Chương 67: Bóng Hình

Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà

Chương 67: Bóng Hình

Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Sophie
Trở về nhà gần nửa đêm. Ôn Phục nhanh nhẹn lao đến trước TV, bật nguồn lên ngay.
Chỉ cần nhìn thôi, Phí Bạc Lâm cũng biết cậu đã lén lút làm đi làm lại động tác này không biết bao nhiêu lần khi anh vắng nhà.
Nhà vừa có đồ mới, chú mèo nhỏ này luôn là đứa tò mò nhất.
TV vừa bật lên đã hiển thị kênh trung ương. Người dẫn chương trình trong bộ lễ phục đỏ rực, tươi cười thân thiện, dõng dạc đếm ngược: "Mười... chín... tám..."
Ôn Phục chăm chú nhìn màn hình, hồi hộp chờ khoảnh khắc giao thừa. Nhưng vừa quay đầu, cậu đã thấy Phí Bạc Lâm không còn ở bên cạnh.
Theo thói quen, cậu chạy thẳng vào nhà vệ sinh. Quả nhiên, Phí Bạc Lâm đang đứng trước bồn rửa tay.
Vì đã đi qua những nơi như KTV, lại còn tựa lưng vào tường trong nhà vệ sinh công cộng một lúc, vừa về anh liền vội vàng chạy vào phòng, thay ngay bộ đồ khác rồi ra đây rửa tay liên tục, mãi không thôi.
Nếu không phải lát nữa còn phải nấu ăn, chắc anh đã tắm gội sạch sẽ từ đầu đến chân rồi.
Vừa thấy Ôn Phục bước tới, Phí Bạc Lâm lập tức nắm tay cậu, đưa xuống dưới vòi nước: "Vừa kịp, đi rửa tay nào."
Ôn Phục thừa lúc anh không để ý tắt vòi, kéo Phí Bạc Lâm đi về phía phòng khách: "Sắp đếm ngược rồi."
Phí Bạc Lâm đang rửa tay bị Ôn Phục kéo lê đi. Anh chưa kịp phản ứng, trong đầu còn thắc mắc sao cánh tay gầy guộc kia lại mạnh đến thế, thì đã ngơ ngác ngồi cạnh Ôn Phục trước màn hình TV.
Chưa kịp hít một hơi, ba giây cuối cùng đã vang lên.
"Ba... hai... một..."
"CHÚC MỪNG NĂM MỚI!!!"
Bên trong TV, tiếng reo hò như muốn xé toạc màn hình. Bên ngoài TV, hai người lại nghiêm trang ngồi thẳng, tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, vai kề vai, gối chạm gối, mắt không rời màn hình, trang trọng như thể đang chụp ảnh cưới.
Ôn Phục nghiêm túc là vì bản tính vốn thế. Còn Phí Bạc Lâm trông nghiêm trang thật ra chỉ vì đầu óc còn lơ mơ, chưa kịp bắt nhịp.
Sao lại bị kéo đến đây nhanh vậy?
Là Ôn Phục kéo à?
Cảm giác như chân chưa kịp chạm đất đã ngồi phịch trước TV rồi?
Lực của em ấy lớn thế sao?
Hàng ngày toàn giả vờ yếu đuối thôi à?
Thế mà rõ ràng con mèo nhỏ này lúc nào cũng ngoan ngoãn để anh bế lên, xách đi như đồ vật cơ mà...
Anh còn đang vật vờ trong mớ suy nghĩ rối bời, cộng thêm hơi men từ Vân Đỉnh khiến đầu óc càng trì trệ, thì Ôn Phục đã khẽ chọc vào tay anh.
Phí Bạc Lâm đờ đẫn quay đầu, đón lấy ánh mắt long lanh ấy, giọng cậu vẫn nhẹ nhàng như mọi khi: "Anh Bạc Lâm, năm thứ hai rồi."
Ôn Phục mỉm cười: "Chúc mừng năm mới. Năm nay cũng phải vui vẻ nhé."
Những năm sau... cũng phải vui vẻ.
Phí Bạc Lâm ngẩn người, rồi bật cười khẽ, nụ cười như bừng sáng giữa đêm giao thừa. "Năm nào cũng phải đếm à?" Anh hỏi, "Có phải đếm tiếp thêm mười năm nữa không?"
Ôn Phục suy nghĩ một lát rồi đáp: "Còn phải đếm thêm tám mươi hai năm nữa."
"Sao lại là tám mươi hai năm?"
"Anh Bạc Lâm phải sống đến trăm tuổi mà."
"Thế thì anh sẽ thành ông già mất thôi."
"Vậy em sẽ là ông già nhỏ."
"Em không phải ông già nhỏ, em là con mèo già nhỏ."
"Không phải con bướm già nhỏ sao?" Ôn Phục nghiêng đầu, "Với cả con chim già nhỏ nữa. Anh Bạc Lâm, sao trong mắt anh em lại biến thành đủ thứ vậy?"
"..."
"..."
"Ha ha ha ha ha ha!"
Phí Bạc Lâm cố nhịn một lúc, nhưng không chịu nổi, cuối cùng cũng cong mắt cười lớn.
Đôi mắt đen láy của Ôn Phục chăm chú nhìn anh, cứ cảm thấy tối nay Phí Bạc Lâm có gì đó khác lạ.
Dưới tác động chậm chạp của men rượu, Phí Bạc Lâm mơ hồ hiểu ra vì sao trong mắt mình, Ôn Phục luôn hóa thành đủ loại động vật.
Có lẽ vì gom hết mọi dáng vẻ đáng yêu trên đời, cuối cùng cũng chỉ gói lại trong hai chữ — "rung động".
Năm mới đến vội.
Sau khi đếm ngược xong, Phí Bạc Lâm mới bắt tay vào nấu ăn.
Bước vào bếp, ánh mắt anh dừng lại trên đĩa đường phèn và dâu tây. Ngay cả bát mì của Ôn Phục cũng đã sạch bong, không còn sót lại chút gì.
Chú mèo nhỏ này có thể chạy nửa thành phố để tìm anh, nhưng những thứ cần nạp vào bụng thì chưa bao giờ thiếu.
Phí Bạc Lâm nhanh chóng rửa bát. Trước khi ra ngoài, anh đã dặn Ôn Phục đừng rửa, vì rửa cũng không sạch, để yên còn đỡ phiền hơn.
Rồi anh bắt đầu nấu nướng ngăn nắp.
Dù đã là nửa đêm, Phí Bạc Lâm vẫn kiên nhẫn dành nửa tiếng để làm món cá diêu hồng sốt chua ngọt — món Ôn Phục thích nhất.
Sau khi hoàn thành bữa cơm tất niên giản dị, anh định gọi Ôn Phục vào dọn. Bỗng nhiên nghĩ ra điều gì đó, anh khẽ gọi thử: "Em gái."
Chỉ ba giây sau, Ôn Phục đã xuất hiện ở cửa bếp, đầu hơi nghiêng, mắt long lanh: "Anh Bạc Lâm?"
Phí Bạc Lâm mím môi cười, khóe mắt cong nhẹ, lòng dâng lên cảm giác vừa buồn cười vừa ấm áp.
Giọng anh dịu xuống, mang theo sự cưng chiều và ngọt ngào hiếm thấy: "Vào dọn cơm đi em."
Ăn xong thì đã rất khuya. Ôn Phục định dùng nước sốt chua ngọt còn lại trộn thêm bát cơm thứ ba, nhưng bị Phí Bạc Lâm ngăn lại: "Không được ăn nữa, tụy sẽ không chịu nổi đâu."
Ôn Phục bĩu môi, quay sang xem lại chương trình Gala chào Xuân.
Cho đến khi Phí Bạc Lâm dọn dẹp xong trong bếp, anh lại gọi một tiếng "em gái". Ôn Phục lập tức tự giác ôm quần áo chạy vào nhà vệ sinh, chờ tắm cùng.
Phí Bạc Lâm ngày càng quen với cách gọi này, cứ như trong nhà thật sự có một cô em gái.
Một buổi sáng trong kỳ nghỉ đông, Ôn Phục vẫn đang ngủ nướng. Trong bếp, Phí Bạc Lâm vừa nấu mì vừa gọi, không thèm ngoảnh lại: "Em gái."
Ôn Phục trong phòng chưa kịp mở mắt đã lẩm bẩm bằng giọng mũi: "Dạ?"
Cậu trở mình, dụi mắt, rồi lơ mơ ngồi dậy, tóc bù xù, mặc bộ đồ ngủ cũ rích, rộng thùng thình của Phí Bạc Lâm.
Vào một cuối tuần đầu xuân, Ôn Phục cuộn tròn bên máy sưởi trong cửa hàng tạp hóa, vừa sưởi ấm vừa dán mắt vào phim hoạt hình. Ở góc cửa, Phí Bạc Lâm đang dọn hàng thì nhận cuộc gọi từ quán ăn bên cạnh đặt bia. Sau khi cúp máy, anh gọi vọng qua mấy dãy kệ:
"Em gái."
Mắt Ôn Phục vẫn dán vào màn hình, miệng theo phản xạ đáp:
"Sao vậy anh Bạc Lâm?"
"Lấy hai lon bia bỏ vào túi nhỏ, lát anh đi giao."
"Vâng."
Đến một buổi tối đầu hè, Phí Bạc Lâm đang phơi quần áo ngoài ban công. Thấy trời sắp mưa, anh nheo mắt nhìn lên rồi gọi: "Em gái!"
Ôn Phục lập tức chạy ra ôm mấy chậu hoa cỏ mỏng manh vào trong. Vừa tiện tay cậu còn ghé xem thử hạt dưa hấu giấu kín từ năm ngoái đã nảy mầm chưa.
Hai người chẳng thấy gì bất thường, nhưng đều ngầm hiểu: chỉ khi ở trong nhà, cách gọi ấy mới tồn tại.
Ra ngoài, Phí Bạc Lâm vẫn là cậu học trò chăm chỉ, ngoan ngoãn. Ôn Phục vẫn là Đồ Rê Mí học giỏi, kiệm lời.
Họ chỉ như một cặp bạn cùng bàn bình thường — không quá thân thiết, cũng chẳng quá xa cách.
Nhiều nhất là Phí Bạc Lâm thỉnh thoảng gọi một tiếng "Tiểu Phục", còn Ôn Phục thỉnh thoảng đáp lại một câu "anh Bạc Lâm".
Trong khoảng thời gian đó, Hứa Uy gọi Phí Bạc Lâm hai lần, nhưng do bị chặn, anh không nhận được thông báo nào.
Sau đó Hứa Uy cũng không tìm đến nữa, im lặng như đang ẩn mình chờ điều gì.
Thời gian trôi như giọt nắng đọng trong cốc nước buổi sáng. Chỉ một cái chớp mắt, đã vội vã đến tháng Năm.
Hôm nay là ngày học sinh lớp 12 được đặc cách chụp ảnh kỷ yếu. Từ chiều cho tới buổi tự học tối, cả khối 12 được tự do, có thể chọn chỗ trong trường hoặc ngoài sân để lưu lại khoảnh khắc cuối cùng của tuổi học trò.
Sau khi hỏi ý kiến, Tạ Nhất Ninh mạnh dạn xin giáo viên chủ nhiệm cho lớp mời một nhiếp ảnh gia bên ngoài chụp riêng một bộ ảnh.
Tiếc là thông báo của trường quá gấp, phần lớn các lớp không kịp đặt đồng phục. Thế nên hôm đó, sân trường chật kín gần ba mươi lớp, ai nấy đều khoác đồng phục trường, trông vừa ngố nghếch vừa đáng yêu.
May mắn thay, yêu cầu thuê nhiếp ảnh gia riêng của lớp 6 lại được chấp thuận.
Sau tiết học cuối cùng buổi trưa, cả khối 12 lập tức bùng nổ trong không khí rộn rã, cười nói vang trời. Với những ngày mà đi vệ sinh cũng phải tranh từng phút, một buổi chiều thoải mái thế này thật quá xa xỉ.
Lư Ngọc Thu đi cùng Tạ Nhất Ninh ra cổng đón nhiếp ảnh gia. Tô Hạo Nhiên nhất quyết đòi theo, nên việc lấy cơm ở căng tin đành giao lại cho Ôn Phục và Phí Bạc Lâm.
Tạ Nhất Ninh soạn sẵn lịch chụp chi tiết đến từng phút. Ngoài ảnh tập thể ở quảng trường, còn phải chụp ở những góc quen thuộc trong trường: hành lang nắng rọi, gốc cây bàng già, cầu thang dẫn lên tầng năm... rồi cả ảnh riêng nam, riêng nữ.
Lớp 6 tan học lúc 12 giờ 15, ăn xong phải tập trung trước 1 giờ nếu không sẽ lỡ ánh sáng chiều.
May mắn là mọi người đều hợp tác, đúng 12 giờ 50 đã gần như tập trung đầy đủ.
Phí Bạc Lâm và Ôn Phục lấy cơm sớm cho Tạ Nhất Ninh và cả lớp, cũng là hai người quay lại đầu tiên. Vừa đặt hộp cơm xuống bàn, đã nghe tiếng cười nói rộn ràng từ hành lang, tiếng giày dép chạy rầm rập — không khí kỷ yếu lan tràn khắp tầng.
Khoảng 12 rưỡi, khi trong lớp chỉ còn hai người họ, Tạ Nhất Ninh dẫn hai nhiếp ảnh gia vào.
Người chụp chính ở trước liên tục trao đổi với Tạ Nhất Ninh, xác nhận lại địa điểm và thảo luận chi tiết để tránh lãng phí thời gian. Người chụp phụ ở sau kéo Tô Hạo Nhiên trò chuyện. Chưa vào cửa lớp, nhưng tiếng nói đã vang đến trước.
Phí Bạc Lâm cảm thấy giọng nói kia hơi quen.
Rồi họ lần lượt bước vào.
Người chụp chính là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, tóc thời thượng, râu quai nón đậm chất nghệ sĩ. Người chụp phụ ở sau bị che khuất, thân hình thì trẻ trung.
Giây tiếp theo, Tạ Nhất Ninh bước lên nhận hộp cơm của mình: "Ơ? Nhóm trưởng, hai cậu về rồi à?"
Khi cô né người, gương mặt phía sau lộ ra.
Đối phương cong môi, mỉm cười với Phí Bạc Lâm: "Lâu rồi không gặp, Bạc Lâm... cả Ôn Phục nữa."
Khuôn mặt Phí Bạc Lâm lập tức lạnh tanh.
Là Mạnh Dục.
Vài ngày trước, Mạnh Dục ghé ngang phòng làm việc của một người bạn nhiếp ảnh gia. Vô tình thấy danh sách tên mà bạn kia gửi để hẹn chụp kỷ yếu cho một lớp học sinh cấp ba.
Tên Phí Bạc Lâm hiện lên đầu tiên. Kéo xuống theo vần, quả nhiên thấy cả Ôn Phục. Thế là Mạnh Dục mượn cớ làm trợ lý để trà trộn vào.
Ôn Phục hoàn toàn không biết Mạnh Dục là ai.
Cậu chỉ liếc sang Phí Bạc Lâm một cái, rồi như hiểu ra điều gì, lập tức quay đi, ánh mắt lạnh lùng như anh, quét thẳng về phía Mạnh Dục.
"Đừng vừa gặp đã cau có vậy chứ."
Mạnh Dục nhấc chân bước thêm một bước về phía Ôn Phục. Phí Bạc Lâm theo phản xạ đưa tay chắn ngang trước mặt cậu.
"Nhìn kìa, còn đứng ra bảo vệ nữa."
Mạnh Dục nhướng mày, cười nhạt, giọng cố tình kéo dài: "Hứa Uy nói quả không sai..."
Đúng là tính tình khó ưa, chạm nhẹ cũng dựng đứng cả người lên.
"Hòa nhã chút đi, hôm nay tôi đến để chụp ảnh cho các cậu đấy." Mạnh Dục cười khẩy, giọng bỡn cợt: "Chọc tôi giận, lát nữa chụp xấu thì đừng có trách."
Người chụp chính phía trước quay lại cau mày: "Không phải cậu bảo chỉ theo vào chơi thôi à? Chụp cái gì mà chụp?"
Mạnh Dục bật cười hềnh hệch: "Trêu họ chút thôi. Cậu thấy sắc mặt hai người kia chưa, xấu xí chưa kìa."
Tạ Nhất Ninh từ nãy muốn xen vào mà không được, giờ chớp cơ hội chỉ thẳng vào Mạnh Dục: "Cậu quen nhóm trưởng à?"
Mạnh Dục chưa kịp mở miệng, Phí Bạc Lâm đã cắt ngang: "Có bạn chung, gặp một lần, không thân."
Giọng anh bình thản, gương mặt vừa căng thẳng giờ đã trở lại điềm nhiên. Dù nụ cười chẳng đẹp đẽ gì, nhưng cũng không khác mấy ngày thường.
"Thế còn Đồ Rê Mí thì sao?" Tạ Nhất Ninh tiến sát Ôn Phục, quan sát hàng lông mày đang nhíu chặt của cậu từ trái sang phải, chỉ thiếu điều đưa tay chạm thử.
"Đồ Rê Mí có thù oán gì với cậu ta à?"
Phí Bạc Lâm liếc sang Ôn Phục. Không ngờ cậu vẫn chưa nguôi giận.
Anh liền dùng năm ngón tay ấn nhẹ lên đỉnh đầu Ôn Phục, xoay mặt cậu về phía bàn học, đồng thời lấy trong cặp ra một hộp sữa: "Uống sữa đi, đừng trợn mắt nữa."
"Vâng."
Nói uống sữa là uống sữa. Ôn Phục lập tức thay đổi sắc mặt, cúi đầu ngậm ống hút, không thèm liếc Mạnh Dục thêm một cái.
Mạnh Dục khoanh tay, vẫn không chịu buông, nghiêng đầu chêm thêm câu mỉa mai: "Cậu ta nghe lời cậu thật nhỉ?"
Phí Bạc Lâm làm như không nghe thấy.
Tạ Nhất Ninh đã nhận ra rõ ràng giữa mấy người này có điều gì đó bất ổn. Nhưng lúc này thời gian gấp, vài phút ngắn ngủi mà trong lớp đã có khá nhiều bạn đến. Cô không tiện hỏi sâu.
Hơn nữa, khi đặt lịch, phía đối tác đã nói rõ: Mạnh Dục chỉ theo vào trường, không trực tiếp cầm máy. Người chịu trách nhiệm chính hôm nay là cô và Phí Bạc Lâm. Lát nữa còn phải điểm danh, mỗi người một việc, e rằng không còn cơ hội hỏi thêm.
Sau khi mọi người tập trung đông đủ, Phí Bạc Lâm và Tạ Nhất Ninh dẫn hai đội nam – nữ cùng nhiếp ảnh gia ra sân trường chụp ảnh.
Ôn Phục đứng ở cuối hàng. Khi Phí Bạc Lâm quay lưng đi, Mạnh Dục bất ngờ ghé sát tai cậu, giọng thì thầm: "Tôi có thứ của Phí Bạc Lâm muốn cho cậu xem."
Ôn Phục im lặng.
Mạnh Dục cười nhạt, lại nói: "Nếu cậu không đi với tôi, chiều nay tôi sẽ đến phòng giáo vụ tố cáo cậu ta đánh người. Đánh người, cậu hiểu chứ? Dù tốt nghiệp cũng phải chịu kỷ luật."
Khi Phí Bạc Lâm quay đầu nhìn lại, Ôn Phục đã biến mất.
Lúc ấy, đội hình lớp 6 vừa tới chân tòa nhà, đi qua quảng trường xi măng sẽ đến sân sau. Phí Bạc Lâm nhìn đi nhìn lại mấy lần vào nhóm học sinh phía sau để chắc chắn mình không hoa mắt, nhưng thực sự không thấy Ôn Phục.
Mạnh Dục cũng không thấy đâu.
Tim anh như thót xuống. Vừa định quay lại thì bị Cốc Minh Xuân gọi giật: "Phí Bạc Lâm, Tạ Nhất Ninh, hai em ra vị trí đã định đi."
Chụp ảnh cần vài bạn cao để đứng làm chuẩn. Phí Bạc Lâm và Tạ Nhất Ninh, một là lớp trưởng, một cao lớn, đương nhiên phải đứng hàng đầu.
Anh miễn cưỡng bước vào vị trí, đợi mọi người đứng đủ phía sau rồi mới khẽ nói với Cốc Minh Xuân: "Cô ơi, Ôn Phục không có ở đây ạ."
Vừa dứt lời, một nam sinh đi cạnh Ôn Phục lúc xuống cầu thang liền đáp: "Cậu ấy bảo đi vệ sinh."
Cốc Minh Xuân đang bận xếp chỗ cho giáo viên, không có thời gian để ý. Cô chỉ gật đầu qua loa: "Vậy thì đợi em ấy một lát."
Phí Bạc Lâm lập tức xoay người định quay về tòa nhà. Nhưng vừa rời khỏi đám đông, Cốc Minh Xuân lại gọi với: "Phí Bạc Lâm, em đi đâu đấy?"
Anh quá nổi bật. Vì thành tích và ngoại hình, vị trí của anh bị xếp ở hàng đầu, ngay chính giữa.
Hàng chính giữa vốn có ba chỗ: Phí Bạc Lâm, Tạ Nhất Ninh và Ôn Phục. Hàng trước mới là hiệu trưởng và thầy cô.
Giờ Ôn Phục vắng mặt, lại càng không thể để cả anh và Tạ Nhất Ninh cùng vắng.
Phí Bạc Lâm vẫn không dừng bước: "Em đi tìm Ôn Phục."
"Quay lại đi." Cốc Minh Xuân ngoắc tay, "Chắc Ôn Phục đi vệ sinh thôi. Lát nữa em cũng biến mất thì lớp này thiếu người nọ vắng người kia, còn chụp cái gì nữa?"
Thấy Phí Bạc Lâm không đáp, cô hạ giọng an ủi: "Quay lại đi, để cô đi tìm."
Phí Bạc Lâm đành nén lại. Anh không thể làm Cốc Minh Xuân mất mặt trước bao nhiêu thầy cô và bạn bè, chỉ còn cách quay lại ngồi vào vị trí trung tâm.
Bên này, Cốc Minh Xuân chào hỏi hiệu trưởng và chủ nhiệm khối, rồi tự mình chạy vội đến nhà vệ sinh của tòa nhà để tìm người.
Tìm mãi gần mười phút, sân trường bắt đầu xôn xao.
Học sinh các lớp thì thầm phàn nàn: Ôn Phục đi đâu lâu thế, Cốc Minh Xuân cũng mất tích rồi? Các lớp khác nóng ruột, hiệu trưởng và chủ nhiệm khối đang chờ để chụp ảnh chung.
Không lâu sau, Cốc Minh Xuân thở hổn hển chạy về. Cô vừa gật đầu xin lỗi các lãnh đạo phía trước, vừa lau mồ hôi, rồi nói với nhiếp ảnh gia: "Kệ đi, chụp trước đã. Thằng nhóc này đến lúc quan trọng thì lại làm hỏng việc, tìm mãi không thấy."
Cô ngồi xuống phía trước, bên phải là Phí Bạc Lâm. Khi xoay đầu, cô cố tình liếc sang, ngầm nhắc anh: hiện tại tuyệt đối không được rời đi.
Nhiếp ảnh gia hơi khom người, giơ máy ảnh lên: "Mọi người đứng vững nhé, một hai ba, cười nào!"
Một tiếng "cạch" vang nhẹ, khoảnh khắc được lưu lại.
Chiều ngày 28 tháng 5 năm 2015, trời xanh trong, không gợn mây.
Trong bức ảnh kỷ yếu lớp 6, bóng dáng Ôn Phục vĩnh viễn vắng mặt.
Gần như ngay sau khi ảnh tập thể vừa chụp xong, trong lúc hiệu trưởng và các giáo viên phía trước đứng dậy rời đi, Phí Bạc Lâm bất ngờ xoay người len khỏi đám đông, co chân chạy thẳng về phía tòa nhà.
Nhưng Ôn Phục và Mạnh Dục không ở đó.
Họ đang ở một con đường nhỏ sau căng tin, góc khuất chẳng mấy ai lui tới.
Mạnh Dục dụ Ôn Phục đến đây. Nhưng thay vì đưa đồ ra ngay, cậu ta nghiêng đầu hỏi: "Ôn Phục, nhà cậu ở đâu?"
Ôn Phục im lặng.
Mạnh Dục lại nói: "Cậu chuyển trường đến à? Sao trước đây ở Nhung Châu không ai nhắc đến cậu? Trông cậu đẹp trai quá."
Ôn Phục nhíu mày.
Cậu không hiểu tại sao Mạnh Dục lại nói nhiều điều vô nghĩa như vậy.
Cậu đẹp hay không thì liên quan gì đến hắn? Dù có đẹp như tiên trên trời, cậu cũng chẳng muốn nghe Mạnh Dục khen một câu.
Nếu là Phí Bạc Lâm khen, có lẽ cậu sẽ tự mãn suốt vài ngày. Nhưng Phí Bạc Lâm chưa từng khen. Anh chỉ vừa lau giày vừa giặt quần áo cho cậu, vừa cau mày hỏi: "Sao lúc nào cũng lôi thôi, lếch thếch thế này?"
Thực ra cậu không lôi thôi. Cậu chỉ thích ngồi dưới sàn nhà.
Sàn nhà mỗi ngày đều được Phí Bạc Lâm lau sạch đến mức không một hạt bụi. Nếu anh thấy dáng vẻ của cậu khi còn lang thang cùng bố nuôi, chắc chắn sẽ không nói cậu bây giờ lôi thôi.
Nhưng cậu biết lời nói đó của Phí Bạc Lâm không phải thật lòng.
Miệng thì chê, nhưng ngày nào sau khi sấy tóc xong, anh cũng đặt cằm lên đỉnh đầu cậu, cúi xuống khẽ hít hà.
Rõ ràng anh yêu cậu vô cùng.
Thậm chí anh còn tự hào vì cậu luôn sạch sẽ, chỉ là anh nghĩ cậu không nhận ra.
Nhưng Mạnh Dục thì sao lại biết?
Làm sao hắn biết chuyện cậu chuyển trường, lại còn nghe người khác nhắc đến? Ôn Phục chỉ thấy đầu óc Mạnh Dục có vấn đề.
Tai hắn đâu mọc trên người Phí Bạc Lâm, làm sao biết được chuyện của cậu?
Trong mắt Ôn Phục, Mạnh Dục toát lên sự khó chịu. Mà nguyên nhân thì rõ ràng — tất cả đều liên quan đến Phí Bạc Lâm.
Nhưng chuyện đó cũng chẳng cần suy đoán nhiều — Phí Bạc Lâm ghét ai, cậu cũng ghét người đó.
Nghĩ vậy, Ôn Phục hỏi thẳng: "Cậu muốn cho tôi xem cái gì?"
Mạnh Dục híp mắt cười, mở điện thoại: "Cho cậu xem một bức ảnh."
Ôn Phục nghĩ ngay là ảnh của Phí Bạc Lâm. Nhưng khi màn hình đưa tới, cậu mới nhận ra người trong ảnh lại là chính mình.
Đó là cậu, hồi cấp hai, bị bắt vì trộm tiền trong ký túc xá nam, bị đánh bầm dập, mặt mũi sưng vù.
Ôn Phục càng thấy khó hiểu. Có gì đáng để xem chứ?
"Cậu không phải muốn cho tôi xem anh Bạc Lâm sao?" Cậu nhíu mày hỏi.
Trên mặt Mạnh Dục thoáng hiện vẻ kỳ lạ, như thể không hiểu nổi vì sao Ôn Phục lại bình thản đến vậy. Cậu ta cúi đầu nhìn điện thoại, rồi ngẩng lên nhìn cậu: "Đây không phải là cậu sao?"
Ôn Phục gật đầu, giọng thản nhiên: "Đúng là tôi."
Mạnh Dục lại nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ lạ.
Lúc này, cả hai đều cảm thấy đầu óc đối phương có vấn đề.
Mạnh Dục nói: "Hồi cấp hai cậu đi trộm tiền, bị đánh đến nỗi này."
Ôn Phục không chớp mắt: "Đúng rồi."
Cậu không hiểu Mạnh Dục nói điều này để làm gì. Chẳng lẽ hắn muốn kể cậu nghe về việc cậu trộm tiền mấy lần, mỗi ngày ăn mấy bữa sao? Cậu không có thời gian rảnh rỗi vậy, cậu còn phải quay lại chụp ảnh kỷ yếu cùng Phí Bạc Lâm.
Từ ánh mắt Mạnh Dục có thể thấy hắn tin chắc đầu óc Ôn Phục có vấn đề. Không phải nghi ngờ, mà là khẳng định. Ôn Phục nhìn lại, ánh mắt cũng như vậy — coi Mạnh Dục đúng là kẻ thần kinh.
"Không phải cậu muốn cho tôi xem ảnh anh Bạc Lâm sao? Không có thì tôi đi đây." Ôn Phục nói rồi quay lưng, dứt khoát bỏ đi.
"Ê." Mạnh Dục gọi giật lại.
Ôn Phục quay đầu, lập tức bị màn hình điện thoại dí sát vào mặt.
Trong ảnh là Phí Bạc Lâm ở KTV Vân Đỉnh.
Bên cạnh là một người phụ nữ trang điểm đậm, ăn mặc gợi cảm, dính sát vào cánh tay trái anh.
Còn Phí Bạc Lâm... thì thản nhiên, như thể chẳng liên quan đến mình.
Mạnh Dục hạ điện thoại xuống, khóe môi nhếch lên, giọng khinh khỉnh: "Nhìn kỹ chưa? Nhìn mặt cậu kìa, quan tâm đến cậu ta hơn cả chính mình. Biểu cảm này gọi là gì hả?"
Ôn Phục nghẹn lời, chính cậu cũng không biết mình đang biểu hiện ra sao.
Chỉ cảm thấy gương mặt Mạnh Dục trước mắt bỗng dưng trở nên đáng ghét đến mức buồn nôn, gấp mười lần so với một phút trước.
Cậu cố tránh đi, nhưng ánh mắt vẫn vô tình lướt qua màn hình điện thoại. Phí Bạc Lâm trong ảnh, lạnh lùng đến mức xa lạ, khiến ngực cậu nghẹn ứ, khó thở.
Không biết ánh mắt nên đặt đâu, Ôn Phục đành để nó lơ đãng trên nền xi măng lạnh lẽo của con đường phía sau căng tin.
Mạnh Dục bất thình lình cúi thấp xuống, dí sát vào tầm mắt cậu, nụ cười đầy mỉa mai: "Thế nào? Sắp khóc rồi à?"
Khóc?
Ôn Phục nhíu mày, "chát" một cái, tát mạnh vào mặt Mạnh Dục.
Tiếng động vang lên khiến cả ba đều sững sờ — kể cả Phí Bạc Lâm vừa đến phía sau họ.
Mạnh Dục ôm mặt, ngây người đối diện với Ôn Phục trong hai giây. Trong lòng cậu ta dâng lên cảm giác nhục nhã.
Sau đó, cậu ta nhận ra — có lẽ mình còn cảm thấy... sướng.
Hai mắt sáng rực, Mạnh Dục nắm lấy cổ tay Ôn Phục, đưa nửa bên mặt còn lại sang: "Lại đây, đánh thêm cái nữa đi."
Ôn Phục ghê tởm đến mức muốn nôn.
Cậu thậm chí còn muốn đá thẳng vào chỗ hiểm của Mạnh Dục.
Nhưng ngay khi cậu chuẩn bị vùng ra, bàn tay Phí Bạc Lâm từ phía sau đã nắm lấy, kéo mạnh cánh tay cậu ra khỏi tay Mạnh Dục.
Đúng lúc ấy, nửa bên mặt còn lại của Mạnh Dục cũng hứng thêm một cú tát nảy lửa.
Hai người đồng loạt ngẩng đầu.
Phí Bạc Lâm cụp mắt, giọng nhàn nhạt: "Đánh xong rồi, vậy có thể đi chưa?"
Khoảnh khắc đó, hai phần nhục nhã trong lòng Mạnh Dục biến thành mười phần. Cậu ta lập tức co rúm lại, khuôn mặt sưng húp.
Phí Bạc Lâm ra tay tuyệt đối không nương nhẹ.
Mạnh Dục đang định bật dậy nổi khùng, thì từ phía sau, Ôn Phục bỗng cất giọng — chú mèo nhỏ còn cố ý bắt chước: "Đánh xong rồi thì có thể đi chưaaa?"