Chương 190: Phần phụ lục 15

Tương Khắc - Đông Nhật Ngưu Giác Bao

Chương 190: Phần phụ lục 15

Tương Khắc - Đông Nhật Ngưu Giác Bao thuộc thể loại Linh Dị, chương 190 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trần Duy Chu và Cố Tùng Hàn, hai người này hứng khởi hơn cả người nhận quà. Họ đi quanh chiếc xe, sờ sờ mui, ngắm nghía cửa sổ, chỉ muốn thử cầm vô lăng. Chiếc xe cao to như vậy, nếu lái một vòng trên bãi đất trống ngoài đồng thì chắc chắn sẽ rất đã.
Nhưng chưa kịp động tay thì đã bị ánh mắt lạnh lùng của Phùng lão đại 'chửi', đành ngắm nhìn cho thỏa lòng, thật không ai may mắn bằng Phùng lão đại, từ trước đến nay, thứ họ nhận được nhiều nhất chỉ là mô hình ô tô mà thôi.
Quà sinh nhật trực tiếp tặng người đàn ông của mình một chiếc xe trị giá hàng chục vạn, e rằng chỉ có bà chủ Thẩm không thiếu tiền mới dám làm chuyện đó.
Cái vô lăng mà hai người kia không dám động đến lại bị Tiểu Ngư nắm chặt bằng hai bàn tay nhỏ xíu. Cô bé cảm thấy dáng vẻ mẹ lái xe vừa rồi đẹp đến lạ thường, cô bé cũng muốn học lái xe.
Tiểu Thạch Đầu và Tiểu Tri Ngôn chen chúc ngồi ghế phụ, ra vẻ quan trọng chỉ cho Tiểu Ngư cách cầm vô lăng như thể chúng biết lái xe vậy.
Bàn tay của Thẩm Vân Thư được anh xoa bóp trong lòng bàn tay, cô nhìn anh, khẽ hỏi, “Em tặng anh thích không?”
Ráng chiều cuối chân trời phản chiếu trong đôi mắt trong veo của cô, đẹp đến kinh ngạc, Phùng Viễn Sơn gạt một lọn tóc ngang má cô, giọng nói trầm khàn, “Rất thích.”
Thẩm Vân Thư cong mắt cười, “Em bắt đầu tìm hiểu từ đầu năm, xem rất nhiều mẫu, vẫn cảm thấy mẫu xe này hợp với anh nhất, em vừa nhìn đã ưng nó ngay rồi.”
Phùng Viễn Sơn lơ đãng liếc nhìn vào bên trong xe, không gian nội thất rộng rãi, ghế da thoải mái, không chỉ phù hợp để anh lái mà còn phù hợp để làm những việc khác.
Anh lại nhìn cô, nói đầy ẩn ý, “Mắt nhìn của em luôn tinh tường mà.”
Hai người làm vợ chồng đã vài năm, những ý nghĩa sâu xa trong ánh mắt chỉ có hai người họ hiểu được. Thẩm Vân Thư nhìn ra ý khác từ ánh mắt anh, cô đỏ mặt, dùng chân giẫm mạnh lên giày anh, trách anh suốt ngày nghĩ linh tinh.
Lăng Xuyên sau khi nghe điện thoại dưới gốc cây quay lại, ánh mắt rơi xuống chân của hai vợ chồng, rồi nghĩ đến cuộc điện thoại vừa rồi, anh ta không khỏi bật cười. Ai có thể ngờ rằng ông chủ Phùng và bà chủ Thẩm trong mắt người ngoài, khi ở bên nhau lại có những khoảnh khắc ấm áp và bình dị như thế này.
Thẩm Vân Thư nghe thấy tiếng cười của Lăng Xuyên liền vội vàng rụt chân lại, mặt càng đỏ hơn.
Những lúc không có ai, cô muốn véo hay đá anh thế nào cũng được, đó là những phút giây tình tứ nhỏ nhặt giữa hai người, nhưng trước mặt người ngoài, đặc biệt là bạn bè của anh, cô vẫn phải giữ đủ thể diện cho anh.
Phùng Viễn Sơn bất mãn lườm Lăng Xuyên, chê anh ta cản trở.
Lăng Xuyên khẽ ho một tiếng, mở lời, “Em vừa nhận được tin, Phùng lão đại có tên trong danh sách doanh nhân xuất sắc của thành phố năm nay.”
Thẩm Vân Thư mắt sáng lên nhìn Phùng Viễn Sơn, phản ứng của Phùng Viễn Sơn lại bình thản như không có chuyện gì.
Cố Tùng Hàn nghe xong thì reo hò, hôm nay quả là một ngày tốt lành, tin vui đến liên tiếp.
Trần Duy Chu hơi phấn khích vỗ vai Phùng Viễn Sơn, Tiểu Thạch Đầu và Tiểu Ngư không hiểu doanh nhân xuất sắc là gì, Tiểu Tri Ngôn giải thích cho chúng, “Nghĩa là dượng út rất giỏi, sắp được trao giải thưởng ấy.”
Tiểu Thạch Đầu và Tiểu Ngư đều kéo dài tiếng “ồ”, rồi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, phản ứng bình thản giống hệt như bố.
Chúng đã sớm biết bố rất giỏi, nhưng mẹ còn giỏi hơn, vì trong nhà chúng, mẹ mới là sếp lớn, ngay cả ông bố rất giỏi cũng phải nghe lời mẹ, nếu có trao giải thưởng thì cũng phải trao cho mẹ chứ.
Lăng Xuyên lại cười nói, “Cả chị dâu cũng có tên nữa.”
Thẩm Vân Thư nghe Lăng Xuyên nói, cô sững lại một chút, cô nghĩ Lăng Xuyên đang đùa, nhưng nhìn vẻ mặt anh ta hoàn toàn không giống đùa, cô có chút không tin, “Tại sao lại có tôi?”
Dáng vẻ ngơ ngác đó của cô thật đáng yêu, e ngại có người khác ở đây, Phùng Viễn Sơn chỉ có thể véo nhẹ đầu ngón tay cô, “Tại sao lại không có em, bà chủ như em, chẳng phải rõ nhất chuyện năm ngoái nhà máy mình đã nộp bao nhiêu tiền thuế hay sao?”
Thẩm Vân Thư suy nghĩ một chút, vẫn thấy hơi ngại, bọn cô cũng chỉ nộp thuế bình thường thôi mà.
Cố Tùng Hàn không nhịn được trêu chọc, “Em sớm đã phát hiện ra rồi, chị dâu thích âm thầm phát tài.”
Ánh mắt Thẩm Vân Thư ánh lên ý cười, cô chỉ muốn nói chuyện này không có gì to tát, nhưng trước mặt Phùng Viễn Sơn, cô lại không nói ra.