Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà
Chương 92: Chúng Ta
Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Sophie
Những sự kiện kiểu tiệc từ thiện như thế này, chỉ cần nhận được thư mời và phản hồi đúng hạn cho ban tổ chức là họ sẽ luôn giữ chỗ cho khách mời.
Stella không ngờ Phí Bạc Lâm lại xử lý nhanh đến thế. Chiều vừa nhờ anh khuyên nhủ Ôn Phục, tối đã kéo được người tới.
Lo Ôn Phục đổi ý, ekip lập tức liên hệ ban tổ chức B.Z. ngay khi nhận được tin, thông báo cậu sẽ tham dự đúng hạn ba ngày sau.
Ôn Phục tuy nổi tiếng đã ba năm nhưng chưa từng làm khó ai. Chỉ cần nói với cậu rằng lịch trình đã chốt, không thể thay đổi, dù có miễn cưỡng đến đâu cậu cũng sẽ cố gắng xuất hiện.
Biết rõ điểm này, Stella thi thoảng muốn cậu tham gia hoạt động nào lại khéo léo dùng lý do đạo đức để “ép” cậu một chút.
Sau khi nhận được xác nhận từ ban tổ chức, cả ekip đều an tâm.
Phí Bạc Lâm ngủ phía sau Ôn Phục, cùng gối một chiếc. Anh vùi mặt vào gáy cậu, ánh sáng mờ từ màn hình điện thoại phía trước lướt qua cơ thể Ôn Phục, chiếu vào đôi mắt anh vừa hé mở.
Sự cố ở Tứ Xuyên khiến anh gần như không chợp mắt suốt hai ngày một đêm. Tối nay vừa nằm xuống là chìm vào giấc ngủ ngay.
Dù những năm gần đây giấc ngủ đã cải thiện hơn trước rất nhiều, nhưng chứng suy nhược thần kinh của anh vẫn khó chữa dứt. Chỉ cần một tiếng động nhỏ bên gối, anh lại giật mình tỉnh giấc theo phản xạ.
Ôn Phục ôm điện thoại, dù biết ngoài giờ làm việc người ta khó mà trả lời, vẫn dán mắt chờ đợi một lúc.
May mắn là Stella đã nhanh chóng gửi tin nhắn vào nhóm, báo rằng ban tổ chức đã xác nhận sẽ xếp lịch cho cậu tham dự.
Ngay khoảnh khắc Ôn Phục tắt màn hình, Phí Bạc Lâm liền nhắm mắt, không muốn để cậu phát hiện mình vẫn còn thức.
Dù sao thì đối phương đang đơn phương chiến tranh lạnh với anh, khi giận dỗi vẫn rất coi trọng thể diện. Phí Bạc Lâm giả vờ ngủ để có cơ hội vòng tay ôm Ôn Phục vào lòng. Nếu lúc này cả hai cùng thức, không chừng Ôn Phục sẽ lạnh mặt, vùng ra khỏi vòng tay anh.
Ôn Phục mò mẫm trong bóng tối đặt điện thoại về chỗ cũ, rồi đột nhiên lật người nằm ngửa trên gối.
Hơi thở người bên cạnh phả nhẹ vào tai cậu. Nếu cậu cảnh giác như với người ngoài, hẳn đã nhận ra đó không phải là nhịp thở đều đặn của một người đang ngủ say.
Hàng mi khép chặt của Phí Bạc Lâm khẽ run trong bóng tối. Mũi anh chạm nhẹ vào vành tai Ôn Phục, cảm nhận cậu đang nằm trong lòng mình, có lẽ đang suy nghĩ điều gì đó.
Có khi đang tính xem mấy ngày tới sẽ tiếp tục giận anh thế nào. Anh chỉ lặng lẽ chờ đợi khoảnh khắc cậu sẽ gỡ tay anh ra, hay đẩy anh ra xa.
Một lúc sau, eo Ôn Phục khẽ cựa quậy dưới cánh tay anh. Áo ngủ vô tình bị vén lên, một mảng da ở cạp quần chạm vào lòng bàn tay Phí Bạc Lâm.
Mịn màng, hơi lạnh. Vì vòng eo quá mảnh mai, chiếc quần ngủ trượt xuống, chỉ còn mắc lại ở xương chậu.
Ôn Phục ngây người nhìn trần nhà một lúc, rồi đột nhiên lật người chui vào lòng Phí Bạc Lâm, vùi mặt vào ngực anh mà ngủ.
Phí Bạc Lâm, người vừa nãy còn đang giả ngủ, bỗng mở choé mắt, đầu óc trống rỗng trong chốc lát, rồi bình tĩnh lại, khẽ nhướng mày, ôm siết lấy Ôn Phục rồi thiếp đi lần nữa.
Thực ra, bữa tiệc này Ôn Phục không nhất thiết phải đi. Cậu chỉ lo tửu lượng Phí Bạc Lâm quá kém, nếu sau tiệc còn bị kéo đi xã giao, anh sẽ say khướt đến mức không phân biệt được đèn xanh đèn đỏ, làm trò cười cho thiên hạ. Cậu định sẽ chờ anh ăn xong rồi đưa về.
Đêm đó, cả hai đều không ngủ yên được bao lâu.
Nửa đêm, thân nhiệt Ôn Phục lại tăng cao. Phí Bạc Lâm thay miếng dán hạ sốt hai lần, rồi dậy đút thuốc cho cậu. Ôn Phục mơ màng nhè thuốc ra hai lần. Đến lần thứ ba, anh bực mình quát: "Nhè nữa là anh trộn vào cơm đấy."
Nói xong, chính anh cũng sững lại. Ôn Phục tựa vào vai anh, nhíu mày hừ một tiếng.
Không rõ có phải câu nói đó hiệu nghiệm hay không, nhưng lần sau cậu không nhè ra nữa.
Chỉ là vừa uống xong thuốc, Ôn Phục đã đẩy Phí Bạc Lâm ra, tự co ro ở mép giường, cuộn mình trong chăn ngủ. Dù anh có kéo thế nào, cậu vẫn cuộn tròn như kén tằm, bất động, sống chết không chịu ngẩng mặt lên để Phí Bạc Lâm đo nhiệt độ.
Phí Bạc Lâm bất lực, lại sợ cậu khó chịu, đành ngồi bên mép giường canh suốt đêm đến sáng.
Cứ vật lộn như thế suốt hai ngày hai đêm. Đến ngày thứ ba, bác sĩ đến truyền nước, Ôn Phục cuối cùng cũng khỏe hơn — ít nhất là không còn sốt — chỉ có giọng nói vẫn khàn khàn, nghe không rõ. Trong thời gian này, Stella gọi điện một lần, nghe giọng cậu xong liền cân nhắc xin ban tổ chức miễn phần phỏng vấn cho cậu khi đi thảm đỏ.
May mắn thay, hôm đó ban tổ chức đã gửi thông báo hoãn sự kiện nửa tháng do thời tiết ảnh hưởng và cần thêm thời gian điều chỉnh lịch trình cho các nghệ sĩ.
Trong nửa tháng đó, nếu không có gì bất trắc, ít nhất giọng nói của Ôn Phục cũng sẽ hồi phục.
Trong nửa tháng ấy, Phí Bạc Lâm dành phần lớn thời gian ở nhà. Một là vì cơn cảm cúm của Ôn Phục diễn biến nặng, phải mất hơn một tuần mới dần ổn định. Để chăm sóc cậu chu đáo, anh chuyển hết các công việc công ty có thể xử lý online về nhà làm.
Đồng thời, anh nhờ Trương Triều tìm khắp nơi một loại phong bì, kiểu dáng thịnh hành cách đây bảy tám năm, đặt hàng sáu trăm cái, để sẵn ở văn phòng.
Lúc ở công ty, anh tự nhốt mình trong văn phòng để viết; về nhà, anh lại mang theo vài cái vào phòng làm việc, từ từ viết từng chiếc.
Hai là Kỳ Nhất Xuyên — người vẫn không hề hay biết anh đang ở cùng Ôn Phục — đã ba lần xách rau củ đến gõ cửa nhà cậu trong nửa tháng đó.
Lần đầu, Kỳ Nhất Xuyên đến bất ngờ. Phí Bạc Lâm đang họp trực tuyến trong phòng làm việc, gần cuối cuộc họp, anh đang trình bày phương án phân bổ KOL theo bộ phận thì ngoài phòng khách bỗng vang lên giọng nói của người lạ.
Bình thường lúc này Ôn Phục đang ngồi khoanh chân xem hoạt hình trong phòng khách. Nghe thấy tiếng người lạ, phản xạ đầu tiên của Phí Bạc Lâm là tưởng cậu gọi đồ ăn, nhưng càng nghe càng thấy không đúng. Người đó không những không đi mà còn đi loanh quanh, hơn nữa giọng nói còn rất quen thuộc.
Anh ngắt lời giữa chừng, ra hiệu trước màn hình: "Xin lỗi mọi người, tạm dừng một chút."
Giọng điệu vẫn bình tĩnh, nhưng hành động lại lộ rõ vẻ khẩn trương như sắp cháy nhà. Chỉ trong chớp mắt, Phí Bạc Lâm thoát khỏi phòng họp.
Tắt máy tính, anh bước nhanh ra ngoài. Vừa đến phòng khách, anh đã thấy Kỳ Nhất Xuyên và Ôn Phục đang ngồi sát vai nhau, trò chuyện ríu rít.
"Sao cậu vẫn chưa xem hết mùa hai vậy? Tập truyện tranh đã ra đến chương hai trăm ba mươi mấy rồi." Kỳ Nhất Xuyên vừa nói vừa tựa sát vào Ôn Phục. "Ôi, nhân vật này sắp chết rồi..."
"Kỳ Nhất Xuyên." Phí Bạc Lâm đứng tại chỗ, cắt ngang.
"Hả?" Dường như không quen với sự xuất hiện của người thứ ba, Kỳ Nhất Xuyên ngẩng đầu, nhìn thấy Phí Bạc Lâm, sững người một lúc mới lắp bắp: "Phí... Bạc Lâm?"
Cái tên này với hắn dường như là ký ức từ cả một thế kỷ trước. Kỳ Nhất Xuyên sững sờ nhìn Phí Bạc Lâm, rồi lại nhìn sang Ôn Phục — vẻ mặt cậu vẫn bình thản. Hắn chỉ tay vào anh, ấp úng: "Cậu..."
Ban đầu định hỏi tại sao Phí Bạc Lâm lại ở đây, nhưng chợt nhớ ra anh vốn là anh trai của Ôn Phục, hai người ở chung một nhà cũng chẳng có gì lạ, từ hồi cấp ba đã vậy.
Nhưng với tư cách là người chưa từng xuất hiện kể từ khi Ôn Phục ra mắt, việc Phí Bạc Lâm bỗng nhiên đứng đây lại mang đến cảm giác kỳ lạ, như thể một bóng ma từ quá khứ trở về.
Kỳ Nhất Xuyên ngẩn người một lúc lâu, rồi mới nặn ra được câu: "Cậu về rồi à?"
Dù thực ra hắn chẳng biết mấy năm nay Phí Bạc Lâm đi đâu.
Từ khi Ôn Phục xuất hiện trong giới, cái tên Phí Bạc Lâm gần như không tồn tại trong thế giới của hắn. Ôn Phục cũng chẳng bao giờ nhắc đến. Những ngày đầu, Kỳ Nhất Xuyên thỉnh thoảng hỏi, nhưng lần nào cũng chỉ nhận lại sự im lặng hoặc vòng vo tránh né.
Lâu dần, hắn cũng quên luôn người vốn dĩ không thân, thậm chí không thể gọi là bạn này.
Dù hắn gần như quên Phí Bạc Lâm, nhưng anh lại rất quen thuộc với hắn. Trong các chủ đề, tin tức, thậm chí cả các nhóm fan của Ôn Phục, đâu đâu cũng thấy cái tên Kỳ Nhất Xuyên.
"Vừa về." Phí Bạc Lâm đi đến bàn ăn, rót nước cho Kỳ Nhất Xuyên, nhưng lại đặt cốc ở đầu xa nhất của bàn trà, cách xa Ôn Phục, đồng thời ra hiệu Kỳ Nhất Xuyên ngồi lùi sang bên kia: "Tiểu Phục vẫn đang ốm, cậu đừng ngồi sát em ấy quá."
"Không sao đâu." Kỳ Nhất Xuyên vươn tay kéo cốc nước lại gần. "Tôi khỏe, không sợ lây."
Phí Bạc Lâm đút tay vào túi quần, dựa vào tường, bình tĩnh hỏi: "Cậu vào nhà đã khử trùng chưa?"
"Chưa." Kỳ Nhất Xuyên mơ hồ, xong mới hiểu ý anh. "À, cậu sợ tôi mang virus vào à?"
Hắn cười ha hả, tự giác lùi ra xa Ôn Phục thêm chút: "Cũng phải, Ôn Phục nói với tôi là lần này bị nhiễm khuẩn gì đó. Chúng ta nên cẩn thận vẫn hơn."
Phí Bạc Lâm nhếch mép, cười như không cười.
Ai là "chúng ta" với cậu?
Anh không nói ra, chỉ quay sang hỏi nhẹ Ôn Phục: "Em nói với cậu ấy là em đang ốm à?"
Ôn Phục đang mải xem hoạt hình trên TV. Nghe câu hỏi, cậu liếc anh một cái, rồi đột nhiên cảm thấy ánh mắt Phí Bạc Lâm có gì đó không ổn, bèn cố ý nhìn anh lần nữa.
Nhìn xong, cậu quay lại màn hình, vừa chăm chú xem vừa đáp: "Công ty ra thông báo. Cậu ấy thấy nên đến hỏi thăm."
Phí Bạc Lâm nhớ lại việc fan của Ôn Phục từng nói trên diễn đàn rằng ban tổ chức đã thông báo cậu rút khỏi chương trình vì ốm. Có vẻ như không phải do Ôn Phục chủ động nói với Kỳ Nhất Xuyên.
Anh chợt thấy việc mình đứng canh ở phòng khách có vẻ hơi quá, liền đi vòng qua bàn ăn, rót nước cho mình, rồi vô tình hỏi Kỳ Nhất Xuyên: "Cậu đến thăm em ấy à?"
"Cũng không hẳn." Kỳ Nhất Xuyên vẫy tay. "Tôi đến nấu cho cậu ấy bữa cơm. Mấy ngày nay cậu ấy ốm, chắc ăn uống nhạt nhẽo phát chán. Tôi định qua đây làm chút đồ ngon. Hồi trước cậu ấy ở nhà không có cơm ăn, tôi cũng hay đến, chứ không phải đặc biệt đến thăm bệnh."
Ôn Phục vốn không biết nấu ăn. Chu Kỷ là trợ lý, gần như 365 ngày kè kè bên cậu. Nhưng Chu Kỷ thuộc đoàn đội, hễ có mặt là Ôn Phục bị giám sát gắt gao, tuyệt đối không được ăn đồ nhiều dầu mỡ, nhiều muối.
Ngày thường cậu chỉ được gặm rau, ăn mì kiều mạch nhạt toẹt. Một tháng may ra mới có một, hai lần Chu Kỷ làm ngơ để cậu được ăn theo ý thích. Chỉ khi ở nhà nghỉ ngơi, thoát khỏi sự kiểm soát, Ôn Phục mới thật sự được tự do chọn món.
Cậu thích ăn mì gói nhưng không thể ăn hàng ngày. Cái gì ăn ba bữa cũng sẽ ngán. Đồ giao tận nơi quanh đây đắt, cậu lại tiết kiệm, trừ khi chẳng còn gì thì mới đặt.
Còn hàng quán vỉa hè thì khỏi nói — bị phóng viên chụp được thì cũng không sao, nhưng nếu họ dùng ảnh đó báo cho Stella, cậu sẽ bị mắng một trận.
Cho đến một lần, sau khi ghi hình xong chương trình âm nhạc, Ôn Phục tình cờ gặp Kỳ Nhất Xuyên ở tòa nhà đài truyền hình.
Kỳ Nhất Xuyên cũng có mặt mỗi tuần để ghi hình một chương trình khác. Hắn hỏi cậu dạo này thế nào, Ôn Phục vẫn quen miệng trả lời ngắn gọn là ổn, rồi dừng lại một chút mới thêm: "Chỉ là ăn uống không được tốt lắm."
Có lẽ vì những năm qua có quá nhiều điều không thể nói, Ôn Phục hiếm hoi mở lòng với Kỳ Nhất Xuyên về chuyện vặt vãnh này.
Cậu không hiểu, sao đã ra mắt rồi mà vẫn phải ăn thứ chẳng khác gì thời thực tập sinh. Hồi làm thực tập sinh, cậu ăn rau miễn phí ở căn tin, giờ thành ngôi sao lại phải ăn rau giá 400 tệ một phần.
Nghe xong, Kỳ Nhất Xuyên cười phá lên: "Có gì đâu, cậu nói sớm thì tôi mang cơm cho."
Và từ đó, lời đồn về "Kỳ Phục" bắt đầu.
Một đêm khuya sau ghi hình, Ôn Phục ngồi trên bồn hoa ven đường, ngấu nghiến ăn hết một hộp cơm giữ nhiệt, còn người ngồi bên cạnh cười tủm tỉm nhìn cậu — chính là Kỳ Nhất Xuyên, người vừa mang cơm đến.
Từ đó, hai người liên lạc nhiều hơn. Dù phần lớn là Kỳ Nhất Xuyên chủ động, Ôn Phục cũng không ngăn cản, thậm chí còn để hắn mang túi lớn túi bé đến nhà nấu ăn.
Ôn Phục không nghĩ phức tạp như truyền thông hay công chúng. Từ hồi cấp ba, cậu đã ăn cơm nhà Kỳ Nhất Xuyên không biết bao nhiêu lần. Ngày đó là người giúp việc nấu, giờ là chính Kỳ Nhất Xuyên tự tay đến nấu.
Cậu sống tùy duyên: Kỳ Nhất Xuyên nấu thì cậu ăn, hôm nào hắn không nấu thì lại quay về với mì gói và cháo tự nấu.
"À?" Phí Bạc Lâm nhấp một ngụm nước, mỉm cười. "Tiểu Phục cũng thật, thấy đồ ăn ở nhà không ngon mà không nói với anh."
Anh nhấn mạnh chữ "nhà" rất rõ. Ôn Phục nghe mà lòng rùng mình khó tả.
Cậu không thể xác định rõ không khí trong phòng sai ở đâu, chỉ đành tạm dừng hoạt hình, quay sang nhìn Phí Bạc Lâm.
Không rõ anh cố ý hay trùng hợp, ngay lúc cậu nhìn sang, Phí Bạc Lâm cúi đầu nghịch điện thoại, báo cho Trương Triều rằng cuộc họp kết thúc sớm, vấn đề cuối sẽ trình bày tóm tắt buổi tối.
Ôn Phục theo phản xạ nhìn sang Kỳ Nhất Xuyên, nghiêm túc đính chính: "Tôi nói là nhạt thôi, chứ không nói nhạt đến phát chán."
Kỳ Nhất Xuyên: "Rõ ràng là cậu tự nói mà."
Phí Bạc Lâm ngừng nghịch điện thoại.
Ôn Phục lại đính chính: "Tôi nói là nhạt, không nói nhạt phát chán."
"Kệ," Kỳ Nhất Xuyên phẩy tay. "Cũng cùng một ý mà."
Phí Bạc Lâm nghe rõ từng chi tiết ẩn ý: Ôn Phục chỉ nói với Kỳ Nhất Xuyên là ăn uống thanh đạm, còn Kỳ Nhất Xuyên tự hiểu thành lời than phiền.
Anh ngẩng đầu, miễn cưỡng giải thích: "Tiểu Phục bị nhiễm khuẩn, bác sĩ dặn phải ăn uống thanh đạm, tránh ảnh hưởng dạ dày."
"Không sao." Kỳ Nhất Xuyên đứng dậy, đi về phía bếp, lướt qua Phí Bạc Lâm: "Mấy hôm nay cậu ấy ăn uống không tốt, trước nay đã quen ăn đồ tôi nấu. Để tôi làm chút gì đó ngon ngon cho cậu ấy."
Khóe môi Phí Bạc Lâm siết chặt.
😒 Hừ.
😒 Ăn uống không tốt.
😒 Quen ăn đồ cậu nấu rồi.
Đúng lúc đó, Ôn Phục nhìn sang Phí Bạc Lâm, thấy anh đang ngước mắt nhìn bóng đèn âm trần, khóe môi thoáng một nụ cười nhạt mơ hồ.
Cậu chưa kịp hiểu nụ cười đó có ý gì, Phí Bạc Lâm đã lạnh mặt quay người vào bếp: "Tôi vào giúp một tay."
💖💖💖
[14.12.2023]
Em gái,
Anh vẫn thường dặn em, nhận thư của người khác thì nhất định phải trả lời. Vậy mà cuối cùng, người không làm được lại chính là anh.
Không biết sau tám năm, nếu bắt đầu lại từ đầu, em còn có thể nghe thấy hồi âm này của anh không.
Phí Bạc Lâm
💖💖💖
[23.11.2015]
Em gái,
Hôm nay là ngày đầu tiên tiễn em đi.
Anh đang ngồi trong quán cà phê cạnh sân bay. Bầu trời trong xanh, không một gợn mây, cũng chẳng thấy cánh chim nào.
Hương cà phê nồng đậm trong quán khiến anh bất giác nhớ đến hơn 700 ngày em ở bên cạnh. Thế mà anh chưa từng mua cho em một ly để nếm thử.
Em là đứa trẻ ngoan nhất thế gian. Anh đoán, dù có mua, em cũng sẽ không uống. Em luôn không muốn tiêu tiền của anh cho những thứ ngoài nhu yếu phẩm. Nhưng thật ra, chỉ cần em vui, mọi thứ đều có thể trở thành nhu yếu phẩm.
Nhà mình dư sức mua một ly cà phê. Sau này ở nước ngoài, nếu có lúc tò mò, em cứ thử một ly. Anh mong em sớm đón nhận những điều mới mẻ.
Khi anh viết những dòng này, máy bay chở em, như một con chim sắt khổng lồ, vừa nhẹ nhàng vừa nặng nề lướt qua bầu trời trên đầu anh, bay về phía những tầng mây cao hơn, xa hơn.
Chẳng bao lâu nữa, em sẽ bay đến bầu trời mà anh chưa từng thấy.
Anh chỉ mong tương lai em luôn bình an.
Phí Bạc Lâm