Tương Ngữ - Miêu Đại Phu
Chương 126: Lại một ngày tuyết rơi
Tương Ngữ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tuyết đã rơi.
Tuyết rơi không dày hạt, nhưng đủ làm những người dân phương Nam – vốn ít khi được ngắm tuyết – cảm thấy vui mừng.
Trên lối đi bộ, không ít người qua đường dừng chân ngước nhìn bầu trời, mặc cho những bông tuyết mịn khẽ đậu trên gương mặt. Trong quán cà phê, thực khách nép mình dưới những tán dù, tay cầm ly cà phê nóng hổi, say sưa ngắm nhìn cảnh tuyết rơi.
Cảnh tuyết rơi như thế này chẳng có gì lạ ở phương Bắc, Tống Vũ Tiều cũng thấy rất đỗi bình thường. Trong ký ức của cậu, lần cuối cùng nhìn thấy tuyết rơi ở phương Nam là hơn mười năm về trước. Giữa những suy nghĩ miên man, cậu nhận ra thời gian trôi thật nhanh, mà cũng thật dài.
Mặc dù rời sân bay muộn hơn các đồng nghiệp của Kiều Vũ Tụng một chút, nhưng thời điểm đến khách sạn của họ cũng không chênh lệch là bao.
Kiều Vũ Tụng không muốn bị đồng nghiệp phát hiện Tống Vũ Tiều cùng chuyến bay với mình, nên anh đã lên phòng trước.
Tống Vũ Tiều ghé cửa hàng tiện lợi mua cà phê, trên đường về khách sạn thì vừa hay gặp tuyết rơi. Cậu đứng dưới sảnh ngắm nhìn một lúc. Ngay lúc đó, cậu nhận được tin nhắn của Kiều Vũ Tụng:
2307, mau lên đây.
Tống Vũ Tiều đọc xong không nhịn được cười, rồi sải bước nhanh vào khách sạn.
Bất ngờ, vừa bước vào thang máy, cậu lại nhận được một tin nhắn mới.
Chu Mỹ Kỳ hỏi cậu khi nào về nhà.
Tống Vũ Tiều nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay, trầm tư một lát, rồi không trả lời.
Nếu không có chuyện xảy ra ở Bắc Hàng lần trước, Kiều Vũ Tụng sẽ không cẩn trọng đến mức này. Rõ ràng chính mình đã cầu hôn Tống Vũ Tiều, và Tống Vũ Tiều cũng đã đồng ý, vậy mà việc cùng nhau đi vào khách sạn cũng không được, Kiều Vũ Tụng luôn cảm thấy áy náy.
Gửi tin nhắn cho Tống Vũ Tiều xong, Kiều Vũ Tụng lấy bộ đồng phục từ túi đồ qua đêm ra, sắp xếp và treo nó sau cánh cửa.
Tống Vũ Tiều chậm chạp không lên phòng, trong lòng anh không khỏi có chút căng thẳng.
Đột nhiên, anh nghe thấy tiếng gõ cửa, lập tức đứng dậy mở cửa.
Là Tống Vũ Tiều đang cầm cà phê đứng ngoài cửa. Kiều Vũ Tụng vội vàng tránh sang một bên nhường lối cho cậu vào trong, tiện tay xách giúp hành lý.
“Xin lỗi…”
Kiều Vũ Tụng vừa dứt lời, liền bị Tống Vũ Tiều kéo vào lòng, ôm chặt eo anh, đồng thời đặt một nụ hôn lên môi anh.
Kiều Vũ Tụng không còn để ý đến chiếc vali trong tay nữa, lập tức vòng tay ôm lấy cổ cậu, rồi đưa lưỡi mình vào khoang miệng cậu.
Hôn nhau một hồi lâu, Kiều Vũ Tụng vẫn còn chìm đắm trong men tình, chợt nhớ ra lời chưa nói:
“Không phải anh cố ý không muốn em lên phòng cùng anh, mà vì anh mới gia nhập không lâu, sợ bọn họ nhìn thấy sẽ gây ảnh hưởng không tốt.”
“Vậy anh muốn đợi thêm mười phút nữa sao?”
Tống Vũ Tiều ôm chặt lấy anh, để cơ thể anh dán sát vào người mình.
Đột nhiên, Kiều Vũ Tụng cảm thấy một cảm giác bỏng rát nơi mông. Anh giật mình, thì ra là cà phê trong tay Tống Vũ Tiều. Mặt anh đỏ bừng.
Anh chưa kịp cúi đầu nhìn, Tống Vũ Tiều lại hôn anh một lần nữa.
Môi Tống Vũ Tiều khô khốc, khi hôn lên hơi nhám rát khiến anh có chút đau, nhưng bên trong lại ấm áp, thoang thoảng mùi cà phê.
Trong chốc lát, cậu vỗ nhẹ vào mông Kiều Vũ Tụng, hỏi:
“Anh đã tắm rửa sạch sẽ chưa?”
Kiều Vũ Tụng khẽ ậm ừ, tránh ánh nhìn của cậu. Anh vừa dứt lời, Tống Vũ Tiều lại dùng cà phê nóng hâm nóng mông anh. Anh kinh ngạc đến mức dán chặt cả lên người Tống Vũ Tiều, mặt lại càng đỏ hơn nữa.
Tống Vũ Tiều đặt ly cà phê lên vali, chóp mũi ghé sát tai anh, thì thầm:
“Vậy em sẽ không khách khí nữa.”
Chóp mũi cậu hơi lạnh, giống như những bông tuyết đầu mùa khẽ đậu trên mặt Kiều Vũ Tụng.
Tay Kiều Vũ Tụng chạm vào khuôn mặt cậu, phát hiện cả gương mặt cậu đều hơi lạnh. Kiều Vũ Tụng không kìm lòng được, như hôn lên tuyết, cố gắng dùng hơi ấm từ cơ thể mình để làm tan chảy hoàn toàn lớp băng giá ấy – tan chảy hoàn toàn.
Trong lúc loạng choạng, Kiều Vũ Tụng vô tình đá phải chiếc vali, làm đổ ly cà phê trên đó.
Nhưng anh chỉ kịp liếc nhìn một cái, rất nhanh sau đó, ánh mắt anh đã dán chặt vào đôi tay Tống Vũ Tiều đang cởi cúc áo của mình.
Tay Tống Vũ Tiều hơi run, tháo kẹp cà vạt xuống mà không biết đặt ở đâu. Cậu không nói gì, nhưng Kiều Vũ Tụng thấy cậu do dự trong thoáng chốc, không khỏi bật cười.
“Anh cười cái gì?”
Tống Vũ Tiều bị anh nhìn thấu, liền hôn anh ngã vật xuống giường.
Kiều Vũ Tụng lắc đầu, vội vàng cởi áo khoác của cậu, nhìn thấy bên trong cậu mặc áo len, còn dưới quần thì có vẻ phồng lên. Cuối cùng anh cũng hiểu Tống Vũ Tiều vừa nãy đã do dự điều gì rồi. Anh hé miệng, đưa lưỡi ra ngoài, khao khát như đất đai khô hạn chờ đợi nước cam lộ từ Tống Vũ Tiều.
Tống Vũ Tiều nâng gáy anh, hôn thật sâu. Chiếc cà vạt đã được cởi ra nhưng còn chưa kịp vứt xuống, Tống Vũ Tiều nóng lòng cởi từng cúc áo sơ mi của anh. Rất nhanh, cậu nhìn thấy bộ ngực trần của Kiều Vũ Tụng phập phồng vì phấn khích, hai nụ hoa nhô lên, một màu hồng nhạt.
“A… ha…”
Hai tay Kiều Vũ Tụng luồn vào trong quần áo cậu, thỉnh thoảng lại vuốt ve nhẹ nhàng tấm lưng cậu.
Đôi môi Tống Vũ Tiều không biết tự lúc nào đã không còn khô khan nữa, mềm mại như cánh hoa mùa xuân, mơn trớn trên làn da Kiều Vũ Tụng, lả lướt khiến anh ngứa ngáy khôn tả. Cơ thể Kiều Vũ Tụng như chìm sâu xuống giường, anh liều mạng níu lấy Tống Vũ Tiều, kết quả là càng lún sâu hơn.
“Tiểu Tiều…”
Anh ngẩng đầu lên, hưởng thụ Tống Vũ Tiều liếm láp xương quai xanh và nụ hoa của mình.
Cậu nhẹ nhàng gặm cắn, cảm giác đau đớn mỏng manh không đủ để gọi là dễ chịu. Kiều Vũ Tụng ôm lấy cơ thể cậu, nhổm người dậy rồi hoàn toàn sụp đổ khi bị cậu dùng lực mút vào.
Kiều Vũ Tụng rối bời như tơ vò, quần áo trên người còn chưa cởi hết, Tống Vũ Tiều mới chỉ cởi cúc áo nhưng vẫn để hờ hững trên người anh. Tóc anh ướt đẫm mồ hôi, bị Tống Vũ Tiều vò trong tay. Thần trí anh càng thêm rối loạn, chỉ có thể mặc cho Tống Vũ Tiều chi phối. Rõ ràng tim khao khát muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng Tống Vũ Tiều lại hung hăng hôn lên ngực anh.
Anh muốn đáp lại, nhưng không tài nào làm được. Anh khó khăn cúi đầu, nhìn Tống Vũ Tiều như Thao Thiết liếm mút làn da của mình như một kẻ háu ăn, để lại những dấu vết dù khô ráo hay ướt át. Mà mỗi khi anh cố gắng chống đỡ cơ thể để đáp lại, lại bị Tống Vũ Tiều nặng nề đè xuống giường.
Kiều Vũ Tụng nhìn lên trần nhà với đôi mắt ướt át, cuối cùng thì tiếng dây kéo quần Tống Vũ Tiều được mở ra đã vang lên một cách vui sướng.
Cảm nhận được nụ hôn của cậu di chuyển xuống bụng dưới, Kiều Vũ Tụng không nhịn được mà mở rộng hai chân, gót chân cọ xát vào quần cậu.
“Chờ em một chút.”
Lúc Kiều Vũ Tụng đang vuốt ve thắt lưng Tống Vũ Tiều, cậu đột nhiên nói.
Kiều Vũ Tụng giật mình, nhìn xuống chiếc quần lót đã thấm ướt một mảng, hỏi:
“Tại sao?”
Ánh mắt Tống Vũ Tiều lóe lên, cậu cúi đầu kề sát bên tai anh, thổn thức:
“Bởi vì không nỡ.”
Nghe vậy, Kiều Vũ Tụng trong lòng khẽ run. Khoảnh khắc sau, anh nhẹ nhàng ôm lấy đầu Tống Vũ Tiều, dịu dàng nói:
“Đứa nhỏ ngốc, không bao lâu nữa, anh sẽ hoàn toàn là của em.”
Tống Vũ Tiều sống đến bây giờ, cũng đã vài lần bị gọi là ngốc, mà phần lớn đều là do Kiều Vũ Tụng gọi. Cậu cúi đầu cười khẽ, chậm rãi vươn tay xuống phía dưới Kiều Vũ Tụng. Anh vẫn như trước, căng thẳng đến mức siết chặt, suýt làm đau ngón tay Tống Vũ Tiều. Sau đó lại hoàn toàn thả lỏng, Tống Vũ Tiều cảm nhận chất lỏng ẩm ướt chảy dọc theo đầu ngón tay đến tận gốc ngón tay.
“Anh Tiểu Tụng, lấy bao giúp em.”
Tống Vũ Tiều hôn lên vai anh, gần như là van nài.
Kiều Vũ Tụng còn đang chìm đắm trong cảm xúc, nhất thời lúng túng, quay mặt hỏi:
“Ở chỗ nào?”
“Trong túi áo khoác.”
Tống Vũ Tiều quỳ hẳn lên.
Kiều Vũ Tụng nhìn quanh một lượt, thấy chiếc áo khoác của Tống Vũ Tiều. Tay anh rõ ràng mò vào trong áo lấy ra, nhưng ánh mắt lại vô thức liếc nhìn giữa hai chân Tống Vũ Tiều. Anh biết rõ “tiểu Tiều” đầy đặn, sung mãn đến nhường nào. Đó là thứ anh cực kỳ, cực kỳ yêu thích, anh yêu thích mọi thứ thuộc về Tống Vũ Tiều.
Tìm thấy bao cao su, Kiều Vũ Tụng ngồi dậy. Anh lo lắng ngẩng đầu lên, liếc nhìn Tống Vũ Tiều, rồi cúi đầu cẩn thận kéo quần lót của Tống Vũ Tiều xuống, nhìn thấy “tiểu Tiều” rơi vào tay anh như ý muốn. Anh nhìn chằm chằm vào vật quý này, cuối cùng đôi tay run rẩy đeo bao cao su vào, khàn giọng nói với Tống Vũ Tiều:
“Làm anh đi.”
Nhìn đôi mắt Kiều Vũ Tụng đỏ lên vì dục vọng, tim Tống Vũ Tiều như thắt lại. Cậu nhanh chóng kéo quần dài của Kiều Vũ Tụng xuống, ném qua một bên, rồi nâng dương vật đang run rẩy của mình, đặt trước lối vào đang mời gọi.
“A! Aaa…”
Kiều Vũ Tụng háo hức siết chặt lấy Tống Vũ Tiều, chỉ hận rằng móng tay mình cắt quá sạch sẽ, không thể giữ chặt cậu trong tay.
Anh sờ tới tấm lưng Tống Vũ Tiều đang ướt đẫm mồ hôi. Cởi áo khoác cũng không đủ, anh muốn cởi cả áo sơ mi của Tống Vũ Tiều, nhưng lại cảm thấy không còn kịp nữa. Anh hôn lên cơ thể Tống Vũ Tiều qua lớp vải ướt đẫm.
Đôi môi cậu, bờ vai cậu, lồng ngực của cậu… Sức mạnh tràn vào cơ thể Kiều Vũ Tụng khiến những nụ hôn của anh dường như rơi không đúng chỗ. Vì vậy anh càng hôn càng hăng say, vòng hai chân ôm chặt eo Tống Vũ Tiều, đón ý hùa theo, lại thuận nước đẩy thuyền. Dù biết quần áo trên người anh đang xộc xệch khó coi, nhưng cơ thể anh vẫn thèm muốn sự thân mật với Tống Vũ Tiều.
Tống Vũ Tiều bị quấn chặt trong một hành lang sâu, bên trong rất nóng, nhưng cậu cảm nhận được ánh mắt của Kiều Vũ Tụng còn nóng bỏng hơn thế. Cậu nhìn chằm chằm vào đôi mắt ấy, muốn chìm đắm trong đôi mắt ấy, muốn biết đôi mắt ấy đã nhìn thế giới ra sao, và nhìn bản thân cậu như thế nào…
“Tiểu Tụng, Tiểu Tụng…”
Tống Vũ Tiều thì thầm tên anh, ôm chặt lấy thân thể anh.
Bỗng nhiên, trời đất quay cuồng, Kiều Vũ Tụng đỡ lấy bờ vai cậu, chỉ cảm thấy mình bị một lực mạnh mẽ đâm sâu vào.
Kiều Vũ Tụng rên rỉ một hồi, lúc phản ứng lại thì đã ngồi trên người Tống Vũ Tiều. Anh cắn môi, nhìn vào mắt Tống Vũ Tiều. Mượn lực từ hai tay cậu, anh dựa vào, lên xuống nhịp nhàng. Mỗi một lần như vậy, cũng đủ đưa Kiều Vũ Tụng lên đỉnh khoái cảm. Anh không thể chờ đợi thêm nữa, thực sự không thể. Nghĩ về những ngày tháng đã trôi qua trong quá khứ, và những năm tháng không thể đoán trước trong tương lai, anh nhận ra rằng “mãi mãi” thực sự không dài, nó chỉ là một đời người mà thôi.