Tương Ngữ - Miêu Đại Phu
Chương 105: Đêm Xa Xứ - 1
Tương Ngữ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không biết đã bao lâu rồi anh chưa từng trải qua một buổi sáng như vậy.
Kiều Vũ Tụng nằm úp mặt vào gối, nhìn mưa thu tí tách làm mờ dần khung cửa sổ.
Tống Vũ Tiều đang ngồi trước cửa sổ chơi đàn Cello, quay lưng về phía anh. Trong phòng không có đèn, ánh sáng mờ ảo khiến bóng lưng Tống Vũ Tiều có chút cô đơn.
Nếu không phải về Nhạc Đường, Kiều Vũ Tụng thà ở nhà trải qua cả ngày mưa như thế này.
Tiếng đàn của Tống Vũ Tiều làm anh càng thêm buồn ngủ. Năm giờ sáng, khúc nhạc đẹp tựa nước mưa như xóa nhòa ranh giới giữa đêm và ngày.
Mơ mơ màng màng, nhạc khúc kết thúc, Kiều Vũ Tụng mở mắt ra hỏi:
“Không ngờ em lại có thể chơi bản nhạc này. Có lẽ anh đã từng nghe nó trong xe của em lần trước.”
“Bài này khá phổ biến, ai cũng yêu thích.”
Tống Vũ Tiều quay đầu lại nói.
Kiều Vũ Tụng không quen thuộc với nhạc cổ điển, không biết cái nào phổ biến và cái nào phù hợp trong nhạc cổ điển. Anh đã từng hy vọng Tống Vũ Tiều yêu thích bài hát này cùng lý do giống như anh, nhưng vì Tống Vũ Tiều đã nói như vậy, thì hiển nhiên không phải.
Sau một thoáng ngập ngừng, anh thẳng thắn nói:
“Em có nhớ một bộ phim mà chúng ta đã xem cùng nhau khi còn nhỏ không? Bài hát này đã từng xuất hiện trong phim.”
“Vẫn luôn nhớ.”
Tống Vũ Tiều nói xong đứng dậy, nâng cây đàn Cello trong tay, xoay người, xoay ghế lại. Cậu nhìn Kiều Vũ Tụng cười cười:
“Sao vậy anh?”
Kiều Vũ Tụng bối rối:
“Em thích bài hát này chỉ vì bộ phim đó sao?”
Cậu vừa ngồi xuống, cười nhạt nói:
“Không thể nói là thích, chỉ có thể nói là ấn tượng. Tối hôm đó về nhà, em đã mơ, mơ thấy bài hát này, và em cũng mơ thấy anh.”
Kiều Vũ Tụng lần đầu nghe chuyện như vậy, trong lòng thấy xúc động, nhìn chằm chằm vào mắt Tống Vũ Tiều, hỏi:
“Mơ thấy anh?”
“Ừm, em có mơ thấy anh, nhưng không thể đến gần anh.”
Tống Vũ Tiều lặng lẽ nhìn khuôn mặt bị ánh ban mai làm mờ đi.
Kiều Vũ Tụng khẽ rùng mình.
Một lúc sau, Kiều Vũ Tụng nói:
“Phần mềm âm nhạc trong nước lúc đó không được toàn diện lắm sao? Những bản nhạc gốc rất hiếm, độ phổ biến cũng không cao, tìm được cũng rất khó khăn. Anh đã đợi rất lâu trên mạng để tìm kiếm tài nguyên, cuối cùng cũng tìm ra tên của bài hát này. “On the Wings of Song”, cái tên rất ngọt ngào, và lời bài hát cũng vậy.”
Anh cười tự giễu:
“Nói chung, anh chỉ biết vài bản nhạc cổ điển. Ngoại trừ bài này, chỉ có ‘Nocturne’.”
Tống Vũ Tiều nhớ anh từng nói một lần:
“Chopin?”
Anh gật đầu.
“Em chơi cho anh nghe?”
Tống Vũ Tiều đề nghị.
Kiều Vũ Tụng ngạc nhiên nói:
“Đàn Cello cũng có thể sao?”
“Tại sao không? Có thể cho anh một giấc mơ đẹp là được.”
Tống Vũ Tiều nói khi cây vĩ rơi trên dây đàn.
Chắc chắn rồi, tiếng đàn hòa với tiếng mưa, Kiều Vũ Tụng lại chìm vào giấc ngủ.
Nếu không mơ thấy máy bay rơi, có lẽ anh đã ngủ thẳng một mạch đến nỗi lỡ chuyến bay.
May mà Tống Vũ Tiều đã thu dọn tất cả hành lý, Kiều Vũ Tụng chỉ cần tắm rửa và thay đồ trước khi rời đi.
Bởi vì họ sẽ không trở lại Tích Tân trong thời gian tới, nên họ bắt taxi đến sân bay.
Gần tới sân bay, Kiều Vũ Tụng gửi tin nhắn cho Từ Ngạo Quân, báo rằng tối nay anh sẽ về Nhạc Đường. Kể từ khi có điện thoại thông minh, Từ Ngạo Quân suốt ngày dán mắt vào điện thoại, Kiều Vũ Tụng biết bà sẽ sớm nhìn thấy tin nhắn này, như vậy tốt hơn nhiều so với gọi điện thoại.
Gửi xong tin nhắn, anh quay đầu lại hỏi:
“Tiểu Tiều, chú dì nói sao? Chuyện em quay lại Nhạc Đường?”
Tống Vũ Tiều lắc đầu:
“Em không về nhà.”
Kiều Vũ Tụng sửng sốt, buột miệng nói:
“Vậy thì đêm nay em…”
Nói được nửa câu, anh dừng lại.
“Không sao, em đã đặt phòng bên ngoài rồi,” Tống Vũ Tiều nắm tay anh, “Vốn dĩ ban đầu cũng tính toán như vậy.”
Tay cậu rất ấm, mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay Kiều Vũ Tụng dường như cũng tan biến. Kiều Vũ Tụng đã yêu qua mấy lần, Từ Ngạo Quân và những người khác cũng biết anh là người đồng tính, nhưng họ chưa bao giờ chấp nhận hay tán đồng anh. Những gì xảy ra trong hai ngày qua khiến Từ Ngạo Quân càng thêm chán ghét người đồng tính, nếu đưa bạn trai về nhà vào thời điểm này…
Cho dù là Tống Vũ Tiều, e rằng chỉ khiến Từ Ngạo Quân càng thêm tức giận.
Hơn nữa, chính vì bạn trai là Tống Vũ Tiều, cho nên Kiều Vũ Tụng vô cùng lo lắng khi giới thiệu với ba mẹ – bởi vì họ biết rõ cậu.
“Anh đoán tối nay anh cũng không thể về nhà được. Tối nay chúng ta cùng ở khách sạn đi.”
Kiều Vũ Tụng nói.
Tống Vũ Tiều nhìn anh với vẻ nản lòng, nói:
“Chuyện này sau hãy nói đi.”
Sau khi tin nhắn gửi đi, Từ Ngạo Quân không trả lời ngay. Kiều Vũ Tụng có chút lo lắng. Sau khi mở khóa màn hình điện thoại, điều đầu tiên anh nghĩ đến là diễn biến của sự việc kia.
Từ khi Đằng Lập Quân bị phát hiện tham gia cuộc diễu hành đồng tính, Kiều Vũ Tụng không hề xem lại điện thoại. Một mặt anh nhắm mắt làm ngơ, nuôi hy vọng, mặt khác lại muốn trốn tránh.
Sau khi tin tức xuất hiện, trên Internet sẽ có vô vàn bình luận chỉ trích anh là người thứ ba. Người ta chỉ đồn thổi chuyện tình một đêm với minh tinh nam mà không rõ lý do thì còn chấp nhận được, với lời buộc tội “người thứ ba” vô căn cứ như vậy, anh không thể tưởng tượng được mình sẽ phải đối mặt như thế nào.
Kiều Vũ Tụng mở ứng dụng mạng xã hội, bởi vì mọi người lúc này sẽ đổ dồn chú ý vào scandal đồng tính của Đằng Lập Quân và “người thứ ba”. Không nghĩ tới Đằng Lập Quân một lần nữa lên hot search với đề tài mới.
Sau một ngày, ngôi sao Đằng Lập Quân vốn luôn im lặng trước những tiết lộ trước đó, cuối cùng cũng lên tiếng. Tuyên bố của anh ta được đưa ra cách đây hai tiếng đồng hồ – lúc Kiều Vũ Tụng vẫn đang ngủ.
Đầu tiên, phòng làm việc đã công bố đoạn video giám sát Đằng Lập Quân không hề vào phòng của tiếp viên trưởng Bắc Hàng Airline, vào ngày danh tiếng anh ta bị hủy hoại. Tiết lộ của blogger XX hoàn toàn là tin tức giả mạo, họ cố tình gài bẫy Đằng Lập Quân, làm tổn hại nghiêm trọng đến danh dự cũng như ảnh hưởng tới sinh hoạt cá nhân của Đằng Lập Quân. Phòng làm việc đã gửi công hàm luật sư đến blogger XX, tuyên bố sẽ thông qua pháp luật để bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình.
Sau đó, Đằng Lập Quân ngay lập tức chia sẻ lại tuyên bố có kèm video và thừa nhận rằng anh ta đã tham gia vào một cuộc diễu hành đồng tính, và người trong ảnh là vị hôn phu của anh ta.
Đằng Lập Quân:
Tôi và Tiểu Kiều là bạn bè bình thường. Chúng tôi gặp nhau trên một chuyến bay, ngày hôm đó cũng tình cờ gặp nhau ở hành lang. Để câu like, câu view, để nổi tiếng, các phương tiện truyền thông bây giờ đã vứt bỏ hết đạo đức nghề nghiệp rồi sao? Đúng vậy, tôi và Ken là người yêu của nhau, chúng tôi đã dự định kết hôn ở nước ngoài, nhưng tôi chỉ muốn yên lặng hoàn thành và sống cuộc sống của riêng chúng tôi, như vậy có gì sai? Dù không có dũng khí, tôi cũng phải đứng lên để bảo vệ người yêu và cuộc sống của chúng tôi!
Hai bài thanh minh này khiến Kiều Vũ Tụng choáng váng.
Những lời tuyên bố và thanh minh này giống như một cơn cuồng phong, xoay chuyển mọi luồng gió chỉ trích theo hướng mà họ mong muốn.
Ngày hôm trước, cư dân mạng vẫn chế nhạo Đằng Lập Quân chuyện tình một đêm, nói hắn ta trêu hoa ghẹo nguyệt, bắt cá hai tay, cắm sừng bạn trai… Vậy mà bây giờ mọi người đang nói Đằng Lập Quân vô tội, còn tiếp viên trưởng Bắc Hàng Airline cũng vô tội vì bị đình chỉ bay. Sự thật ban đầu chỉ là cuộc trò chuyện giữa những người bạn, đã bị biến thành tình một đêm thông qua ảnh chụp và bài viết. Hai nhân vật chính trong vụ việc – một người đã bị buộc phải ngừng bay, còn người kia thì buộc phải công khai người yêu, cuộc sống riêng tư hoàn toàn phơi bày dưới ánh đèn sân khấu.
Kiều Vũ Tụng thấy cư dân mạng cơ bản đều nói rằng anh và Đằng Lập Quân đều đáng thương. Anh không thấy nhẹ nhõm vui mừng, ngược lại cảm thấy vô cùng vô lý.
Anh vô cùng khó hiểu và nhấn để xem “video hoàn chỉnh” do studio của Đằng Lập Quân đăng tải.
Cuối video, tâm trạng Kiều Vũ Tụng trùng xuống – cái gọi là “video hoàn chỉnh” chỉ ghi lại được đến đoạn Đằng Lập Quân quay đầu rời khỏi cửa phòng của Kiều Vũ Tụng. Một người đàn ông cầm máy chụp hình xuất hiện trên màn hình, nhưng cảnh Đằng Lập Quân liếc nhìn người đó lại không hề có trong video này.
Hoàn toàn tỉnh ngộ, Kiều Vũ Tụng chỉ cảm thấy mọi chuyện thật hoang đường đến cực điểm, anh tự giễu cợt, lập tức hai tay run rẩy gửi một tin nhắn cho Đằng Lập Quân:
Tôi đã xem “video hoàn chỉnh” mà phòng làm việc của anh đăng tải, Đằng Lập Quân, tôi với anh không thù không oán, anh vì muốn come out mà chơi khăm tôi như vậy?
Lần này, tin nhắn không còn bị chìm trong biển tin nhắn nữa.
Trạng thái tin nhắn được “đọc”, không lâu sau, Đằng Lập Quân trả lời:
Tôi xin lỗi, tôi sẽ bồi thường cho anh.
Bồi thường sao? Kiều Vũ Tụng mở trừng mắt. Anh nóng cả đầu và ngay lập tức gọi cho Đằng Lập Quân.
Ngay sau khi cuộc gọi được kết nối, anh hỏi:
“Có phải là Đằng Lập Quân không? Tôi là Kiều Vũ Tụng.”
Đằng Lập Quân trong điện thoại ngại ngùng nói:
“Tiểu Kiều, xin lỗi, tôi rất xin lỗi.”
“Mẹ kiếp! Anh còn là người sao?”
Kiều Vũ Tụng không nhịn được buộc miệng mắng.
Tống Vũ Tiều ngồi bên cạnh cũng bị giật mình. Cậu nhìn tài xế và thấy tài xế cũng liếc nhìn họ từ gương chiếu hậu.
“Đằng Lập Quân, anh là người đê tiện và vô liêm sỉ nhất mà tôi từng thấy. Anh nghĩ cả mạng xã hội và toàn thế giới sẽ thông cảm, đồng tình và chúc phúc cho anh ư? Tôi nói cho anh biết, đừng có mơ!”
Anh đang chửi mắng thì thấy cửa xe đã mở.
Anh nhìn ra ngoài, đã đến sân bay rồi, còn Tống Vũ Tiều đang đợi anh xuống xe.
Anh phải xuống xe – nhưng không có ý định lấy hành lý – tiếp tục mắng:
“Đây là những gì anh đã lên kế hoạch từ sớm, phải không? Lấy một đoạn video và sử dụng nó để dựng lên một câu chuyện khác. Anh và XX thì khác gì nhau?”
“Tiểu Kiều, anh hãy nghe tôi nói.”
Đằng Lập Quân giải thích:
“Công ty đã sắp xếp rõ ràng rồi, chuyện này qua đi, tôi sẽ trở về Mỹ để học tập và kết hôn, mọi người sẽ sớm quên đi. Tôi xin lỗi! Vì tôi mà anh bị ngừng bay, tôi cũng sẽ đứng ra xin lỗi hãng hàng không Bắc Hàng. Anh yên tâm, ba tháng nữa anh quay lại bay, vẫn sẽ được làm tiếp viên trưởng.”
Kiều Vũ Tụng gần như gục đầu xuống, nói:
“Tôi không chấp nhận lời xin lỗi của anh. Dù bay tiếp hay thăng chức, đó là quyết định của công ty. Thì liên quan gì đến anh? Anh định sau cái scandal này, anh về Mỹ tổ chức đám cưới vui vẻ ư? Tôi sẽ không để anh được toại nguyện! Hôm nay tôi sẽ đăng toàn bộ video lên mạng, có lẽ anh chỉ liếc nhìn người kia một cái, cái này không tính là chứng cứ, fan của anh có lý do để giúp anh tẩy trắng, nhưng mọi người sẽ thấy âm mưu của anh, lời anh nói, tự nhiên cũng sẽ có người nghi ngờ!”
Lời anh nói như đá ném xuống giếng, đợi rất lâu, anh mới nghe thấy một tiếng vang vọng, cho biết cái giếng sâu đến mức nào.
Đằng Lập Quân bất lực thở dài:
“Tiểu Kiều, anh không hiểu sao? Chẳng còn cái “video hoàn chỉnh” nào nữa đâu.”
Đá ném xuống giếng, thậm chí còn không thấy gợn sóng, chỉ còn lại âm thanh trống rỗng. Đúng, lúc đó anh đã không nhớ sao chép lại “video hoàn chỉnh” kia.