Chương 132: Tuyết lại rơi - Phần 9

Tương Ngữ - Miêu Đại Phu

Chương 132: Tuyết lại rơi - Phần 9

Tương Ngữ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 132 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ai cũng nói người mới thường gặp may, nhưng Kiều Vũ Tụng lại thấy Tống Vũ Tiều không giống người mới chút nào.
Ban đầu, anh không phủ nhận, Tống Vũ Tiều rất may mắn, luôn bốc được những quân bài đẹp, dù sớm hay muộn cũng sẽ thắng. Sau này, Tống Vũ Tiều thắng bài không chỉ nhờ may mắn, mà cậu ấy thật sự biết cách chơi.
Tống Vũ Tiều có thể nhớ rõ từng quân bài ai đã đánh và đoán được người đó muốn chờ quân gì để thắng. Đôi khi Kiều Vũ Tụng gợi ý cậu đánh một quân bài nào đó, nhưng cậu sẽ từ chối, còn thì thầm cho Kiều Vũ Tụng biết quân bài cậu đang thiếu nằm trong tay dì nào.
Kiều Vũ Tụng vô cùng kinh ngạc, nhưng không dám thể hiện quá rõ ràng, sợ bị các dì phát hiện.
Nhưng cho dù vậy, Tống Vũ Tiều cũng không ván nào là không thắng. Kiều Vũ Tụng phát hiện có lúc rõ ràng cậu có thể thắng bài, nhưng lại cố ý kéo dài thời gian hoặc đánh quân bài khác đi.
Đến buổi trưa, Kiều Chấn Hải mang đồ ăn bên ngoài về, mời những người bạn đánh bài của Từ Ngạo Quân ở lại dùng cơm.
Chu Mỹ Kỳ cùng dì Lý đều nói đánh xong ván bài đang dở này, phải về nhà nấu cơm.
Trên bàn bài, Từ Ngạo Quân vẫn cười đùa giữ mọi người ở lại, nhưng hai người họ đã quyết định ra về.
Ván cuối cùng kết thúc, Chu Mỹ Kỳ thắng. Bà vui vẻ hớn hở mở chức năng thanh toán trên điện thoại, cười nói: “Nào nào nào, tính tiền, tính tiền nhanh lên!”
Tống Vũ Tiều đẩy đổ quân bài, trộn lẫn vào xấp bài trên bàn, nói: “Con không cần chuyển tiền, đúng không ạ?”
“Con làm gì mà không cần chuyển?” Chu Mỹ Kỳ nói, “Tuổi này rồi mà còn muốn mẹ lì xì à? Anh em ruột thịt cũng phải sòng phẳng! Chuyển tiền đi! Mẹ cũng vừa chuyển cho con ván trước rồi mà?”
Tống Vũ Tiều nhướng mày, lấy điện thoại ra, quét mã, chuyển tiền vào ví điện tử của bà.
Chu Mỹ Kỳ cuối cùng cũng coi như thắng lớn một trận, nhận tiền xong xuôi, đứng lên nói: “Đi thôi!”
“Này, Tiểu Tiều không về cùng dì sao?” Dì Lý ngạc nhiên hỏi khi thấy Tống Vũ Tiều vẫn ngồi yên.
Nụ cười của Chu Mỹ Kỳ hơi cứng lại, bà bĩu môi: “Nó bận lắm, khó khăn lắm mới về Nhạc Đường một chuyến, bạn bè, bạn học cũ đều muốn mời cơm. Ngược lại tiết kiệm được vài cân gạo trong nhà.”
“Ha ha ha!” Bà vừa dứt lời, Từ Ngạo Quân liền phá lên cười.
Tiếng cười đột ngột và khoa trương khiến mọi người giật mình.
Dì Lý ngạc nhiên chớp mắt, vẻ mặt bối rối.
Từ Ngạo Quân ngượng ngùng xua tay nói: “Ôi, vừa rồi bị sặc nước. Thật là!”
“Này, đang giữa trưa không làm gì mà uống nước?” Dì Lý phất tay, “Đi thôi, đi thôi!”
Kiều Vũ Tụng lập tức nói: “Con đi tiễn mọi người ạ.”
Tống Vũ Tiều lắng nghe rồi theo họ ra ngoài.
Cùng Tống Vũ Tiều tiễn hai người đi rồi, Kiều Vũ Tụng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Ván cuối cùng là em cố ý nhường dì thắng sao?” Kiều Vũ Tụng hỏi.
Tống Vũ Tiều nhún vai, nói: “Em cố ý cho bà bốc được bài, còn thắng được hay không là bản lĩnh của bà ấy.”
Kiều Vũ Tụng nghĩ thầm cũng phải, dù sao Chu Mỹ Kỳ cũng như người nhà của mình rồi.
“Anh vào bếp xem thử.” Trước khi lên lầu, Kiều Vũ Tụng muốn phụ giúp nấu nướng.
Khi họ đến nhà bếp, thấy bên trong Từ Ngạo Quân đang bận rộn còn Kiều Chấn Hải đứng cạnh làm trợ thủ.
“Con có thể làm gì ạ?” Kiều Vũ Tụng hỏi.
“Hai đứa, lên lầu chờ ăn cơm đi. Bếp nhỏ thế này, có thêm người cũng chẳng nấu được gì hơn đâu.” Từ Ngạo Quân xua tay, “Này, Tiểu Tụng!!”
Kiều Vũ Tụng vừa quay lưng, Từ Ngạo Quân lại gọi anh lại.
Từ Ngạo Quân liếc nhìn Tống Vũ Tiều, cười lúng túng, nói: “Dì gọi anh. Con lên lầu nghỉ ngơi trước đi!”
Tống Vũ Tiều nghi ngờ nhìn Kiều Vũ Tụng một chút, rồi gật đầu.
Khi Tống Vũ Tiều đã đi xa, Từ Ngạo Quân thì thào: “Khi nào thì đến nhà thằng bé?”
Kiều Vũ Tụng vẫn chưa xác định chuyện này với Tống Vũ Tiều, anh đáp: “Trước bữa tối ạ. Cậu ấy vẫn chưa nói với con.”
“Tại sao chuyện quan trọng như vậy mà vẫn chưa quyết định?” Từ Ngạo Quân bất mãn, “Con đã chuẩn bị quà chưa?”
Kiều Vũ Tụng giật mình, hối hận: “Vẫn chưa ạ.”
“Năm mới đến nhà người ta ăn cơm, sao lại không mang theo quà chứ? Con xem Tiểu Tiều đến, không phải cũng mang theo hai món thuốc bổ sao?”
Ngay cả Kiều Chấn Hải cũng tỏ vẻ không hài lòng và phiền muộn: “Thời gian này, phần lớn các cửa hàng đều đóng cửa, biết mua quà tặng ở đâu bây giờ?”
Kiều Vũ Tụng hối hận vô cùng, nghĩ thầm: sao mình lại không nghĩ đến điều này chứ?
Từ Ngạo Quân hừ một tiếng nói: “Mẹ biết ngay là con không đáng tin cậy mà. Trong tủ có hai chai rượu ngon và một hộp trà, lúc đi có thể mang theo. Ba Tiểu Tống thích uống rượu, mẹ thường nghe mẹ thằng bé nói vậy.”
“Dì Chu không thích chồng uống rượu sao?” Kiều Chấn Hải lo lắng hỏi.
“Ai quan tâm xem bà ấy có thích hay không? Chú Tống thích uống rượu, vậy thì tặng rượu cho chú ấy, chắc chắn sẽ rất vui vẻ. Cứ quyết định vậy đi.”
Từ Ngạo Quân nói xong, nhìn con trai: “Con đi đi, buổi chiều ra ngoài chọn bộ quần áo lịch sự mà mặc, không được ăn mặc quá tùy tiện.”
Kiều Vũ Tụng nghĩ thầm mình mặc đồ tùy tiện khi nào chứ? Dù có chút lầm bầm nhưng Từ Ngạo Quân đã chu đáo nhắc nhở chuẩn bị quà tặng, anh rất cảm kích: “Cảm ơn mẹ!”
Từ Ngạo Quân lườm anh một cái, nói: “Đi đi! Đi đi! Đúng rồi, Tiểu Tiều sáng nay thắng mẹ không ít tiền, con tìm cơ hội tiêu hết hộ mẹ, biết chưa?”
Kiều Vũ Tụng bật cười: “Ra là vậy ạ.”
Tống Vũ Tiều đang xem ti vi trong phòng khách.
Kiều Vũ Tụng quay trở lại phòng khách, đi đến tủ tìm rượu, anh quả nhiên thấy bên trong có rượu và trà được đóng gói đẹp mắt, bao bì và nhãn hiệu đều đắt tiền. Anh rất kinh ngạc, thật sự không biết Từ Ngạo Quân đã chuẩn bị từ lúc nào.
“Sao vậy anh?” Tống Vũ Tiều tò mò hỏi.
“Mẹ anh yêu cầu buổi chiều mang những món quà này đến nhà em.” Kiều Vũ Tụng nói.
Tống Vũ Tiều đi tới chỗ anh, nhấc hộp trà ra nhìn một chút, nói: “Dì Từ rất chu đáo, ba em rất thích uống trà đen Văn Sơn*.” (Châu tự trị dân tộc Choang và Miêu Văn Sơn là một châu tự trị thuộc thẩm quyền của tỉnh Vân Nam, Trung Quốc)
“Bà ấy nói nghe mẹ em nói chú thích uống rượu, uống trà, cho nên mới mua những thứ này.” Kiều Vũ Tụng xấu hổ cười: “Cũng may là bà đã mua, bằng không buổi chiều anh cũng chỉ có thể đi tay không rồi.”
“Lo lắng ba mẹ em thấy anh chỉ há miệng chờ sung rụng?” Tống Vũ Tiều chọc ghẹo.
Kiều Vũ Tụng lườm cậu, đặt hộp trà lại vào tủ, nói: “Mẹ anh vẫn luôn rất sĩ diện, nhưng anh lại cảm thấy điều đó thật giả tạo. Nhưng bây giờ, thật tốt là vì bà sĩ diện nên đối nhân xử thế cũng chu đáo, ít nhất trước mặt người khác mọi chuyện đều được tính toán rất chu toàn.”
Tống Vũ Tiều nói: “Anh chu đáo tỉ mỉ là di truyền từ bà, đúng không?”
Kiều Vũ Tụng buồn cười nói: “Em đang khen cả nhà anh đấy à?”
“Em là trưởng nhóm, anh không biết sao?” Tống Vũ Tiều cười lớn.
Kiều Vũ Tụng “xì” một tiếng, cười cười véo má cậu.
Có lẽ khi Tống Vũ Tiều đến nhà mình, không khí không quá trang trọng, nên Kiều Vũ Tụng đã xem nhẹ chuyện đến nhà Tống Vũ Tiều.
Cho nên, lúc ý thức được phải mang theo lễ vật đến chào hỏi, Kiều Vũ Tụng không khỏi lo lắng và căng thẳng.
Buổi trưa anh không thể ngủ ngon, trong đầu không ngừng hồi tưởng tình hình lần trước đến nhà Tống Vũ Tiều, cố gắng ghi nhớ cách bài trí căn nhà và sắp xếp đồ đạc. Anh tưởng tượng lúc đó mình nên nói gì, có thể chỉ trò chuyện cùng chú dì vài câu.
Nhưng sự lo lắng cuối cùng tập trung vào những câu hỏi mà anh không thể tưởng tượng được cha mẹ của Tống Vũ Tiều sẽ hỏi mình.
Cho đến bây giờ, người lớn hai nhà cũng sẽ không phản đối việc họ ở cùng nhau.
Vừa nghỉ trưa xong, Kiều Chấn Hải cùng Từ Ngạo Quân nói muốn đi xem phòng khám chữa bệnh từ thiện, hai người họ cũng nên ra ngoài.
“Có phải phòng khám gần nhà ga không ạ?” Tống Vũ Tiều hỏi.
“Đúng vậy, vị giáo sư của phòng khám đó cung cấp dịch vụ khám miễn phí vào mỗi dịp năm mới, cùng với các sinh viên và bạn bè đồng nghiệp của ông ấy. Một số bác sĩ là người nước ngoài chủ động đến đây khám bệnh miễn phí. Đây thực sự là hóa thân của một vị Bồ tát sống!”
Từ Ngạo Quân hiếm khi khen ngợi người khác nhiều đến vậy. “Chúng ta đi đây. Nhớ đóng cửa trước khi ra ngoài nhé. Này, con không thể mặc cái này, thay đồ đi, nghe không?”
Câu cuối cùng là bà nói với Kiều Vũ Tụng.
Kiều Vũ Tụng đang mặc một chiếc áo khoác jeans, mới mặc hai – ba lần, ngoan ngoãn gật đầu: “Con nghe rồi ạ.”
Từ Ngạo Quân cười rạng rỡ với Tống Vũ Tiều rồi khoác tay chồng rời đi.
Kiều Vũ Tụng đã mang quà xuống lầu, nhưng vì Từ Ngạo Quân nói phải thay quần áo nên anh lại phải đi lên lầu.
Tống Vũ Tiều ở dưới lầu chờ, nhận được tin nhắn của Tống Nhạn, nói cô ấy đã ở Nhạc Đường hai ngày qua, nếu có thời gian, buổi tối sẽ cùng nhau ăn thịt xiên nướng.
Việc có thể gặp lại Kiều Vũ Tụng lần nữa là nhờ vào duyên của Tống Nhạn. Nên Tống Vũ Tiều đồng ý buổi tối có thể gặp mặt và ăn tối cùng nhau.
“Sao em biết có phòng khám từ thiện ở gần nhà ga vậy?” Kiều Vũ Tụng mặc một bộ âu phục dày dặn, trang nhã đi xuống lầu và hỏi.
Tống Vũ Tiều nói: “Tống Nhạn và các đồng nghiệp của cô ấy đang làm ở phòng khám đó.”
Kiều Vũ Tụng kinh ngạc nói: “Cô ấy về đây làm từ thiện sao?”
Cậu gật đầu: “Ừm, năm nào cũng vậy. Dù sao quê nhà cũng ở đây, tiện về ăn Tết.”
“Thật sự là thiên thần áo trắng.” Kiều Vũ Tụng quấn khăn cổ, thấy khăn của Tống Vũ Tiều bị lệch nên chỉnh lại giúp cậu.
“Anh sẽ cầm.” Kiều Vũ Tụng nhận lấy quà tặng.
Tống Vũ Tiều hỏi: “Có muốn uống trà sữa không?”
Anh cười cười: “Để hôm khác uống đi.”
Trên đường đến nhà Tống Vũ Tiều, taxi đi ngang qua phòng khám mà họ vừa nhắc đến.
Kiều Vũ Tụng nhìn ra ngoài cửa xe, thấy có rất nhiều bệnh nhân đang đợi cả trong lẫn ngoài phòng khám. Cách đó không xa có một chiếc xe của đài truyền hình địa phương đang đậu, có vẻ như phóng viên sẽ phỏng vấn để tường thuật về việc làm từ thiện ý nghĩa này.
“Sức khỏe của chú dì có vấn đề gì không?” Tống Vũ Tiều hỏi.
“Chân của ba anh bị thấp khớp, còn mẹ anh… không nghe bà nói là có vấn đề gì cả.” Nói xong, Kiều Vũ Tụng âm thầm hổ thẹn.
Tống Vũ Tiều nhìn anh một lúc rồi an ủi: “Càng lớn tuổi, các chức năng của cơ thể ít nhiều sẽ gặp trục trặc. Đây là chuyện bình thường, về già chúng ta cũng sẽ như vậy thôi.”
“Anh biết.” Kiều Vũ Tụng thở dài, “Anh chỉ nghĩ rằng mình nên quan tâm hỏi thăm họ nhiều hơn. Cho dù có hỏi, họ cũng không nhất định sẽ nói.”
Nhìn thấy vẻ mặt u ám của anh, Tống Vũ Tiều xoa đầu anh.
So với khu phố thương mại cũ, trong khu chung cư nơi gia đình Tống Vũ Tiều sinh sống, không khí lễ hội mùa xuân không quá nồng nhiệt hay phô trương.
Mặc dù đèn lồng đỏ và những dải màu sặc sỡ được treo trên mỗi cột đèn, những câu đối Tết cũng được treo ở tầng trệt sảnh, nhưng vẫn không thể che giấu được sự vắng vẻ chung của khu chung cư.
Từng mảnh xác pháo rơi vãi khắp quảng trường, giống như dấu tích của lễ hội hóa trang đêm hôm trước.
Kiều Vũ Tụng đứng trong thang máy, nắm chặt dây buộc của hộp quà, lưng có chút cứng ngắc.
Cuối cùng, thang máy phát ra tiếng “ting”, đã đến bên ngoài nhà của Tống Vũ Tiều.
Tống Vũ Tiều nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của anh, liền vỗ nhẹ vào vai anh.
Kiều Vũ Tụng không nhịn được lườm cậu, đang định gõ cửa thì đã thấy Tống Vũ Tiều lấy chìa khóa nhà ra.
Kiều Vũ Tụng bối rối, rồi nghe thấy Tống Vũ Tiều bật cười.
Nghe thấy Tống Vũ Tiều cười nhạo mình, Kiều Vũ Tụng bất đắc dĩ nở nụ cười khổ.
Bất ngờ, cánh cửa vừa mở ra, Kiều Vũ Tụng liền nhìn thấy Chu Mỹ Kỳ và Tống Trí Sơn đang đứng bên trong. Anh vội vàng biến nụ cười bất đắc dĩ thành một nụ cười ấm áp và chào hỏi: “Chú dì, chúc mừng năm mới ạ!”
“Chúc mừng năm mới. Nghe thấy tiếng mở cửa, đoán chừng hai đứa đã về.” Chu Mỹ Kỳ nhường lối: “Mời vào, mời vào.”
Kiều Vũ Tụng nhìn Tống Vũ Tiều, sau đó lịch sự bước vào nhà, nhìn xuống thấy đôi dép bông mùa đông đã được đặt sẵn bên cạnh tấm thảm chùi chân.