Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà
Chương 2: Gặp lại
Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Sophie
Beta: Sophie
Văn phòng Công ty Truyền thông Tư Phục nằm trong một tòa nhà cao tầng ở trung tâm thành phố.
Lúc này đã là mười giờ tối. Thông thường chẳng ai họp hành gì vào giờ này, nhưng phía Tư Phục nhất quyết muốn cuộc họp kết thúc sớm để xác nhận tài trợ nhanh chóng.
Stella, với tư cách là bên cần hợp tác, dĩ nhiên rất hào hứng.
Ôn Phục bước vào thang máy, hai trợ lý vừa nãy đã kịp ngăn mấy fan cuồng ở dưới sảnh. Thang máy từ từ lên cao, trong đầu Ôn Phục chỉ còn những dòng chữ vừa tra cứu trên mạng.
Công ty Truyền thông Tư Phục, thành lập năm 2017 với vốn điều lệ mười triệu tệ, trong vòng năm năm qua đã vươn lên thành một trong những “ông lớn” của ngành truyền thông trực tuyến nhờ đón đúng làn sóng video ngắn.
Công ty gây ảnh hưởng mạnh trong lĩnh vực phát trực tuyến và thương mại điện tử. Người sáng lập kiêm CEO là Phí Bạc Lâm.
Trong phòng họp trên tầng 22, Phí Bạc Lâm ngồi trên ghế, cúi đầu nhìn điện thoại.
Anh mặc vest xám đậm hiệu GA, bên ngoài khoác áo khoác đen. Trên mũi là chiếc kính gọng vàng. Góc phòng kê một chiếc vali 20 inch, đánh dấu chặng dừng đầu tiên sau chuyến trở về từ nước ngoài.
Màn hình điện thoại hiển thị khung chat riêng với Stella, dừng lại ở hai tin nhắn mà cô vừa gửi năm phút trước:
[
Stella:
Cậu ấy đồng ý đến rồi.]
[
Stella
đã giới thiệu cho bạn: [Danh thiếp cá nhân]]
[
Stella:
Đây là WeChat của cậu ấy.]
Phí Bạc Lâm chạm vào danh thiếp, hiện ra trang cá nhân của Ôn Phục.
Vì chưa gửi lời mời kết bạn, giao diện rất đơn giản. Không xem được ảnh đại diện trang cá nhân, chỉ thấy một hình avatar là chú chim đang bay và biệt danh: [Em gái].
Tên WeChat của Ôn Phục là “Em gái”.
Ngón tay Phí Bạc Lâm lướt qua nút “Thêm bạn” rất lâu, nhưng vẫn chưa ấn xuống.
Bỗng nhiên, một cửa sổ chat hiện lên — tin nhắn mới từ Tạ Nhất Ninh.
Phí Bạc Lâm mở ra.
[
Là 1 không phải 0:
Nhóm trưởng, cậu về nước rồi à?]
[
Lin:
Ừ.]
[
Là 1 không phải 0:
Về khi nào vậy?]
[
Là 1 không phải 0:
Sao không báo trước?]
[
Là 1 không phải 0:
Chúng tôi ra đón cậu.]
Tạ Nhất Ninh gửi liền một loạt, Phí Bạc Lâm định trả lời từng cái, thì cô lại hỏi:
[
Là 1 không phải 0:
Cậu đã đi tìm Đồ Rê Mí chưa?]
Ngón tay Phí Bạc Lâm khựng lại.
Tạ Nhất Ninh tiếp tục nhắn không ngừng:
[
Là 1 không phải 0:
Là Ôn Phục đó]
[
Là 1 không phải 0:
Cậu còn nhớ cậu ấy chứ?]
[
Là 1 không phải 0:
Giờ là người nổi tiếng rồi, cậu biết không?]
[
Là 1 không phải 0:
Năm đó tôi đã nói cậu ấy hát hay thế thì nên đi thi, cơ mà…]
[
Là 1 không phải 0:
Số cũ bị hủy, đổi số mới, không liên lạc được]
[
Là 1 không phải 0:
Sao cậu im lặng vậy?]
[
Là 1 không phải 0:
Còn online không?]
Phí Bạc Lâm bật cười, rồi gõ hai chữ gửi đi.
[
Lin:
Đang tìm.]
[
Là 1 không phải 0:
Đang tìm? Tìm gì?]
[
Là 1 không phải 0:
À… cậu nói Ôn Phục à]
Tạ Nhất Ninh đoán Phí Bạc Lâm trả lời ngắn gọn là đang bận, nên không hỏi thêm.
[
Là 1 không phải 0:
Vậy rảnh thì báo tôi, tụi mình đi ăn nhé!]
[
Lin:
Được.]
Vừa gửi xong, người phụ trách cuộc họp khẽ nói vào tai Phí Bạc Lâm: "Phí Tổng, họ đến rồi."
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.
Trợ lý mở cửa. Trên đôi giày cao gót, Stella là người đầu tiên bước vào. Thấy Phí Bạc Lâm, cô gật đầu, nở nụ cười xã giao: "Chào Phí Tổng, lâu rồi không gặp."
Phí Bạc Lâm đứng dậy, đưa tay bắt tay cô: "Chị cũng vậy, chị Đới."
Stella vừa bắt tay vừa đùa cợt, cố xóa khoảng cách tám năm xa cách: "Tám năm rồi, Phí Tổng còn gọi tôi là chị Đới, tôi đâu dám nhận."
Phí Bạc Lâm ra hiệu mời cô ngồi xuống đối diện:
"Chị luôn xứng đáng."
Stella cười lớn, hỏi đầy ẩn ý: "Phí Tổng không giận tôi chuyện năm xưa chứ?"
Những câu chào hỏi qua lại này ngầm hiểu, chỉ hai người mới thấu. Mối quan hệ mơ hồ ấy khiến lần hợp tác này bỗng dưng không còn đơn thuần.
Phí Bạc Lâm chỉ mỉm cười, ánh mắt sau kính gọng vàng hơi cúi xuống, che đi biểu cảm.
Hai trợ lý của Stella lần lượt bước vào, ngồi xuống bên phải cô.
Rồi Phí Bạc Lâm nhìn thấy Ôn Phục bước vào.
Đối phương rõ ràng cũng đang nhìn anh.
Ôn Phục đứng lại ở cửa, mũ trùm thấp, khẩu trang che gần hết mặt, nhưng Phí Bạc Lâm vẫn lập tức nhận ra ánh mắt đó — giống hệt lần đầu gặp nhau nhiều năm trước.
Đôi mắt ấy như viên pha lê đen sâu thẳm, ẩn dưới hàng mi rậm, lạnh lùng và tĩnh lặng, dường như mười năm chẳng vương bụi trần.
Chỉ khi dừng lại nơi Phí Bạc Lâm, mới khẽ hiện lên một tia sáng mong manh, thoáng chốc đã tan.
Phí Bạc Lâm ngẩn người trong khoảnh khắc.
Dường như mười năm chẳng để lại dấu vết nào — vẫn là dáng vẻ thiếu niên mười sáu tuổi, lặng lẽ, thuần khiết, trong trẻo như dòng suối chưa từng vẩn đục.
Xung quanh cậu luôn có một khoảng cách vô hình, như lớp kính mỏng: rõ ràng thấy được, nhưng chẳng thể chạm vào.
"Ôn Phục?" Stella quay lại gọi người ở cửa, "Sao đứng đó?"
Ôn Phục dời mắt, bước nhanh đến ngồi cạnh Stella.
Người phụ trách đóng cửa, bước lên trước: "Mọi người đã đến đủ, bắt đầu sớm để kết thúc sớm, dù sao cũng muộn rồi… Phí Tổng?"
Phí Bạc Lâm một tay gõ nhẹ lên bàn, vẫn đứng trước ghế như chưa tỉnh táo.
"… Phí Tổng?"
Nghe gọi hai lần, anh mới như bừng tỉnh, dời mắt, ngồi xuống, gật đầu: "Xin lỗi, bắt đầu đi."
Bên kia bàn, Ôn Phục nghe giọng nói ấy, khẽ cúi đầu tháo khẩu trang.
Người phụ trách phía Stella bắt đầu lật PPT, nói liên tục về Phí Bạc Lâm.
Hầu hết nội dung đều xoay quanh Ôn Phục: phân tích thị trường, giá trị thương mại, độ ảnh hưởng, rủi ro và dự báo lợi nhuận.
Ôn Phục gần như được miêu tả như một tài sản vô giá, độc nhất vô nhị.
Phí Bạc Lâm chăm chú nhìn màn hình, ánh sáng phản chiếu trên kính gọng vàng.
Dưới kính, sống mũi anh thẳng, ngũ quan mờ ảo trong ánh đèn chớp.
Anh điềm tĩnh lắng nghe từng chi tiết về Ôn Phục, như thể đây là lần đầu tiên anh biết.
Với Ôn Phục, những cuộc họp như thế này rất nhàm chán. Nhưng vì lễ phép, cậu không nghịch điện thoại.
Như những lần trước, cậu chỉ định ngồi im, cúi đầu ngẩn ngơ.
Lần này, cậu vẫn im lặng, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Phí Bạc Lâm, đầy dò xét và bối rối.
Tám năm trước, Stella đưa Ôn Phục ra nước ngoài huấn luyện đặc biệt.
Lúc đó, hai người đang giận nhau. Lên máy bay vẫn còn dỗi. Chỉ đến khi cơn giận tan, cậu mới nhận ra Phí Bạc Lâm đã mất liên lạc hoàn toàn.
Sau này, Ôn Phục trở về nước, tìm mãi cũng không thấy bóng dáng đối phương.
Phí Bạc Lâm như bốc hơi khỏi thế gian, bặt vô âm tín suốt nhiều năm. Hôm nay, bỗng dưng xuất hiện trước mặt cậu với tư cách là Phí Tổng, ngồi đối diện như thể quá khứ chưa từng xảy ra.
Là cậu giận quá lâu, không chừa đường lui cho cả hai? Hay người này hiện tại… căn bản không phải Phí Bạc Lâm?
Hay lại có người vừa trùng tên, vừa trùng mặt?
Ôn Phục nhìn chằm chằm vào người đối diện, cố gắng phân biệt — liệu đây có phải Phí Bạc Lâm trong ký ức?
Nhìn lâu quá, Phí Bạc Lâm quay đầu, Ôn Phục vội dời mắt.
Nhưng chỉ một lúc sau, khi anh quay lại xem PPT, cậu lại liếc nhìn lần nữa.
Ánh mắt cậu lúc ngẩn ngơ, lúc sắc bén, dán chặt vào đối phương, con ngươi gần như không chớp.
Dù nhìn bao lâu, câu trả lời cũng quá rõ — trên đời này chỉ có một Phí Bạc Lâm.
Tám năm trước hay tám năm sau, người trước mặt cậu vẫn là một.
Tám năm trước, họ chỉ là hai cậu trai nghèo vô danh, chia nhau một suất cơm trong căn phòng chưa đầy ba mươi mét vuông.
Tám năm sau, trùng phùng — một là ca sĩ triển vọng, một là CEO tỷ phú, nhưng đối diện nhau lại như người dưng.
Đêm nay mọi thứ quá bất ngờ. Dường như thần kinh Ôn Phục còn chưa kịp phản ứng, người đã theo Stella bước vào phòng họp.
Chưa kịp tỉnh táo sau khi thấy Phí Bạc Lâm, cuộc họp đã kết thúc sau một tiếng rưỡi.
Stella vỗ vai cậu, vui vẻ: "Đi thôi, ngôi sao lớn, tài trợ xong rồi."
Mọi người khác không biết, nhưng Stella thì hiểu rõ.
Cuộc họp này chỉ là hình thức. Chỉ cần liên quan đến Ôn Phục, dù cậu không đến, Phí Bạc Lâm cũng sẽ đồng ý tài trợ.
Thực tế, chính phía Công ty Tư Phục chủ động liên hệ. Ban đầu Stella không hiểu, nhưng khi thấy dòng chữ "Giám đốc điều hành Phí Bạc Lâm", cô đã hiểu tất cả.
Ngay từ khoảnh khắc bước vào, nhìn thấy Phí Bạc Lâm, cô càng chắc chắn.
Còn việc kết nối lại, gửi WeChat của Ôn Phục cho anh — chỉ là thuận nước đẩy thuyền.
Ôn Phục đeo khẩu trang, lặng lẽ rời phòng họp.
Gần mười hai giờ đêm. Tòa nhà lẽ ra vắng người, nhưng cuối năm ai cũng bận, một trong ba thang máy đang sửa, hai cái còn lại đông nghịt.
Lịch trình đêm nay của Ôn Phục không công bố, bên cạnh không có nhiều nhân viên, nên cậu cũng phải chen vào thang máy.
Đoàn người bước vào chiếc thang máy còn chỗ. Đến lượt Phí Bạc Lâm thì vừa khít, không còn chỗ trống.
Anh lùi lại một bước: "Mọi người đi trước, tôi chờ chuyến sau."
Hai người đi cùng — trợ lý đặc biệt và nhân viên ghi chép — cười gượng: "Phí Tổng, sao được?"
Trợ lý định bước ra nhường chỗ.
Chưa kịp chen ra, thang máy đã kêu báo quá tải.
Xong rồi. Dù có nhường hay không, cũng phải có một người ra.
Ôn Phục, đang đứng sát cửa, bất ngờ bước ra, quay lại nói: "Mọi người xuống trước đi."
Trợ lý vội nói: "Không được, để tôi… tôi ra."
Anh ta mập tròn, từ đầu đến chân, chen vào đã khó, chen ra càng vất vả.
Ôn Phục thấy anh ta vật lộn trong đám đông, lại nhẹ giọng nhắc: "Anh xuống trước đi."
Trợ lý vẫn cố: "Không sao, tôi ra ngay…"
Ôn Phục đột ngột nói: "Anh nặng, anh xuống trước."
Trợ lý sững người.
Ôn Phục thêm một câu: "Anh không chen ra được đâu."
Trợ lý: !!!
Người này có biết nói chuyện không vậy?
Anh ta ấp úng, không biết phản ứng thế nào.
Stella đứng bên, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Ôn Phục xưa nay không giỏi giao tiếp, không biết cách nói chuyện uyển chuyển, luôn vô tình đắc tội người khác.
Đây cũng là lý do cậu tránh các hoạt động xã giao. Chỉ vì trước mặt người ngoài cậu ít nói, nên ít ai biết tật này.
Đêm nay, cậu chịu giải thích hai câu đã là hiếm. Nếu nói nhiều, chắc sẽ thốt ra những lời khiến người ta chết lặng.
Thấy tình hình căng, Stella vội hòa giải: "Ý cậu ấy là… lo chuyến sau cũng đông, lại quá tải thì mệt. Trợ lý Trương cứ đi cùng chúng tôi cho tiện."
Trợ lý mất mặt, mặt đỏ tía tai, lúng túng nhìn Phí Bạc Lâm. Chỉ đến khi Phí Bạc Lâm khẽ gật đầu, anh ta mới miễn cưỡng nói: "Vậy… được thôi."
Cửa thang máy từ từ đóng lại.
Stella tranh thủ nói với Ôn Phục: "Chúng tôi đợi cậu dưới sảnh."
Ôn Phục gật đầu. Cửa đóng kín, hành lang trở nên yên tĩnh.
Số tầng trên màn hình thay đổi dần. Hai người đứng trước thang máy. Phí Bạc Lâm lúc này mới dám nhìn thẳng vào lưng Ôn Phục, ngắm rất lâu.
Ôn Phục đã cao hơn.
Mười năm trước, trán cậu chỉ đến cằm Phí Bạc Lâm. Giờ chắc đã chạm chóp mũi.
Chiếc mũ trùm thấp, những sợi tóc vểnh lên vành mũ cho thấy cậu vẫn giữ thói quen ngủ với mái tóc bù xù.
Dường như còn gầy hơn.
Năm đó, khi Phí Bạc Lâm rời đi, Ôn Phục đang tuổi dậy thì. Ăn nhiều đến kinh ngạc, không kén chọn, ăn mãi chẳng béo, dưới lớp áo chỉ còn thân hình gầy guộc.
Phí Bạc Lâm khẽ nhếch mép, đưa tay lên, cách không xa, dùng đầu ngón tay phác họa mái tóc rối phía sau gáy Ôn Phục.
Đúng lúc đó, tiếng "đinh" vang lên. Cửa thang máy mở.
Chuyến này vắng người. Bức tường vàng trong thang máy phản chiếu hình ảnh hai người, không che giấu.
Ôn Phục ngẩng đầu, qua tấm gương, chạm phải ánh mắt Phí Bạc Lâm — nụ cười còn vương, chưa kịp thu lại.
Và cả cánh tay đang giơ giữa không trung, gần chạm vào tóc cậu.