Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà
Chương 52: Truyện Tranh
Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Sophie
Cậu ôm chặt cuốn truyện tranh trong tay, bất tiện hơn cả lúc cầm điện thoại. Một tay đã bận, không thể với ra lấy xà phòng.
Phí Bạc Lâm bình thản nói: "Dậy đi."
Ôn Phục đứng lên, mái tóc còn đầy bọt do Phí Bạc Lâm vừa gội, tay vẫn khư khư giữ cuốn truyện tranh.
Vừa đứng, cậu còn tiện tay lật thêm một trang.
Phí Bạc Lâm bắt đầu xoa xà phòng từ cổ xuống.
Ôn Phục ngẩng đầu, giơ cuốn sách cao lên, từng trang lật hướng về phía trần nhà.
Phí Bạc Lâm nói: "Quay người lại."
Ôn Phục ngoan ngoãn xoay người.
Trong lúc di chuyển, cậu vô tình chạm vào vai Phí Bạc Lâm. Nhìn xuống, quả nhiên trên vai anh có một vệt bọt xà phòng.
Lúc này, Phí Bạc Lâm đang ngồi trên chiếc ghế nhựa, cúi đầu gội đầu cho cậu. Ôn Phục nhìn vệt bọt, trầm ngâm.
Bất chợt, cậu xoa tay lên người mình, rồi nhanh nhẹn bôi lớp bọt vừa lấy được lên chiếc quần jean của Phí Bạc Lâm.
Phí Bạc Lâm:?
"Em làm gì vậy?" anh hỏi.
Ôn Phục nghiêng đầu: "Anh không cởi quần sao?"
Quần đã bị cậu làm bẩn rồi.
Phí Bạc Lâm đáp: "Gội xong cho em rồi anh sẽ cởi. Ngồi xuống đi, tóc chưa xong."
Ôn Phục lại ngồi xuống giữa hai chân anh.
Suy nghĩ một chút, cậu chống hai tay lên đầu gối Phí Bạc Lâm.
Chẳng mấy chốc, chỗ đầu gối chiếc quần jean ướt sũng. Cảm giác ẩm ướt, nhớp nháp của bọt xà phòng thấm vào da chắc chắn chẳng dễ chịu.
Nhưng Phí Bạc Lâm dường như chẳng mảy may để ý, để cậu chống tay như vậy.
Ôn Phục vẫn ôm chặt cuốn truyện, không lật trang, mắt nhìn vào sách nhưng đầu óc thì đang nghĩ ngợi điều gì đó.
Phí Bạc Lâm cúi xuống ngửi tóc cậu. Vẫn còn mùi, anh lại ấn thêm một lần dầu gội rồi xoa đều.
Đúng lúc định dặn Ôn Phục lần sau không được lén xem phim hoạt hình bên cống thoát nước tầng một nữa thì đột nhiên cả người anh cứng đờ.
"Làm gì vậy?" anh nhìn thẳng vào Ôn Phục, giọng nghiêm nghị.
Ôn Phục không hiểu sao lại tựa lưng vào lòng anh, vừa tựa vừa cọ vào quần.
Nhưng với tư thế hiện tại, cậu chỉ có thể cọ vào phần dưới của Phí Bạc Lâm.
Anh vừa hỏi, Ôn Phục liền im lặng ngồi thẳng người.
Vừa lén quay đầu lại nhìn. Quần anh ướt một ít, nhưng chưa thấm hẳn.
Một lát sau, cậu lại cọ nhẹ về phía sau.
Phí Bạc Lâm hơi ngả người ra sau nhưng không tránh được: "Đừng nghịch nữa."
Ôn Phục: "Dạ."
Rồi lại ngồi yên.
Chưa đầy vài giây, cậu lại cọ vào quần anh.
Phí Bạc Lâm đưa ngón tay đẩy nhẹ cậu về phía trước: "Ngồi ngoan đi."
Ôn Phục: "...Dạ."
Nói xong, cậu lại ngả người ra sau, cọ tiếp.
Phí Bạc Lâm đột nhiên cứng người.
Ôn Phục cảm nhận được, lại càng cọ mạnh hơn.
Biết đâu Bạc ca sắp cởi quần để tắm cùng rồi.
Thế là cậu cọ cọ cọ.
Rồi lại cọ cọ cọ.
Nhà vệ sinh chìm vào một khoảng lặng kỳ lạ.
Ôn Phục cảm thấy có gì đó không ổn.
Chú mèo nhỏ bối rối.
Chú mèo nhỏ dừng lại.
Cậu vừa định quay đầu xem chuyện gì xảy ra, hai bên nách bỗng bị túm chặt, rồi bị ném ra ngoài cửa.
Chú mèo nhỏ bị quăng ra khỏi nhà vệ sinh.
Cánh cửa "rầm" một tiếng đóng sập lại.
Bên trong vang lên tiếng nước xả từ vòi sen, nhưng máy nước nóng lại không bật.
"..."
Ôn Phục đứng trơ trơ trước cửa, ngây người như bị phạt. Cả người phủ đầy bọt trắng, chưa kịp xả sạch đã bị Phí Bạc Lâm ném ra ngoài.
Sàn nhà sạch bong vì tối nào Phí Bạc Lâm cũng lau. Ôn Phục cúi nhìn bàn chân trần dính đầy bọt, co các ngón chân cọ cọ vào nhau, vẫn đang suy nghĩ tối nay ngủ thế nào thì cửa bật mở.
Nước nhỏ giọt từ tóc và cằm Phí Bạc Lâm. Anh chỉ quấn khăn tắm quanh người, cả người toát ra hơi lạnh, gương mặt đầy vẻ tức giận: "Vào tắm đi."
Ôn Phục vội chui vào.
Không khí ấm trong phòng đã nguội bớt. Cậu nhìn Phí Bạc Lâm, do dự: "Anh Bạc Lâm?"
Phí Bạc Lâm quay lưng, lặng lẽ bật nước nóng: "Nói đi."
Ôn Phục: "Anh vừa tắm nước lạnh à?"
Phí Bạc Lâm: "..."
Ôn Phục: "Anh Bạc Lâm?"
Phí Bạc Lâm: "..."
Ôn Phục lại bước gần, ngước lên: "Anh Bạc Lâm?"
"..."
"Anh Bạc Lâm?"
Phí Bạc Lâm: "Không."
Ôn Phục: "Nhưng nước trên ghế lạnh mà."
Phí Bạc Lâm: "..."
Ôn Phục: "Anh Bạc Lâm?"
Phí Bạc Lâm: "..."
Ôn Phục: "Anh Bạc Lâm?"
Phí Bạc Lâm: "..."
Ôn Phục: "Anh..."
"Còn muốn tắm nữa không?" Phí Bạc Lâm bực bội ngắt lời.
Vừa quay lại, anh thấy Ôn Phục đang giơ chiếc khăn lên định lau tóc cho mình.
Ôn Phục giữ nguyên tư thế, chớp mắt chậm rãi: "Tóc anh đang nhỏ nước kìa, anh Bạc Lâm."
Chú mèo nhỏ chỉ lo anh bị cảm, có gì sai đâu.
Cơn tức trong ngực Phí Bạc Lâm bỗng dịu xuống. Anh im lặng một chút rồi nhẹ giọng: "Lại đây xả nước."
"Vâng."
Ôn Phục ngoan ngoãn bước vào.
Sau khi xả sạch bọt, Phí Bạc Lâm khoác áo ngủ cho cậu. Hai người đứng trước gương, người trước người sau.
Anh lấy máy sấy định sấy tóc cho cậu. Khi cúi xuống, ánh mắt vô tình dừng lại ở cuốn truyện tranh trên bồn rửa mặt.
Ôn Phục cũng nhìn theo.
Lúc bị ném ra ngoài, cuốn sách đã rơi xuống sàn. Giờ cậu lật lại, đúng là vài trang đã ướt sũng.
Cậu ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn Phí Bạc Lâm qua gương. Anh cũng vừa nhận ra truyện bị ướt.
Phí Bạc Lâm: "..."
Ôn Phục: "..."
Phí Bạc Lâm: "..."
Giây phút đó, cả hai như đang bị chất vấn.
Phí Bạc Lâm hắng giọng: "Lát anh mang ra ban công sấy khô."
Ôn Phục gật đầu.
Hơn mười phút sau, chú mèo sạch sẽ, thơm tho đã được Phí Bạc Lâm chăm sóc xong.
Đúng lúc anh định sấy tóc cho mình thì Ôn Phục lại đứng bên, gọi: "Anh Bạc Lâm?"
Phí Bạc Lâm đưa máy sấy lên, không đề phòng: "Sao?"
"Sao anh lại tắm nước lạnh?"
"..."
"Anh Bạc Lâm?"
"..."
Một chú mèo nhỏ khác bị ném ra khỏi nhà vệ sinh.
Cuốn truyện Gintama mà Kỳ Nhất Xuyên đưa cho Ôn Phục cuối cùng được phơi cả đêm trên ban công. Sáng hôm sau, Phí Bạc Lâm lấy vào, sờ thử – trang sách đã khô, nhưng chỗ ướt thì cứng và giòn.
Dù không cố ý làm ướt, nhưng đã làm hỏng đồ người khác thì phải đền, không thể chỉ nói xin lỗi là xong.
Anh cầm sách ra phòng khách, thấy Ôn Phục đang ngồi húp bát mì sáng anh nấu.
Phí Bạc Lâm hỏi: "Khi nào trả truyện?"
"Em không biết." Ôn Phục vùi mặt vào bát, nhai thịt băm liên tục, giọng nghẹn trong nước dùng: "Xem xong rồi trả."
Phí Bạc Lâm suy nghĩ: "Chờ vài hôm đi."
Anh định mua một cuốn mới trên mạng để Ôn Phục trả lại. Truyện lẻ cũng không đắt, khoảng hai mươi mấy tệ. Nếu không tìm thấy ở hiệu sách, sẽ đặt online.
Ôn Phục hỏi: "Anh cũng muốn đọc à?"
Phí Bạc Lâm lật mấy trang bị cong: "Làm hỏng rồi, mua mới đền đi."
Ôn Phục dùng ngón tay xoa nhẹ lên trang sách, không nói gì.
Ngày hôm sau là thứ Hai. Phí Bạc Lâm không có thời gian đi hiệu sách Tân Hoa ở trung tâm – quá xa, đi mất hơn một tiếng. Anh tìm quanh các tiệm gần nhà và trường nhưng không thấy truyện Gintama, nên đặt mua online.
Tối thứ Hai, anh nói với Ôn Phục khi đang đưa thẻ ăn vừa nạp thêm một trăm năm mươi tệ.
Ôn Phục nhận thẻ, cúi đầu im lặng, một lúc sau ngẩng lên: "Anh Bạc Lâm?"
"Sao?"
"Ngày mai em có thể ra ngoài ăn sáng không?"
Phí Bạc Lâm nghĩ cậu chán món nhà: "Muốn ăn gì?"
Ôn Phục suy nghĩ, chọn món đắt nhất: "Cơm nắm."
Một bát mì ngoài trường giá ba tệ rưỡi. Cơm nắm không thêm gì đã sáu tệ. Nếu thêm gà rán hay xúc xích nướng thì bảy, tám tệ.
Phí Bạc Lâm rút mười tệ: "Vậy ngày mai anh không nấu mì cho em nhé?"
Ôn Phục cầm tiền, nghe câu "không nấu mì" thì có vẻ hơi thất vọng: "Vâng."
Phí Bạc Lâm nhìn phản ứng đó, chợt hiểu: "Em muốn xin thêm tiền à?"
Chỉ là không biết mở lời, nên lấy cớ ăn cơm nắm.
Anh thường không để nhiều tiền trên người Ôn Phục.
Thứ nhất, anh lo toàn bộ chi phí ăn uống, đi lại, sinh hoạt. Ôn Phục có tiền cũng đưa anh. Cậu muốn ăn gì đều nói thẳng, chẳng bao giờ đắn đo chuyện tiền tiêu vặt.
Thứ hai, trường có tiệm tạp hóa, hiệu sách – đồ cần thiết hầu như đều mua được.
Anh nạp một trăm năm mươi tệ mỗi tuần vào thẻ ăn để cậu tiện chi tiêu ở trường. Thứ gì không mua được trong trường, cậu sẽ tìm đến anh.
Ôn Phục lập tức lắc đầu: "Không phải đâu ạ."
Phí Bạc Lâm định hỏi thêm thì Ôn Phục đã trèo lên giường, chui vào chăn: "Em ngủ đây, anh Bạc Lâm."
Phí Bạc Lâm: "..."
Ôn Phục khi thực sự muốn ngủ chưa bao giờ nói. Cậu cố tình nói ngủ, chắc chắn là có gì giấu giếm.
Lần gần nhất là hôm qua, khi Phí Bạc Lâm hỏi cậu đã ăn hết đồ ăn vặt chia cho Kỳ Nhất Xuyên chưa.
Người chột dạ, càng che giấu càng dễ lộ.
Phí Bạc Lâm khẽ nheo mắt.
Không ổn.
Rất, rất không ổn.
Sáng hôm sau, Ôn Phục chạy đến căng tin. Đối diện quầy đồ ăn sáng, cậu do dự giữa bánh bao thịt và bánh bao chay giá rẻ, cuối cùng chọn hai cái bánh bao thịt.
Cậu không còn phải tiết kiệm như trước. Giữa bánh bao chay và bánh bao thịt, cậu giờ đã có thể chọn món mình thích.
Mua xong, Ôn Phục tranh thủ lúc Phí Bạc Lâm đang đi mua đồ ăn sáng giúp người khác, lén vào lớp trước.
Tạ Nhất Ninh và Lư Ngọc Thu đang uể oải, ngáp ngắn ngáp dài.
Ôn Phục chọc Tạ Nhất Ninh.
Tạ Nhất Ninh cáu vì dậy sớm, mỗi sáng trước tiết tự học đều lừ đừ. Bị chọc, cô quay lại lười biếng: "Có chuyện gì, Đồ Rê Mí?"
Ôn Phục vừa uống sữa Cúc Lạc từ nhà, vừa cắn miếng bánh bao thịt, nghiêm túc hỏi: "Trưa nay tôi có thể đi mua trái cây giúp hai cậu không?"
Tạ Nhất Ninh và Lư Ngọc Thu có thói quen ngủ trưa dậy là đi siêu thị mua trái cây. Nói là để tỉnh ngủ, thực ra là thèm ăn. Nhưng ăn trái cây mát lạnh buổi chiều thực sự cũng giúp tỉnh táo hơn.
"Sao vậy?" Tạ Nhất Ninh ngạc nhiên. "Cậu cần tôi giúp gì à?"
Ôn Phục lắc đầu: "Tôi mua giúp, hai cậu đưa tiền mặt được không?"
Tạ Nhất Ninh cố hiểu: "... Cậu muốn đổi tiền mặt à?"
Ôn Phục gật.
"À. Sao không nói sớm." Cô vừa lục cặp vừa hỏi: "Đổi bao nhiêu?"
"Hai mươi," Ôn Phục vừa nói xong lại sửa: "Không, ba mươi."
Tạ Nhất Ninh rút ba mươi tệ từ ví: "Đây. Trái cây thì thôi, để tôi nghĩ... Bút sổ của tôi hết rồi, cậu giúp tôi ra tiệm văn phòng phẩm mua một cái, đúng loại trong túi bút là được. Vừa tròn ba mươi tệ."
Cô lấy túi bút chuyên đựng bút sổ, đưa cho Ôn Phục.
Ôn Phục cầm thẻ ăn và túi bút, chạy vội xuống lầu, năm phút sau đã quay lại với món bút mới.
Cuốn truyện Gintama mới mà Phí Bạc Lâm đặt mua về tay vào thứ Năm. Sáng thứ Bảy, Kỳ Nhất Xuyên đến đón Ôn Phục.
Phí Bạc Lâm nhét đầy đồ ăn vặt và hai trăm tệ vào cặp Ôn Phục, dặn cậu mang truyện mới trả lại.
Ôn Phục nhân lúc anh không để ý, lén nhét cả cuốn truyện cũ vào cặp.
Đến nhà Kỳ Nhất Xuyên, Ôn Phục kéo hắn vào phòng khách: "Tớ có thứ này cho cậu."
Hai người ngồi xuống bàn trà. Ôn Phục lần lượt đặt lên bàn: cuốn truyện cũ, ba mươi tệ, và cuốn truyện mới.
Kỳ Nhất Xuyên chỉ vào hai cuốn, mặt buồn cười: "Sao có hai cuốn giống nhau vậy?"
Ôn Phục từ từ lật những trang bị ướt và cong queo, nói theo lời Phí Bạc Lâm dặn: "Tối đó tắm, tớ lỡ làm ướt."
Nói xong, cậu dừng lại, mím môi như tự an ủi, rồi mới nói ba chữ: "Tớ xin lỗi."
Kỳ Nhất Xuyên khẽ hừ, bật cười: "Không sao mà, tớ còn tưởng chuyện gì to tát..."
Chưa dứt lời, Ôn Phục đã đẩy cuốn truyện cũ và ba mươi tệ về phía hắn.
Kỳ Nhất Xuyên bối rối nhìn cậu.
Hành động này không phải do Phí Bạc Lâm dặn.
Nên khi nói những lời tiếp theo, Ôn Phục có vẻ chột dạ, mắt cúi xuống nhìn tiền, không dám nhìn Kỳ Nhất Xuyên.
Cậu nói: "Đây là sách của cậu, đây là tiền sách. Tớ đền cho cậu. Cậu có thể mua cuốn mới."
Truyện giá hai mươi bảy tệ, Ôn Phục đưa ba mươi tệ. Trong lòng cậu thầm nghĩ, ba tệ dư là tiền công Kỳ Nhất Xuyên bỏ ra để mua sách.
Ba mươi tệ đó là tiền cậu đổi từ Tạ Nhất Ninh. Ban đầu định dùng mười tệ tiền ăn sáng lừa được từ Phí Bạc Lâm, nhưng cuối cùng không忍.
Kỳ Nhất Xuyên vẫn chưa hiểu. Hắn chỉ vào cuốn truyện mới trên bàn – rõ ràng là mua để đền: "Đây không phải đã có một cuốn rồi sao? Cậu đưa cái này cho tớ đi, không cần đền tiền đâu."
Ôn Phục lặng lẽ ôm chặt cuốn sách vào lòng.
"Đây là anh Bạc Lâm mua," cậu nói, "Tớ không muốn đưa cho cậu."