Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà
Chương 69: Cơn Say
Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người ta thường nói, khi bị kích thích, mọi giác quan sẽ trở nên cực kỳ nhạy bén. Có lẽ mèo cũng vậy.
Phí Bạc Lâm thấy hàng mi Ôn Phục khẽ rung, trong ánh mắt cậu thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc và bối rối, đôi tai nhỏ ẩn dưới mái tóc cũng khẽ động đậy.
Nhưng Ôn Phục không né tránh. Hàng mi đang chớp nhẹ bỗng cụp xuống. Cậu im lặng nhìn thẳng vào Phí Bạc Lâm, tự hỏi không biết hành động vừa rồi giữa hai người có ý nghĩa gì khác biệt hay không.
Hơi thở Phí Bạc Lâm lan sang từ một nụ hôn nhẹ. Ôn Phục cảm nhận được mùi rượu thoang thoảng trên đầu lưỡi, pha chút vị ngọt của trái cây và ngũ cốc, lẫn trong đó là hương thơm quen thuộc vốn có của anh.
Ôn Phục khẽ nhíu mày. Cậu không biết liệu những người trong gia đình khác có từng lâm vào cảnh như thế này không.
Nụ hôn của Phí Bạc Lâm trông như nhẹ nhàng, kéo dài, nhưng thực chất cổ cậu bị anh ghì chặt, không cho phép lùi lại.
Cậu nghe thấy hai tiếng thở gấp hòa vào hơi thở dài của Phí Bạc Lâm, tách biệt hoàn toàn với tiếng lá xào xạc trên đầu. Ngoài vòng tay mang theo hơi men và nụ hôn sâu thăm dò, mọi thứ xung quanh đều trở nên mơ hồ.
Cơn gió thoảng qua cũng mờ nhạt. Tiếng nói chuyện của vài cư dân cách đó mười mét cũng mờ nhạt. Tiếng hát nơi đầu hẻm trăm mét xa hơn cũng mờ nhạt. Tiếng sóng sông Kim Sa cuộn trào cách cả ngàn mét cũng mờ nhạt.
Ôn Phục như nghe thấy tất cả, nhưng rốt cuộc đều thua trước một hơi thở khẽ khàng của Phí Bạc Lâm ngay trước mặt.
Cậu đã nếm trọn vị của anh đến mức chính mình cũng vương chút men say.
Đôi môi cả hai đều ẩm ướt. Khi tách ra, đầu lưỡi Ôn Phục hơi tê dại. Phía sau những cử chỉ tưởng chừng dịu dàng là sự đòi hỏi mãnh liệt từ Phí Bạc Lâm.
Nhưng ánh mắt anh nhìn Ôn Phục lại chẳng có chút hối hận nào, vẫn giữ nguyên vẻ lả lơi quen thuộc.
Phí Bạc Lâm nhếch môi, như cười như không, hỏi: "Học được chưa?"
Ôn Phục nghĩ anh thật sự đã say. Sáng mai tỉnh dậy, Phí Bạc Lâm chắc chắn sẽ hối hận. Hối hận vì nhất quyết bắt cậu ngồi trong lòng. Hối hận vì bắt cậu xin lỗi. Hối hận vì để cả hai hôn đến tê dại đầu lưỡi mới chịu buông ra.
Bình thường anh sẽ không thế. Ngay cả khi cậu muốn dựa vào anh lúc tắm, anh còn không đồng ý.
Ôn Phục không trả lời, chỉ hỏi lại: "Sau này đều như vậy sao?"
"Đều như vậy."
"Với ai cũng vậy sao?"
Phí Bạc Lâm khẽ nhún đùi. Ôn Phục trượt xuống một chút, cảm giác có vật gì đó cọ vào đùi mình.
"Không được."
"Cái gì không được?"
Ôn Phục vừa định cúi nhìn thì bàn tay đang giữ gáy cậu trượt sang má, ngón cái nâng cằm, buộc cậu phải nhìn thẳng vào anh.
"Anh không được làm như vậy, em cũng không được."
Ngón tay cái của Phí Bạc Lâm ấn nhẹ vào xương cằm Ôn Phục. "Còn ngồi yên đó, có cần anh dạy lại lần nữa không?"
Khi say, hành vi của anh còn tệ hơn lúc tỉnh rất nhiều. Mỗi câu nói đều như gai nhọn cắm vào tai. Nhưng nếu Ôn Phục kể ra, chẳng ai tin. Người ta sẽ nghĩ không ai say rượu lại cư xử như thế.
Nhưng Ôn Phục lại gặp phải — cơn say của Phí Bạc Lâm chỉ dành riêng cho một mình cậu. Cậu phải chịu đựng những hành vi phiền toái này mà không thể nói với ai.
Ôn Phục nhíu mày. Cậu hôn lên môi Phí Bạc Lâm rồi nhân tiện cắn luôn.
Phí Bạc Lâm không né, cũng chẳng rên một tiếng. Anh chỉ ngước mắt, nhìn chằm chằm vào cậu với nụ cười bí ẩn, ánh mắt như chất vấn: "Anh dạy em như vậy à?"
Quả nhiên, Ôn Phục không dám cắn mạnh. Cậu giống hệt một con mèo nhà được nuôi dưỡng, dù nanh vuốt sắc đến đâu thì khi cắn vào chủ cũng chẳng đau, chẳng rách da.
Răng chỉ cắn nhẹ vào môi dưới của Phí Bạc Lâm, rồi cậu thử đưa lưỡi vào sâu trong khoang miệng, đúng như cách anh vừa dạy.
Phí Bạc Lâm mở miệng, tay lại ấn mạnh vào gáy Ôn Phục.
Tiếng bước chân từ phía ngoài đang tiến lại gần, khiến âm thanh ẩm ướt giữa hai bờ môi bất chợt dừng lại.
Ôn Phục nghĩ Phí Bạc Lâm lại ngại ngùng rồi. Rốt cuộc, anh vẫn ghét nhất việc bị người khác nhìn thấy những chuyện riêng tư như thế này.
Cậu vừa định lùi ra thì Phí Bạc Lâm bỗng ngửa đầu, một tay ghì chặt gáy, đảo ngược tình thế, chủ động càn quét khoang miệng cậu.
Tiếng bước chân ngày càng gần, rồi dừng lại ngay sau lưng Ôn Phục.
Bước đi trên con đường nhỏ trở nên chậm rãi, mang theo chút nghi hoặc.
Phí Bạc Lâm nghiêng đầu, mũi cọ vào mũi Ôn Phục, trông như chỉ đổi tư thế hôn. Nhưng ánh mắt anh đã không còn chút cười cợt nào.
Ánh nhìn lạnh lùng, bình tĩnh và vô cảm xuyên qua vai Ôn Phục, chiếu thẳng vào người phía sau.
Là con trai gia đình hàng xóm ở tầng hai, Từ Bách, mười hai tuổi, vừa lên cấp hai. Có lẽ khi đi ngang qua, cậu thấy bóng người ngồi trên bậc đá nên vô thức dừng lại. Nào ngờ lại bắt gặp ánh mắt trắng trợn của Phí Bạc Lâm — lạnh lùng, vừa xua đuổi vừa cảnh cáo.
Từ Bách nhận ra anh. Người hàng xóm dễ gần này xưa nay luôn hiền hòa, chưa từng dùng ánh mắt như vậy dọa trẻ con, càng không bao giờ làm chuyện hôn nhau giữa ban ngày ban mặt.
Ngay khoảnh khắc chạm ánh mắt, cậu bé như thấy quỷ, run rẩy không dám thở mạnh, quay đầu chạy biến.
Khi Ôn Phục quay lại, con đường phía ngoài trống không, chẳng thấy bóng người. Cậu quay về, môi trên ướt ánh, hơi sưng mà bản thân không hay: "Vừa rồi là ai vậy?"
Phí Bạc Lâm nhìn chằm chằm vào môi cậu, lắc đầu: "Không biết."
Ôn Phục biết rõ anh nhất định biết. Anh đã nhìn thấy người đó là ai, nhưng cố tình không nói, vẫn giữ vẻ thờ ơ.
"Anh Bạc Lâm," cậu ngồi trên đùi Phí Bạc Lâm, sau một hồi im lặng, nhẹ nhàng nhắc nhở, "bị nhìn thấy rồi."
Ôn Phục chắc chắn mình nghe rõ tiếng bước chân, tiếng chạy, cả vài giây người kia dừng lại phía sau lưng.
Cậu thì không sao. Trong khu chung cư, người cậu quen rất ít. Hơn nữa, chuyện bị bắt gặp này chẳng đáng là gì so với những lần trộm tiền vào đồn công an trước kia.
Có gì lạ đâu, trên TV người ta hôn nhau đầy ra.
Cậu và Phí Bạc Lâm hôn nhau cũng chẳng có gì kỳ lạ.
Phí Bạc Lâm cho cậu ăn, cho cậu mặc, cho cậu một cuộc đời thứ hai. Muốn cậu làm gì cũng được.
Nhưng cậu cũng hiểu, với tính cách của Phí Bạc Lâm, anh nhất định không muốn bị người khác nhìn thấy.
Trong lòng Phí Bạc Lâm tồn tại một thế giới u ám, nơi giấu kín sự thật về anh. Ôn Phục là người hiểu rõ nhất.
Người này thực sự không muốn ai biết anh làm gì, nghĩ gì. Như việc họ sống chung, anh thích gọi cậu là em gái. Đôi khi trong mơ, anh sẽ gọi tên Ôn Phục. Những chuyện này, Phí Bạc Lâm giấu kỹ trước mặt mọi người. Anh không dặn, Ôn Phục cũng không nói.
Nhưng lúc này, Phí Bạc Lâm đang say rượu. Khi say, anh bộc lộ một mặt hoàn toàn đối lập với bình thường: không lương thiện, không ôn hòa, không dễ gần. Trong lòng đầy mưu toan chờ Ôn Phục sa vào, trong mắt chỉ còn vẻ lả lơi và những trò đùa vô liêm sỉ.
Một Phí Bạc Lâm như vậy chẳng thèm quan tâm người đi ngang nghĩ gì. Còn hối hận ư? Đó là chuyện của một Phí Bạc Lâm khác vào ngày mai, khi đã tỉnh táo, không liên quan gì đến anh lúc này.
Tay anh buông xuống, nắm lấy cổ tay Ôn Phục. Ánh mắt lướt qua từng tấc cơ thể cậu như đang ngắm nhìn một tác phẩm do chính mình tạo nên. Như thể đêm nay cuối cùng cũng đã thỏa mãn. Như thể nếu không bị ai đó nhìn thấy một lần thì vẫn chưa đủ.
Anh giống như một con mèo lớn đã ăn no, đang dẫn con mèo nhỏ của mình về nhà.
Không trách người ta không tin. Phí Bạc Lâm say rượu mà hành động tỉnh táo như người thường, thậm chí còn nấu được bữa khuya cho Ôn Phục, xong lại dắt cậu đi gội đầu, tắm rửa.
Chỉ là lúc đánh răng, anh lại giở trò vô lại. Thân hình cao lớn đứng sau lưng Ôn Phục, một tay lười biếng khoác lên vai, người tựa vào cậu, cúi xuống cũng phải bám vào cậu mới chịu đánh răng.
Ôn Phục cứ để anh gối đầu lên vai. Cậu rửa mặt sơ sài, rồi cẩn thận lau mặt cho anh.
Cuối cùng, cậu dẫn một Phí Bạc Lâm đang bám chặt sau lưng mình lên giường đi ngủ.
...
Sáu giờ hai mươi sáng hôm sau, theo đồng hồ sinh học, Phí Bạc Lâm tỉnh dậy trong cơn đau đầu âm ỉ. Anh hoàn toàn không nghĩ đó là do uống ba lon bia. Dù ai uống ba lon cũng chẳng say đến mức đau đầu — nghe thì có vẻ buồn cười. Anh cho rằng tối qua bị cảm gió, nên sáng nay mới có triệu chứng giống cảm cúm. Nhưng chuyện bị cảm gió thế nào thì lại chẳng nhớ gì.
Ký ức cuối cùng về đêm qua dừng lại ở khoảnh khắc Tạ Nhất Ninh nói muốn đi du học ở Florence, sau đó não anh trống rỗng.
Trên eo anh có một cánh tay. Ôn Phục như thường lệ ôm chặt anh trong giấc ngủ. Mái tóc rối phủ trán, đầu lông mày khẽ cọ vào vai anh.
Phí Bạc Lâm xoa thái dương, nhẹ nhàng gỡ tay Ôn Phục ra, tự mình xuống giường, tắt quạt, vào bếp nấu mì.
Khi bưng mì ra, Ôn Phục đã rửa mặt xong, ngồi đợi ở bàn. Anh vừa đặt bát xuống, thấy khóe miệng cậu còn vương bọt kem đánh răng, liền rút giấy lau. Lau vài cái thì thấy có gì đó không ổn — khóe miệng và môi trên của Ôn Phục hơi sưng đỏ.
Phí Bạc Lâm vứt giấy đi, vừa nhìn Ôn Phục cúi đầu ăn mì vừa hỏi:
"Tối qua..."
Chưa kịp nói hết câu, anh chợt thấy tiếng húp mì của Ôn Phục khựng lại.
"Sao thế? Tối qua có chuyện gì xảy ra à?"
Ôn Phục nuốt miếng mì trong miệng, ngẩng đầu khỏi bát, liếc nhanh khuôn mặt anh rồi nói: "Tối qua anh Bạc Lâm say rồi."
Dù không muốn thừa nhận, Phí Bạc Lâm vẫn chuẩn bị tinh thần chấp nhận. Đau đầu thì có thể bỏ qua, nhưng không ai cảm cúm mà lại mất trí nhớ hoàn toàn.
"Vậy anh về bằng cách nào?"
"Đi bộ về ạ."
Ôn Phục sẽ không nói dối, nên anh tiếp tục hỏi:
"Anh có làm gì kỳ lạ không?"
Ôn Phục cúi đầu ăn mì. Hai ba giây sau mới trả lời:
"Anh Lâm vượt đèn đỏ."
"Có xảy ra chuyện gì không?" — ví dụ như đâm vào người hay xe.
Ôn Phục lắc đầu: "Không ạ."
"Còn gì nữa không?" — trực giác mách bảo anh, đêm qua không chỉ có thế. "Anh còn làm gì khác không?"
Ôn Phục trông có vẻ lơ đãng, suy nghĩ một lúc rồi từ tốn đáp: "Tối qua có người mua thuốc lá. Thuốc hai mươi lăm, người đó đưa ba mươi, anh Bạc Lâm thối lại năm mươi."
"..."
Phí Bạc Lâm khẽ nói: "Anh còn trông tiệm nữa à?"
"Vâng." Ôn Phục gật đầu. "Anh Bạc Lâm trông rất bình thường."
"Còn chuyện gì khác không?" Phí Bạc Lâm nghe đến đây thấy cũng chẳng có gì to tát, bèn đi vào nhà vệ sinh, nặn kem đánh răng, vừa đánh răng vừa bước ra nghe tiếp.
Ôn Phục ăn mì ngắt quãng, vừa ăn vừa nhanh chóng nghĩ cách kể lại chuyện tối qua theo cách mà Phí Bạc Lâm có thể chấp nhận. "Anh Lâm còn trách em."
Tay Phí Bạc Lâm khựng lại: "Anh trách em chuyện gì?"
Ôn Phục nhìn xuống cằm anh: "Trách vết thương em gây ra cho anh."
Phí Bạc Lâm theo ánh mắt cậu, đương nhiên hiểu là vết nào. Nhưng anh hơi ngạc nhiên — vì sao lại trách Ôn Phục? Đừng nói là say rượu mới dám nói thật. Dù trong đầu có cả nghìn ý nghĩ, chưa từng có ý nào là trách cậu cả.
"Vậy anh có bắt em làm gì không?" Anh đứng thẳng dậy, vẻ mặt nghiêm túc.
"Anh bắt em xin lỗi." Ôn Phục vẫn chưa nói hết sự thật.
"Xin lỗi chưa?"
"Rồi ạ."
"Xin lỗi thế nào?"
Ôn Phục cúi mắt, im lặng hai giây rồi nói: "Anh đã ôm em."
Phí Bạc Lâm lập tức nghiêm mặt: "Rồi sao nữa?"
Ôn Phục quay đầu quan sát gương mặt anh. Trong ánh mắt ấy, cậu nhận ra thoáng lo lắng, lẫn trong đó là nỗi sợ hãi âm thầm. Những điều anh giấu kín chưa từng nói ra, cuối cùng lại để Ôn Phục nhìn thấu.
Cậu có thể nhìn thấu từng chút cảm xúc nơi đáy mắt anh. Phí Bạc Lâm thực sự lo lắng không biết đêm qua mình có làm chuyện gì vượt giới hạn hay không.
Anh không cho phép bản thân làm điều gì quá đáng với Ôn Phục khi không tỉnh táo. Như thể chỉ cần cậu nói ra sự thật, anh sẽ bị hối hận nhấn chìm, không thể tha thứ cho chính mình.
Đáng tiếc, những điều Phí Bạc Lâm tỉnh táo không cho phép, thì Phí Bạc Lâm lúc say đã làm thay anh.
Vì thế, Ôn Phục đã nói dối anh lần đầu tiên: "Không còn gì nữa."