Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà
Chương 97: Lời Hồi Âm
Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Sophie
💖💖💖
[6.12.2015]
Em gái,
Hôm nay đã sang tuần thứ hai kể từ khi em rời đi.
Anh đang dọn dẹp hành lý để sáng mai lên đường sang Anh. Thức ăn trong nhà cũng vừa hết sạch. Tất cả chăn ấm, quần áo em có thể mặc, anh đều để nguyên trong tủ. Sau này nếu em về nước, chỉ cần gặp chuyện gì khó khăn, em cứ quay về nhà bất cứ lúc nào.
Con heo đất vẫn để ở chỗ cũ, tiền bên trong anh cũng không động đến, chắc đủ để em xoay xở một thời gian. Nếu thực sự không biết nấu ăn, hãy xuống tầng dưới tìm dì Ngô. Anh đã dặn dò dì ấy để ý, nếu thấy em về thì xem em có ăn uống đàng hoàng không.
Nếu thấy bất tiện thì gọi đồ ăn ngoài, nhưng tuyệt đối đừng nhận đồ ăn người khác đưa, cũng đừng để ai vào bếp nấu cho em.
Không phải ai cũng thật lòng với em.
Phí Bạc Lâm
💖💖💖
[8.12.2015]
Em gái,
Anh đã đến Anh và gặp lại cha.
Ông già yếu, tính tình lại xấu xí, hoàn toàn khác với hình ảnh bận rộn, hiền hòa mà anh nhớ về từ hơn mười năm trước. Điều này khiến anh không khỏi nghi ngờ, liệu trước mặt mẹ, ông từng giả vờ hay không.
Ngay khi mẹ không còn quyền lực trong tập đoàn, ông liền bộc lộ bản chất thật.
Giữa anh và ông giờ đây như hai người xa lạ. Gặp lại sau nhiều năm, ngay cả một lời chào cũng khó thốt ra.
Ánh mắt ông lạnh lùng, sắc bén, như thể sự xuất hiện của anh là điều thừa thãi. Anh muốn hỏi luật sư Trương rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, nhưng họ chỉ đưa anh tới đây rồi vội vã quay về.
Giờ anh đang ngồi viết thư cho em trên bàn ăn. Mùa đông ở Anh lạnh buốt xương. Mười mấy tiếng rồi anh chưa ăn gì, đói và rét, lại chẳng biết tối nay sẽ ngủ ở đâu.
May là em không đi cùng anh đến đây. Anh chỉ mong lúc này em được ấm no, sống thật tốt.
Phí Bạc Lâm
💖💖💖
[7.1.2016]
Em gái,
Anh đã ở Anh được một tháng. Tính khí của cha vẫn chẳng khá hơn, thời tiết cũng khắc nghiệt như cũ. Anh vẫn chưa có phòng riêng.
Hai tuần trước, anh ngủ trên ghế sofa thì cha dùng một cuốn sách bìa cứng đập vào trán để đánh thức. Lúc đó là ba giờ sáng. Ông ngồi trên xe lăn, gào lên bảo anh cút xuống, đừng làm bẩn ghế của ông. Từ hôm đó, chỗ ngủ của anh chuyển sang sàn hành lang trước cửa phòng ông.
Hành lang không có lò sưởi. Anh chỉ có một chiếc chăn, không biết nên dùng để đắp hay trải xuống đất — thật sự dở khóc dở cười. Về sau, anh học cách dùng tất cả áo bông mình có để lót xuống đất. Đêm nằm im, chỉ cần thời tiết đừng lạnh thêm, có lẽ anh vẫn vượt qua được mùa đông này.
Duy chỉ có một điều phiền toái: quần áo trải xuống đất, sáng ra anh phải tự giặt, nếu không mặc vào sẽ thấy khó chịu. Nhưng mỗi lần giặt, cha lại mắng, nói anh cố ý lãng phí nước nhà ông. Ông đúng là keo kiệt đến mức đáng sợ.
Em ở Hàn Quốc sống thế nào? Cơm căn-tin có đủ no không?
Anh sợ em ăn không no. Nếu thấy thiếu, cứ rút tiền ra mua thêm. Mười vạn trong thẻ, em không cần tiết kiệm cho anh. Anh không ở bên, em nhất định phải đối xử tốt với bản thân.
Phí Bạc Lâm
💖💖💖
[16.1.2016]
Em gái,
Cha đã sa thải toàn bộ người giúp việc và hộ lý trong nhà. Từ hôm nay, mọi sinh hoạt của ông đều do anh lo liệu.
Ông không cho phép anh ra ngoài, mỗi ngày chỉ có người mang thực phẩm đến đúng giờ.
Đồ ăn ở Anh rất lạ, ngay cả nguyên liệu tươi cũng khó nấu thành món ngon. Anh cũng không được lựa chọn — những gì anh nấu, ông đều cấm anh động vào, chỉ cho ăn phần còn lại sau khi ông dùng xong.
Ông là người rất bừa bộn, nhiều lúc anh thấy bàn ăn, nhà cửa lộn xộn mà khó chịu. Ăn xong ông chẳng buồn lau miệng. Giặt giũ ông vốn không thích, cũng không cho phép anh làm thay.
Anh vẫn chưa liên lạc được với luật sư Trương hay Trâu Kỳ. Không biết tình cảnh này còn kéo dài đến bao giờ.
Phí Bạc Lâm
💖💖💖
[3.2.2016]
Em gái,
Tối nay bố ăn quá mức bác sĩ dặn. Anh khuyên ông ngừng lại, ông liền tát anh một cái. Đêm đó ông đau bụng, anh vừa đến giường thì ông nôn thẳng lên người anh.
Sau đó, ông dùng tiếng Quan thoại pha tiếng Anh mắng anh suốt nửa tiếng, liên tục nói anh cố tình hãm hại ông. Anh rất muốn phản bác — rõ ràng là lỗi của ông — nhưng anh biết, chỉ cần mở lời, ông sẽ đuổi anh ra khỏi nhà giữa đêm tuyết rơi.
Tuyết ở Edinburgh rơi nặng như thể đang sập xuống đầu. Anh không muốn chết trong đêm đông này. Anh hiểu cha chẳng mảy may quan tâm đến sống chết của anh, thậm chí còn mong anh phạm lỗi để có cớ đuổi đi.
Anh sẽ không để mọi chuyện diễn ra theo ý ông. Anh càng không thể đến đây rồi thất bại quay về. Anh phải từng bước giành lấy vị trí mình cần, rồi quay lại đón em. Trước khi đạt được tất cả, dù thế nào anh cũng sẽ không buông bỏ.
Phí Bạc Lâm
💖💖💖
[2.4.2016]
Em gái,
Đêm qua, cha say rượu, lôi cả mẹ ra chửi. Ông nói mẹ đoản mệnh, rời bỏ ông thì chết cũng đáng. Những lời độc ác khác anh không muốn viết hết ra.
Anh không chắc ông làm vậy để thử thách giới hạn chịu đựng của anh, nhưng nó khiến anh lung lay.
Năm xưa Hứa Uy từng nói cha không cho mẹ chữa bệnh, anh vẫn nghĩ đó chỉ là tin đồn nhằm khiến anh xa lánh ông. Bởi qua phản ứng của cha, anh tin ông không hề biết chuyện anh từng tìm đến Phí Thị cầu cứu. Nhưng giờ anh bắt đầu nghi ngờ.
Tối nay, anh đã bỏ xoài và mận khô vào nước sốt của ông. Kết quả như dự đoán: nửa đêm ông rung chuông liên hồi. Anh không vào. Ông bị dị ứng, lăn lộn trong đống chất bẩn, nửa giờ sau thì hôn mê. Bác sĩ cứu tỉnh, ông chỉ tay vào anh, muốn mắng nhưng lưỡi cứng, chưa nói được.
Cảnh tượng đó thật buồn cười. Nếu em có mặt, em cũng sẽ cười. Nhưng nơi này chẳng khác nào địa ngục, em đừng đến.
Anh cũng muốn trở về sớm, nhưng phải kiên nhẫn từng bước, thực hiện đúng kế hoạch. Mỗi ngày anh đều cố liên hệ với luật sư Trương.
Phí Bạc Lâm
💖💖💖
[20.6.2016]
Em gái,
Anh đã ở đây nửa năm rồi.
Hôm nay tình cờ phát hiện trong biệt thự có một phòng gym, bên trong đầy đủ dụng cụ, thậm chí còn có cả găng tay và bao cát boxing — thứ anh từng rất thích. Cha cấm anh động vào bất kỳ tiện nghi giải trí nào, chắc ông tưởng giấu kỹ lắm.
Hôm qua, ông phát hiện anh gọi điện cho luật sư Trương. Ông giật lấy điện thoại của em — may mà anh van xin kịp nên nó chưa bị đập nát.
Nhưng từ đó anh mất luôn cơ hội liên lạc với bên ngoài. Nếu bị bắt gặp lần nữa, ông sẽ đuổi anh ngay lập tức. Visa và giấy tờ tùy thân của anh đều bị ông giữ, lúc nào cũng mang theo người.
Dạo này, đêm nào anh cũng dễ tỉnh giấc vì những tiếng động nhỏ. Trước kia giấc ngủ anh chưa từng tệ như vậy.
Có lẽ vì lúc nào anh cũng lo lắng, sợ một ngày nào đó ảnh của em bị ông phát hiện. Chỉ cần nghĩ đến, anh đã không thể ngủ yên.
Phí Bạc Lâm
💖💖💖
[18.7.2016]
Em gái,
Hôm nay có người đến thăm nhà — một bệnh nhân bại não mà cha đã tài trợ suốt bấy lâu.
Anh thật sự ngạc nhiên, vì một người keo kiệt, quái gở như ông lại chịu bỏ tiền quý giá ra cứu giúp người khác.
Khi người nhà đẩy bệnh nhân từ xe lăn vào, anh thấy trong mắt cha lóe lên tia đắc ý. Lúc đó anh nghĩ ông tự hào vì giúp đỡ một gia đình. Nhưng khi họ đi rồi, ông chỉ tay vào bóng lưng họ, cười nhạt: "Thấy không? Trên đời này còn có kẻ khốn khổ hơn tao."
Anh không hoàn toàn hiểu ý nghĩa câu nói ấy. Nhưng ông bật cười sảng khoái, như thể việc tài trợ không phải vì lòng tốt, mà chỉ để an ủi cái tôi của mình.
Chiều nay anh chẳng còn tâm trí nào để suy nghĩ. Cha phát hiện anh lén tập boxing trong phòng dụng cụ. Ông nổi giận, nhấc gạt tàn và bình hoa trên bàn ném thẳng vào đầu anh. Vết thương đến giờ vẫn còn rát.
Lời chửi rủa ông trút xuống quá nhiều, quá hỗn loạn, máu chảy không ngừng nên anh chẳng nghe rõ.
Bỗng nhiên anh hiểu vì sao ông lại thương xót một người tàn tật, nhưng với anh lại tàn nhẫn đến vậy: vì ông ghét việc anh có một cơ thể khỏe mạnh.
Phí Bạc Lâm
Ôn Phục phát hiện những lá thư này ba tháng sau khi buổi tiệc từ thiện kết thúc.
Trước đó, Phí Bạc Lâm đã suy nghĩ rất lâu mới quyết định chọn căn hộ ở Vân Hà Tụng, Cẩm Thành làm tổ ấm mới của hai người. Lý do chủ yếu là để thuận tiện cho công việc của Ôn Phục — xét về mọi mặt, đây là nơi phù hợp nhất với cậu lúc này.
Ôn Phục vốn không thích chuyển nhà. Phí Bạc Lâm hiểu cậu vừa quen với nhịp sống ở khu chung cư cũ, nếu đổi chỗ khác sẽ lại mất thời gian thích nghi. Huống hồ Cẩm Thành cũng chẳng phải nơi họ có thể gọi là "nhà".
Hơn nữa, khi danh tiếng Ôn Phục càng lúc càng vang, số lượng phóng viên săn ảnh từ vài nhóm ban đầu tăng lên đến mức không đếm xuể.
Trong phạm vi kiểm soát, Phí Bạc Lâm vẫn tìm người dàn xếp được. Nhưng anh lo sau này sẽ có những tay mới vào nghề, muốn gây chú ý bằng cách lấy Ôn Phục làm mục tiêu, lén chụp rồi tung tin ngay.
Ở lại khu chung cư cũ, dù Ôn Phục sống ở căn hộ nào, hành tung cũng sẽ kín đáo hơn.
Còn trang viên họ Phí, trước khi phá sản đã bị nhà họ Hứa mang đi thế chấp. Sau này Phí Bạc Lâm mua lại chỉ vì nơi đó là mảnh đất do Lâm Viễn Nghi tự tay chọn và thiết kế.
Anh biết Lâm Viễn Nghi từng rất yêu căn nhà và khu vườn ấy, nên khi công ty có lợi nhuận, anh gom góp đủ tiền mua lại trang viên, rồi đặt nửa hộp tro cốt của bà vào trong tòa nhà.
Anh vốn không đặt nhiều tình cảm ở đó, và cũng không phù hợp với Ôn Phục. Anh cân nhắc rất lâu, rồi hỏi ý kiến cậu. Khi biết Hứa Uy từng ở đó suốt mười năm, Ôn Phục kiên quyết từ chối.
Trong một tuần Ôn Phục sang Tứ Xuyên ghi hình chương trình, Phí Bạc Lâm tranh thủ dọn dẹp và sắp xếp căn nhà mới.
Ngôi nhà rộng rãi, anh mua thêm tủ kệ, gom hết các cây violin, guitar và ba cây đàn piano vào một phòng nhạc.
Những món quà nhỏ, anh dành riêng một phòng để trưng bày, còn cải tạo phòng chứa lễ phục, trang sức, đồng hồ thành phòng thay đồ.
Cứ thế bận rộn liên tục, mất thêm một tháng để hoàn thiện nội thất và dọn vào, cuối cùng căn hộ cũng trở thành một tổ ấm thực sự.
Cuối năm, cả hai đều bận rộn với công việc riêng. Ôn Phục liên tục nhận lời mời tham gia các chương trình ca nhạc cuối năm, Gala Tết của nhiều đài truyền hình. Còn công ty Phí Bạc Lâm thì lợi nhuận ròng tăng mạnh, toàn bộ nhân viên tất bật chuẩn bị cho vòng gọi vốn thứ ba và kế hoạch niêm yết.
Cả hai đều bận tối mặt. Vừa chuyển nhà, chưa kịp về Nhung Châu đã vội đón Tết.
Sang năm, Ôn Phục bắt đầu tour diễn. Đúng hơn là Stella kéo cả ê-kíp vào guồng làm việc, mà Stella đã bận thì trong đội không ai dám lười, càng không dám nghỉ ngơi.
Riêng Ôn Phục — người vốn chẳng mấy quan tâm đến tiền bạc — lại là trung tâm của tất cả.
Ngày đưa Ôn Phục đến căn hộ mới, Phí Bạc Lâm không hề thú nhận về ba căn phòng chất đầy quà anh đã âm thầm mua suốt nhiều năm, cũng chẳng nhắc đến đống thư hồi âm cao như núi.
Anh không rõ mình đang lo gì, có lẽ sợ rằng nếu phơi bày tất cả, cậu sẽ choáng ngợp, hoảng sợ.
Anh vẫn chưa thể tự thuyết phục bản thân đặt mười năm nhớ nhung và mộng tưởng dưới ánh sáng, để chúng và anh được đường đường chính chính. Anh luôn nghĩ cậu cần một khoảng thời gian để tiếp nhận.
Cả những lá thư hồi âm kia cũng vậy.
Khi viết, Phí Bạc Lâm đã gửi gắm vô vàn cảm xúc. Nhưng khi viết xong, cất vào tủ, nhìn lại thì lại không biết phải trao thế nào.
Nhìn kiểu gì cũng thấy… sến.
Thư cậu viết tám năm trước, giờ anh mới hồi đáp — nghĩ sao cũng giống như đang tìm cách bù đắp lỗi lầm.
Dù sao thì, mọi thứ diễn ra quá vội vã.
Từ khi về nước, ngoài mặt Phí Bạc Lâm tỏ ra có kế hoạch, nhưng thực chất vì muốn gặp Ôn Phục mà rối loạn cả lên. Những điều cần thú nhận — từ quà tặng đến thư hồi âm — lẽ ra nên từng bước tiết lộ, cân nhắc kỹ lưỡng.
Nhưng mỗi lần nghĩ đến cậu, anh lại lao đầu quay về, một khắc cũng không đợi nổi.
Tình cảm, nào có thể do người ta muốn đến muốn đi là được.
Vì vậy, khi Ôn Phục bước vào căn hộ mà cậu tưởng là mới mua, Phí Bạc Lâm đã khóa kỹ ba cửa phòng đầy quà, nói với cậu đó là phòng khách bỏ trống, chưa nghĩ ra công dụng nên không cần vào.
Dù thực tế là anh vẫn chưa nghĩ ra cách để chúng xuất hiện.
Ôn Phục nhìn anh một cái, không nói gì.
Buổi tối, Phí Bạc Lâm đang loay hoay trong bếp nấu bữa tối đầu tiên ở nhà mới, bỗng nghe tiếng gọi phía sau: "Anh Bạc Lâm?"
"Ừ?" Anh đang cúi đầu chiên tôm viên, nghe thấy tiếng Ôn Phục liền ngẩng lên.
Vừa ngẩng đầu, anh chỉ muốn đi tu ngay lập tức.
Ôn Phục đứng ngoài bếp, mặc bộ vest cao cấp anh còn chưa kịp tặng, hai cổ tay đeo kín đồng hồ xa xỉ anh mua.
Tay trái cậu cầm cây violin từ phòng nhạc, tay phải giơ một xấp phong bì từ phòng quà, hỏi anh: "Đây là thư hồi âm anh gửi em à?"
Rõ ràng là cậu đã lợi dụng lúc anh nấu ăn để lục soát ba căn phòng không sót chỗ nào.
Ôn Phục không nhận ra hết thương hiệu của những chiếc đồng hồ và lễ phục này, cũng không biết giá trị, chỉ vì chúng là do Phí Bạc Lâm mua, cậu tò mò nên đeo hết lên người.
Quả nhiên, mèo đã hư thì chẳng bao giờ biết ngoan.
Phí Bạc Lâm im lặng một giây, rồi tiếp tục chiên tôm viên như không có chuyện gì: "Không phải. Không biết từ đâu ra."
Ôn Phục bám riết: "Nhưng em tìm thấy trong phòng."
Phí Bạc Lâm chối phăng: "Không phải của anh."
Ôn Phục bóc thư trước mặt anh: "Cuối thư có chữ ký của anh."
Phí Bạc Lâm thản nhiên: "Không phải anh viết."
Ôn Phục vạch trần: "Đầu thư gọi là Em gái."
Phí Bạc Lâm sụp đổ: "Anh đã dặn đừng vào mà!"
Ôn Phục bình tĩnh nhìn anh hoàn toàn tan nát, rồi thản nhiên hỏi lại: "Không phải cho em sao?"
Anh nghẹn họng.
Da mặt một khi đã bị mèo xé toạc, cả đời đừng mong dán lại.
Đêm đó, Ôn Phục ngồi trên chiếc ghế sofa mà Phí Bạc Lâm đích thân thiết kế cho cậu, lần lượt bóc và đọc từng bức thư hồi âm, từng phong bì một.
Phí Bạc Lâm thì làm việc trong phòng sách.
Đúng lúc Ôn Phục đọc đến thư thứ 75, điện thoại cậu reo cuộc gọi video. Sắp đến tour diễn, Stella cùng cả đội tổ chức họp khẩn để chốt trang phục, tài trợ và ca khúc mở màn.
Ai cũng quen với trạng thái lo âu, rối loạn của Stella khi làm việc quan trọng. Điều đáng nói là nhân viên làm thêm giờ sẽ được thưởng tương xứng — càng làm nhiều, tiền càng nhiều — nên ai cũng vui vẻ chấp nhận.
Người duy nhất không có tiền tăng ca là Ôn Phục — ngôi sao trung tâm chẳng mấy quan tâm đến tiền bạc.
Cậu bắt máy, không có giá đỡ nên đành cầm điện thoại. Stella kiểm tra từng mục, còn cậu vừa nghe vừa dùng một tay bóc thư, chẳng mấy để tâm đến nội dung.
Đúng lúc đó, Phí Bạc Lâm xong việc, bước ra khỏi phòng sách. Ngay khi cửa mở, nhà tạo mẫu của Ôn Phục liền nghe thấy tiếng động qua màn hình.
Cô lập tức hỏi: "Ôn Phục, trong nhà cậu có người khác à?"
Ôn Phục khựng lại, nhìn về phía Stella.
Stella: "..."
Trợ lý của Stella: "..."
Chu Kỷ: "..."
Vài người biết chuyện im lặng, những người khác chờ cậu trả lời.
Ai cũng rõ, nghệ sĩ sống chung với ai, quản lý phải biết trước để phòng tin đồn, xử lý khủng hoảng kịp thời.
Phòng họp video rơi vào im lặng.
Hai giây sau, Stella cúi đầu lật tài liệu: "Vừa nãy nói đến việc chọn ca khúc quảng bá cho concert..."
Mọi người lập tức cúi đầu, giả vờ tra cứu, như thể chưa nghe gì.
Phí Bạc Lâm bước ra, mệt mỏi rã rời. Thấy Ôn Phục đang đọc những lá thư anh chưa muốn công khai, lại nghe cậu im lặng trước câu hỏi kia, trong lòng anh dấy lên chút tủi thân.
Anh đi ngang quầy bar rót nước, tháo kính đặt sang một bên. Người đã đến sát sofa, nhưng ánh mắt Ôn Phục vẫn dán vào lá thư, chẳng buồn liếc anh lần nào.
Người thật đang ở đây mà không nhìn, lại chăm chú vào đống giấy.
Phí Bạc Lâm sầm mặt ngồi xuống cạnh cậu, cố tình trừng mắt. Nhưng Ôn Phục vẫn im lặng đọc, chẳng hề để ý.
Anh chỉ muốn vung tay hất xấp thư xuống đất. Chẳng lẽ cậu không biết anh mệt sao? Có nhất thiết phải đợi anh khóc lóc ầm ĩ như sáng hôm trước mới chịu để ý?
Phí Bạc Lâm dán mắt vào tay Ôn Phục. Đúng lúc cậu đưa tay đổi thư, anh bất ngờ nghiêng người, chui thẳng vào lòng cậu.
Không ngờ cánh tay đang cầm điện thoại của Ôn Phục không vững, đầu anh quệt trúng cổ tay, chiếc điện thoại gọi video bị hất rơi, lộc cộc lăn xuống đất.
"Ôn Phục?" Tiếng mọi người trong cuộc họp vọng lên từ dưới sàn, "Em không sao chứ? Có chuyện gì vậy?"
Camera dường như chưa kịp lia đến Phí Bạc Lâm đang nằm trong lòng cậu.
Ôn Phục cúi đầu, thấy anh nằm im trên đùi, vẻ mặt thản nhiên, chẳng buồn giải thích.
Cậu nhặt điện thoại, cố ý xoay camera sang chỗ khác rồi mới đưa về trước mặt mình.
"Không sao." Ôn Phục đặt thư xuống, tay luồn vào tóc Phí Bạc Lâm, nhẹ nhàng vuốt, "Chó con của tôi lỡ va trúng điện thoại."