Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà
Chương 36: Phải học, học thật giỏi
Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lần đó, Ôn Phục trở về tay trắng – không bị bắt, nhưng cũng chẳng trộm được gì. Năm mươi tệ trong túi quần, cậu đưa hết cho cha nuôi.
Cậu vừa chết đi sống lại một lần, dường như đã biến thành một con người khác. Cầm năm mươi tệ trong tay, cậu chủ động lên tiếng trước khi cha nuôi kịp mở miệng: "Con muốn đi học."
Người cha nuôi đang nằm lười biếng trên giường, điếu thuốc Ngọc Khê ba tệ một bao kẹp giữa ngón tay, khuỷu tay tì lên chiếc tủ đầy tàn thuốc. Hắn nheo mắt, hít một hơi thật sâu, rồi phả làn khói trắng xóa thẳng vào mặt Ôn Phục: "Mày nói gì?"
Ôn Phục lặp lại: "Con muốn đi học."
Người cha nuôi hơi hé mắt: "Cái gì?!"
Ôn Phục nói tiếp: "Con trộm đồ cho bố, bố cho con đi học. Nếu bố không cho con đi học, con sẽ không trộm nữa."
Cha nuôi nhìn chằm chằm cậu một lúc, rồi đột ngột đứng dậy, đá một cước mạnh vào bụng cậu: "Mày phản tao rồi à, thằng tạp chủng này!"
Ôn Phục ngã lăn ra đất, quen thuộc cuộn người lại, hai tay ôm đầu, chuẩn bị đón những cú đá và đấm tiếp theo.
Lần này cậu đã quyết. Đôi dép lê nhựa, góc đã bị chuột gặm nham nhở, vung xuống như mưa trên người cậu, nhưng không thể ngăn được tiếng nói kiên quyết: "Con mặc kệ! Con muốn đi học! Nhất định phải đi học! Nếu bố không cho, thì cứ đánh chết con đi!"
Chiếc dép văng ra khỏi tay cha nuôi, hắn lập tức chộp ngay chiếc còn lại nện tiếp. Trong căn nhà cũ kỹ, ẩm thấp và tối tăm, bụi bay mù mịt, tiếng kêu của Ôn Phục dần im bặt, chỉ còn lại những âm thanh hỗn loạn của dép và nắm đấm giáng xuống thân thể gầy guộc.
Không biết trải qua bao lâu, cha nuôi đánh đến mệt, ném chiếc dép xuống đất, xỏ chân vào rồi chống nạnh hỏi: "Còn đi không?"
Ôn Phục không trả lời, thân hình vẫn cuộn tròn như con tôm, lặng lẽ thở. Một lúc lâu sau, cậu vẫn giữ nguyên tư thế, tay ôm đầu, giọng khàn khàn, yếu ớt len qua kẽ tay: "Vẫn đi."
"Đ** m* nhà mày!"
Cha nuôi giơ tay định đánh tiếp, nhưng khựng lại. Hắn biết, không thể thật sự giết người – gây án mạng thì rắc rối không lường. Vì một đứa trẻ như thế này mà đánh đổi mạng sống, thậm chí ngồi tù, thì hoàn toàn không đáng.
Thả Ôn Phục đi thì sao? Với sự lanh lợi của thằng nhóc này, biết đâu nó sẽ chạy thẳng đến cảnh sát.
Mà thả nó ra, chính là tạo ra một mối họa tiềm tàng. Ôn Phục thông minh, có lẽ nó đã nắm rõ hành tung của hắn từ lâu.
Nếu nó thật sự tìm cảnh sát, có thằng nhóc này dẫn đường, hắn chắc chắn không thể thoát.
Trước đây, nó theo hắn chỉ vì có cơm ăn, có chỗ ngủ. Chạy đến cảnh sát, chưa biết bị đưa đi đâu; so ra, sống dưới trướng một kẻ buôn người còn hơn là mông lung chẳng biết tương lai ra sao.
Nếu hắn chủ động vứt bỏ Ôn Phục, thằng nhóc này vừa không được đi học, lại bị đánh đập, sớm muộn gì cũng nuôi ý định trả thù. Dù có trốn được pháp luật, hắn cũng sẽ sống trong lo sợ triền miên.
Ôn Phục không thể nghe thấy những toan tính trong đầu cha nuôi. Cậu chỉ thấy bàn tay kia giơ cao, theo bản năng co rúm người, siết chặt hai tay ôm đầu – nhưng lần này, không có nắm đấm nào giáng xuống.
Cậu nghe thấy tiếng khạc nhổ của cha nuôi văng lên người mình: "Để xem sau này mày thi đỗ trạng nguyên kiểu gì."
Tấm nệm phía sau kêu cọt kẹt, cha nuôi ngồi xuống, rút tiền từ ngăn kéo. Đến giờ đi đánh bạc rồi.
Ôn Phục vụt đứng dậy, lao ra ngoài như một con thỏ. Cậu chạy thẳng đến vòi nước trước cửa, dùng nước lạnh rửa sạch máu trên mặt và đầu.
Cậu biết, mình được đi học rồi.
Bọn buôn người cũng có mạng lưới riêng. Không lâu sau, Ôn Phục được nhập học tại một trường tiểu học ở thị trấn gần đó.
Ban ngày cậu đi học, buổi tối và cuối tuần lại theo lệnh cha nuôi đột nhập các nơi công cộng để trộm cắp nhỏ.
Trên cổ tay Ôn Phục lúc nào cũng có những vết bầm tím – nơi đầu tiên mọi người vô thức túm lấy khi phát hiện cậu. Thỉnh thoảng, mũi và mặt cậu cũng bầm dập, là hậu quả khi cha nuôi uống rượu hay thua bạc rồi trút giận lên đầu cậu.
Họ chuyển nhà liên tục.
Mỗi lần Ôn Phục trộm bị bắt, không tránh khỏi vài lần bị đưa đến đồn công an. Cảnh sát đi nhiều lần sẽ nghi ngờ.
Từ chỗ giáo dục cậu bằng lời, họ bắt đầu để ý đến người cha nuôi đến đón con. Mỗi khi cha nuôi nhận được ánh mắt dò xét từ cảnh sát, họ dọn đi ngay trong đêm.
Học, trộm cắp, bị bắt, chuyển trường.
Học, trộm cắp, bị bắt, chuyển trường.
Học, trộm cắp, bị bắt, chuyển trường.
Dần dà, Ôn Phục trở nên chai lì với những ngày tháng ấy.
Thứ duy nhất ngày càng nhanh hơn là tốc độ chạy trốn của cậu.
Chỉ cần chạy nhanh hơn, cậu mới không bị bắt lại. Nếu không, chờ đợi cậu là những trận đòn ngày càng tàn nhẫn, và cả những ánh mắt thương hại thoáng qua từ người qua đường cũng sẽ dần biến mất.
Không phải lần nào cậu cũng bị đưa đến đồn công an. Bộ đồng phục cảnh sát đã quá quen thuộc, những lời răn đe cậu cũng sớm học cách làm ngơ.
Quan trọng là, chỉ khi chạy nhanh hơn, ít gặp cảnh sát hơn, cậu mới giúp cha nuôi giảm bớt việc dọn nhà liên tục, từ đó níu giữ được chút thời gian học tập ở một ngôi trường.
Cậu quen sống như một cái bóng, chìm vào đám đông, lặng lẽ đến mức bất kỳ ai quay lại cũng có thể quên mất sự tồn tại của cậu.
Với kỹ năng trộm cắp điêu luyện, cậu len lỏi không tiếng động bên cạnh nạn nhân, như một bóng ma.
Lấy được tiền là biến mất.
Để không để lại ấn tượng, Ôn Phục không giao tiếp, không nhìn thẳng vào mắt ai. Đôi mắt đó – quá dễ khiến người ta nhớ mãi.
Giọng nói, ngoại hình, tính cách – ở mỗi nơi cậu dừng chân, ký ức của bạn bè và thầy cô về cậu đều mơ hồ. Trừ thành tích.
Ôn Phục tranh thủ học giữa những lần trộm và những trận đòn. Ở mỗi ngôi trường cậu từng học, dấu vết duy nhất chứng minh cậu từng tồn tại chính là bảng thành tích – luôn đứng đầu.
Cậu luôn nhớ lời dặn của mẹ hồi ấu thơ. Dù giờ đây Ôn Phục đã chai sạn đến mức vô cảm với mọi đau đớn, cậu không biết học để làm gì, nhưng vẫn sống một cách máy móc, cứng nhắc theo lời di chúc khắc sâu trong ký ức: "Phải học, học thật giỏi."
Giữa những ngày lang bạt vô tận, hình bóng người mẹ trong ký ức cậu dần mờ nhạt, xa xăm.
Cậu và tuổi thơ trước bốn tuổi như đứng hai bên một tấm kính mờ: chẳng thể nhìn rõ, chỉ còn lại bản năng mơ hồ chạm vào ký ức.
Ôn Phục không nhớ khuôn mặt mẹ, không biết bà gầy hay mập, xinh hay xấu. Thậm chí cậu còn không nhớ tên mẹ.
Quá xa rồi.
Cậu mất bà trước khi biết viết chữ, và lạc mất chính mình trước khi thấy bia mộ của bà.
Nhưng không thể phủ nhận mẹ yêu cậu. Dù ký ức đã phai nhạt, Ôn Phục vẫn tin chắc điều đó. Từ khi thế giới trong mắt cậu còn trắng tinh như tờ giấy, tình yêu duy nhất cậu từng cảm nhận được đều đến từ bà.
Mơ hồ nhưng chắc chắn – như một trực giác. Giống hệt cảm giác khi lần đầu nhìn vào đôi mắt Phí Bạc Lâm, cậu lập tức biết rằng rồi sẽ có ngày mình gõ được cửa nhà anh.
Loài vật lang thang vốn nhạy bén với cả tình yêu lẫn hiểm nguy. Và cậu biết, Phí Bạc Lâm sẽ không bao giờ hại mình – như cậu từng biết tình yêu của mẹ là thật.
Biết bao đêm khuya kiệt sức vì chạy trốn, cậu bám vào cảm giác mơ hồ ấy để tự cứu lấy mình.
Việc học vốn đã bị cha nuôi bỏ bê, lại càng rối loạn hơn vì những lần dọn nhà liên miên.
Ôn Phục phải nhảy liền hai lớp, từ tiểu học lên trung học, theo cha nuôi lang bạt từ Vân Nam sang Tứ Xuyên.
Bảy tuổi vào lớp một, mười một tuổi đã kết thúc tiểu học. Khi tốt nghiệp cấp hai, cậu chưa đầy mười lăm tuổi.
Sau giai đoạn giáo dục bắt buộc, Ôn Phục sắp bước vào cấp ba. Cậu không quan tâm học trường nào, chỉ cần được đi học là đủ.
Cậu luôn đăng ký vào trường cấp ba thị trấn gần nhất. Trường tốt quá thì học phí hàng trăm tệ, còn trường trung học thị trấn dù sao cũng rẻ hơn.
Cha nuôi nghiện cờ bạc, thỉnh thoảng lại nợ nần chồng chất. Chỉ trong một học kỳ, Ôn Phục đã chuyển trường hai lần.
Cuối kỳ một lớp mười, khi chọn ban học, Ôn Phục kiên quyết chọn ban khoa học tự nhiên.
Các môn xã hội không chỉ cần học thuộc mà còn đòi hỏi sự hướng dẫn của giáo viên – thứ cậu khó có được khi thường xuyên vắng mặt. Nếu không hiểu đúng yêu cầu đề bài, cậu khó lòng đạt điểm cao.
Nhưng ban khoa học tự nhiên thì khác.
Dù bỏ lỡ vài bài giảng, chỉ cần làm bài tập hệ thống, đối chiếu đáp án và lời giải, cậu vẫn có thể tự nắm vững kiến thức.
Với một đứa trẻ luôn nay đây mai đó, hết chuyển nhà lại chuyển trường, đây là lựa chọn tối ưu để theo kịp ở mọi môi trường.
Giữa kỳ hai lớp mười, họ lại dọn đến một thị trấn nhỏ ở Nhung Châu. Lần này ở lại vài tháng, đến khi Ôn Phục lên lớp mười một.
Một ngày trước khai giảng năm học mới, Ôn Phục trở về nơi ở tạm bợ.
Đúng như dự đoán, cha nuôi đang ngồi đánh bài dưới mái hiên căn nhà tự xây. Trên nền đất vương vãi tàn thuốc và một đĩa hương muỗi cháy dở.
Chiếc bóng đèn vàng ệch treo lủng lẳng bằng ba sợi dây điện nối tạm vào cột. Nền xi măng gồ ghề loang lổ những vũng nước không rõ nguồn.
Cha nuôi ngậm thuốc, miệng buông lời tục tĩu trêu chọc bạn bài, nhưng sắc mặt kém – chắc vừa thua tiền.
Ôn Phục đứng cạnh, dùng giọng nói nhỏ nhẹ đã rèn luyện nhiều năm để xin tiền học và tiền đăng ký.
Cha nuôi vừa xáo bài, vừa liếc cậu nhanh một cái: "Cái gì?!"
Ôn Phục nhắc lại.
Cha nuôi cười khẽ, rút điếu thuốc kẹp giữa hai ngón, tay kia đặt lên con mạt chược đang đè tiền, vẫy vẫy cậu: "Lại đây."
Ôn Phục bước tới.
Cha nuôi rút ra một xấp tiền Nhân dân tệ nhăn nhúm, đủ màu đỏ, xanh: "Muốn bao nhiêu?"
Ôn Phục giơ tay chờ nhận, không dám xin thừa: "Một trăm tám."
Cha nuôi hừ hừ cười, tay kẹp thuốc từ từ đếm tiền, nhướng mày trêu bạn bài: "Thằng nhóc lớn rồi, đừng nói là kiếm tiền nuôi tao mà ngày nào cũng đòi tiền."
Đám bạn bài cười hùa theo.
Ôn Phục im lặng.
"Một trăm tám..."
Hắn vừa đếm, vừa lẩm bẩm.
Bỗng sắc mặt thay đổi, vỗ mạnh xấp tiền xuống bàn, túm lấy cánh tay Ôn Phục. Tàn thuốc cháy đỏ rực châm thẳng vào cổ tay cậu: "Tao thấy mày lớn trông giống một trăm tám!"
Ôn Phục đứng im. Vì nếu né tránh, trận đòn tiếp theo sẽ còn tàn bạo hơn.
Tàn thuốc như đốt xuyên da thịt, vài sợi khói mỏng bốc lên từ cổ tay. Trong cơn choáng váng, cậu nghe thấy tiếng xèo xèo ở vết thương.
Điếu thuốc tắt. Cổ tay cậu bỏng rộp. Cha nuôi đứng dậy, cầm chiếc ghế nhựa dưới người, bổ thẳng vào đầu cậu.
Bạn bài vội can ngăn. Miệng cha nuôi không ngừng tuôn ra những lời lăng mạ quen thuộc, đã hét suốt bao năm trời.
Hắn thua tiền, trút giận lên Ôn Phục. Cậu đã quen. Đánh xong, có lẽ vẫn sẽ đưa tiền.
Lần này, cha nuôi chỉ tay vào cậu, gào thét không ngừng:
"Tao ngứa mắt mày lâu rồi! Việc không làm, tiền không kiếm! Tao nuôi mày bằng cơm trắng mà mày chẳng làm ra trò trống gì! Suốt ngày câm như hến, ôm sách mà học. Học với hành cái quái gì! Mày tưởng mày học được đến đâu? Rồng sinh ra rồng, phượng sinh ra phượng, chuột thì chỉ biết đào hang. Cả đời mày chỉ là thằng tạp chủng! Thế mà còn dám đòi tiền tao! Cút! Mai cút! Đêm nay cút ngay cho tao!"
Học kỳ trước, cha nuôi chơi xì dách ở sòng bạc, nợ hơn chục ngàn tệ.
Tối đó, Ôn Phục đi trộm ngoài đường không kiếm đủ, cha nuôi bèn nhắm đến bạn học, bắt cậu lẻn vào ký túc xá nam trộm tiền.
Ôn Phục đi. Trộm của những học sinh lớn hơn. Số tiền ấy không còn một xu, toàn bộ bị cha nuôi ném vào sòng bạc.
Học sinh trung học đứa nào chẳng tinh. Khuôn mặt Ôn Phục lại quá dễ nhớ. Một gương mặt lạ lẫm lảng vảng trong ký túc xá nam, nơi liên tiếp mất đồ – nghi ngờ là điều tất yếu.
Chỉ cần dò hỏi chút ít, người ta đã biết Ôn Phục là học sinh ngoại trú lớp nào.
Nhóm học sinh ấy âm thầm phục kích ở góc khuất camera sau ký túc xá, lôi cậu ra đánh hội đồng. Ôn Phục bị đấm đá đến chảy máu mũi, nôn ra dịch dạ dày, có kẻ còn quay lại toàn cảnh. Đánh xong, họ chụp đủ góc gương mặt bầm dập của cậu rồi lạnh lùng cảnh cáo:
"Nếu còn dám trộm lần nữa, chờ kỷ luật đi."
Hôm sau, ảnh cậu bị đánh thê thảm đã xuất hiện trên trang confession trường. Chưa đầy một tháng nữa là thi cuối kỳ, tin đồn cậu ăn trộm lan truyền khắp nơi.
Cả tháng đó, ở đâu Ôn Phục cũng nghe tiếng xì xào, hứng chịu ánh nhìn kỳ thị. Nhưng cậu đã chai lì, vốn quen sống một mình. Dù gương mặt bầm dập, méo mó, cậu vẫn gượng bước vào phòng thi, hoàn thành kỳ thi.
Từ trận đòn đó, Ôn Phục không bao giờ nghe lời cha nuôi trộm tiền trong trường nữa. Áp lực ôn thi cuối kỳ càng khiến cậu bận rộn hơn.
Đến tận kỳ nghỉ đông, số lần cậu lén trộm cho cha nuôi càng thưa, tiền kiếm được chỉ đủ nuôi một mình hắn.
Không còn tiền vào sòng, hắn đành ngồi trong sân nhỏ, đánh mạt chược tạm thời thỏa cơn nghiện.
Còn Ôn Phục thì như cũ. Khi cha nuôi nhớ, cậu được ăn hộp cơm thêm. Khi quên, cậu lặng lẽ ăn đồ thừa.
Còn sĩ diện, tự trọng hay xấu hổ – những thứ ấy cậu chưa từng có.
Không biết từ lúc nào, dưới gương mặt nổi bật kia chỉ còn một linh hồn nhợt nhạt, trống rỗng.
Một kẻ gần như vô cảm với mọi thứ xung quanh, đương nhiên chẳng mảy may để ý mình đẹp hay xấu, hay việc bạn học tung ảnh lên mạng.
Lớn lên trong hoàn cảnh nghiệt ngã, năm mười sáu tuổi, Ôn Phục là sự pha trộn kỳ lạ giữa một tâm hồn chai sạn và một vẻ ngoài đẹp đẽ.
Sợi nhựa ở chân ghế cào rách khóe mắt cậu. Mặt cậu lấm lem bùn đất, vết thương cổ tay nhanh chóng sưng đỏ, mưng mủ.
Đợi cha nuôi mắng xong, cậu vẫn đứng đó, cúi mắt lặng lẽ như mọi khi, đưa tay ra: "Một trăm tám."
Chiếc bóng đèn vàng trên trần nhà lay động dữ dội vì trận ồn ào. Tiếng chửi mắng lại vang vọng khắp mái hiên.
Cuối cùng, trong cơn hỗn loạn, không rõ có ai đó nhét tiền vào tay cậu, hay cậu tự nhân cơ hội lấy đi.
Ôn Phục ôm 180 tệ học phí đến nhà vệ sinh công cộng, rửa sạch mặt.
Vết thương trên tay chỉ được xả qua nước máy. Sau đó cậu tìm một chiếc ghế dài trong công viên, ngủ qua đêm.
Không thể về ngay – nếu không cha nuôi sẽ nổi điên. Dù sao cũng phải đợi một ngày mới tính tiếp.
Ngày hôm sau, khi trở về căn nhà tự xây, cha nuôi đã đi mất.
Ngôi nhà trống trơn, không để lại gì, như mọi lần dọn nhà. Chỉ có tiền trong túi và một bộ quần áo, muốn đi là đi.
Vết thương cổ tay Ôn Phục bị nhiễm trùng. Cậu chưa từng ốm – hoặc có, nhưng đều tự vượt qua. Cậu không biết khi ốm phải làm gì.
Cơ thể lúc nóng, lúc lạnh. Đói quá, cậu nhặt hộp cơm thừa hôm qua cha nuôi bỏ lại ở góc tường, ăn tạm. Xong cơn đói, cậu lăn ra giường, ngủ thiếp đi.
Cha nuôi mỗi lần đến nơi mới đều không thuê nhà. Hắn chỉ xin hoặc chen vào những căn nhà bỏ hoang: lúc là nhà xi măng thô sơ, lúc là nhà tự xây ở nông thôn, thậm chí cả những căn chờ phá dỡ. Có gì dùng nấy.
May mắn thay, sau một giấc ngủ, Ôn Phục hạ sốt. Vết thương cổ tay lên da non, để lại một vết sẹo tròn méo mó, in hằn mãi mãi.
Ôn Phục bắt đầu cuộc sống lang thang một mình.
Cậu không khéo léo như cha nuôi để lừa gạt, chỉ biết dựa vào may mắn tìm chỗ trú. Đôi khi may, cậu kiếm được một hai căn nhà bỏ hoang để chui vào. Từ sau lần bị chủ nhà về giữa đêm, Ôn Phục luôn chọn chỗ nằm sát cửa sổ, để có thể trèo ra chạy trốn kịp.
Có khi xui, ba ngày liền không có chỗ ngủ, cậu đành nằm dưới gầm cầu, ở bến xe, thậm chí trong tòa nhà hoang.
Chỉ có trường học là không đổi. Cậu không thể tự tìm mối quan hệ để chuyển trường khắp nơi, nên vẫn bám trụ ở ngôi trường trung học thị trấn mà cha nuôi đã bỏ lại.
Nộp xong học phí, cậu không còn xu nào. Sau nhiều năm lang bạt với cha nuôi nghiện cờ bạc và buôn người, Ôn Phục chẳng tích lũy được kiến thức sống nào. Không tiền, không kỹ năng, cậu chỉ còn cách trộm cắp.
Khi quá quẫn bách, cậu quấn kín người, cầm dao đồ chơi, chặn đường những học sinh đi một mình ban đêm để cướp tiền tiêu vặt.
Khi thực sự không còn cách nào, cậu từng dùng điện thoại công cộng gọi cha nuôi xin tiền. Nhưng để trốn nợ, điện thoại hắn chưa bao giờ liên lạc được.
Cậu sống như vậy hai tháng, rồi cuối cùng thất bại trong một lần trộm ắc quy xe điện, bị đưa đến đồn công an.
Cảnh sát không hỏi được thông tin người thân. Dựa vào đồng phục và thẻ học sinh, họ gọi phòng giáo vụ, nhờ giáo viên chủ nhiệm đến.
Đó là một nữ giáo viên trung học thị trấn, bốn mươi tuổi. Trước đó, Ôn Phục từng bị mời lên văn phòng vì tin đồn học kỳ trước.
Giáo viên hỏi, cậu không nói, chỉ gật đầu – coi như thừa nhận đã trộm tiền. Cô muốn gọi phụ huynh nhưng không liên lạc được với ai.
Lần này đến đồn, trước tiên đã làm kinh động đến phòng giáo vụ. Hậu quả khi cậu trở về chắc chắn là bị đuổi học.
Cậu vốn kiệm lời. Cậu không trả lời, không phải vì không muốn, mà vì không biết diễn đạt.
Nên cậu đành im lặng.
Cuối cùng, cô giáo nói: "Em sẽ bị đuổi học."
Cô hỏi: "Em có muốn bị đuổi học không?"
Ôn Phục lắc đầu.
Cô đương nhiên biết cậu không muốn. Dù sao, thành tích của Ôn Phục luôn đứng đầu khối ở thị trấn nghèo này.
Cô không biết cậu đã trải qua điều gì, nhưng trong ánh mắt đã thoáng nét xót xa. Một đứa trẻ không thể liên lạc với phụ huynh. Trộm cắp là sai, nhưng không có tiền… lẽ nào cũng là lỗi của nó?
Cô lại hỏi: "Em có muốn đi học không?"
Ôn Phục tất nhiên gật đầu.
Nữ giáo viên thở dài: "Em không thể ở lại trường này được nữa. Nhiều người biết em từng trộm, lần này lại vào đồn – không còn cách nào khác. Cô có thể xin xóa kỷ luật cho em, nhưng không thể giữ em lại."
Ôn Phục đợi một lúc, thấy cô không nói gì nữa, bèn quay người định đi.
Cô giáo đột nhiên nói: "Cô có một người bạn cũ, là Trưởng ban quản lý cơ sở vật chất của trường trung học số một thành phố. Để cô thử hỏi xem em có thể chuyển sang đó học được không..."
Ôn Phục đờ đẫn, chưa kịp cảm ơn, đã làm theo lời cô, lên xe buýt đến thành phố, chuyển đến trường trung học số một.
Trước khi đi, cô đưa cho cậu một ngàn tệ học phí và sinh hoạt phí: "Đừng ăn cắp nữa. Đừng làm khó thầy cô ở đó, và cả cô nữa."
Trước khi nhập học, Ôn Phục đã tự chi trả học phí, sách vở, đồng phục… gần như tiêu hết số tiền đó.
Một đêm, khi đang bế tắc, cậu gặp Phí Bạc Lâm.