Tương Khắc - Đông Nhật Ngưu Giác Bao
Chương 126: Bát Canh Bổ Gấp
Tương Khắc - Đông Nhật Ngưu Giác Bao thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phùng Viễn Sơn đặt bát canh xuống bàn, bước thẳng về phía nhà vệ sinh. Thẩm Vân Thư vội vàng theo sau, Tiểu Tri Ngôn cũng lẽo đẽo theo vào, căn phòng vốn yên tĩnh bỗng trở nên ồn ào.
Thẩm Vân Thư không ngờ một bát canh lại có thể bổ đến vậy. Cô không biết liệu anh yếu quá không chịu được, hay vốn dĩ anh không yếu nhưng canh này quá bổ.
Phùng Viễn Sơn mãi mới cầm được máu. Thẩm Vân Thư lấy giấy lau mũi và mặt cho anh, lo lắng hỏi: "Anh có thấy khó chịu ở đâu không?"
Tiểu Tri Ngôn cũng lo lắng nhìn dượng út: "Dượng út, nếu dượng không khỏe thì chúng ta đi tìm bác sĩ đi. Bảo dì Thanh Thanh tiêm cho dượng một mũi, rồi để cô út ôm dượng ngủ một giấc là khỏi thôi. Dượng đừng sợ."
Phùng Viễn Sơn nắm lấy bàn tay đang sờ loạn trên mặt mình, siết chặt vào lòng bàn tay cô. Cô chạm vào anh, cảm giác khô nóng vừa dịu bớt lại trào lên. Anh nở nụ cười hiền với Tiểu Tri Ngôn: "Dượng không sao, chỉ hơi nóng nên mũi mới chảy máu. Cháu ra bể nước ngoài sân múc cho dượng một gáo nước lạnh được không? Dượng muốn rửa mặt."
Tiểu Tri Ngôn gật đầu ngay: "Vâng, dượng út đợi cháu nhé."
Cậu bé lon ton chạy ra ngoài. Nụ cười hiền trên mặt Phùng Viễn Sơn biến mất ngay. Thẩm Vân Thư cảm nhận được ánh mắt nặng nề của anh, cô định bước theo Tiểu Tri Ngôn nhưng lại bị anh kéo lại.
Anh nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt sắc như dao: "Trong canh bỏ gì thế?"
Thẩm Vân Thư lúng túng: "Chỉ là… những thứ tốt cho sức khỏe thôi."
Giọng anh lạnh như băng: "Vậy đêm qua anh hầu hạ em chưa đủ hài lòng?"
Thẩm Vân Thư lắc đầu vội vàng. Cô đâu chỉ hài lòng, cô suýt nữa đã bị hành hạ đến chết rồi.
Phùng Viễn Sơn lạnh lùng cười: "Không hài lòng cũng chẳng sao. Trời đã tối, đêm qua không hài lòng thì đêm nay, đêm nay không hài lòng thì đêm mai. Sớm muộn gì em cũng sẽ hài lòng thôi."
Thẩm Vân Thư muốn khóc nhưng không được: "Đêm qua anh nói một tuần sau sẽ không động vào em nữa."
Nghe thấy tiếng Tiểu Tri Ngôn quay về, anh hạ giọng: "Đêm qua anh chưa uống bát canh này. Em tự châm lửa thì không chịu trách nhiệm dập tắt à?"
Thẩm Vân Thư nghĩ thôi kệ đi, mình phải chịu trách nhiệm cái gì? Cô chỉ lo cho anh thôi. Bát canh đó cô vừa thức dậy đã nấu ngay cho anh, đến giờ cô vẫn chưa ăn cơm, tất cả là vì ai?
Cô chưa kịp mở miệng, ngón trỏ của anh đã đặt lên môi cô: "Tốt nhất em đừng nói thêm. Nếu không, tối nay anh sẽ hành hạ em ba ngày không thể ra khỏi giường. Anh nói được là làm được."
Thẩm Vân Thư bực bội đá vào chân anh. Tối nay cô nhất định không ngủ chung phòng với anh, xem anh làm cách nào hành cô.
Tiểu Tri Ngôn không biết chuyện cãi vã trong nhà vệ sinh, cậu dùng hai tay bưng gáo nước lạnh vừa múc, sợ đổ nên đi từng bước chậm rãi. Khi đến gần cửa nhà vệ sinh, sợ dượng đợi lâu, cậu bước nhanh hơn.
Thẩm Vân Thư đẩy anh ra, định bước tới đỡ Tiểu Tri Ngôn. Cậu bé thấy cô, càng chạy nhanh, quên nâng chân qua bậc cửa, bị vấp ngã. Cô vội vàng ôm lấy cậu, Phùng Viễn Sơn che chắn cho hai cô cháu, tay kia lấy gáo nước đang lắc lư trong tay Tiểu Tri Ngôn.
Cuối cùng không giữ được, cả gáo nước lạnh đổ thẳng vào hông anh.
Cơn khô nóng do bát canh xua tan hết, giờ đây bị gáo nước lạnh dội trúng, mặt anh tối sầm lại.
Thẩm Vân Thư vội lấy khăn lau thắt lưng ướt đẫm của anh, không dám lau xuống dưới, chỉ khẽ nói: "Anh mau thay quần áo đi kẻo cảm lạnh."
Tiểu Tri Ngôn vẫn lo lắng cho mũi dượng út, dù gáo nước không giúp rửa mặt nhưng ít ra cũng giúp anh tắm mát. Cậu kéo tay Phùng Viễn Sơn, ngẩng đầu hỏi: "Dượng út, giờ dượng còn nóng không? Mũi còn chảy máu không ạ?"
Phùng Viễn Sơn bật cười, hoàn toàn bị chọc tức. Kiếp trước chắc anh đã mắc nợ hai cô cháu, nên kiếp này mới bị họ hành hạ như vậy.
Thẩm Vân Thư cố nhịn nhưng không nhịn được, vùi mặt vào khăn cười đến run người.
Tiểu Tri Ngôn thấy dượng và cô út cười, cậu cũng khúc khích theo: "Nước lạnh lắm, cháu chạm thử bằng ngón tay, lạnh đến run luôn. Chắc chắn dượng út không còn nóng nữa, cũng không cần tìm dì Thanh Thanh tiêm đâu."
Thẩm Vân Thư vừa kìm được cảm xúc, nghe câu của cậu bé lại bật cười. Cô ngước mắt nhìn đôi mắt đen láy của anh, cố gắng giữ cho mặt không nhăn nhó.
Phùng Viễn Sơn véo má cô, cười ngoài mặt nhưng trong lòng không vui, khẽ nói: "Muốn cười thì cứ cười đi. Tối nay em sẽ có lúc phải khóc đấy."
Tối nay Thẩm Vân Thư không chỉ khóc. Tay cô suýt nữa không còn dùng được. Cô đã hiểu thế nào là tự gieo họa. Anh có vô số cách để hành hạ cô, chỉ cần lôi ra một cách thôi là cô không chịu nổi. Cô không cần lo lắng anh yếu hay không, tay có lạnh hay không, chân có run không. Người cô cần lo lắng nhất chính là bản thân mình.