Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà
Chương 85: Buông Tay
Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cả đêm Phí Bạc Lâm gần như không chợp mắt.
Vừa tảng sáng, anh đã thức dậy, gói gọn cây đàn ghita và chiếc chăn bông dày của Ôn Phục, rồi gọi dịch vụ vận chuyển quốc tế đến lấy. Sau đó, anh bước ra ban công, nhặt chiếc điện thoại mới mà Ôn Phục để lại từ tối hôm qua.
Chiếc hộp điện thoại nằm ngoài ban công suốt đêm, thế mà khi cầm lên, anh vẫn cảm nhận được chút hơi ấm và sự háo hức còn vương lại từ lúc Ôn Phục trao cho mình. Anh cẩn thận đặt hộp xuống sàn, lấy ra chiếc máy mới tinh. Khi bóc lớp nilon bao phủ màn hình, ngón tay anh vô tình để lại một vệt dấu vân tay trên mặt kính đen bóng.
Đã lâu lắm rồi anh mới cầm trên tay một món đồ vừa mới vừa đắt tiền như vậy. Anh giật mình rụt tay, vội lau đi bằng tay áo. Nhưng càng lau, vệt mờ càng không sạch, chỉ để lại một vết lem loang lổ trên màn hình.
Phí Bạc Lâm dựa vào ánh sáng le lói ngoài cửa sổ ngắm nhìn màn hình một lúc, rồi quay đầu lại – đúng lúc bắt gặp ánh mắt Ôn Phục đang hé cửa, lặng lẽ dõi theo anh.
Biết mình đã làm tổn thương cậu từ đêm qua, anh khẽ nở nụ cười, cố dùng giọng trêu chọc để xoa dịu không khí:
"Điện thoại tốt lắm, cảm ơn em gái."
Nhưng Ôn Phục không tha thứ, cũng chẳng để tâm đến nụ cười gượng gạo ấy. Thấy anh đã nhận quà, cậu chỉ im lặng quay vào phòng.
Chuyến bay đi Chiết Giang là mười hai giờ trưa. Ôn Phục ngồi xếp bằng trên giường, âm thầm nhìn Phí Bạc Lâm bận rộn như con thoi, gần như dồn hết cả căn nhà vào hai chiếc vali sẽ theo cậu ra nước ngoài. Rõ ràng mọi thứ đã chuẩn bị từ tối qua, vậy mà sáng nay anh vẫn đi đi lại lại, cố tìm cách nhét thêm vài món đồ nữa vào vali.
Anh cứ mải miết với việc này việc kia, khác hẳn vẻ điềm tĩnh thường ngày – như thể chỉ muốn tự tạo việc để làm, chẳng để bản thân rảnh rỗi dù chỉ một giây.
Nhìn cảnh đó, Ôn Phục bỗng lên tiếng – là câu đầu tiên cậu nói với anh kể từ tối hôm qua:
"Em không muốn đi."
Lưng Phí Bạc Lâm khựng lại. Nhưng rồi anh tiếp tục dọn dẹp, như thể không nghe thấy, như thể chính anh cũng chẳng còn biết mình đang dọn cái gì nữa.
Ôn Phục lại lặp:
"Em không muốn đi nữa."
Trời vẫn còn mờ sương, mặt trời chưa mọc. Ngoài khung cửa sổ chỉ hắt vào một lớp sáng xanh nhạt. Chiếc máy sưởi dưới chân giường lặng lẽ tỏa hơi ấm. Trên bàn vẫn đặt chiếc đèn bàn cũ – thứ họ đã cùng dùng suốt những năm cấp ba.
Ôn Phục nói lần thứ ba, chậm rãi mà kiên quyết:
"Anh Bạc Lâm, em không đi nữa."
Phí Bạc Lâm ngừng những động tác luống cuống như con ruồi mất đầu, quay lại, ngồi xổm trước giường, kiên nhẫn hỏi:
"Em biết chúng ta đã ký hợp đồng rồi, đúng không?"
"Em biết."
"Biết chúng ta đã đồng ý với Stella rồi?"
"Biết ạ."
"Biết công ty đã mua vé máy bay cho em chưa?"
"Biết ạ."
Ôn Phục trả lời xong, ngẩng đầu nhìn anh:
"Thế anh có biết em không muốn đi không?"
Phí Bạc Lâm nghẹn lời.
Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen trắng rõ ràng của Ôn Phục. Ánh sáng từ chiếc đèn bàn phía sau hắt lên trán và đôi mắt cậu, để lộ một sắc thái ảm đạm trên gương mặt. Màu sắc ấy giống như bầu trời u ám, chỉ điểm xuyết vài ngôi sao cô đơn. Và dưới bầu trời ấy là hai người họ – từng ngồi bên nhau trên ban công nhỏ ở căn nhà Nhung Châu, ngẩng đầu tìm linh hồn người mẹ đã khuất giữa những vì sao.
Phí Bạc Lâm chợt nhớ, bầu trời ấy là của một đêm hè năm ngoái. Đêm đó mưa như trút nước. Ôn Phục lén chôn hạt dưa hấu vừa ăn xong vào chậu lô hội của anh. Sau cơn mưa, bầu trời đêm lấp lánh sao. Ôn Phục tựa vào anh, hỏi: "Cái giá của trưởng thành có phải là mất mát không?"
Hồi ấy, anh cũng kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của cậu – giống như hôm nay. Khi nói đến chia ly, anh cũng hỏi ngược lại một câu giống hệt cậu: "Cánh chim có rời xa bầu trời không?"
Đêm hè năm đó, Phí Bạc Lâm tưởng mình đã có sẵn câu trả lời. Nhưng giờ nhìn lại, ký ức cũ chỉ như trăng trong gương, hoa dưới nước – chạm nhẹ là tan.
Số phận trở tay thành mây, úp tay thành mưa. Sáng nay còn kề vai, chớp mắt đã mỗi người một ngả.
Anh cúi đầu né tránh ánh mắt Ôn Phục, nói những lời mà chính anh cũng không biết có giữ được bao lâu:
"Chỉ hai năm thôi… Em gái, anh sẽ sớm đón em về nhà."
Ôn Phục không tranh cãi nữa.
Sự im lặng kéo dài đến tận hai giờ chiều. Chuyến bay từ Cẩm Thành hạ cánh xuống Chiết Giang.
Tranh thủ lúc đợi Stella, Phí Bạc Lâm đưa Ôn Phục ra quầy ngân hàng gần sân bay đổi ngoại tệ. Năm mươi nghìn tệ dì Ngô vừa chuyển vào tài khoản một tiếng trước. Anh đổi trọn một trăm nghìn tiền tiết kiệm sang won Hàn, gửi vào thẻ ngân hàng mới làm cho Ôn Phục.
Làm xong việc cuối cùng, họ ngồi trong phòng chờ – đợi Lôi Đới và vài thực tập sinh khác đến đón Ôn Phục.
Phí Bạc Lâm chợt nhớ ra một chuyện quan trọng. Anh lấy chiếc điện thoại mới Ôn Phục mua cho mình, nhẹ nhàng thương lượng:
"Chúng ta đổi điện thoại cho nhau nhé, được không? Em dùng cái mới này, anh dùng cái của em."
Ôn Phục chỉ liếc anh một cái, ngồi yên, rõ ràng là không đồng ý.
Anh kiên nhẫn thuyết phục:
"Điện thoại của em đã dùng hai năm rồi. Sang bên đó, cần tiết kiệm, còn phải dùng thêm vài năm nữa. Cái anh mua cho em rẻ thôi, không bền. Lỡ hỏng ở nước ngoài lại tốn tiền mua cái khác, không đáng. Anh thì khác, sang Anh nếu cần thay máy lúc nào cũng có người lo. Hơn nữa…"
Anh cúi sát, thì thầm:
"Anh cầm điện thoại của em, trong đó toàn là đồ của em. Nhớ em anh lại mở ra là thấy. Đổi cho anh nhé?"
Trong máy Ôn Phục có WeChat, tin nhắn, cuộc gọi giữa hai người, app nghe nhạc cậu thích, ghi chú bài học. Chỉ cần mở máy, ở đâu anh cũng gặp dấu vết của cậu.
Anh nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt cậu, dịu dàng hỏi tiếp:
"Được không, em gái?"
Ôn Phục vẫn im lặng – có lẽ còn giận chuyện tối qua hay sáng nay. Nhưng một lúc sau, cậu đưa điện thoại cho anh.
Phí Bạc Lâm mỉm cười, như thể thật sự chỉ muốn giữ lại chút gì đó thuộc về Ôn Phục. Vừa đổi sim, anh vừa nói:
"Cảm ơn em gái."
Ôn Phục không đáp, cũng chẳng thèm để ý.
Năm giờ chiều, điện thoại Stella gọi đến. Chuyến bay đi nước ngoài phải quá cảnh ở Quảng Đông. Ban đầu, Phí Bạc Lâm định tháp tùng Ôn Phục đến tận nơi, nhưng nghĩ lại, tiền vé khứ hồi có thể để dành cho sinh hoạt. Hơn nữa, đến Chiết Giang sẽ có đội của Stella đón, cậu cũng không quá lẻ loi – nên anh đành thôi.
Sau khi báo vị trí, họ ngồi chờ. Khoảng mười phút sau, đoàn quản lý và vài thực tập sinh tiến lại. Stella vẫy tay từ xa, Phí Bạc Lâm lịch sự đáp lại. Quay sang, anh thấy trong mắt Ôn Phục ánh lên sự hoảng loạn, bối rối – như đang nhìn kẻ thù.
Nếu cuộc cãi vã tối qua và sự im lặng sáng nay là những đốm lửa nhỏ thắp lên nỗi bất an, thì sự xuất hiện của Stella chính là dấu hiệu – báo trước rằng cuộc chia tay đã đến ngay trước mắt, sắp giáng xuống như một nhát dao.
Ôn Phục không nhìn họ như nhìn đồng đội tương lai, mà như nhìn Hắc Bạch Vô Thường – đang chuẩn bị tách cậu khỏi Phí Bạc Lâm.
Phí Bạc Lâm thấy môi cậu tái nhợt, trong mắt hiện rõ nỗi bất lực và bất an. Cậu níu vạt áo anh, tựa vào như muốn trốn, thì thầm lặp lại:
"Anh Bạc Lâm, em không muốn đi."
Cậu ngẩng đầu, gần như van xin:
"Anh Bạc Lâm, em không đi có được không?"
Giống như đứa trẻ lần đầu không muốn tới trường mẫu giáo, bị bố mẹ từ chối dứt khoát. Khi hiểu mình không nhận được câu trả lời mong muốn, Ôn Phục quay đi, co gối, lưng phập phồng giận dỗi.
Stella trao đổi nhanh với Phí Bạc Lâm rồi dẫn mọi người vào cửa an ninh. Ôn Phục đi cuối hàng. Rõ ràng là người không muốn rời đi nhất, vậy mà lại không nói thêm với Phí Bạc Lâm câu nào.
Cậu cúi đầu nhìn mũi giày, lặng lẽ bước theo người phía trước.
Ngay trước cửa an ninh, Phí Bạc Lâm dừng lại. Anh không phải hành khách nên không thể đi tiếp. Khi Ôn Phục đi ngang, anh đưa tay khẽ nắm cổ tay cậu, hỏi nhỏ:
"Em gái, đừng giận nữa nhé, được không?"
Tám năm sau, trong vô số đêm dài chỉ còn một mình, đây là câu nói Phí Bạc Lâm luôn lặp lại với cậu trong mơ – cũng là câu cuối cùng.
Ôn Phục không trả lời.
Nhân viên an ninh lên tiếng yêu cầu buông tay.
Phí Bạc Lâm đành thả ra. Anh đứng nhìn Ôn Phục qua cửa kiểm tra, nhìn cậu đi dọc hành lang dài và khuất sau khúc rẽ dẫn ra máy bay.
Anh đứng đó một lúc, rồi chậm rãi quay đi giữa tiếng loa sân bay vang vọng.
Đúng lúc ấy, Ôn Phục bất ngờ chạy ngược lại, tới góc rẽ của hành lang an ninh, nép sau bức tường, lén giơ chiếc điện thoại mới chụp một tấm ảnh Phí Bạc Lâm đang quay lưng bước đi.
Bức ảnh đó sau này trở thành hình nền điện thoại của Ôn Phục suốt nhiều năm. Từ điện thoại mới đến điện thoại cũ, rồi lại sang máy mới – tấm ảnh vẫn theo cậu suốt tám năm đằng đẵng.
Nửa giờ sau khi chụp, Ôn Phục vẫn im lặng. Cậu ngồi trong khoang máy bay Stella sắp xếp, dán mắt ra cửa sổ.
Lúc thì nghĩ đến cái lắc đầu lạnh lùng của Phí Bạc Lâm khi mình nói không muốn đi, trong lòng hơi giận. Lúc lại nhớ lời xin lỗi tối qua mà cậu chưa chịu nhận, tự hỏi liệu hạ cánh rồi nói có kịp không. Lúc thì nghĩ đến câu hỏi cuối cùng của anh ở cửa an ninh.
Bỗng cậu nhận ra – tất cả đều là việc cần giải quyết ngay, vậy mà mình chưa làm xong việc nào.
Cậu như chú chim non, chưa kịp mang về cho Phí Bạc Lâm vài trái chín, đã bị đưa sang một bầu trời khác một cách vội vàng.
Loa phát thanh vang lên lệnh cất cánh. Thân người Ôn Phục chao đảo theo chuyển động của máy bay. Khoảnh khắc tầm nhìn rời xa mặt đất, cậu hoảng hốt nghĩ: Dù sao cũng phải chọn một điều để trả lời chứ?
Dù là "đừng giận nữa" hay lời xin lỗi vì chiếc điện thoại, cậu cũng phải nói một câu để anh yên tâm chứ?
Sự chia ly đến mơ hồ, kết thúc cũng trong mơ hồ. Cơn giận của cậu mơ hồ, bỏ lại Phí Bạc Lâm với cả một khoảng trống đầy buồn bã.
Ôn Phục bất ngờ tháo dây an toàn, loạng choạng chạy ra lối đi, hướng về cửa máy bay. Tất nhiên, Stella tóm được cậu. Hai người cãi nhau ngay giữa khoang hành khách.
Đây là lần đầu Stella gặp một người bốc đồng đến vậy – máy bay đã cất cánh mà còn đòi xuống, bảo rằng mình có lời chưa kịp nói. Cô không biết đây là lần đầu Ôn Phục tự đi máy bay mà không có Phí Bạc Lâm. Trước khi đi, anh dặn đủ thứ, chỉ quên không nói rằng máy bay khác ô tô. Vừa nhấc khỏi mặt đất, dù chỉ một mét, cũng sẽ không quay đầu vì bất cứ ai còn dang dở lời chia tay.
Lẽ ra Ôn Phục nên biết điều đó – cậu đã bay rất nhiều lần. Nhưng khi vắng Phí Bạc Lâm, dường như mọi thứ khác đều chẳng còn quan trọng.
Trong ký ức của Stella, cuối cuộc tranh cãi, cô chỉ thấy Ôn Phục cứ dụi mắt, trái rồi phải, dụi đến ướt đẫm tay áo vẫn chưa thôi. Cuối cùng, nước mắt, nước mũi giàn giụa, cậu máy móc lặp lại rằng mình còn lời chưa nói với Phí Bạc Lâm.
"Lời quan trọng gì mà lên máy bay mới nhớ?" Cô hỏi. "Ở phòng chờ hai người im lặng cơ mà."
Ôn Phục không trả lời.
Lời cần nói là thứ không được bỏ lỡ. Một khi đã bỏ lỡ, trời đất sẽ không cho thêm cơ hội. Cô hỏi thêm:
"Hai cậu là mối tình đầu à?"
Lần này, Ôn Phục im lặng rất lâu, rồi gật đầu.
"Thế thì cũng dễ hiểu. Các cậu còn nhỏ."
Cô đã sớm biết vì sao Phí Bạc Lâm chăm sóc Ôn Phục kỹ lưỡng đến vậy, vì sao trước ngày đi vẫn nhắn tin dặn cô để mắt đến cậu. Trong đầu Ôn Phục, ngoài Phí Bạc Lâm và chút cảm hứng trời cho, gần như chẳng còn gì khác. Gặp chuyện gì, cậu cũng nghĩ chỉ cần gọi tên anh là xong: Gọi tên là máy bay quay đầu, gọi tên là công ty nể tình cho qua.
Tòa tháp ngà mang tên Phí Bạc Lâm đã che chở cho cậu quá lâu, quá kỹ – đến nỗi cậu quên mất thế giới này vẫn còn những quy tắc không xoay quanh mình.
Chiếc máy bay vạch một vệt dài trên bầu trời. Lúc ấy, Phí Bạc Lâm đang ngồi thẫn thờ trong quán cà phê sát sân bay. Trước khi tới, anh đã tìm hiểu – đây là nơi có thể nhìn rõ nhất hình ảnh máy bay cất cánh.
Anh ngồi trên ghế dài, vừa chờ chuyến bay chở Ôn Phục lướt qua, vừa xóa sạch các tài khoản mạng xã hội của cậu. Ôn Phục chỉ có vài tài khoản: Một WeChat, một app nghe nhạc, một hộp thư – đều do anh tải, cài đặt và tạo giúp. Vì thế, xóa đi cũng không khó.
Xóa hết dấu vết và phương thức liên lạc trên các nền tảng mạng xã hội, anh chuyển sim của mình vào chiếc điện thoại cũ đó, rồi tắt máy vĩnh viễn.
Vừa ngẩng đầu lên, anh đã thấy một chiếc máy bay màu xanh vừa lướt qua, bay về phương Bắc.
Trên cao, gió lạnh nổi lên. Trong tiếng gió như có tiếng gầm của khối kim loại khổng lồ, nghe như một khúc bi ca khép lại hai năm rực rỡ của anh.
Trong âm vang xa xăm ấy, anh như nghe lại tiếng đêm hè năm 18 tuổi: Ôn Phục dưới bầu trời sao trên sân trường, ánh mắt mọi người đổ dồn về cậu, tiếng guitar đầy ẩn ý, giọng hát "Bạch Mi", tiếng côn trùng ngắt quãng, tiếng nước sông cuồn cuộn, tiếng gió xé toạc không gian – làm rung động trái tim thiếu niên trong khoảnh khắc ấy.
Tất cả như bị đóng băng trong cơn gió mùa đông thổi tới từ đâu không biết. Tuổi trẻ, lời hứa, vô số vầng trăng trong suốt như pha lê soi vào con hẻm nhỏ ngoài cổng trường mà hai người từng đi qua – tất cả bị gió cuốn về một tương lai mịt mờ, không ánh sáng.
Anh và Ôn Phục gặp nhau tối 26.10.2013, chia tay chiều ngày 23.12.2015. Họ đã ở bên nhau 788 ngày.
788 ngày như một giấc mơ dài. Tỉnh dậy, đã mỗi người một ngả.
Sáu giờ chiều, Phí Bạc Lâm lên máy bay rời Chiết Giang, trở về Cẩm Thành.
Ba ngày sau, đơn thôi học được duyệt. Anh mang ít hành lý còn lại về Nhung Châu, chờ chuyến bay sang Anh.
Sau khi Ôn Phục đi, đời anh lại trở về tĩnh lặng – như vô số tháng ngày trước khi gặp cậu hồi lớp 11. Anh không khóc một trận khi ở một mình, không ôm đồ cũ thẫn thờ, cũng không rơi vào trạng thái mất hồn sau chia tay – hoàn toàn không.
Như thể Ôn Phục chỉ là một giấc mơ tuổi trẻ vô danh, lẻn vào gối anh trong một đêm nào đó rồi lặng lẽ rời đi vào buổi sớm mai. Mở mắt ra, mọi thứ vẫn như cũ. Tựa hồ từ rất lâu, anh đã quen đi một mình trên con đường trước mặt.
Hôm ấy, anh nhận điện thoại từ luật sư Trương. Vé máy bay sang Anh đã đặt, ngày mai có thể bay, xuống máy bay sẽ có người đón. Anh kiên nhẫn ghi lại từng điều luật sư dặn, nhìn đồng hồ, bỗng thấy đói, bèn quyết định xào một bát mì.
Từ việc bắc nồi, đun nước, nêm nếm, luộc mì, anh làm đâu ra đấy, nhanh gọn như thường. Mì chín, anh vớt lên, theo thói quen gọi ra phòng khách:
"Em gái!"
Cả căn hộ trống trơn. Không ai đáp lời.
Anh sững lại nhìn hai bát mì trên bếp, rồi mỉm cười, bưng ra ban công. Dưới bầu trời hoàng hôn bừng đỏ, anh từ tốn ăn hết bát thứ nhất, rồi ăn nốt bát thứ hai.
Rửa bát xong, anh trở lại chiếc bàn nhỏ ngoài ban công, pha hai tách trà lá già – loại Ôn Phục thích nhất. Anh thả người xuống ghế, nhìn xa xăm về phía hoàng hôn, đầu óc trống rỗng.
Ánh chiều tà trong mắt anh dần loang tím như mặt nước. Anh khẽ ngân nga bài hát Ôn Phục viết cho mình.
Không rõ mình đã trôi về đoạn ký ức nào, anh chỉ khẽ gọi một tiếng:
"Em gái."
Khóe mắt ươn ướt.
Hóa ra nỗi đau không chỉ nằm ở khoảnh khắc chia tay, mà kéo dài đến vô số khoảnh khắc sau đó. Như tối nay, anh ngồi trên ghế nhỏ bên cửa sổ, cạnh chiếc bàn vẫn còn chừa một chỗ trống.
Ráng chiều trải rộng như một vệt mực đỏ trên trời. Vừa cất tiếng gọi, anh mới chợt nhận ra – Ôn Phục đã đi xa.
Rồi anh khép hờ mắt, để ánh nhìn còn sót lại, lặng lẽ ngắm bầu trời rực rỡ rồi nhạt dần theo thời gian.
Hoàng hôn như nung chảy cả đất trời, để lại trong anh một khoảng trống, một nỗi nhớ về cậu.