thư viết thẳng thắn, không giấu diếm: nỗi xúc động, những tưởng tượng miên man về anh.
Người đó nói, gặp anh như quay lại tuổi mười bảy đầy rung động, giọng hát anh là sự hòa quyện giữa ngây thơ và khát khao.
Họ mong ước, nếu có cơ hội, được cùng anh đi khắp thế giới, làm những điều chỉ dành cho tình nhân.
Quả nhiên, đàn ông bày tỏ tình cảm đều rất trực tiếp.
Ôn Phục chớp mắt, như đang cầm một củ khoai nóng, giằng co giữa chịu đựng và không chịu đựng, rồi “soạt” một tiếng – ném bức thư xuống sàn, lùi về phía sau ghế sofa hai bước.
Tờ giấy mỏng như lá bay trong gió, rơi xuống cách anh chưa đầy nửa mét.
Ôn Phục như đối mặt kẻ thù, ôm gối nhìn chằm chằm tờ giấy. Chuông báo thức reo, nhắc anh đến lúc sấy tóc.
Anh tắt chuông, lại nhìn tờ giấy, hít sâu, bò đến, thăm dò đưa tay nhặt lên, đặt lên bàn trà, thở phào, rồi viết dòng cảm ơn.
Vừa định cất bút, định cất thư vào phòng làm việc, Ôn Phục dừng lại, suy nghĩ một chút, rồi thêm một câu cuối cùng: “Tôi không thích cậu.”