Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà
Chương 27: Bước ngoặt nhận diện thân phận
Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Sophie
Beta: Sophie
Phí Bạc Lâm suýt chút nữa quên mất chuyện này.
Khi anh trao hộp sữa vào tay Ôn Phục, cậu lập tức quay đầu bỏ đi, chẳng hề quan tâm anh có vào nhà hay không.
Phí Bạc Lâm theo sau cậu đến tận cửa nhà, vô tình nhìn thấy cửa sổ bên ngoài đã bị đập vỡ.
Anh bước vào, nhìn thoáng qua căn phòng chật hẹp, chẳng thể gọi là nhà.
Căn phòng cũ kỹ, tường bong tróc từng mảng, nền nhà chỉ được lát qua loa, chiếc tivi phủ tấm vải ren vàng úa, bóng đèn điện bám đầy mạng nhện.
Hầu hết đồ đạc trong nhà đều phủ đầy bụi, rõ ràng đã lâu không được lau chùi.
Ôn Phục đi thẳng vào bếp.
Phí Bạc Lâm dựa vào khung cửa bếp, lặng lẽ quan sát Ôn Phục lấy ra một cái nồi và chiếc bếp từ từ dưới bếp. Cô đặt nồi hứng nước máy lên bếp từ, rồi bật công suất tối đa.
Trong lúc chờ nước sôi, Ôn Phục ngồi trên chiếc ghế đẩu gỗ nhỏ bên cạnh, cắm ống hút vào hộp sữa, uống từng ngụm nhỏ.
Phí Bạc Lâm thản nhiên nói: "Đây không phải nhà của cậu."
Tiếng hút sữa của Ôn Phục ngừng lại một chút, rồi lại tiếp tục.
Cậu không phủ nhận, cũng chẳng thừa nhận.
Phí Bạc Lâm hỏi: "Cậu đập vỡ cửa sổ để vào đây?"
Vì thế, cửa không khóa, không phải cô cố tình không khóa, mà đơn giản là Ôn Phục không có chìa khóa.
Căn phòng bẩn thỉu cũng không phải cô cố tình để vậy, mà bởi nếu dọn dẹp, cô sợ chủ nhà sẽ phát hiện ra sự bất thường khi trở về.
Nơi này có lẽ đã lâu không có người ở, giống như nhiều ngôi nhà cũ trong khu ổ chuột: không thể bán được, cũng không được phép sửa chữa, chủ nhà có thể cho thuê thì cho thuê, không cho thuê thì phần lớn ra ngoài làm ăn, quanh năm suốt tháng chỉ về ở vài ngày vào dịp Tết.
Có thể, sau một thời gian quan sát, Ôn Phục đã phát hiện ra nơi này là chỗ trú ẩn lý tưởng. Vào một buổi tối nào đó, cô đập vỡ cửa sổ, chui vào, tạm thời chiếm lấy tổ như chim tu hú trước khi chủ nhà kịp phát hiện.
[Thành ngữ "tu hú chiếm tổ" chỉ những kẻ dùng mánh khóe chiếm đoạt chỗ ở hay quyền lợi của kẻ khác.]
Ôn Phục vẫn mút ống hút, không nói gì.
Nước sôi nhanh chóng, cô thành thạo lấy một nắm mì vắt từ trong tủ ra, thả vào nồi, rồi lấy một chiếc bát sứ cũ đặt vài loại gia vị.
Nước tương, giấm, muối, bột ngọt.
Nước trong vắt.
Phí Bạc Lâm quan sát cách cô cho gia vị, đoán rằng bát mì này sẽ chẳng ngon lành gì.
"Sao không ăn mì gói?" anh hỏi.
Lần này, Ôn Phục lên tiếng: "Đắt."
Một gói mì gói hai tệ ba, cô cũng không thể ngày nào cũng có tiền mua.
Mì vắt vừa rẻ vừa tiện lợi, là lựa chọn thực tế nhất.
Ánh đèn trong bếp quá mờ, Ôn Phục quay mặt về phía bếp, Phí Bạc Lâm chỉ nhìn thấy bóng nghiêng của cô. Lông mày và đôi mắt cô rũ xuống, cổ tay gầy gò lộ ra từ tay áo, quần áo mỏng manh, thân hình cũng yếu ớt.
Cô nêm nếm xong, quay lại bên cạnh bếp, canh nồi chờ mì chín.
Phí Bạc Lâm cảm thấy cô chờ khá lâu.
Quả nhiên, Ôn Phục vớt lên chỉ được một bát mì đã nhão nhừ.
Nhưng cô trông quen thuộc với điều này, dùng đũa khuấy vài cái trong bát, sau khi trộn đều gia vị không mấy ngon, ngồi lại trên ghế đẩu nhỏ húp xì xụp ăn.
Phí Bạc Lâm càng nhìn càng thấy thú vị, khoanh tay hỏi: "Cô thích ăn mì nhão à?"
Ôn Phục không để ý đến anh, cúi đầu tiếp tục ăn.
Vài giây sau, Phí Bạc Lâm lại hỏi: "Cô không biết nấu mì à?"
Húp xì xụp, xì xụp.
Phí Bạc Lâm cười thầm: "Cho ít nước tương quá, nhiều giấm quá rồi."
Húp xì xụp, xì xụp.
Anh cười khẽ.
Ôn Phục ăn hết bát mì chỉ trong vài miếng lớn, rồi dùng ngay nước luộc mì để rửa bát.
Trong bát không có dầu mỡ, cô dùng nước luộc mì để rửa cũng không sao, nhưng Phí Bạc Lâm nghi ngờ cô chẳng biết rửa bát cần phải dùng nước rửa bát.
Anh quay đầu nhìn về phía ban công, trên sào treo lủng lẳng hai chiếc áo mỏng manh và vài bộ đồ lót, có lẽ đó là toàn bộ quần áo của Ôn Phục.
"Khi nào muốn uống sữa, tìm anh."
Anh không hỏi nhà cô ở đâu, cũng không hỏi bố mẹ cô đi đâu, chỉ để lại câu nói rồi rời đi.
Ôn Phục vẫn không đáp, tự mình dọn dẹp nồi niêu bát đũa, sau khi cất bếp từ vào chỗ cũ, cô quay đầu lại, nơi Phí Bạc Lâm đứng đã không còn bóng người.
Lúc đó, không ai ngờ rằng, Ôn Phục sẽ tìm đến Phí Bạc Lâm nhanh đến vậy.
Đó là thứ Bảy tuần sau, thành phố Dung Châu mưa lất phất suốt ngày, Phí Bạc Lâm tan học không ở lại lớp, ngồi trong tiệm tạp hóa trông hàng cả ngày.
Trời mưa nên khách ít, thêm vào đó thời tiết càng lúc càng lạnh, tối anh không trông đến khuya, khoảng mười rưỡi anh đóng cửa tiệm tạp hóa lên lầu về nhà.
Nơi anh ở cũng là khu dân cư cũ, so với chỗ của Ôn Phục, cơ sở vật chất công cộng tốt hơn một chút, nhưng thang máy vẫn chưa phổ biến.
Đèn cảm ứng âm thanh ở cầu thang sáng tắt theo từng tầng, Phí Bạc Lâm lên tầng sáu, về đến nhà, đầu tiên đặt ô ra ban công phơi, rồi vào bếp mở tủ lạnh lấy một nắm rau xanh còn lại ban ngày, chuẩn bị nấu cho mình một bát mì.
Bên ngoài tiếng mưa ngày càng to, anh vừa đứng trước thùng rác nhặt rau, vừa tăng âm lượng tài liệu nghe tiếng Anh trên điện thoại lên một chút.
Lần đầu tiên tiếng gõ cửa vang lên, anh không để ý, tưởng là nhà đối diện có khách.
Năm phút sau, cửa lại bị gõ lần thứ hai, mạnh hơn lần trước.
Phí Bạc Lâm tạm dừng tài liệu, lắng nghe kỹ hơn.
Một lát sau, tiếng gõ cửa lần thứ ba vang lên, lực gõ mạnh như dùng búa.
Anh đặt rau xuống, rời bếp, liếc nhìn thời gian trên điện thoại, đúng mười một giờ đêm.
Đã khuya thế này, ai lại đột nhiên đến tìm anh?
Phí Bạc Lâm nhíu mày, ghé mắt nhìn qua mắt mèo, phát hiện người đứng ngoài cửa tám phần giống Ôn Phục.
Sở dĩ là tám phần, bởi đối phương ướt sũng như chuột lột, tóc trên đầu nhỏ giọt, nửa mặt dính vết máu, toàn thân bầm tím.
Phí Bạc Lâm mở cửa, cúi đầu nhìn xuống.
Ôn Phục cũng cúi đầu, im lặng, chẳng buồn ngẩng lên nhìn anh.
Vài giây sau, Phí Bạc Lâm phản ứng, nhíu mày: "Cậu theo dõi tôi?"
Nếu không phải đã theo dõi anh, làm sao Ôn Phục biết anh ở đây?
Cô vẫn không nói gì.
Phí Bạc Lâm định đóng cửa.
Năm ngón tay trắng bệch chặn vào cửa, ngăn cản động tác đóng cửa của anh.
Ôn Phục một tay chống cửa, một tay giơ lên lau vết máu vừa chảy ra từ mũi, dùng giọng rất nhẹ thừa nhận: "Tối nay cậu đi bệnh viện đó."
Phí Bạc Lâm: "?"
Thế mà đã theo dõi anh từ sớm như vậy!
Hơn nữa còn theo dõi từ bệnh viện về đến nhà!
Nói cách khác, hôm đó sau khi Ôn Phục đâm vào anh, cô vẫn lặng lẽ đi theo anh đến tận bốn giờ sáng mà anh hoàn toàn không phát hiện ra.
Không đi làm gián điệp thì thật đáng tiếc.
Cảm giác quyền riêng tư bị xâm phạm khiến Phí Bạc Lâm khó chịu, giọng anh trở nên lạnh lùng: "Tìm tôi làm gì?"
Khóe miệng Ôn Phục bị rách, nửa mặt bầm tím một mảng lớn, mắt trái và trán cũng sưng vù.
Cô cuối cùng cũng ngẩng mặt lên nhìn Phí Bạc Lâm, có lẽ động tác này kéo căng mí mắt sưng tấy, Ôn Phục nhanh chóng lại cụp mắt xuống: "Không còn chỗ nào để đi."
Phí Bạc Lâm tức giận đến mức bật cười: "Không còn chỗ nào để đi thì đến tìm tôi?"
Ôn Phục không nói gì, giơ tay lên lại lau một vệt máu mũi.
Phí Bạc Lâm không thể nhìn nổi nữa, một tay kéo cô vào nhà, để cô ngồi trên ghế đẩu, rút hai tờ giấy vò nhăn nhúm. Anh định bảo cô ngẩng đầu lên để nhét giấy vào mũi, nhưng cô cứ liên tục né sang bên cạnh.
Phí Bạc Lâm mất kiên nhẫn: "Né cái gì?"
Ôn Phục lấy một trong hai tờ giấy trong tay anh đi, trải ra rồi xé thành hai nửa, sau đó lần lượt vò lại, ngẩng đầu lên, im lặng nhét vào mũi.
Như vậy chỉ cần một tờ giấy.
Phí Bạc Lâm cạn lời, đặt tờ còn lại vào tay cô: "Dùng xong thì thay."
Anh đi vào phòng tắm lấy khăn mặt, nhúng nước lạnh rồi đến trước mặt Ôn Phục, từng chút từng chút lau đi vết máu và bùn đất trên vết thương của cô.
Lại nhìn trán và mắt sưng lên của cô, da căng bóng.
Phí Bạc Lâm hỏi: "Sao lại thế này?"
"..."
Đáp lại anh vẫn là sự im lặng.
"Nếu đã đến tìm tôi, thì phải trả lời câu hỏi của tôi."
"..."
Ôn Phục vài giây sau mới nói: "Bị phát hiện rồi."
"Cái gì?"
"Cướp tiền."
Phí Bạc Lâm cố gắng hiểu lời cô: "Mấy người khối trên kia?"
Ôn Phục gật đầu.
"Sao lại bị phát hiện?"
"Không thay quần áo."
Phí Bạc Lâm cúi đầu nhìn quần áo của Ôn Phục.
Quả đúng, chiếc áo khoác gió cô mặc lúc cướp tiền.
Mỗi lần Ôn Phục cướp tiền học sinh cấp ba đều mặc chiếc áo khoác gió đen thui đó, bình thường lên lớp sẽ thay ra.
Áo khoác ngoài và đồng phục của cô đều đã giặt, thực sự không có quần áo để mặc, nên cô mạo hiểm mặc chiếc áo khoác gió đó. Phí Bạc Lâm có ấn tượng, chính là hôm thứ Sáu tuần trước, cô mặc từ lúc đó đến tận bây giờ.
Không ngờ nhanh đến vậy đã bị mấy tên du côn kia phát hiện, hôm nay vừa tan học, mấy người đó đã định chặn Ôn Phục ngoài cổng trường.
Kết quả cô không ra, cứng rắn tự học trong lớp đến mười rưỡi mới thu dọn đồ về nhà, mấy người khối trên kia rình rập nửa ngày, đợi cô vừa ra ngoài liền kẹp cô vào hẻm.
Cũng may cô lanh lợi, mấy người khối trên kia đầu óc ngu si tứ chi phát triển, một lúc không chú ý đã để cô trốn thoát. Đuổi theo hai con phố, thấy sắp bị bỏ lại, cô bất ngờ vấp ngã.
Không chỉ ngã chảy máu mũi mà còn bị lôi lại đánh một trận.
Trận này ra tay rất tàn nhẫn, mấy người kia vừa trả thù việc bị cướp tiền từ mấy lần trước, vừa nghĩ đến chuyện mình bị một thằng ranh con như vậy cướp tiền, lại còn vì cô mà lãng phí nửa ngày cuối tuần. Càng nghĩ càng tức, càng tức càng đánh mạnh hơn, chuyên nhắm vào bụng không có xương và đầu khó phát hiện vết thương để đá.
Ôn Phục ôm bụng và sau gáy, cuộn người lại như một con tôm nằm trên đất, hai mắt qua khuỷu tay nhìn chằm chằm xung quanh, một khi giữa mấy người đó xuất hiện khe hở, cô lập tức như một con thỏ phóng ra chạy trốn.
Vừa về đến nhà, từ xa đã thấy đèn trong nhà sáng lên. Ôn Phục lén lút rình ở ngoài cửa, là người môi giới đang dẫn người đến xem nhà, chắc là vừa đến, cô nghe thấy người bên trong đang gọi điện thoại cho chủ nhà nói kính bị vỡ, đang bàn bạc việc báo cảnh sát.
Cô không dám nán lại, cũng không dám chạy lung tung trên đường, nếu không đụng phải mấy người khối trên kia thì lại bị đánh một trận nữa.
Không biết nghĩ thế nào, chớp mắt cô đã chạy đến gõ cửa nhà Phí Bạc Lâm.
Cách nói của Ôn Phục vừa nhanh vừa nhẹ, lại không rõ ràng, Phí Bạc Lâm miễn cưỡng nghe xong liền hỏi ngay câu đầu tiên: "Con dao kia của cô đâu?"
Ôn Phục ngẩng cổ lên nhìn anh, chậm rãi lấy ra con dao gấp kia từ trong túi.
Phí Bạc Lâm bỏ khăn mặt xuống nhận lấy, vừa mở ra đã phát hiện ra điều bất thường.
Anh dùng mũi dao chọc vào bàn, chọc một cái, dao lại thụt vào.
Lại chọc, lại thụt vào.
Phí Bạc Lâm: "..."
Anh cạn lời: "Dao đồ chơi?"
Thứ mà Ôn Phục từ trước đến nay dùng để hù dọa anh, thậm chí là dùng để cướp giật, đều là một con dao đồ chơi.
Đôi mắt sưng lên như bánh bao của Ôn Phục chớp một cái, như thể đang quan sát sắc mặt của anh.
Phí Bạc Lâm dùng tâm trạng khó tả ném con dao lên bàn, quay người đi vào bếp lấy một quả trứng gà trong tủ lạnh.
Anh thả trứng vào nồi, vừa hay dùng nước chưa nấu mì để luộc.
Vết thương của Ôn Phục phải mua thuốc về xịt, bệnh viện quá xa, các hiệu thuốc gần đó lại đều đóng cửa. Trong nhà chỉ có băng dán cá nhân, Phí Bạc Lâm đành luộc một quả trứng gà cho cô lăn thử để giảm sưng.
Sau khi trứng luộc xong, anh dùng hai tờ giấy ăn bọc lại, để không bị bỏng tay khi cầm. Sau đó đưa cho Ôn Phục: "Tự cầm mà lăn."
Nói xong liền thay giày ra ngoài, định đi đến tiệm tạp hóa lấy khăn mặt sạch và đồ dùng vệ sinh cá nhân cho cô.
Xem ra cô sẽ ở lại đây ít nhất một đêm, mà trong nhà anh lại chẳng chuẩn bị dư đồ dùng vệ sinh cá nhân.
Cũng may anh còn có một tiệm tạp hóa.
Rất nhanh anh đã lấy đồ về, vừa vào cửa đã thấy Ôn Phục ngồi trên chiếc ghế nhựa, trong tay cầm quả trứng đáng lẽ phải dùng để lăn vết bầm, im lặng ăn.
Quả trứng đáng lẽ phải dùng để giảm sưng tuy rất nóng tay, nhưng dường như không ảnh hưởng một chút nào đến việc Ôn Phục ăn ngấu nghiến.
Không rõ là không hiểu lời Phí Bạc Lâm hay chỉ vì quá đói, Ôn Phục cúi đầu đối diện cửa lớn, vừa ngẩn người vừa ăn. Cô nhai đến mức hai má phồng lên, kết hợp với gương mặt bầm tím trông chẳng hề đẹp mắt.
Nếu Phí Bạc Lâm trở về trễ hơn một chút, chắc toàn bộ quả trứng đã tiêu hóa hết trong bụng cô.