Chương 117: Bữa cơm đầu tiên

Tương Khắc - Đông Nhật Ngưu Giác Bao

Chương 117: Bữa cơm đầu tiên

Tương Khắc - Đông Nhật Ngưu Giác Bao thuộc thể loại Linh Dị, chương 117 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiểu Tri Ngôn và Tuế Tuế nằm sấp trước cửa sổ, nhìn trộm hai người đang ôm nhau trước cổng sân.
Tuế Tuế khẽ hỏi Tiểu Tri Ngôn, “Anh Tri Ngôn, hai người họ đang làm gì vậy?”
Tiểu Tri Ngôn đáp bí ẩn, “Họ đang hôn nhau.”
Tuế Tuế ngây thơ hỏi, “Tại sao lại hôn nhau?”
Tiểu Tri Ngôn gãi đầu suy nghĩ, rồi khẳng định, “Vì họ yêu nhau.”
Mặc dù cô út chưa nói mình có yêu dượng út hay không, nhưng cậu nhóc cảm thấy cô út rất yêu, dù không giải thích được vì sao, nhưng cậu có cảm giác đó.
Tuế Tuế chợt hiểu, “Thế nên họ mới kết hôn.”
Tiểu Tri Ngôn gật đầu, “Rồi họ sẽ sinh em bé.”
Phương Thanh Huỳnh không nhịn được cười, hắng giọng một tiếng, “Thôi nào, hai nhóc, mau lại đây ngồi cho ngay ngắn, chuẩn bị rửa chân rồi.”
Hai đứa trẻ vội chạy lại, ngoan ngoãn ngồi xếp hàng trên ghế đẩu. Bên cổng sân, hai người vẫn chìm đắm trong nụ hôn, khó lòng rời xa.
Thẩm Vân Thư không biết là đã quen với chiếc giường hay quen được anh ôm ngủ, nên tối qua cô không ngủ ngon. Nói chuyện với chị Thanh Huỳnh đến tận khuya, sau khi chị ngủ rồi, cô gần như thức trắng đến sáng. Mơ màng chợp mắt một lát thì tỉnh giấc, mở cửa ra xem, xe của anh đã không còn trong hẻm nữa.
Cô biết hôm nay anh sẽ bận, còn mình thì chẳng có việc gì mấy. Cô không có họ hàng qua lại, chỉ có hàng xóm láng giềng đến chơi và ăn kẹo cưới. Những thứ cần dọn dẹp, hôm qua cô đã làm xong hết rồi.
Thẩm Vân Thư không vội vàng làm gì, cô vừa vệ sinh cá nhân xong, chuẩn bị làm bữa sáng, thì trong hẻm vang lên tiếng xe ba gác dừng trước cửa nhà, tiếp đó là tiếng gõ cửa lớn.
Cô đang nghĩ ai đến sớm thế, vừa mở cửa, x**n th** với nụ cười tươi tắn nói, “Chị dâu, anh Phùng bảo em đến đây nấu cơm.”
Vừa nói, cậu ta và hai người khác đã dỡ đồ từ xe xuống. Thẩm Vân Thư nhìn thấy nồi niêu xoong chảo, rau thịt gạo mì, còn có cả gà vịt sống, một xe đầy ắp. Cô vội nói, “X**n th**, hôm nay chỗ chị không có nhiều người đến đâu, không cần dùng đến những thứ này đâu.”
X**n th** tay không ngừng nghỉ, “Anh Phùng bảo em cứ chuẩn bị trước, lát nữa có nhiều hay ít người, nếu dùng không hết thì em lại mang về là được.”
Bên sân nhà hàng xóm, Trần Mỹ Na mặc một chiếc áo lót giữ nhiệt màu đỏ khoét ngực, để lộ gần hết b** ng*c, bên ngoài khoác một chiếc áo bông đỏ, đầu mang mái tóc xoăn vừa uốn, dựa vào cửa nhà mình, vừa cắn hạt dưa vừa nghe ngóng động tĩnh bên này.
Nghe thấy lời của x**n th**, chị ta khinh khỉnh “hừ” một tiếng, “Ăn cá mặn chấm nước tương, làm chuyện thừa thãi. Nhà cô thì có ai đến được, còn phải đặc biệt mời người đến nấu cơm, người khác dính vào cơm nhà cô còn thấy xui xẻo nữa kìa.”
Chị ta đã nghe nói, bố ruột của ông chủ Phùng ngày mai cũng sẽ không đến, nghĩa là ông ấy hoàn toàn không công nhận cô con dâu này. Vậy thì cô còn có thể ở trong cái nhà đó được bao lâu, cứ chờ mà xem, không bao lâu nữa, chắc chắn cô sẽ phải lủi thủi cuốn gói về đây, đến lúc đó là một chiếc giày rách, xem ai còn cần cô, nửa đời sau chỉ có thể mục nát trong hai gian phòng rách nát này thôi.
Trần Mỹ Na càng nghĩ càng vui, như thể chuyện đó đã xảy ra rồi, đến mức hạt dưa rơi vào miệng cũng không hay biết, mãi đến khi bị nghẹn ở cổ họng mới nhận ra, chị ta ho sù sụ long trời lở đất, suýt nữa thì sập cả xà nhà. Nhưng Trương Minh Đạt trong phòng nghe thấy cũng coi như không nghe thấy, lấy chăn trùm kín đầu tiếp tục giấc ngủ của mình.
Nhà máy nghỉ, cả ngày hôm nay Trương Minh Đạt không định bước chân ra khỏi nhà. Trước đó anh ta từng bị người ta chặn trong ngõ hẻm dọa một lần, từ đó về sau, dù chỉ là nhìn thấy Thẩm Vân Thư từ xa, anh ta cũng quay gót bỏ đi, hoàn toàn không dám xuất hiện trong tầm mắt Thẩm Vân Thư, chỉ sợ chọc cô bực mình, chồng cô tâm trạng không tốt lại tìm người đến chỉnh cho anh ta một trận, không chọc được thì anh ta tránh đi được.
Trần Mỹ Na khó khăn lắm mới lấy lại hơi, ném hết hạt dưa trong tay xuống đất, chị ta hùng hổ xông vào phòng, túm lấy tai Trương Minh Đạt, kéo anh ta ra khỏi chăn, “Tao vừa nãy suýt chết, mà mày ngủ ngon thật đấy, cái tai lợn này có cũng vô dụng, chặt đi cho rồi.”
X**n th** và hai người khác nghe thấy tiếng cãi vã ồn ào bên cạnh, nhanh nhẹn dựng bếp trong sân, đốt lửa, lại giết và làm sạch gà vịt đã mang đến, phi hành xào dầu, chờ Tiểu Tri Ngôn và Tuế Tuế ngủ dậy, món mì gà vừa kịp ra lò.
Không chỉ Tiểu Tri Ngôn và Tuế Tuế thích món mì gà này, Phương Thanh Huỳnh cũng rất thích. Chị ấy ăn xong một bát mì, từ đầu đến chân đều cảm thấy sảng khoái, lại lần nữa cảm thán mình đã làm mối thật tốt, tấm lòng tinh tế của ông chủ Phùng thật sự không hề tầm thường.
Lục Thu Minh và Cố Tùng Hàn cùng nhau đến, hai người còn chưa vào sân đã đốt mười mấy tràng pháo ở trong hẻm, tiếng “lách tách” tạo ra không khí hân hoan, vui mừng.
Cố Tùng Hàn phát kẹo cưới và thuốc lá cho những người ra xem náo nhiệt, anh ta trêu đùa với Tiểu Tri Ngôn và Tuế Tuế, rồi hỏi Thẩm Vân Thư có lời nào muốn nhắn cho anh trai mình hay không.
Thẩm Vân Thư ban đầu lắc đầu, nghĩ một lát, lại nhắc anh bận thế nào cũng phải nhớ ăn cơm, tuyệt đối đừng uống rượu khi để bụng đói.