Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà
Chương 47: Phim hoạt hình
Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor: Sophie
Beta: Sophie
Ngày hôm sau, quần áo mới mà Phí Bạc Lâm mua cho Ôn Phục đã về.
Nửa năm nay, Ôn Phục lớn rất nhanh. Quần áo cũ của Phí Bạc Lâm không còn vừa vặn với cậu nữa.
Mùa xuân ở Dung Châu nóng nực, đồng phục mùa thu của trường Nhất Trung thì quá dày, còn đồng phục hè lại mỏng đến mức không đủ che thân.
Thấy Ôn Phục không có áo khoác mặc vào tháng tư, Phí Bạc Lâm tranh thủ đợt giảm giá đầu năm học để mua cho cậu hai chiếc.
Hôm ấy là Chủ nhật. Dù nhận được quần áo mới, nhưng Ôn Phục không thể mặc ngay ngày mai — vì buổi chào cờ thứ Hai bắt buộc phải mặc đồng phục.
Sau khi mở gói hàng, Ôn Phục ôm quần áo mới lăn lộn trên giường, rõ ràng đang bày tỏ sự bất mãn thầm lặng vì không được diện đồ mới ngay hôm sau.
Phí Bạc Lâm bất lực ấn nhẹ lên đầu cậu, ngăn không cho lăn mãi: "Quần áo chưa giặt, đừng làm bẩn ga giường."
Ôn Phục ngẩng đầu, cọ cọ vào lòng bàn tay anh, không nói gì.
Phí Bạc Lâm bật cười: "Thích quần áo mới đến thế hả?"
Ôn Phục khoanh chân ngồi dậy, gật đầu: "Đồ anh Bạc Lâm mua, em đều thích."
Vừa dứt lời, cậu lại cúi xuống vùi mặt vào chiếc áo khoác trong lòng, ngắm nghía không biết chán, hoàn toàn không để ý đến biểu cảm của Phí Bạc Lâm sau câu nói ấy.
Phí Bạc Lâm nhìn cậu nâng niu hai chiếc áo khoác, nụ cười trên môi khựng lại, bỗng dưng trở nên gượng gạo. Anh khẽ thở dài như một lời tự nói với chính mình:
"Ước gì có thêm chút tiền nữa."
Nếu có thêm tiền, hai chiếc áo này đã chẳng khiến Ôn Phục phải ngạc nhiên đến thế.
Đây là lần đầu tiên Phí Bạc Lâm nảy ra suy nghĩ như vậy kể từ khi mẹ anh, Lâm Viễn Nghi qua đời.
Trước đây, dù cuộc sống khó khăn đến đâu, anh cũng chưa từng cảm thấy bất mãn — vì Phí Bạc Lâm biết rõ, anh có khả năng làm cho tương lai tốt hơn.
Nhưng càng ở bên Ôn Phục, anh càng cảm thấy tốc độ mình dường như quá chậm.
Liệu đến lúc cuộc sống anh ổn định, Ôn Phục còn chờ được không?
Đến lúc ấy, những bộ quần áo mà một cậu bé mười sáu tuổi thích, Ôn Phục cũng chẳng còn mặc vừa nữa.
Ôn Phục ngẩng đầu, nghe thấy lời anh nói, chăm chú nhìn vẻ mặt anh rồi hỏi: "Có thêm tiền để làm gì ạ?"
"Để mua quần áo cho em," Phí Bạc Lâm trả lời, ánh mắt hướng ra bầu trời xanh sau trận mưa, "Có tiền rồi, anh sẽ mua cho em một căn phòng đầy quần áo, và một bức tường chiếu phim hoạt hình."
Ôn Phục nghiêm túc ghi nhớ từng chữ: "Một căn phòng đầy quần áo... nhiều lắm phải không?"
Phí Bạc Lâm nói: "Mua rồi mới biết được."
Ôn Phục lại hỏi: "Vậy em có thể mỗi ngày mặc một bộ mới không?"
"Đương nhiên là được."
"Vậy em có thể mỗi ngày xem phim hoạt hình không?"
Phí Bạc Lâm khéo léo dẫn dắt: "Thi đại học môn Ngữ văn đạt trên 130 điểm thì được."
"Vậy em có thể uống sữa mỗi ngày không?"
"Bây giờ em vẫn uống mỗi ngày mà."
"Vậy em có thể ăn sô cô la mỗi ngày không?"
Phí Bạc Lâm không quay đầu, đứng dậy bước ra ngoài.
Kẻ thức thời sẽ không tranh luận với một chú mèo con ranh mãnh.
Anh không nhận ra, sau vài câu trò chuyện đùa cợt ấy, những cảm xúc u ám ban nãy đã lặng lẽ trôi xa.
Còn Ôn Phục, kẻ đạt được mục đích, ngay khoảnh khắc Phí Bạc Lâm quay lưng, cậu cúi đầu khẽ mỉm cười như chẳng có gì xảy ra, tiếp tục mân mê bộ quần áo mới với ánh mắt tò mò rạng rỡ.
Kết quả thi giữa kỳ môn Ngữ văn của Ôn Phục ổn định ở mức 90 điểm (trên tổng 150).
Dù còn xa so với yêu cầu của Cốc Minh Xuân là "trên 80 điểm nếu tính theo thang 100", nhưng với một học sinh từng lẹt đẹt dưới trung bình như Ôn Phục, đây cũng coi như là tiến bộ đáng kể.
Sáng hôm đó, Phí Bạc Lâm và cậu ngủ quên, không kịp ăn sáng ở nhà. Ôn Phục chạy xuống căng tin mua một bát mì, mang lên lớp ngồi xổm cùng Tạ Nhất Ninh ăn trên ban công.
Còn nửa tiếng nữa mới vào tiết tự học. Tạ Nhất Ninh tìm chỗ khuất, ngồi xổm sau cột ban công, mải miết dán mắt vào điện thoại.
Ôn Phục tiến lại gần, hỏi bằng giọng nói nhỏ nhẹ, chậm rãi và đều đều — giọng đặc trưng của cậu: "Cậu đang xem gì vậy?"
Trước đây Tạ Nhất Ninh từng chê cậu nói nhanh, khó nghe, nên từ đó Ôn Phục cố tình nói chậm lại khi trò chuyện với cô.
Nhưng vì trước nay chưa từng cố gắng nói chậm, Tạ Nhất Ninh vẫn hay trêu cậu: "Nói chuyện như cái máy đánh chữ, phải 'tải' từng chữ trong miệng ra mới phát được."
Nên vừa nói đến chữ thứ ba, Tạ Nhất Ninh đã trả lời ngay: "Kuroko's Basketball."
Nói xong, cô vẫn không quay đầu, như thể từng giây trên màn hình đều quý giá.
Ôn Phục lặng lẽ đứng cạnh xem một lúc, rồi chỉ vào một nhân vật hỏi: "Anh ấy tên gì?"
"Ryota Kise." Nhân vật này lại là người yêu thích của Tạ Nhất Ninh, nên khi nhắc đến, giọng cô pha chút tự hào: "Đẹp trai nhỉ? Tôi siêu thích anh ấy."
Ôn Phục gật đầu, lại hỏi: "Thế còn anh này?"
"Kagami. Rất sợ chó."
"Ồ." Ôn Phục gật gù, "Thế còn người này?"
"Kuroko."
Nhận thấy Tạ Nhất Ninh chẳng mấy hào hứng với các nhân vật khác ngoài Ryota Kise, thậm chí còn lười nói tên đầy đủ, Ôn Phục khéo léo im lặng. Cậu vừa ăn mì vừa ngồi xem phim hoạt hình cùng cô.
Ngay lúc ấy, một tiếng "chậc" vang lên từ phía sau.
Ôn Phục theo phản xạ quay lại nhìn, còn Tạ Nhất Ninh chỉ cần nghe giọng là biết ai. Cô không thèm ngẩng đầu, trước tiên đã cau mày khó chịu.
Quả nhiên, Tô Hạo Nhiên tiến đến, vẻ mặt đầy khoe khoang: "Phim bóng rổ mà ai lại xem Kuroko chứ?"
Giọng điệu như thể: "Gu của các cậu kém quá."
Ôn Phục đương nhiên không hiểu ẩn ý. Còn Tạ Nhất Ninh, vốn đang hào hứng xem phim, bỗng dưng ánh mắt lạnh đi, lưng quay về phía Tô Hạo Nhiên, biểu cảm như cơn bão sắp trút xuống.
Tô Hạo Nhiên chẳng hay biết gì. Để thu hút sự chú ý của Tạ Nhất Ninh, cậu ta tiếp tục lên giọng, đầy vẻ tự mãn:
"Muốn xem phim bóng rổ thì phải xem Slam Dunk mới đúng chất thể thao. Có biết Rukawa Kaede không? Có biết Sakuragi Hanamichi không? Đẹp trai hơn hẳn cái thằng Kise Ryota trắng trẻo kia."
"Chỉ có cậu là hiểu biết thôi hả, Tô Hạo Nhiên?" Tạ Nhất Ninh gập điện thoại, đứng dậy, quay người lại với nụ cười châm chọc.
"Đúng rồi đấy." Tô Hạo Nhiên vuốt lại mái tóc vừa được tạo kiểu cuối tuần, tự nhiên khoác vai Ôn Phục, đắc ý tột độ.
Ôn Phục nhìn biểu cảm của Tạ Nhất Ninh — dù không đọc được suy nghĩ, cậu cũng mơ hồ thấy điều gì không lành.
Ở nhà, mỗi khi Phí Bạc Lâm chuẩn bị "dạy dỗ" cậu vì không nghe lời, anh cũng có nụ cười y hệt như thế.
Bị kẹp giữa hai người, Ôn Phục vừa định bưng bát mì chạy trốn thì Tô Hạo Nhiên đã nắm vai kéo cậu lại: "Nào, đưa điện thoại đây, anh sẽ tải miễn phí cho cậu bản Slam Dunk, để cậu biết thế nào là đẹp trai thật sự."
Tạ Nhất Ninh lập tức nắm lấy cánh tay Ôn Phục: "Không được xem! Tôi sẽ tải Kuroko cho cậu."
Tô Hạo Nhiên: "Tải Slam Dunk!"
Tạ Nhất Ninh: "Tải Kuroko!"
Ôn Phục nhìn qua trái, ngó qua phải: "Em... có thể xem cả hai bộ không?"
Tạ Nhất Ninh: "Không được!"
Tô Hạo Nhiên: "Không được!"
Ôn Phục: "..."
Mèo con im lặng.
Mèo con sắp vỡ vụn rồi.
Đúng lúc ấy, Phí Bạc Lâm đi từ văn phòng trở về. Thấy nhóm vắng bóng, anh ra ban công: "Các cậu đang làm gì vậy?"
Ôn Phục lập tức thoát khỏi sự kìm kẹp của hai người, nhanh như cắt trốn ra sau lưng Phí Bạc Lâm, núp kỹ như thể vừa tìm được chỗ an toàn.
"Đứng lại!" Tạ Nhất Ninh bướng bỉnh, "Nói đi, cậu muốn xem cái nào?"
Phí Bạc Lâm cúi đầu hỏi Ôn Phục: "Xem cái gì?"
Tô Hạo Nhiên cũng chờ đợi, nhưng rõ ràng chẳng mấy bận tâm. Chọc giận Tạ Nhất Ninh và thu hút sự chú ý của cô đã đủ khiến cậu ta sướng rồi.
Ôn Phục im lặng. Ánh mắt dò xét qua lại, rồi như hạ quyết tâm, cậu chỉ thẳng về phía Tạ Nhất Ninh — chọn cô, từ bỏ Tô Hạo Nhiên.
"Được rồi, được rồi," Tô Hạo Nhiên cố tỏ ra rộng lượng, vẫy tay với Tạ Nhất Ninh, "Nhường cậu đấy."
Nói xong, cậu ta huýt sáo một tiếng, hai tay đút túi chiếc quần jeans hiệu EVISU — loại quần từng rộ lên trong giới học sinh đầu những năm 2010.
Tô Hạo Nhiên tất nhiên không chịu thua kém, vừa mua liền khoe ngay trước mặt Tạ Nhất Ninh. Chiếc quần với chữ "M" to đùng loằng ngoằng ở mông, khoe xong, cậu ta ung dung quay người, sải bước về lớp.
Tạ Nhất Ninh đảo mắt đến mức muốn lăn ra sau gáy. Dù được Ôn Phục chọn, cô cũng chẳng vui. Tâm trạng xem phim đã bị phá sạch. Cô cau mặt, giật điện thoại của Ôn Phục, gửi cho cậu một file phim nén.
Ban đầu Phí Bạc Lâm chẳng để ý. Nhưng đến giờ nghỉ trưa, thấy Ôn Phục cúi gằm đầu, lưng hơi còng, lén lút dán mắt vào điện thoại, anh tiện tay gọt táo đưa cho cậu rồi trực tiếp tắt điện thoại:
"Không được chơi điện thoại trong lớp. Đến giờ ngủ thì phải ngủ."
Họ là học sinh bán trú, về nhà mất khoảng hai mươi phút. Lại thêm việc Ôn Phục hay la cà trên đường, nên hai người thường ăn trưa ở căng tin, rồi tranh thủ về lớp ngủ ngắn lúc vắng người.
Nhưng hôm nay, Ôn Phục không thể dứt ra khỏi phim hoạt hình. Cậu nằm sấp trên bàn, nhắm mắt nhưng đầu óc chỉ toàn cảnh phim.
Buổi tự học tối, Phí Bạc Lâm đang làm bài thì thấy Ôn Phục và Tạ Nhất Ninh đi ra ngoài lâu chưa về.
Anh ra văn phòng tìm, không thấy hai người hỏi bài thầy cô.
Lại ra cửa nhà vệ sinh — vẫn không.
Phí Bạc Lâm dọc theo cầu thang, từ tầng sáu xuống tầng một, không thấy bóng dáng.
Vừa định quay về, anh liếc ra ngoài từ chân cầu thang, bỗng thấy hai cái đầu chụm vào nhau, ngồi xổm trong góc khuất phía sau bồn hoa, cạnh ống thoát nước — im lặng như thể đã chết.
Phí Bạc Lâm nheo mắt, nhìn kỹ: một đầu bù xù, một đầu buộc đuôi ngựa.
Anh thở dài, vòng qua bồn hoa, tiến đến, thấy Ôn Phục và Tạ Nhất Ninh đang chăm chú xem phim hoạt hình. Dây tai nghe cắm chung vào một điện thoại, mỗi người đeo một bên, cùng nghe chung một chiếc.
Phí Bạc Lâm cúi người, chen vào giữa: "Các cậu không thấy thối à?"
"..."
"..."
Một giây sau.
Tạ Nhất Ninh: "Á á á á á!"
Ôn Phục: "Á á á á á!"
Phí Bạc Lâm vội bịt miệng cả hai.
Chờ đến khi họ nhìn rõ người xuất hiện đằng sau, mỗi người chớp mắt một cái, anh mới buông tay.
Tạ Nhất Ninh hoảng hốt: "Nhóm trưởng, cậu dọa chết tôi rồi! Sao đi mà không phát ra tiếng động vậy?"
Ôn Phục ngoan ngoãn ngồi xổm, hai tay đặt lên đầu gối, ngẩng đầu gọi nhỏ:
"Anh Bạc Lâm."
"Anh Bạc Lâm?" Tạ Nhất Ninh trợn mắt nhìn Ôn Phục, giọng đầy khinh bỉ:
"Từ bao giờ hai người thân thiết thế rồi?"
Phí Bạc Lâm lờ đi câu hỏi. Anh dùng mỗi tay xách một người lên: "Về thôi, thầy chủ nhiệm khối đang đi kiểm tra."
Tạ Nhất Ninh giật mình: "Thật hả?"
Tối nay là lượt cô trực tiết tự học cuối. Nếu thầy thấy không có người trên bục giảng, rắc rối to.
Phí Bạc Lâm mặt không đổi sắc: "Thật."
Đến khi lên tầng năm, chưa vào lớp, Tạ Nhất Ninh thấy đèn văn phòng thầy chủ nhiệm đã tắt, người về từ lâu.
"Nhóm trưởng..." Cô quay lại, giọng trách móc, "Cậu lừa bọn tôi?"
"Ừ," Phí Bạc Lâm thản nhiên, "Tôi không muốn người khác nghĩ các cậu vừa bò ra từ hố phân."
"Hả?" Tạ Nhất Ninh giơ tay ngửi khắp người, "Bọn em thối lắm sao?"
Phí Bạc Lâm thành thật: "Cũng không quá thối."
Chỉ là về nhà, anh sẽ phải tắm cho Ôn Phục từ đầu đến chân một lần mà thôi.
Đúng lúc ấy, chuông báo hết tiết vang lên. Tô Hạo Nhiên lon ton chạy đến: "Ninh Ninh, các cậu đi đâu thế? Cả tiết học không thấy đâu."
Rõ ràng cậu ta chẳng biết mình đã chọc giận Tạ Nhất Ninh đến mức nào từ sáng.
Tạ Nhất Ninh như không thấy Tô Hạo Nhiên, lách người đi về chỗ.
Tô Hạo Nhiên chạy theo: "Ninh Ninh, sao người cậu và Đồ Rê Mí lại..."
Chưa dứt lời, Tạ Nhất Ninh đã liếc một cái.
Tô Hạo Nhiên nghẹn họng, quay sang Ôn Phục hỏi nghiêm túc: "Cậu làm tắc bồn cầu nhà vệ sinh nam à?"
Tạ Nhất Ninh: "..."
Phí Bạc Lâm: "..."
Ôn Phục: "..."
Ôn Phục nói: "Chúng tôi không vào nhà vệ sinh."
Đồng tử Tô Hạo Nhiên co rút, hít một hơi sâu, mặt đỏ bừng. Cậu ta nhìn quanh, kéo Ôn Phục ra góc: "Hai người ra ngoài... đi đại tiện cùng nhau à?"
Ôn Phục: ?
Mèo con nghi ngờ.jpg
Tô Hạo Nhiên bực bội: "Sao không rủ tôi?"
Tạ Nhất Ninh: "..."
Phí Bạc Lâm: "..."
Ôn Phục: "..."
Tạ Nhất Ninh khựng lại một giây, rồi ngay trước mặt mọi người, bất ngờ giáng một cú đá mạnh vào mông Tô Hạo Nhiên, hất văng cậu ta ra ngoài ban công. Sau đó cô thản nhiên đi vào, đóng sầm cửa lại.
Cả lớp đồng loạt im lặng.
Hai giây sau, một cuộc giáo dục gia đình ồn ào, méo mó vang lên từ ban công, xuyên qua lớp kính, tràn ngập cả không gian lớp học.