Chương 42: Xoa bụng

Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Sophie
Beta: Sophie
Có hơn mười video tống tiền từ hai học sinh cấp hai, đoạn ngắn vài phút, đoạn dài gần nửa tiếng.
Phí Bạc Lâm chọn một video hình ảnh rõ nét, trước tiên xử lý giọng nói của hai cậu bé, điều chỉnh độ tương phản, nhẹ nhàng làm mờ khuôn mặt hai học sinh lớp trên. Sau đó, anh thêm phụ đề cho từng câu đe dọa, rồi đăng nhập vào trang web xử lý IP vừa mua gần đây, thay đổi địa chỉ IP máy tính. Dùng kiến thức học được trong tháng, anh cài vào video một loại virus Trojan đơn giản.
Anh tải hai đoạn video lên diễn đàn trường và một trang Weibo mới nổi gần hai năm, hẹn giờ đăng sau hai tiếng nữa.
Xong việc, anh liếc sang bên cạnh. Ôn Phục chắc vừa uống xong nửa ly trà sữa.
Đúng như dự đoán. Ôn Phục đang ngả người trên ghế, nhâm nhi ngon lành, bỗng dưng cảm nhận được ánh mắt Phí Bạc Lâm.
Cậu đang nhìn bộ phim hoạt hình trên màn hình, còn anh thì nhìn cậu.
Động tác uống trà sữa của Ôn Phục khựng lại. Hai người im lặng một cách kỳ lạ trong vài giây.
Bất ngờ, Ôn Phục quay mặt đi, không nói lời nào, tay nhanh như chớp. Chỉ trong nháy mắt, nửa ly trà sữa cùng toàn bộ trân châu đã bị cậu hút sạch.
Phí Bạc Lâm: "..."
Một tiếng "ực" vang dội. Ôn Phục nuốt sạch trà sữa trong miệng, quay sang, hai má phồng lên vì đầy trân châu và thạch dừa.
Nhai nhai nhai.
Phí Bạc Lâm: ".................."
Nhai nhai nhai nhai nhai nhai nhai.
Sắc mặt Ôn Phục chẳng hề đổi, chỉ là hai bên má vì nhai quá lâu đã bắt đầu mỏi nhừ.
Hai phút sau, Phí Bạc Lâm dứt khoát dắt Ôn Phục – vẫn đang nhai không ngừng – ra khỏi quán net, đi về phía nhà mình.
Đang là kỳ nghỉ đông, dì Ngô cũng đỡ vất vả hơn. Trước kia mỗi năm Phí Bạc Lâm đều một mình trông cửa hàng, còn giờ niềm vui lớn nhất là có Ôn Phục bên cạnh, cùng nhau bàn bạc xem bữa sau ăn gì.
Vì là kỳ nghỉ, lại gần cuối năm, lũ trẻ trong xóm và khu vực lân cận đều được nhiều tiền tiêu vặt hơn. Cửa hàng tạp hóa cả năm chỉ có tháng này là đắt khách nhất.
Dù nói là vừa trông hàng vừa học bài, nhưng cả buổi tối Phí Bạc Lâm gần như chẳng có cơ hội mở sách ra. Khách vừa thanh toán xong đã có người khác xếp hàng dài phía sau.
Tiếng "tít tít" của máy quét vang lên liên tục. Trên quầy chất đầy đồ ăn vặt. Trong cảnh tấp nập ấy, Ôn Phục không tìm được chỗ trống để làm bài, đành ngả người vào vai Phí Bạc Lâm, thờ ơ ngắm nhìn người ra kẻ vào.
Hôm nay cậu đã ăn hai que xiên chiên, một cây xúc xích nướng, cộng thêm hai ly trà sữa buổi chiều, nên không đói nhanh như mọi khi.
Cậu chỉ im lặng ngồi bên, không nói một lời. Vậy mà Phí Bạc Lâm cứ liên tục quay sang nhìn. Cuối cùng anh mới nhận ra, trên người Ôn Phục toát lên vẻ ngoan ngoãn pha chút đáng thương.
Thôi thì...
Phí Bạc Lâm nghĩ, Ôn Phục đã ngồi bên anh mấy tiếng liền, chẳng kêu ca một tiếng. Gia đình cậu vốn không khá giả: không tivi để xem, không máy tính để chơi, thậm chí không có chỗ tử tế để làm bài. Với một đứa trẻ mà niềm vui duy nhất chỉ là ăn uống, lẽ nào anh lại để cậu chịu thêm thiếu thốn?
Dù sao hôm nay cũng đã ăn không ít đồ không tốt, vậy cứ để cậu ăn thoải mái thêm chút nữa.
Lúc quầy thu ngân vắng khách, Phí Bạc Lâm đi đến kệ hàng, lấy cho Ôn Phục đầy một giỏ sữa và đồ ăn vặt. Hầu hết là đồ ngọt — sô cô la, bánh su kem, bánh quy kẹp… Anh cố tình chọn những món trước giờ chưa từng mua cho Ôn Phục, món nào cậu chưa ăn thì lấy món đó.
Cuối cùng, anh tiện tay nhặt thêm một hộp sữa lúa mạch, phòng khi cậu bị nghẹn.
Ôn Phục đang ngẩn ngơ nhìn dòng người ra vào, vừa mơ màng vừa tiêu hóa đống đồ ăn không tốt trong bụng.
Đang tiêu hóa thì bỗng một cái giỏ đan lát đặt phịch vào lòng.
Thẻ treo còn chưa xé, là hàng mới lấy trực tiếp từ cửa hàng. Giờ đây, bên trong giỏ đã chất đầy đồ ăn vặt đủ loại.
Ôn Phục ngước lên nhìn Phí Bạc Lâm.
Phí Bạc Lâm tự cảm thấy mình đã an ủi chú mèo nhỏ đủ rồi, lòng dâng lên chút thành tựu của một người chăm sóc. Anh khẽ nói: "Ăn đi."
Ôn Phục không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Rồi chẳng hiểu gì cả, cúi đầu bắt đầu ăn.
Chẳng bao lâu sau, lại có khách đến quầy. Phí Bạc Lâm quay lại lo việc, bận rộn một lúc rồi lại ngoái đầu nhìn Ôn Phục.
Mỗi lần quay lại, tay cậu lại cầm một món khác: bánh quy, bánh su kem, mỗi tay một cái, nhai rôm rốp, trông rất thích thú.
Bận rộn đến hơn mười một rưỡi, cuối cùng cũng vắng khách. Phí Bạc Lâm vươn vai, chợt nhận ra tiếng nhai phía sau đã im từ lúc nào. Anh quay lại, thấy Ôn Phục đang cầm gói bánh su kem cuối cùng. Trong giỏ chỉ còn một thanh sô cô la đã cắn một miếng nhưng chưa ăn hết.
"Không thích à?" Phí Bạc Lâm kéo ghế đến ngồi sát Ôn Phục, cùng sưởi ấm bên lò sưởi.
Ôn Phục lắc đầu, mép vẫn dính vụn bánh, nghiêm túc nói: "Ngon quá."
Cậu cầm thanh sô cô la và gói bánh su kem lên: "Để lại cho anh."
Thanh sô cô la này là bánh gạo giòn bọc sô cô la, thứ mà Ôn Phục chưa từng nếm.
Cậu cắn một miếng, giữ trong miệng thật lâu như muốn cảm nhận trọn vẹn vị ngọt. Định cắn thêm nhưng lại dừng lại, nhẹ nhàng đặt phần còn lại xuống đáy giỏ, chờ Phí Bạc Lâm xong việc rồi sẽ đưa cho anh cùng ăn.
Phí Bạc Lâm vốn không thích đồ ăn vặt. Những món trong cửa hàng luôn khiến anh nhớ đến đêm trốn sau kệ hàng, ăn đến nôn mửa — ký ức anh chẳng muốn nhớ lại.
Cũng vì bản thân không thích nên anh thường quên không lấy đủ cho Ôn Phục. Có lẽ trong tiềm thức, anh luôn nghĩ — hay đúng hơn là hy vọng — rằng Ôn Phục cũng giống mình, không mấy hứng thú với mấy thứ này.
Anh nhìn thanh sô cô la mà Ôn Phục đưa cho một lúc, rồi bẻ một miếng nhỏ bỏ vào miệng: "Anh ăn thế này là đủ rồi."
Ôn Phục gật đầu, rụt tay lại, rồi ngậm trọn phần sô cô la còn lại, nuốt một hơi.
Hai người cùng chia nhau gói bánh su kem, dù Phí Bạc Lâm chỉ ăn một cái.
Đoạn đường ngắn từ cửa hàng về nhà, Ôn Phục vẫn đeo cặp ngay ngắn sau lưng. Gần rằm, trăng tròn và sáng. Đôi giày trắng cậu mang suốt tháng, dưới ánh trăng vẫn sạch bong.
Từ cửa hàng đến căn hộ phải đi xuống một đoạn cầu thang, rẽ phải. Hai bên chân cầu thang có hai cây ngô đồng lớn, cạnh đó là chiếc đèn đường mờ ảo.
Khi họ đi ngang, một cơn gió đêm thổi chiếc lá ngô đồng khô rơi xuống giày Ôn Phục.
Ôn Phục dừng lại, tháo cặp ra ôm vào lòng để đáy không chạm đất, rồi cúi xuống nhặt chiếc lá trên giày, dùng tay lau đi chút bụi vô hình mà chiếc lá mang đến.
Đây là lý do đôi giày thể thao của cậu luôn sạch sẽ như thế.
Phí Bạc Lâm lặng lẽ đứng trên bậc thang phía trên, kiên nhẫn đợi cậu làm xong. Đêm còn dài, họ có nhiều thời gian, đâu cần vội hai phút này.
Gió đông lạnh buốt, nhưng Ôn Phục được Phí Bạc Lâm mặc cho từng lớp áo mỗi ngày, toàn thân ấm áp, chẳng cần vội vã chạy vào nhà tránh gió.
Cậu từ từ lau xong, từ từ đứng dậy, rồi từ từ bước theo Phí Bạc Lâm. Hai người tiếp tục đi về nhà, không nói chuyện, nhưng bầu không khí tĩnh lặng lại vô cùng hòa hợp.
Về nhà ăn khuya, Phí Bạc Lâm cố ý nấu ít hơn cho Ôn Phục, tránh để cậu ăn quá nhiều đồ linh tinh trong ngày khiến dạ dày khó chịu.
Hai người ngồi cạnh nhau bên bàn nhỏ trong phòng khách, cùng cúi đầu ăn bát mì sốt nóng hổi.
Ăn được một nửa, Phí Bạc Lâm bỗng nhớ gì đó, lấy điện thoại mở nhóm lớp.
Quả nhiên, nhóm đã sôi sục từ lâu, tất cả đang bàn tán về video trên diễn đàn trường chiều nay.
Anh thoát ứng dụng, vào diễn đàn. Trang chủ liên tục cập nhật, chủ đề nóng nhất hiện giờ chính là đoạn video đó.
Rồi quay lại nhóm, lướt lịch sử trò chuyện:
[@
Là 1 không phải 0:
Mọi người xem chưa?? Cái video đó đó!]
[@
Cái đồng hồ quay ngược:
Cái nào?]
[@
Là 1 không phải 0:
Chính là cái trên diễn đàn chiều nay! Hai người lớp trên đó, mặt không rõ nhưng mình nghe giọng quen quen, hình như là hai vận động viên lớp thường khối mười hai.]
[@
ONE PIECE:
Trời đất? Chúng nó cũng bắt nạt người à?]
[@
Là 1 không phải 0:
Không, trước có vài lần đi đăng ký dụng cụ thì có nói chuyện với họ.]
[@
Là 1 không phải 0:
Tô Hạo Nhiên, cậu có thể tập trung vào vấn đề không? Vấn đề là chúng nó đang tống tiền, bắt nạt người khác, đúng không?]
[@
Một chiếc lá biết mùa thu:
Mình cũng thấy rồi! Người bị tống tiền nhỏ hơn nhiều, cả hai đều cúi đầu.]
[@
Là 1 không phải 0:
Mình cũng thấy người bị bắt nạt thấp hơn...]
[@
Là 1 không phải 0:
Trời đất ơi! Chẳng lẽ là bắt nạt học sinh cấp hai sao?]
[@
ONE PIECE:
Mẹ nó, cháu gái tôi năm nay cũng học cấp hai, chỉ là ở Cẩm Thành.]
[@
ONE PIECE:
Nếu cháu gái tôi bị tống tiền như vậy ngoài đường, tôi bay về cũng phải tóm cổ thằng đó đánh cho một trận.]
[@
Một chiếc lá biết mùa thu:
Cậu lớn tuổi thật đấy, chắc là anh cả trong nhà rồi.]
[@
Là 1 không phải 0:
Bố mẹ nó cách nhau khá nhiều tuổi, nên nó chỉ hơn cháu gái có ba tuổi thôi.]
[@
Một chiếc lá biết mùa thu:
@
Là 1 không phải 0
Sao cậu biết rõ hoàn cảnh gia đình nó vậy?]
[@
ONE PIECE:
Ninh Ninh hiểu mình nhất mà.]
[@
Một chiếc lá biết mùa thu:
Cấm phát đường nơi công cộng.]
[@
Là 1 không phải 0:
Không có phát đường, là cậu ta đơn phương.]
[@
Là 1 không phải 0:
Này... đừng lạc đề. Có ai lưu video đó không?]
[@
Cái đồng hồ quay ngược:
Không lưu được, mình thấy mấy người trên diễn đàn nói xem xong thì điện thoại phát nhạc lạ, không thể tạm dừng, chỉ có thể tháo pin rồi lắp lại. Nên chẳng ai muốn xem lần hai.]
[@
Một chiếc lá biết mùa thu:
Mình thấy trên Weibo cũng có người đăng lại video đó!]
[@
Là 1 không phải 0:
Weibo nào? Sina hay Tencent?]
[@
Một chiếc lá biết mùa thu:
Sina! Hơn nữa tài khoản đăng video gốc là tài khoản nhỏ, không có thông tin!]
[@
Là 1 không phải 0:
Phải dùng tài khoản phụ thôi, đừng tìm nữa. Người bị bắt nạt đăng ẩn danh là để hai đứa lớp trên không tìm được.]
[@
Một chiếc lá biết mùa thu:
Chuyện này lên tiếng thì trường có xử lý không nhỉ?]
[@
Là 1 không phải 0:
Khó nói, hai đứa đó nhờ người quen mới vào được trường cấp một, gia đình ra sao không biết. Nếu không gây chấn động cả nước thì khó, nhưng ít nhất chúng sẽ ngoan một thời gian.]
[@
ONE PIECE:
Mình nghĩ...]
[@
Là 1 không phải 0:
?]
[@
Một chiếc lá biết mùa thu:
?]
[@
Cái đồng hồ quay ngược:
?]
[@
Lin:
?]
[@
Là 1 không phải 0:
Mày nói đi.]
[@
ONE PIECE:
Ha, mình chỉ nghĩ, đã dám ẩn danh đăng video thì có lẽ hai đứa này bắt nạt rất nhiều người, nên kẻ bị hại mới tin rằng chỉ cần ẩn danh, đối phương sẽ không tìm ra mình.]
[@
Là 1 không phải 0:
Đúng rồi, nếu chúng chỉ bắt nạt một người thì việc ẩn danh chẳng có ý nghĩa gì, với hai thằng khốn đó, mục tiêu đã rõ.]
Đọc đến đây, Phí Bạc Lâm ngừng lướt.
Tô Hạo Nhiên đoán đúng một nửa.
Dựa trên lời khai của hai học sinh cấp hai, mấy đứa lớp mười hai kia thật sự không chỉ bắt nạt mỗi họ.
Tiền tiêu vặt của hai cậu bé cộng lại chẳng đủ để hai vận động viên ăn uống, nên ngoài hai em này, chúng còn thường xuyên tống tiền những học sinh cấp hai khác.
Hơn nữa, những kẻ thích bắt nạt học sinh nội trú cấp hai từ các tỉnh không chỉ có hai vận động viên lớp mười hai đó.
Đây là lý do Phí Bạc Lâm làm mờ mặt hai tên kia.
Khi trong nhà xuất hiện hai con gián, nghĩa là trong bóng tối đã có cả một ổ.
Một khi video lan truyền, ban giám hiệu không thể nhìn rõ mặt thủ phạm, không thể xác định danh tính cụ thể, sẽ phải điều tra toàn bộ nhóm người có cùng thân phận. Lúc đó, cả ổ gián sẽ bị tiêu diệt, chứ không chỉ xử lý hai con là xong.
Hơn nữa, cách này cũng giúp anh tránh được chuyện bị trả thù sau này với lý do xâm phạm quyền riêng tư.
Trong lúc Phí Bạc Lâm đang suy nghĩ, anh không để ý bát mì sốt trước mặt đang bị Ôn Phục lén gắp sạch, di chuyển sang bát cậu.
Đến khi phát hiện thì Ôn Phục đã ăn hết miếng cuối cùng, xoa bụng, ngửa đầu phát ra tiếng rên vô cùng thỏa mãn.
Phí Bạc Lâm: "..."
Lần đầu tiên anh cảm thấy cảm giác sống trong cảnh ngày đêm đề phòng, mà kẻ trộm lại ở ngay trong nhà.
Anh dọn bát, đứng dậy vào bếp: "Nếu muốn đọc sách thì đọc một lát, không thì nghỉ nửa tiếng rồi đi tắm."
Nói là vậy, nhưng trong lúc rửa bát, Phí Bạc Lâm vẫn thấy lo.
Quả nhiên, vừa ra khỏi bếp, anh thấy Ôn Phục đang nằm vật trên ghế sofa, ngửa mặt lên trời, thỉnh thoảng rên khẽ.
Đây là lần đầu tiên sau lâu ngày Ôn Phục bị đầy bụng.
Phí Bạc Lâm早就 hiểu: Ôn Phục ăn khỏe, nhưng bụng cậu đâu phải cái hố không đáy. Chỉ là từ nhỏ đã hiếm cơ hội ăn no, nên mỗi lần thấy đồ ăn, cậu theo bản năng vội vã nuốt vào, chỉ có như vậy mới cảm thấy an toàn. Lâu thành thói quen, mỗi lần đối diện với thức ăn, cậu không nghĩ "mình có muốn ăn không" hay "có ăn hết được không", mà chỉ biết vội ăn trước — như một phản xạ sinh tồn.
Ăn nhiều thì có ngày nghẹn. Lần này, Ôn Phục đã bị chính đồ ăn dạy cho một bài học.
Phí Bạc Lâm thở dài, lắc đầu, đi vào tủ thuốc tìm viên tiêu thực.
Tìm được, anh ngồi xổm trước ghế sofa, chẳng buồn giải thích, trực tiếp nhét hai viên vào miệng Ôn Phục.
Với Ôn Phục, miễn là đồ ăn được thì dù bụng đã no, cậu cũng ăn không do dự.
Phí Bạc Lâm vừa đút, cậu đã dùng đầu lưỡi cuốn lấy, bắt đầu nhai.
Hai viên thuốc nhanh chóng bị nhai nát. Ôn Phục khẽ ngẩng đầu: "Anh Lâm?"
Phí Bạc Lâm đang xoa tay cho ấm, chuẩn bị đặt lên bụng cậu: "Gì?"
"Còn nữa không?"
"..."
Phí Bạc Lâm sầm mặt: "Đó là thuốc."
Ôn Phục: "Ồ."
Vẫn nhìn chằm chằm vào anh.
Phí Bạc Lâm: "..."
Ôn Phục: "..."
Phí Bạc Lâm: "..."
Phí Bạc Lâm giật giật trán: "Không được ăn nữa!"
"...Vâng."
Lúc này Ôn Phục mới chịu nằm yên.
Một chú mèo nhỏ nằm bẹp, bụng phình lên như không còn gì để tiếc nuối.
Phí Bạc Lâm xoa tay cho ấm, vén áo giữ nhiệt của Ôn Phục lên, đưa tay từ gấu áo vào, chạm nhẹ vào eo cậu.
Eo và bụng Ôn Phục rất nhỏ. Da thịt cậu hơi lạnh so với lòng bàn tay anh vừa được xoa ấm. Khi anh áp tay lên bụng, một cảm giác kỳ lạ lướt qua trong tim.
Anh hơi xấu hổ, vừa thấy lạ vừa vô thức dùng ngón cái và ngón út đo xương sườn Ôn Phục.
Một bộ xương rất mảnh, có thể nắm trọn bằng một bàn tay.
Bỗng nhận ra mình đang làm gì, Phí Bạc Lâm như tỉnh giấc. Đầu ngón tay anh run nhẹ dưới lớp áo, trong lòng dâng lên cảm giác kỳ quái.
Vừa rồi mình làm sao vậy?
Chắc là mất tập trung thôi.
Chỉ là một cái eo, ai mà chẳng có. Sao lại vô thức làm thế?
Anh lắc đầu, càng lúc càng thấy mình phút trước thật vô lý.
Đồng thời, anh nghiêm túc đặt tay lên bụng Ôn Phục, xoa theo chiều kim đồng hồ.
Nghe tiếng rên khẽ của cậu, anh khẽ nói: "Đáng lẽ không nên cho em ăn thêm hai miếng mì đó."