Chương 99: Ngoại Truyện 1

Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà

Chương 99: Ngoại Truyện 1

Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 99 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Sophie
Sau nhiều năm trở về Nhung Châu, căn nhà hầu như chẳng có gì thay đổi. Chỉ có điều ngày hôm sau, Phí Bạc Lâm gọi thợ đến lắp thêm hai chiếc điều hòa mới cho phòng khách và phòng ngủ – nơi vốn chẳng rộng rãi gì.
Ôn Phục ngồi khoanh chân trên giường, ngửa cổ nhìn Phí Bạc Lâm chỉ đạo thợ điều chỉnh vị trí. Vừa lắp xong, cậu liền cầm điều khiển bật máy lạnh ngay.
Từ đó, những ngày ở Nhung Châu trôi qua trong sự dễ chịu, thư giãn.
Mùa hè ở Nhung Châu thường mưa nhiều. Ban đầu Ôn Phục vốn đã chẳng thích ra ngoài, nay lại càng không tiện vì đã trở thành người của công chúng. Mỗi ngày, Phí Bạc Lâm đi chợ về đều mang theo nửa quả dưa hấu. Buổi sáng, Ôn Phục nằm trên giường sáng tác nhạc; buổi trưa, cậu ngồi bên bàn cắn dưa hấu, ăn xong thì nằm dài trên sofa, bật điều hòa xem anime, lúc thì ngủ trưa, lúc thì ngủ gục giữa chừng.
Còn Phí Bạc Lâm, ngoài việc chăm sóc cậu, phần lớn thời gian đều dành cho công việc.
Dù sao thì ca sĩ có thể nghỉ ngơi thoải mái sau concert, nhưng giám đốc điều hành vẫn phải họp hành, làm việc mỗi ngày.
Để có thể ở lại Nhung Châu suốt hai tháng này, Phí Bạc Lâm đã sắp xếp trước toàn bộ lịch trình cùng Trương Triều. Những việc có thể xử lý từ xa thì anh làm tại nhà, chỉ những chuyện thật sự cần mới giao cho Tạ Nhất Ninh hay Tô Hạo Nhiên.
Dù sao thì hai năm dịch bệnh, anh bị kẹt ở nước ngoài, công ty vẫn vận hành theo cách đó. Chỉ khi nào không thể vắng mặt, anh mới bay đi công tác, xong việc là lập tức bay đêm trở về.
Hôm đó, Tạ Nhất Ninh tổ chức một cuộc họp trực tuyến bất ngờ. Phí Bạc Lâm tham gia nghe, còn Ôn Phục thì bật TV ở phòng khách nhưng không xem, chỉ ôm iPad ngồi viết nhạc.
Phí Bạc Lâm không quản nhiều, chỉ nhắc cậu đừng hạ nhiệt độ quá thấp rồi đóng cửa lại, tránh ảnh hưởng đến sức khỏe.
Không gian nhỏ, dù đóng cửa phòng nhưng tiếng TV bên ngoài vẫn vọng vào loáng thoáng. May là âm thanh không lọt vào micro máy tính, không ảnh hưởng đến cuộc họp.
Cuộc họp kéo dài gần một tiếng. Khi kết thúc, hầu hết mọi người đã thoát ra, Phí Bạc Lâm thấy Tạ Nhất Ninh vẫn chưa rời nên đoán cô có chuyện riêng muốn nói.
Quả nhiên, vừa hết người, Tạ Nhất Ninh lập tức gục đầu xuống bàn, bắt đầu than vãn: công ty vừa niêm yết nên có biết bao vấn đề cần giải quyết, hợp đồng chất đống chưa xử lý, quan trọng nhất là thiếu nhân sự trầm trọng. Cuối cùng, cô bật ra mục đích thật sự: "Nhóm trưởng, cậu định ở Nhung Châu đến bao giờ nữa?"
Phí Bạc Lâm im lặng ghi nhớ từng vấn đề, tính giao lại cho Trương Triều sau, rồi đáp: "Khoảng hơn một tháng."
"Hơn một tháng?!" Tạ Nhất Ninh lập tức hét to, "Cậu ở Nhung Châu làm cái gì vậy? Nghỉ hè à? Chuyện gì mà nhất thiết phải ở Nhung Châu chứ?"
Lúc này, TV bên ngoài phát ra một câu thoại từ bộ phim đang hot: "Vậy anh cứ khăng khăng đi Bắc Kinh làm gì? Rốt cuộc ở Bắc Kinh có ai vậy!"
Phí Bạc Lâm khựng lại. Anh chợt nhận ra Tạ Nhất Ninh hoàn toàn không biết chuyện giữa anh và Ôn Phục từ thời cấp ba.
Năm đó, trong mắt mọi người, anh và Ôn Phục chỉ là một cặp bạn cùng bàn thân thiết.
Sau khi tốt nghiệp, mỗi người đi một ngả – người du học, người đi làm. Dù thỉnh thoảng liên lạc, nhưng họ không rõ đời sống riêng tư của nhau. Tất cả những sóng gió tám năm qua giữa anh và Ôn Phục, đều hóa thành bí mật riêng, bạn bè cũ chẳng ai hay biết.
Có lẽ cũng đến lúc nên nói thật rồi.
Nhưng không thể vội vàng. Nếu giờ anh tuôn hết ra, Tạ Nhất Ninh có thể lập tức bay đến Nhung Châu ngay trong đêm để hóng chuyện.
Phí Bạc Lâm cân nhắc cách tiết lộ để giảm sốc nhất.
Ba giây sau, anh nói:
"Tôi và Ôn Phục đã ở bên nhau."
Tạ Nhất Ninh: "..."
Phí Bạc Lâm: "..."
Tạ Nhất Ninh: "..."
Phí Bạc Lâm: "..."
Hai người nhìn nhau.
Im lặng.
Im lặng đến mức có thể đếm từng giây.
Năm phút sau, Tạ Nhất Ninh mới phục hồi:
"Là Ôn Phục mà tôi biết hả?"
Phí Bạc Lâm: "Đúng vậy."
Tạ Nhất Ninh: "Là kiểu 'ở bên nhau' mà tôi đang nghĩ không?"
Phí Bạc Lâm: "Đúng vậy."
"Tút—"
Cô tắt máy cái rụp.
Ngay sau đó, cô kéo Tô Hạo Nhiên đặt vé tàu cao tốc chuyến sớm nhất đến Nhung Châu.
Phí Bạc Lâm nhìn màn hình họp bị ngắt đột ngột, ngồi ngây người một lúc trước máy tính, rồi tự trách mình quá hấp tấp.
Anh gập laptop lại, bước ra ngoài, thấy Ôn Phục đang ngủ trên sofa. Áo ba lỗ bị vén lên, lộ ra phần eo thon, nơi hõm có vết đỏ do anh hôn đêm qua, cùng những vết bầm tím nhạt ở cổ áo và cánh tay, nổi bật trên làn da trắng.
Chiếc quần đùi rộng mềm, dưới gấu là đôi chân thon dài của Ôn Phục – một chân gác lên đầu sofa, một chân treo lơ lửng, suýt chạm đất. Mắt cá và đùi còn in hằn vết tay chưa kịp phai.
iPad trong tay cậu vẫn sáng, chắc mới ngủ được một lúc. Không biết có nghe thấy lời anh nói trong phòng không.
Phí Bạc Lâm đứng cạnh sofa, ngắm nhìn những vết tích mờ ám trên người Ôn Phục một hồi, rồi nhẹ nhàng lấy iPad ra, lưu lại bản nháp nhạc lộn xộn, tắt ứng dụng, sau đó bế Ôn Phục vào phòng.
Ghế sofa nhà anh vừa cứng vừa hẹp, ngủ lâu sẽ đau cổ.
Vừa đặt Ôn Phục lên gối, Phí Bạc Lâm nghe tiếng điện thoại rung ngoài phòng khách.
Điện thoại anh để trong phòng làm việc, tiếng rung ở phòng khách chỉ có thể là của Ôn Phục.
Anh bước ra, cầm máy, bấm nghe rồi đưa lên tai, vừa đi vừa khẽ nói: "Alo?"
"Alo, Ôn... Phí Bạc Lâm?" Đầu dây bên kia ngập ngừng, nhanh chóng nhận ra giọng anh, "Ôn Phục đâu?"
Phí Bạc Lâm nhận ra đó là Kỳ Nhất Xuyên.
Anh điều chỉnh nhiệt độ điều hòa lên một độ, rồi đi vào đắp chăn cho Ôn Phục.
Tiếng động có lẽ đã làm cậu tỉnh. Ôn Phục nửa mơ nửa tỉnh, cảm nhận được hơi thở của Phí Bạc Lâm, mắt chưa mở, đã quay đầu tựa vào đầu gối anh, túm lấy quần anh.
Phí Bạc Lâm thuận thế ngồi xuống mép giường. Ôn Phục phản xạ, gối đầu lên đùi anh, lăn người một vòng rồi tiếp tục ngủ.
"Ôn Phục đang ngủ," Phí Bạc Lâm khẽ nói, tay vuốt mái tóc rối của cậu, "Có chuyện gì không?"
Kỳ Nhất Xuyên như cố níu kéo cuộc gọi: "Mấy giờ rồi mà còn ngủ?"
Phí Bạc Lâm liếc nhìn hai hộp bao cao su trên đầu giường – mỗi hộp chỉ còn lại một chiếc. Anh thản nhiên đáp: "Tối qua em ấy mệt quá."
Theo thói quen, Phí Bạc Lâm luôn dùng hết một hộp mới mở hộp khác, nếu không sẽ thấy bừa bộn. Tối qua họ quá vội, cứ hễ lấy được hộp nào thì dùng hộp đó, nên sáng nay mới thành ra mỗi hộp sót lại một chiếc.
Nếu không phải Kỳ Nhất Xuyên nhắc, anh cũng chẳng để ý. Nhưng nhìn chằm chằm vài giây, anh không nhịn được, lấy chiếc còn lại bỏ sang hộp kia, vứt vỏ trống vào thùng rác. Chỉ khi làm xong, lòng anh mới thấy thoải mái.
Kỳ Nhất Xuyên vẫn gặng hỏi: "Cậu ấy kết thúc concert rồi, còn gì mà mệt?"
Phí Bạc Lâm chẳng buồn tranh cãi: "Tối qua em ấy đi chạy bộ đêm."
Anh vừa dọn dẹp hộp bao cao su vừa bổ sung: "Chạy bộ năm tiếng."
Kỳ Nhất Xuyên im bặt.
Một lúc sau, hắn từ bỏ: "Vậy khi nào cậu ấy tỉnh thì bảo gọi lại cho tôi."
Phí Bạc Lâm "Ừ" một tiếng, thấy đầu dây bên kia im lặng, liền gác máy.
Anh chẳng còn tâm trí để so đo với Kỳ Nhất Xuyên. Phí Bạc Lâm là người thực tế – trong mắt anh, Kỳ Nhất Xuyên chỉ như lớp sương mỏng, tạm thời che khuất sự thật trước khi trái tim mong manh của Ôn Phục hoàn toàn thuộc về anh.
Sức cạnh tranh của đối phương chỉ tồn tại đến khi sự thật được phơi bày. Từ khoảnh khắc đó trở đi, dù có một hay mười vạn Kỳ Nhất Xuyên, cũng chẳng còn đáng để anh bận tâm.
Điều duy nhất quan trọng là từ hôm nay, mãi mãi về sau, Ôn Phục sẽ luôn ngủ bên cạnh anh.
Phí Bạc Lâm đặt điện thoại lên tủ đầu giường, vừa định vén chăn ngủ trưa cùng Ôn Phục thì điện thoại anh lại sáng lên.
Là nhóm fan mà anh theo dõi bằng tài khoản phụ bấy lâu nay. Có người vừa đăng một bức ảnh:
[
Tiểu đội Tiếp tế Sữa Jule
(999+)
@ Một lòng chỉ Ôn, ai không Phục:
Các bảo bối ơi, hình như mình gặp được anh rể rồi!!!
@ Một lòng chỉ Ôn, ai không Phục:
[Hình ảnh]
Phí Bạc Lâm nhấn vào xem.
Trong ảnh là anh – lặng lẽ ngồi ở hàng ghế VIP gần sân khấu, đeo khẩu trang, im lặng nhìn Ôn Phục hát.