Chương 83: Hai Lựa Chọn

Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà

Chương 83: Hai Lựa Chọn

Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Sophie
Một sợi dây đàn guitar đứt rời, ngoài cửa sổ phơi chiếc chăn duy nhất trong nhà, trên lưng Phí Bạc Lâm in hằn dấu răng, máu đã khô thành vảy.
Sáng hôm sau tỉnh dậy trong cơn choáng váng, anh cố gắng gom góp ký ức nhưng chẳng thể nối liền ba chuyện kỳ lạ này lại với nhau.
Hỏi Ôn Phục, cậu bảo đêm qua cũng say đến mức chẳng nhớ gì.
Thế là mọi chuyện trở thành những bí ẩn không lời giải trong căn phòng hai người chung sống.
Điều duy nhất Phí Bạc Lâm chắc chắn là: tửu lượng của mình hoàn toàn không tồn tại.
Anh thầm nghĩ, nếu có dịp, phải xin lỗi Tạ Nhất Ninh, Tô Hạo Nhiên và hai lon bia anh đã uống cạn trong đêm chụp hình tốt nghiệp.
Say chỉ sau một ngụm không phải lỗi của họ, cũng chẳng phải lỗi của rượu – mà là lỗi của chính anh, Phí Bạc Lâm.
Điều này khiến anh càng tò mò về hành vi của mình tối qua. Nhưng khi quay sang hỏi Ôn Phục, cậu khăng khăng nói anh hoàn toàn bình thường, không có gì mất kiểm soát.
"Mọi phương diện đều bình thường à?" Phí Bạc Lâm hỏi.
Ôn Phục khựng tay, liếc xuống chân anh, rồi mới đáp: "Đều bình thường."
Lúc đó cậu đang dán băng cá nhân. Phí Bạc Lâm bước tới, cầm lấy ngón tay cậu xem xét.
Dưới da ngón trỏ Ôn Phục có một vết xước dài, như vừa bị dao cứa, máu rỉ ra vài giọt, vết thương chưa lành hẳn, để lại một đường rách nhỏ màu hồng.
Anh lập tức nghĩ đến sợi dây đàn đứt.
"Em làm đứt dây đàn à?" Anh vừa dán băng cho cậu vừa hỏi.
Ôn Phục nhìn ánh mắt cúi xuống của anh, rồi cùng nhìn vào vết thương mình, lắc đầu: "Không nhớ."
Xem ra là say thật rồi, Phí Bạc Lâm nghĩ. Có khi tửu lượng của Ôn Phục còn kém hơn cả anh.
Anh nhắc nhở: "Sau này ra ngoài ăn với người khác, đừng tùy tiện uống rượu. Nguy hiểm lắm."
Ôn Phục chỉ ừm một tiếng.
Xét theo "thành tích" đêm qua, đúng là nguy hiểm thật.
Nhưng nếu người cùng uống không phải Phí Bạc Lâm, Ôn Phục lại thấy chuyện này hoàn toàn khác. Cậu cảm thấy, ngoài Phí Bạc Lâm ra, chẳng có ai khác khiến cậu rơi vào nguy hiểm cả.
Nói rồi, cậu lại ngọ nguậy trên ghế sofa.
"Làm sao thế?" Phí Bạc Lâm dán xong băng, ngẩng đầu thấy Ôn Phục sáng nay ngồi không yên, như mắc chứng tăng động, "Dưới mông mọc gai à?"
Ôn Phục mím môi, định im lặng. Nhưng khi đứng dậy rót nước, cậu lén sờ mông, rồi quay đầu buột miệng phản bác:
"Không phải gai... là cái chày!"
Phí Bạc Lâm giật mình, mặt ngơ như không hiểu gì.
Hôm nay là thứ Hai, Ôn Phục có tiết học đầu lúc 8 giờ. Từ sáng đến 10 giờ rưỡi tối, trừ một tiếng rưỡi nghỉ trưa, cậu học kín cả ngày.
Hai người dậy muộn. Phí Bạc Lâm nhét 100 tệ vào tay Ôn Phục để cậu đi taxi đến trường, tiền dư thì giữ lấy. Còn anh, vì buổi chiều giảng viên chuyên ngành đổi lịch, nên có nửa ngày nghỉ, định tranh thủ đến tiệm nhạc cụ gần trường thay dây đàn guitar giúp Ôn Phục.
Việc thay dây nhanh gọn, chưa đầy nửa tiếng. Anh còn kịp mang đàn về nhà.
Còn năm tiếng nữa mới đến giờ đi dạy kèm, anh định nghỉ ngơi một chút rồi ra ngoài mua đồ ăn.
Khi cởi đồ ngủ, cuộn mình trên ghế sofa định chợp mắt, Phí Bạc Lâm bỗng nhớ đến chuyện vòng chung kết của Ôn Phục.
Vấn đề này vẫn chưa ngã ngũ. Xem thái độ Ôn Phục là biết cậu chẳng còn muốn tranh giành nữa.
Nhưng Phí Bạc Lâm cảm thấy, đó là vì Ôn Phục chưa nhận ra giá trị thực sự của cơ hội. Suốt những năm qua, cậu chỉ biết ăn, ngủ, học – chẳng quan tâm chuyện gì khác, nên rất khó hiểu được cơ hội ra mắt từ vòng chung kết quý giá đến mức nào, càng không biết Lôi Đới là quản lý mà bao người mơ ước.
Ôn Phục đang giận dỗi nên mới nói không đi. Nhưng Phí Bạc Lâm nghĩ, vẫn phải cố gắng.
Tối qua anh định chuốc say cậu để moi thông tin, ai ngờ cả hai đều say quắc cần câu. Có khi anh đã hỏi, Ôn Phục cũng đã nói, nhưng sáng nay tỉnh dậy thì quên sạch.
Bề ngoài, Ôn Phục có vẻ nghe lời anh. Nhưng thực tế, những chuyện đã quyết định không nói, thì dù bị ép hỏi cũng chẳng hé nửa lời.
Phí Bạc Lâm suy nghĩ hồi lâu, rồi quyết định mặt dày gọi điện cho Lôi Đới.
Chỉ cần giúp Ôn Phục ra mắt, bất cứ điều kiện gì anh cũng chấp nhận.
Ba giờ chiều, khi chắc chắn đối phương đang làm việc, anh lấy danh thiếp trợ lý đưa hôm trước, gọi theo số in trên đó.
Chưa đầy hai tiếng tút, điện thoại đã được nhấc máy. Giọng nữ trợ lý vang lên: "Xin chào, đây là văn phòng điều hành nghệ sĩ Công ty Giải trí Tương Lai."
"Xin chào," Phí Bạc Lâm hỏi, "Tôi có thể gặp Tổng giám đốc Lôi được không?"
"Anh là...?"
"Tôi là Phí Bạc Lâm." Anh dừng lại, bổ sung: "Anh trai của thí sinh vòng bán kết chương trình 'Giọng Hát Mới' – Ôn Phục."
Đầu dây bên kia im lặng một chút, rồi nhanh chóng đáp: "Xin đợi một lát."
Hai giây sau, cuộc gọi được chuyển đến văn phòng Lôi Đới.
"Alo?" Giọng nói dứt khoát vang lên.
"Tổng giám đốc Lôi," Phí Bạc Lâm vừa nói vừa tìm dây sạc điện thoại, "Tôi là anh trai của Ôn Phục."
Chiếc điện thoại cũ của anh không thể rời sạc. Mở thêm vài ứng dụng hay gọi lâu một chút là pin tụt nhanh chóng.
Anh không muốn đang nói chuyện với Lôi Đới thì máy tắt giữa chừng.
Cắm sạc xong, điện thoại nóng rát. Anh bật loa ngoài, đặt máy lên bàn.
"Tôi biết rồi." Giọng Lôi Đới nhanh gọn, bên kia còn vọng tiếng bút bi ghi chép, có vẻ đang cực kỳ bận. "Có chuyện gì không?"
Phí Bạc Lâm hít sâu, sắp xếp lời nói: "Về việc ký hợp đồng với Ôn Phục, công ty đã cân nhắc thế nào rồi ạ?"
Tiếng viết bút ngừng lại.
Cô bật cười: "Ôn Phục không nói với cậu à?"
Phí Bạc Lâm ngập ngừng: "Nói gì cơ?"
"Quyền quyết định không nằm ở phía chúng tôi." Lôi Đới đặt bút xuống, xoay ghế về phía khung cửa kính sát sàn. "Điều kiện công ty đã đưa ra. Chỉ cần các cậu đồng ý, lúc nào cũng có thể đến ký hợp đồng."
"Điều kiện gì..." Phí Bạc Lâm suy nghĩ, rồi nói nhanh để không làm mất thời gian của cô: "Chúng tôi đều có thể chấp nhận."
Lôi Đới lập tức nhận ra anh chưa từng nói chuyện với Ôn Phục: "Cậu biết công ty đã đưa ra điều kiện gì không?"
Phí Bạc Lâm thành thật: "Không rõ lắm, nhưng..."
"Trong suốt thời gian làm thực tập sinh, và cả sau khi ra mắt," Lôi Đới cắt ngang, thẳng thừng chỉ ra mâu thuẫn trong buổi thương lượng giữa Ôn Phục và công ty, "không được phép có quá nhiều giao tiếp với bất kỳ ai ngoài người thân. Kể cả sau này cần liên lạc cũng phải báo cáo với công ty. Đặc biệt là với cậu – cậu và cậu ấy rốt cuộc là quan hệ gì, có cần tôi nói thẳng không?"
Mấy câu nói khiến Phí Bạc Lâm trống rỗng. Anh từng nghĩ điều kiện sẽ liên quan đến tiền bạc hay thời hạn hợp đồng, nhưng không ngờ công ty lại kiêng kỵ mối quan hệ giữa anh và Ôn Phục.
"Tôi chỉ là anh trai cậu ấy..."
"Những lời này không cần thiết phải nói." Dù anh có thừa nhận hay không, rõ ràng Lôi Đới không tin. "Không có huyết thống, gọi thế nào cũng chỉ là xưng hô. Trò của người trẻ các cậu đừng mang ra trước mặt tôi khi tôi đang làm việc nghiêm túc. Cậu là anh trai hay em trai của cậu ấy cũng vậy – không chung sổ hộ khẩu, trong mắt công ty, chỉ đại diện cho rủi ro.
Tôi không thể để nghệ sĩ chưa ra mắt của mình yêu đương ngay từ khi còn là thực tập sinh."
Ba chữ cuối khiến Phí Bạc Lâm sững người. Anh vội đáp: "Chúng tôi không hề..."
"Đúng hay sai không phải do miệng nói, mà là từ hành động." Lôi Đới dứt khoát không đôi co. "Tôi không có thời gian làm trọng tài cho hai người. Ai trong sạch, tự khắc rõ. Tôi nói có, cậu nói không – tôi không ngủ dưới gầm giường nhà các cậu, nhưng tôi cũng có mắt.
Sau này cậu ấy ra mắt, mà bị chụp cảnh tay trong tay về nhà với cậu, các cậu phủ nhận thì fan có tin không?
Fan không dễ nói chuyện như tôi đâu. Đến lúc đó fan đồng loạt bỏ đi, độ hot giảm thẳng, công ty đầu tư bao nhiêu công sức, ai đền? Dựa vào cậu đến từng người giải thích sao? Vì tôi là người ký hợp đồng, nên phải đánh giá theo tiêu chuẩn của tôi."
Phí Bạc Lâm đầu óc rối bời. Anh bị những điều kiện của Lôi Đới đánh cho trở tay không kịp, những lời chuẩn bị từ trước giờ hoàn toàn vô dụng.
Lôi Đới là người từng trải, chỉ thêm đúng một câu, đã đâm thẳng vào điểm yếu: "Điều kiện tôi đã đưa ra rồi. Về các phương diện khác Ôn Phục đều đồng ý, nhưng cậu ấy không chịu cắt đứt liên lạc với cậu. Cậu tự quyết định đi."
Nói xong, cô định cúp máy.
Phí Bạc Lâm vội đưa điện thoại lên tai, sợ giọng nói chậm một giây. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, anh nhanh chóng tìm ra điều kiện có thể điều chỉnh: "Em ấy có nhất thiết phải làm thực tập sinh không?"
Với năng lực của Ôn Phục, hoàn toàn có thể ra mắt ngay với tư cách ca sĩ kiêm nhạc sĩ trong nước, thay vì ra nước ngoài làm thực tập sinh vài năm, theo mô hình dây chuyền, rồi lập nhóm với người khác thành idol.
Nếu không làm thực tập sinh, vấn đề mà Lôi Đới nói cũng dễ giải quyết. Anh có thể chờ – năm năm, mười năm cũng được. Nếu công ty cảm thấy Ôn Phục chưa đến lúc công khai chuyện tình cảm, anh đều có thể kiềm chế bản thân. Anh chỉ cần ở bên cậu như bây giờ là đủ.
"Nhưng cậu và cậu ấy bây giờ có khác gì đang yêu đương?" Lôi Đới lập tức nhìn thấu suy nghĩ của anh. "Việc làm thực tập sinh không phải do chúng tôi quyết định, mà do thị trường quyết định.
Tôi là doanh nhân, làm kinh doanh chứ không làm từ thiện. Với xuất phát điểm của Ôn Phục, nếu muốn ra mắt với tư cách ca sĩ kiêm nhạc sĩ trong nước hiện nay, cậu có biết phải mất bao nhiêu năm tích lũy, bao nhiêu cơ hội mới bật lên được không?
Xu hướng bây giờ là nhóm nhạc thần tượng, là fan bạn trai bạn gái, là phú ông phú bà. Khán giả chỉ ưa chuộng mô hình thực tập sinh ra mắt theo nhóm.
Tôi ký hợp đồng với Ôn Phục không chỉ vì năng lực. Tôi còn phải cân nhắc tính cách, hình tượng, ngoại hình và tiềm năng khai thác.
Cậu ấy vừa có khả năng sáng tác, vừa có điều kiện tốt – vậy tại sao không đưa ra nước ngoài rèn luyện vài năm, rồi trở về dẫn cả nhóm ra mắt? Đây mới là cách khai thác tối đa giá trị của cậu ấy."
"Bây giờ là thời đại của sức ảnh hưởng và độ nổi tiếng. So với ca sĩ tự sáng tác, thị trường ưu ái nhóm nhạc thần tượng hơn. Việc tôi cần làm là tận dụng mọi điều kiện cậu ấy có. Một mình cậu ấy ra mắt, chỉ kiếm được bằng năng lực một người.
Nhưng nếu dẫn thêm ba người khác cùng ra mắt, cậu ấy có thể kéo cả ba kẻ vốn chẳng kiếm nổi tiền cùng kiếm tiền.
Hơn nữa, trong chuyện lập nhóm thần tượng, thực lực chỉ là thứ yếu – ngoại hình mới là quan trọng. Một nhóm đông người luôn mang lại lợi nhuận lớn hơn một cá nhân. Việc gì tôi phải đi ngược lại lợi ích?
Cậu ấy có thể tự mình làm tốt, nhưng theo xu thế, rõ ràng có thể bay cao hơn, ngay từ đầu đã có độ phủ sóng lớn hơn. Vậy tại sao công ty phải vì một mình cậu ấy mà bỏ gốc tìm ngọn?"
Cô chậm lại, gần như đang khuyên nhủ:
"Ôn Phục muốn danh lợi, tất nhiên phải chấp nhận đánh đổi. Trên đời này nào có chuyện vừa yêu đương vừa thuận lợi ra mắt lại còn kiếm tiền dễ dàng? Thế giới này không quay quanh hai người các cậu đâu, cậu bé ạ. Nếu cậu không thực sự thích cậu ấy đến vậy, thì hãy buông tay.
Dù sao, từ thực tập sinh đến khi ra mắt còn rất nhiều năm khổ cực. Trước khi công ty thu hồi vốn đầu tư, cậu ấy cũng chẳng kiếm được bao nhiêu. Cậu khổ sở bên cạnh cậu ấy, cũng chẳng được gì.
Còn nếu cậu thật lòng muốn tốt cho cậu ấy, thì càng nên buông tay – để cậu ấy có một tương lai rộng mở hơn. Chứ không phải như bây giờ, sống chung trong căn phòng chật hẹp, ngày ăn hai bữa cơm hộp."
Lôi Đới tự thấy mình đã nói đủ, giải thích quá rõ. Bình thường cô hiếm khi lãng phí nhiều thời gian và tâm sức cho một người trẻ xa lạ. Nếu không phải vì tố chất của Ôn Phục thực sự quá tốt, thì ngay từ khi cậu đến muộn trong chung kết, cô đã cắt đứt cơ hội. Đâu cần kiên nhẫn hết lần này đến lần khác đưa ra cành ô liu như bây giờ.
[
Giải nghĩa:
Trong văn hóa phương Tây,
cành ô liu
biểu tượng của hòa bình và thiện chí.
Từ thời Hy Lạp – La Mã cổ đại, người chiến thắng giơ cành ô liu để thể hiện mong muốn hòa giải, thay vì tiếp tục chiến đấu.
🫱🏻‍🫲🏻
Trong kinh doanh, điều này có nghĩa là một bên chủ động đưa ra nhượng bộ, lời xin lỗi hoặc đề nghị hợp tác nhằm làm dịu căng thẳng, khôi phục quan hệ hoặc tái khởi động thỏa thuận bị đình trệ.
]
Cô vẫn nhớ rõ đứa trẻ tên Phí Bạc Lâm – ấn tượng sâu sắc đến khó quên. Hôm Ôn Phục tham gia vòng sơ tuyển và chung kết, cậu mặc bộ quần áo mới tinh, mới đến mức còn hằn nếp gấp đặc trưng của đồ vừa mua ở trung tâm thương mại. Giày và túi đàn guitar sạch bong, không một hạt bụi.
Đứng cạnh cậu là Phí Bạc Lâm – từ đầu đến chân cũ kỹ nhưng gọn gàng: áo len đã xù, quần bò bạc màu, vai đeo ba lô cũ, tay cầm điện thoại cũ, miếng dán màn hình nứt nẻ biết bao lần.
Cô từng hỏi tuổi, biết anh chỉ hơn Ôn Phục một tuổi. Vậy mà dù trong vai trò anh trai hay người yêu, Phí Bạc Lâm đều dốc hết khả năng chăm lo cho Ôn Phục.
Chính vì vậy, cô càng không thể để Ôn Phục – người đã ký hợp đồng với mình – vẫn duy trì liên lạc với Phí Bạc Lâm.
Nếu chỉ là tình cảm qua đường thì còn đỡ. Nhưng càng sâu đậm, càng dễ bùng cháy và khó dứt.
Nếu Phí Bạc Lâm cũng để Ôn Phục mặc đồ cũ, đeo ba lô cũ giống mình, Lôi Đới sẽ không lo lắng đến vậy. Vì trên đời này, có nhiều người yêu có thể cùng nhau chịu khổ, nhưng không thể cùng nhau hưởng phúc.
Cô sợ nhất chính là kiểu "trai nghèo" như Phí Bạc Lâm – người sẵn sàng dốc hết sức, từ bỏ tất cả để trải đường cho đối phương. Hơn nữa, Ôn Phục trông có vẻ cũng là người không thể bạc tình.
Nếu không dứt khoát ngay từ đầu, tai họa sớm muộn cũng nảy sinh, vượt ngoài tầm kiểm soát.
Cô trân trọng tài năng của Ôn Phục. Cũng xót xa cho tấm lòng của Phí Bạc Lâm.
"Tất nhiên," Nghe thấy sự im lặng kéo dài ở đầu dây bên kia, Lôi Đới vẫn giữ giọng thẳng thắn, "nếu cậu thật sự có năng lực, hãy tranh thủ lúc còn trẻ mà phấn đấu.
Không cần để Ôn Phục ký hợp đồng với công ty, cũng không cần tìm đến tôi – cứ việc làm nổi tiếng cậu ấy theo cách của mình. Khi đó, cậu cứ việc cúp máy, từ chối điều kiện của tôi. Tôi sẽ không oán trách nửa lời. Sau này gặp lại, tôi vẫn sẽ mỉm cười gọi cậu một tiếng: Tổng giám đốc Phí.
Nhưng tôi phải nhắc cậu: phấn đấu là chuyện đòi hỏi thời gian và kiên nhẫn. Thanh xuân thì ngắn, mà giới giải trí thì khắc nghiệt.
Ôn Phục có thể chờ cậu, nhưng thời gian sẽ không chờ cậu ấy. Dù là nhan sắc hay tài năng, giai đoạn rực rỡ cũng chỉ có vài năm. Nếu để chậm trễ, khán giả quay lưng – con đường giải trí cả đời này cũng dừng lại.
Cậu cần nhớ: vợ chồng nghèo trăm sự khổ. Câu này đúng với bất kỳ ai sống nương tựa vào nhau. Lựa chọn tôi đưa ra rất công bằng. Một là cậu rút lui, tôi sẽ lo cho Ôn Phục một tương lai rộng mở. Không thể bảo đảm tuyệt đối, nhưng chỉ cần cậu ấy nghe lời tôi, kết quả chắc chắn không tệ.
Hai là cậu tự gánh vác – đánh cược tuổi trẻ của Ôn Phục, xem cậu có thể thành công khi còn trẻ, một tay đưa cậu ấy thành ngôi sao hay không.
Nhưng một tay che trời không phải chuyện dễ. Ngay cả con của người giàu nhất bước chân vào giới này, cũng chưa chắc có được tài nguyên tốt. Cho dù có thắng, liệu cậu có đủ quan hệ, đủ nguồn lực để cậu ấy đứng ngang hàng – hay chỉ được chút danh hão?"
Lời này cũng là để nhắc nhở Phí Bạc Lâm: dù có dám đánh cược và giành phần thắng, có đạt được thành công, anh vẫn khó mà sở hữu đủ quan hệ và nguồn lực trong giới như Lôi Đới.
"Những gì cần nói, tôi đã nói hết." Lôi Đới dứt lời, lần này thật sự định cúp máy. "Cậu hãy suy nghĩ kỹ đi."
Đầu dây bên kia im lặng, như thể đã cúp máy từ lâu. Nhưng Lôi Đới biết Phí Bạc Lâm vẫn đang nghe – chính vì nghe rõ từng lời cô nói, nên anh mới im lặng như vậy.
Cô hạ điện thoại xuống, định chạm tay vào nút cúp máy, thì trong ống nghe bỗng vang lên một giọng nói cực kỳ bình tĩnh: "Không cần suy nghĩ nữa."
"Cái gì?"
Lôi Đới do dự, thậm chí nghi ngờ mình nghe nhầm, lại đưa điện thoại lên tai: "Cậu nói gì cơ?"
"Không cần suy nghĩ nữa." Phí Bạc Lâm lặp lại, giọng nói không chút do dự, "Cậu ấy sẽ đi theo chị."
Không nghe Lôi Đới phản hồi, anh hỏi: "Tôi cần chuẩn bị những gì?"
Lôi Đới biết Phí Bạc Lâm cuối cùng sẽ đồng ý – nhưng không ngờ anh lại đồng ý nhanh đến thế. Cô nghĩ ít nhất cũng phải hai ba ngày, đợi anh băn khoăn, lo lắng, rồi mới miễn cưỡng đến đàm phán.
"Không nghĩ thêm nữa sao?" Cô hỏi.
"Không cần." Phí Bạc Lâm đặt điện thoại lên bàn, nhìn dãy số chưa kịp lưu trên màn hình, "Chị đã sắp đặt con đường tốt nhất cho Ôn Phục – thì tôi cũng phải chọn con đường tốt nhất cho cậu ấy."
Thực ra, con đường của Ôn Phục vốn chẳng có lựa chọn nào. Ôn Phục không nên phải lựa chọn – cậu vốn dĩ nên đi trên con đường tốt nhất.
"Quyết sớm một ngày, thì chuẩn bị sớm một ngày." Phí Bạc Lâm nói, "Có cần tôi ký giấy bảo đảm không?"
Lôi Đới hơi kinh ngạc, rồi mới hiểu "giấy bảo đảm" anh nói là gì.
"Nếu cậu không đề cập, có thể tôi đã yêu cầu cậu ký." Cô mỉm cười, cảm thấy Phí Bạc Lâm khi hiểu chuyện lại khiến người ta yên tâm đến lạ, "Nhưng chính cậu đã tự nói ra – tôi không còn lo lắng gì nữa."
Cô liệt kê cho Phí Bạc Lâm mọi thứ cần chuẩn bị – những điều hôm đó đã nói với Ôn Phục: "Thời gian đi nước ngoài làm thực tập sinh là hai năm. Bây giờ còn hai tuần nữa – cậu mau làm hộ chiếu, visa và thủ tục xin bảo lưu cho cậu ấy. Việc quay lại học sau khi hoàn thành khóa học thì cậu không cần lo, tôi sẽ lo cho cậu ấy tiếp tục đại học."
"Còn cậu," Lôi Đới dừng lại, "cậu là một đứa trẻ rất hiểu chuyện và tốt bụng. Lời hứa đã nói, tôi mong cậu giữ. Nhưng quy tắc, hợp đồng thì cứng nhắc – con người thì linh hoạt. Chỉ cần cậu và Ôn Phục đủ giỏi, ai dám ngăn cản?
Suy cho cùng, tôi làm tất cả những điều này cũng vì sự phát triển của nghệ sĩ và công ty. Đến một ngày cậu cảm thấy mình đủ mạnh để đường hoàng xuất hiện trước mặt Ôn Phục – tôi sẽ không nói gì cả. 'Vợ chồng nghèo trăm sự khổ' – mong cậu luôn nhớ câu nói này."
Phí Bạc Lâm cầm bút, lấy từ chiếc ba lô cũ phía sau lưng ra một cuốn sổ nhỏ, lần lượt ghi lại những điều Lôi Đới nói: "Hộ chiếu", "visa", "đơn xin bảo lưu", "ngoại tệ". Khi cô nói xong, anh đặt bút xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm vào những dòng chữ ấy thật lâu: "Tôi biết rồi, Tổng giám đốc Lôi."
"Cứ gọi tôi là Stella," Giọng Lôi Đới trở nên sáng sủa hơn, "Hoặc chị Đới cũng được."
Editor: Ai? Ai muốn ngược tàn canh gió lạnh nào? Ai bảo đây là truyện tag chữa lành? Bộ không cắn rứt lương tâm hả?!
Đúng là cái gì mà mình không làm được, thì vừa khóc vừa làm.
Ai cần ngọt thì nhảy thẳng lên chương 90 hộ toai nha bà con, chớ toai cũng ráng edit nhưng trong thâm tâm muốn đi gỡ luôn cái tag chữa lành ở phần giới thiệu rồi. Aizaaaaaa