Chương 130: Tuyết lại rơi (7)

Tương Ngữ - Miêu Đại Phu

Chương 130: Tuyết lại rơi (7)

Tương Ngữ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 130 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có chứa hình ảnh. Nếu không thấy nội dung, vui lòng bật chế độ hiển thị ảnh của trình duyệt.
Chiếc giường ở nhà hơi cứng, dù hiếm hoi có được một ngày nghỉ ngơi, Kiều Vũ Tụng vẫn không thể ngủ sâu giấc. Anh cứ nghĩ vậy, cho đến khi cầm điện thoại lên và thấy đã 9 giờ sáng.
Kiều Vũ Tụng trở mình, nhìn thấy Tống Vũ Tiều đang ngồi trước bàn làm việc, bấm điện thoại, liền lười biếng cất tiếng nói:
“Chào buổi sáng!”
Tống Vũ Tiều ngẩng đầu, liếc nhìn anh và cười:
“Chào buổi sáng!”
“Em xuống nhà chưa?” Kiều Vũ Tụng đứng dậy dụi mắt.
“Chưa, đang đợi anh.” Tống Vũ Tiều đáp.
Kiều Vũ Tụng thầm nghĩ, vậy cũng tốt. Nếu Tống Vũ Tiều đã dậy trước, chắc chắn anh, người ngủ nướng, sẽ bị mắng cho xem. Anh suy nghĩ một lát rồi lại nằm xuống, lăn lộn trong chăn, than thở:
“Thật không muốn thức dậy chút nào.”
Tống Vũ Tiều hùa theo: “Vậy thì ngủ thêm một lát đi.”
“Em chưa bao giờ ngủ nướng sao?” Kiều Vũ Tụng ôm chăn, nói: “Ngủ nướng thoải mái lắm đó.”
Cậu nhướng mày đáp: “Sao anh biết em chưa từng?”
Kiều Vũ Tụng chớp mắt: “Bởi vì mỗi khi anh thức dậy, em đều đã rời giường rồi. Em vẫn luôn nghiêm túc như vậy sao, ngay cả vào ngày nghỉ?”
Bị anh chọc cười, Tống Vũ Tiều nói: “Có việc phải làm, đương nhiên sẽ không ngủ nướng.”
“Có thật không?” Kiều Vũ Tụng bán tín bán nghi: “Vậy hôm nay có chuyện gì sao?”
Tống Vũ Tiều nhún vai. “Anh cứ nhìn xem!”
Kiều Vũ Tụng nguýt cậu một cái, rồi vẫn rời giường, hỏi: “Em dậy lúc mấy giờ?”
Cậu nhớ lại, đáp: “Khoảng gần 8 giờ.”
Kiều Vũ Tụng ngạc nhiên: “Sao em không đánh thức anh? Ngồi buồn một mình hơn tiếng đồng hồ như vậy à?”
Cậu cười: “Cũng không có gì đâu, lúc ngủ trông anh rất đẹp mà.”
Mặt Kiều Vũ Tụng bỗng dưng đỏ bừng, lầu bầu: “Đúng là miệng lưỡi trơn tru.”
“Nếu anh nhất định muốn dùng từ để miêu tả những lời em nói là dễ nghe, em khuyên anh nên dùng bốn chữ ‘lời ngon tiếng ngọt’. ‘Miệng lưỡi trơn tru’ là từ có nghĩa xấu đó.” Tống Vũ Tiều nhắc nhở.
Kiều Vũ Tụng dở khóc dở cười, hỏi: “Em không nghe ra anh đang mắng em à?”
Tống Vũ Tiều giả vờ như không biết gì, hỏi ngược lại: “Anh Tiểu Tụng tốt bụng như vậy, còn thương em, sao lại mắng em được chứ?”
Kiều Vũ Tụng không còn gì để nói, bật cười lắc đầu.
Anh lấy bộ quần áo sẽ mặc hôm nay từ trong vali ra, Kiều Vũ Tụng cởi cúc áo ngủ, do dự một chút, sau đó quay người nói:
“Quay lưng lại đi, anh đang thay quần áo.”
“Hả?” Tống Vũ Tiều giả bộ thất vọng: “Tại sao? Em đã cố ý dậy sớm như vậy mà.”
Kiều Vũ Tụng trợn mắt: “Em nói cái gì?”
Cậu cười ha ha: “Anh không phát hiện ra sao? Anh không có cơ hội nhìn thấy em thay đồ. Bởi vì anh dậy quá muộn mà.”
“Cái gì nữa!” Kiều Vũ Tụng nghĩ lý do này thật sự rất buồn cười, nhưng trong lòng anh lại càng buồn cười hơn, vì thế anh trở nên bối rối.
Anh bước tới chỗ Tống Vũ Tiều và đưa tay cởi cúc áo len của cậu.
Tống Vũ Tiều kinh ngạc hỏi: “Anh làm gì vậy?”
Kiều Vũ Tụng liếc mắt đã nhìn ra cậu giả bộ giật mình, nói: “Cởi quần áo ra, rồi mặc lại. Anh muốn xem.”
“Aaa, cái này là ăn gian!” Tống Vũ Tiều ngăn cản.
“Anh cũng không phải học bá, muốn thắng em, đương nhiên phải ăn gian.” Kiều Vũ Tụng chơi xấu, tránh tay cậu ra, mạnh mẽ cởi áo len.
Vậy mà, khi thấy Tống Vũ Tiều không hề ngăn cản anh cởi cúc áo sơ mi, anh lại chần chừ.
Tống Vũ Tiều thấy động tác của anh đột nhiên dừng lại, nghiêng đầu hỏi: “Sao vậy anh?”
Kiều Vũ Tụng trừng cậu, dùng sức đẩy mạnh vai cậu, quay lại vali, lấy thêm quần áo ra, ném lên giường.
“Em muốn xem thì cứ xem đi.” Kiều Vũ Tụng đưa lưng về phía cậu, đứng bên giường thay quần áo.
Nghe vậy, Tống Vũ Tiều không khỏi bật cười. Cậu cài lại cúc áo len, nhướng mắt lên nhìn Kiều Vũ Tụng.
Là tiếp viên hàng không, Kiều Vũ Tụng lúc nào cũng cần giữ phong thái. Vai anh rất phẳng, lưng thẳng, cơ lưng mỏng, eo thon lại căng mịn. Trên eo lưng có hai lúm đồng tiền nông, mông tròn trịa vểnh cao. Nhìn thấy anh khom lưng mặc quần, đôi chân kéo căng tạo ra những đường nét rõ ràng. Tống Vũ Tiều mặt nóng bừng, cúi đầu xuống.
Mặc dù quay lưng về phía Tống Vũ Tiều, Kiều Vũ Tụng vẫn cảm thấy ánh mắt cậu đang dán chặt vào lưng mình.
Điều này khiến Kiều Vũ Tụng cảm thấy từng cử động của mình không được tự nhiên, thậm chí anh còn cúi xuống để mặc quần vào và duỗi thẳng chân. Anh nhìn xuống quần lót và nhét gấu áo vào trong quần. Đó là ảo giác của anh, anh cảm thấy vì gấu áo sơ mi nhét vào quần nên đáy quần không được mịn màng. Anh ghét khi vừa mới ngủ dậy mà gặp tình huống như vậy.
Lúc mặc áo len vào, Kiều Vũ Tụng vẫn không quay người lại.
Bỗng nhiên, Tống Vũ Tiều nói: “Đồng hồ báo thức của em đặt lúc 6:40, nhưng em thường thức dậy trước khi chuông reo. Nếu dậy sớm hơn 5 phút, em có thể nhìn anh thêm 5 phút nữa.”
Kiều Vũ Tụng quay người lại, hoang mang nhìn cậu.
Tống Vũ Tiều cười nhạt.
Kiều Vũ Tụng không nhịn được ảo não, nói: “Sớm biết như vậy, anh đã dậy sớm hơn rồi. Bây giờ đã gần 9h30. Nếu không xuống lầu, mẹ anh nhất định sẽ mắng cho xem.”
Tống Vũ Tiều gật đầu hiểu ý: “Đêm nay anh sẽ ở nhà em chứ?”
Đôi mắt Kiều Vũ Tụng sáng lên: “Thật sao?”
“Tại sao không được?” Tống Vũ Tiều hỏi ngược lại. Cậu chống cằm nhìn Kiều Vũ Tụng, nở nụ cười tinh nghịch.
“Em đang muốn làm cái gì đó trên chiếc giường mà em đã ngủ từ hồi cấp 3. Chỉ nghĩ thôi cũng thấy thật mong đợi.”
Kiều Vũ Tụng nghe xong giật mình, mặt cũng đỏ bừng lên.
Tống Vũ Tiều nhìn thấy, cười càng thêm xấu xa: “Em sẽ hoàn thành những việc muốn làm từ khi đó. Giờ làm, coi như hoàn thành ước nguyện đi.”
“Trời ạ…” Kiều Vũ Tụng cảm thấy đỉnh đầu sắp bốc khói, anh đi tới trước mặt Tống Vũ Tiều, mạnh bạo xoa xoa khuôn mặt cậu, bóp gọng kính mắt đang trượt trên chóp mũi: “Sao em có thể bẩn thỉu như vậy? Còn là một thiếu niên mười bốn tuổi!”
Bị anh xoa mặt, Tống Vũ Tiều mồm miệng phản bác lại: “Em có nói là làm cái gì sao? Sao anh lại phản ứng dữ dội như vậy.”
Kiều Vũ Tụng ngẩn ra, sau đó phát hiện ánh mắt cậu nhìn xuống, lập tức buông tay bước ra ngoài, nói: “Anh đi đánh răng đây. Em rửa mặt chưa? Mau xuống lầu đi, mẹ anh sẽ nói cho đấy.”
“Không phải là có mặt em thì dì sẽ ngừng nói anh sao?” Tống Vũ Tiều đeo kính vào.
Động tác của Kiều Vũ Tụng dừng lại, anh quay lại nhìn cậu đầy khó hiểu.
Tống Vũ Tiều nhún vai, nói như chuyện đương nhiên: “Giống như lần chúng ta đi ăn thịt xiên, em đã đưa anh về đó.”
Đến bây giờ, Kiều Vũ Tụng không còn ngạc nhiên khi cậu nhớ lại mọi thứ trong quá khứ. Đáng tiếc, cậu chỉ nhớ, nhưng lại không biết chuyện gì đã xảy ra sau khi cậu rời đi.
Kiều Vũ Tụng trong lòng cười khổ, quay về phía cậu, ôm mặt cậu, hôn lên má cậu, nói: “Ngoan, em đừng nói những điều như vậy nữa. Được không?”
Nhìn ra biểu hiện thất vọng của Kiều Vũ Tụng, Tống Vũ Tiều thấy hồi hộp, rất muốn hỏi anh có chuyện gì, nhưng Kiều Vũ Tụng đã nhanh chóng rời đi rồi.
Kiều Vũ Tụng mở cửa, quay đầu lại nhìn thấy Tống Vũ Tiều đang cau mày nhìn mình, anh vờ như không để ý, nhưng trong lòng lại mềm nhũn ra.
“Ngày hôm đó, chuyện gì đã xảy ra sau khi em rời đi?” Tống Vũ Tiều hỏi.
Tim Kiều Vũ Tụng đau nhói, nhưng ngay sau đó, anh cười thoải mái nói: “Không có gì đâu, mọi chuyện đã kết thúc rồi.”
Anh suy nghĩ một chút, rồi lại đóng cửa lại: “Này, em có phiền không nếu anh chưa đánh răng?”
Tống Vũ Tiều đứng dậy đi tới trước mặt anh, nhìn vào mắt anh vẻ hối lỗi: “Em xin lỗi.”
Kiều Vũ Tụng đặt hai tay lên vai cậu, cà cà chóp mũi vào má cậu, nói: “Không sao đâu. Hôn anh nhanh lên.”