Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà
Chương 4: Bậc thầy trốn chạy
Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Sophie
Beta: Sophie
Sáng hôm sau, Ôn Phục tỉnh dậy trong tâm trạng u ám.
Thực ra đồng hồ báo thức vẫn chưa kêu. Cậu đã ngủ li bì suốt hai tiếng, đến khi mở mắt thì kim đồng hồ chỉ mới 6 giờ 40.
Bên ngoài trời vẫn còn mờ mịt. Cậu bước chân trần xuống giường, đi qua sàn nhà rồi đến bên cửa sổ, không hiểu sao lại khẽ kéo tấm rèm che lại.
Sương sớm phủ kín, nhìn ra ngoài chỉ thấy một khoảng mờ ảo, như làn khói mỏng giăng ngang trời.
Ôn Phục ngước lên, vầng trăng vẫn còn treo lơ lửng trên cao. Khi cúi mắt xuống, cậu bất chợt thấy một bóng người thấp thoáng trong khu vườn phía dưới.
Giữa màn sương mờ ảo, người đó lặng lẽ ngồi tựa vào chiếc ghế dài, bất động như thể đang hòa vào sự tĩnh lặng. Khoảng cách quá xa, chỉ có một ngọn đèn đường hiu hắt rọi xuống một vệt sáng vàng nhạt, phủ mờ cả không gian xung quanh.
Nếu không để ý kỹ, người ta dễ tưởng bóng hình kia chỉ là một mảng tối hòa lẫn vào đêm đen.
Nhưng chỉ cần liếc mắt, Ôn Phục đã nhận ra ngay đó là Phí Bạc Lâm.
Người kia vẫn mặc nguyên bộ đồ hôm qua, hơi ngẩng đầu nhìn lên khung cửa sổ phòng Ôn Phục. Trên cặp kính gọng vàng, ánh sáng yếu ớt hắt xuống, lấp lánh như những tia lửa nhỏ. Dường như đã thức trắng đêm, anh lặng lẽ ngồi dưới lầu, đối diện phòng Ôn Phục suốt cả đêm dài.
Có lẽ không ngờ Ôn Phục lại đột nhiên mở cửa sổ nhìn ra, người ngồi trên ghế dài khựng lại khi ánh mắt hai người chạm nhau.
Ôn Phục cũng sững người hai giây, chớp mắt rồi lập tức quay người, chạy xuống lầu.
Cậu đi thang máy xuống, chân không mang giày. Chỉ nửa phút sau khi bước ra khỏi cửa, người ngồi trên ghế dài đã biến mất.
Gió lạnh ùa đến, lùa vào cổ áo ngủ. Cảm giác lạnh buốt từ nền gạch truyền lên lòng bàn chân. Ôn Phục thở ra một làn sương trắng, nghĩ thầm có lẽ mình đang ảo giác vì thiếu ngủ.
Khu dân cư cậu sống gồm những tòa nhà thấp tầng, mật độ dân cư thấp.
Giữa các tòa nhà là những khu vườn rộng lớn, cây cối xanh tươi, an ninh nghiêm ngặt, người ngoài không thể vào nếu không phải chủ nhà. Phí Bạc Lâm chẳng thể xuất hiện một cách kỳ lạ như vậy.
Nhiều năm nay, Ôn Phục sống trong một căn hộ nhỏ khiêm tốn ở ngoại vi đường vành đai ba. Nhưng hai năm gần đây, liên tục bị fan cuồng quấy rối, cuối cùng đành nghe theo yêu cầu của Stella chuyển đến đây.
Trên người cậu chỉ mặc áo ngủ cotton mỏng. Giờ tỉnh táo lại, cậu mới cảm thấy lạnh.
Vừa định quay vào, điện thoại rung lên. Đầu tiên là tiếng chuông báo thức, sau đó là cuộc gọi từ Chu Kỷ.
Ôn Phục áp điện thoại vào tai, cúi đầu nhìn những ngón chân đỏ ửng vì lạnh, giọng trầm thấp: "Alo?"
Một giọng nói ôn hòa vang lên: "Ôn Phục, em dậy chưa?"
Chu Kỷ chỉ hơn Ôn Phục một tuổi, nhưng kinh nghiệm trong nghề dày dặn hơn hẳn.
Sau khi tốt nghiệp đại học, anh bắt đầu làm trợ lý. Ôn Phục không phải nghệ sĩ đầu tiên anh phụ trách, cũng không phải người nổi tiếng nhất, nhưng lại là người trả thù lao cao nhất.
Trong giới, trợ lý cá nhân là vị trí có giá trị thấp nhất. Dù làm việc cho ngôi sao hạng A, lương cũng chỉ ba bốn nghìn tệ mỗi tháng, chưa kể bảo hiểm xã hội. Thế nhưng, vài năm nay đồng hành cùng Ôn Phục, Chu Kỷ kiếm được hơn hai trăm nghìn tệ mỗi năm.
Ôn Phục tiết kiệm nhưng lại hào phóng với người xung quanh. Như thể số tiền cậu kiếm được từ việc làm nghệ sĩ chỉ đủ để ăn no.
Cậu chẳng cần gì nhiều, một hộp mì ăn liền cũng khiến cậu hạnh phúc.
Số tiền dư dả, Ôn Phục gần như không giữ lại. Một phần công ty trích theo quy định, phần còn lại chia thưởng cuối năm cho đội ngũ, hoặc quyên góp toàn bộ vào quỹ cứu trợ thiên tai.
Chu Kỷ lăn lộn trong nghề bao năm, đây là lần đầu anh gặp người giữa chốn danh lợi mà lại thản nhiên, dửng dưng với tiền bạc đến thế.
Stella cũng từng khéo léo hỏi: "Cậu không muốn tiết kiệm mua nhà hay gì sao?"
Ôn Phục lắc đầu, dường như chẳng bận tâm đến việc ổn định chỗ ở. Phí Bạc Lâm vẫn chưa tìm thấy cậu, và cậu cũng không biết mình sẽ ở đâu.
Chu Kỷ ngáp dài đầu dây bên kia: "Anh ra ngoài đây. Khoảng nửa tiếng nữa đến chỗ em. Em đóng gói đồ xong thì xuống nhé. Hôm nay trời lạnh, mặc ấm vào! Có gì cần anh mang theo không?"
Ôn Phục bước vào thang máy, suy nghĩ một chút rồi nói: "Cà phê ạ."
"Được."
Sau khi cúp máy, Ôn Phục về nhà, hắt hơi một cái.
Cậu đứng ngẩn ở cửa một lúc, rồi quyết định vẫn kịp tắm nước nóng.
Cả đêm qua gần như không ngủ, sáng nay chưa uống giọt nước nào. Khi tắm xong bước ra, Ôn Phục không nhận ra bước chân mình nhẹ bẫng ra sao.
Cậu khoác chiếc áo phao đã chuẩn bị từ tối hôm qua, quần jean đen, giày thể thao như thường lệ. Đội mũ, đeo khẩu trang, bước ra ngoài, lòng bỗng dâng lên cảm giác lạc lõng.
Vừa lên xe, Chu Kỷ đã đưa cậu một bát mì nóng: "Ăn đi, tranh thủ chị Đài không có, anh lén mua cho em đấy."
Nói xong, anh dúi ly cà phê vào tay Ôn Phục.
Ôn Phục ngửa đầu ra sau, uống một nửa.
Chu Kỷ không nhịn được nhắc: "Ăn trước đi, đừng uống vội."
Dù là trợ lý, Chu Kỷ phần lớn thời gian nhìn Ôn Phục như em trai ruột.
Không chỉ riêng anh. Tất cả những người trong đội ngũ gắn bó lâu năm với Ôn Phục đều có cảm giác ấy.
Ôn Phục kiệm lời, nhưng khi tiếp xúc mới thấy sự xa cách không phải vô cớ.
Cậu gần như không có bạn thân, danh bạ điện thoại chỉ vài số của công ty và đoàn đội. Ngay cả cha mẹ cũng chưa từng xuất hiện trong đời cậu.
Tuy không ai nhắc, nhưng ai cũng ngầm hiểu. Thỉnh thoảng có người hỏi kín Stella, cô chỉ im lặng.
Ôn Phục sống vô tư như thể mọi việc đều theo bản năng: đói thì ăn cái gì có, lạnh thì khoác áo, buồn ngủ thì uống cà phê, dù bụng còn trống, trời trở gió thì vội mặc áo lông vũ dày nhất...
Chỉ khi được người khác nhắc, cậu mới từ từ nhận ra tầm quan trọng của những điều tưởng chừng đơn giản. Rõ ràng, từ nhỏ đã chẳng ai dạy cậu cách tự chăm sóc bản thân.
Dù chẳng ai nỡ gọi cậu là vậy, nhưng trong đời sống, Ôn Phục quả thật giống một đứa trẻ ngốc nghếch.
Dần dần, mọi người quen với việc quan tâm cậu từ những điều nhỏ nhặt nhất, như thể sợ cậu lạc trôi trong cuộc sống mơ hồ.
Ôn Phục ngoan ngoãn đặt cà phê xuống, bưng bát mì lên.
Cậu cầm đũa, mở miệng, ăn ngấu nghiến như đang đói khát tột cùng.
Chu Kỷ: "..."
Chu Kỷ chống trán, thở dài: "Ăn từ từ thôi, còn nửa tiếng nữa mới đến trường. May mà chị Đài không ở đây, không thì lại mắng anh. Cái tật xấu này sao em không sửa được?"
Ôn Phục không nói gì, cúi đầu chỉ lo ăn.
Đến khi ngẩng mặt lên khỏi bát, Chu Kỷ liếc nhìn, trán nổi gân xanh.
Ôn Phục ngơ ngác: "Sao vậy?"
Chu Kỷ: "Bát mì đánh em à?"
Làm sao có người ăn mì mà dầu bắn lên tận khóe mắt?
Nhóc này đang đánh nhau với bát mì à?!
Anh vội rút hai tờ khăn giấy, chấm lên đầu ngón tay, đưa tới: "Đừng nhúc nhích."
Ôn Phục theo bản năng định né, nhưng nghe vậy liền đứng im.
Khi Chu Kỷ dùng đầu ngón tay phủ khăn giấy lau khóe mắt cho cậu, Ôn Phục hơi quay mặt đi, hàng mi run rẩy không ngừng.
Chu Kỷ vừa lau vừa nghĩ: "Một chú bướm nhỏ."
Anh cười nói: "Đôi mắt này của em khi chớp lên, trông giống hệt hình xăm của em đấy."
Ôn Phục nghe không rõ: "Cái gì ạ?"
Chu Kỷ buông tay: "Không có gì. Chúng ta còn cách trường một đoạn, ngủ thêm chút nữa đi."
Ôn Phục nói: "Không cần ngủ đâu."
Cậu uống nốt chỗ cà phê, cuối cùng cũng lấy lại chút tinh thần.
Chu Kỷ quan sát một lúc: "Sắc mặt em nhợt nhạt quá, tối qua ngủ không ngon à?"
Ôn Phục tựa trán vào cửa sổ xe, cúi mắt, khẽ "ừm" một tiếng.
"Mất ngủ à?" Chu Kỷ hỏi. "Đang nghĩ gì vậy?"
Ôn Phục im lặng.
Trong xe im lặng một lúc, trời dần sáng, hình như sắp mưa.
Chu Kỷ nhìn trời, quay ra ghế sau lấy túi xách, tìm ô cho Ôn Phục.
Ôn Phục hạ cửa sổ xe, nhìn ra ngoài, đột nhiên hỏi: "Tuyết rơi rồi à?"
"Tuyết gì chứ?" Chu Kỷ vừa cười vừa lục túi. "Năm nào đến đông em cũng hỏi câu này. Đây là Tấn Thành miền Nam, chứ có phải Đông Bắc đâu, tuyết đâu dễ rơi thế."
Xe dừng trước cổng Đại học Tứ Xuyên thì trời cũng vừa tạnh. Chu Kỷ gập ô lại, nhỏ giọng nhắc Ôn Phục rằng trong trường đông người, anh sẽ đợi ngoài này, học xong gọi để anh vào đón.
Ôn Phục gật đầu rồi xuống xe. "Còn nữa..." Chu Kỷ nắm tay cậu, định nhắc về đám fan cuồng, nhưng lại thấy nhắc cũng vô ích, liền buông tay, "Thôi, em vào học trước đi."
Lớp học kéo dài ba tiếng, chủ yếu giáo sư giao đề tài dự án và bài luận cần nộp trong kỳ nghỉ đông.
Lớp kết thúc gần nửa đêm. Ôn Phục chưa kịp ra khỏi phòng thì nhận được tin nhắn của Chu Kỷ.
[
New Era:
Tan học chưa?]
[
Em gái:
Tan học rồi.]
Một giây sau, Chu Kỷ gọi điện.
Ôn Phục nghe máy, chưa kịp lên tiếng, đã nghe Chu Kỷ nói gấp: "Đừng xuống lầu! Mấy kẻ theo dõi đang chặn đường dưới kia. Đợi anh lên đã."
Chu Kỷ hớt hải chạy lên, vừa thở hổn hển vừa kéo Ôn Phục vào nhà vệ sinh.
Vào đến nơi, anh lập tức cởi áo khoác: "Mau, đổi đồ với anh. Lát nữa em mặc đồ của anh ra, anh đi sau. Thấy chúng bám theo anh thì em tranh thủ rẽ hướng khác. Đêm nay anh mang đồ về trả."
Ôn Phục ngơ ngác đổi đồ, chưa kịp định thần, Chu Kỷ đã giật lấy chiếc mũ lưỡi trai của cậu đội lên đầu.
Vừa tháo mũ, mái tóc buộc chặt của Ôn Phục lập tức xõa tung.
Chu Kỷ: "..."
Sao ngày nào tóc cậu cũng như vừa ngủ dậy vậy?
Ôn Phục dường như không thấy gì bất thường: "Không đi à?"
Chu Kỷ bước ra hai bước rồi không nhịn được quay lại, đưa tay vuốt tóc Ôn Phục.
Phản ứng đầu tiên của Ôn Phục là định trốn, nhưng Chu Kỷ nói: "Đừng nhúc nhích."
Cậu dừng lại, để Chu Kỷ vuốt hai cái.
Tóc tuy vẫn rối, nhưng đã gọn hơn nhiều.
"Ngày thường chú ý một chút, sẽ bớt bị chị Đại mắng." Biết nói cũng vô ích, nhưng Chu Kỷ vẫn lải nhải.
Hai người đeo khẩu trang, lần lượt đi xuống. Nhìn thấy vị trí đám fan cuồng, Chu Kỷ nháy mắt với Ôn Phục rồi lao ra giữa đám học sinh.
Quả nhiên, bốn năm fan cuồng vây quanh lập tức đuổi theo.
Ôn Phục thừa lúc chúng không để ý, chạy về phía cổng trường bên kia.
Vừa chạy, phía sau Chu Kỷ đã kéo theo cả đám.
Nhưng chỉ được hơn chục mét, vài người chợt nhận ra điểm bất thường, lập tức chỉ thẳng vào lưng Ôn Phục, hét lớn: "Chính là cậu ta!"
Cả đám quay đầu, đổi hướng truy đuổi.
Thậm chí một cô gái trẻ còn quay lại chửi Chu Kỷ: "Thằng khốn!"
Phần lớn fan cuồng là những cô gái trẻ, suy nghĩ non nớt, thiếu chín chắn.
Thay vì học hành, họ dành cả ngày theo dõi lịch trình nghệ sĩ, chặn đường nơi công cộng, thậm chí xâm nhập chỗ riêng tư, gây vô số phiền toái.
Mấy năm trước, nam nghệ sĩ nổi tiếng nhất dưới trướng Stella – vốn là idol chuyển sang diễn viên – từng bị fan cuồng truy đuổi đến tận khách sạn.
Có người lén chui gầm giường, trốn trong tủ quần áo để trộm đồ.
Những nghệ sĩ bị lộ số điện thoại thì ngày ngày nhận cuộc gọi quấy rối, sáng sớm bị gõ cửa vô cớ, không lúc nào yên.
Ôn Phục trước kia chưa gặp chuyện này, nhưng vài năm nay danh tiếng tăng, fan cuồng cũng ngày càng hung hăng.
Trớ trêu thay, những người làm chuyện này thường là cô gái xuất thân gia đình khá giả, phần lớn chưa trưởng thành.
Chính vì thế họ có cả thời gian lẫn tiền bạc để bám theo nghệ sĩ suốt ngày.
Ngay cả khi bị cảnh sát báo cáo, kết quả thường chỉ là cảnh cáo. Nhưng hầu hết fan cuồng sau khi bị cảnh cáo không những không dừng, mà còn lấn tới, thậm chí trả thù.
Fan cuồng là hình thức bắt nạt một chiều, khiến nghệ sĩ và công ty quản lý chỉ còn cách chịu đựng.
Những kinh nghiệm đau thương này đã được đội ngũ Stella đúc kết từ các nghệ sĩ trước đây.
Vì vậy khi Ôn Phục gặp fan cuồng, đội ngũ đã thành thạo nhiều cách giúp cậu trốn thoát. Dĩ nhiên, chỉ có thể trốn, không thể trả đũa.
May thay, Ôn Phục là một "bậc thầy" trốn chạy. Từ nhỏ đến lớn, trừ vận động viên chuyên nghiệp trên TV, cậu chưa từng thấy ai chạy nhanh hơn mình.
Ngay khi đám fan cuồng phát hiện bất thường khi đuổi theo Chu Kỷ, Ôn Phục đã sớm biến mất.
Cách trường hai con phố là một tòa nhà thương mại. Giờ ăn trưa, xe cộ tấp nập, Ôn Phục không suy nghĩ nhiều, đi thẳng vào.
Từng được Chu Kỷ dẫn tới đây, cậu biết trên tầng có nhà hàng. Đói bụng, cậu bỏ qua thang máy, đi thang cuốn để tránh bị theo dõi và nhận diện.
Không ngờ vừa rẽ ở góc tầng ba, cậu lại đụng mặt Phí Bạc Lâm.