Đêm Muộn Thao Thức

Tương Ngữ - Miêu Đại Phu

Đêm Muộn Thao Thức

Tương Ngữ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Khi nào đến, hãy gửi tin nhắn cho anh! Trễ cũng không sao.”
Lần cuối cùng Tống Vũ Tiều nhận được tin nhắn như vậy là trước khi cậu chia tay bạn trai cũ. Cậu từng nói mình chỉ yêu một người, vì vậy người duy nhất chỉ có thể là Cố Hối Chi.
Khi Tống Vũ Tiều ở bên anh ta, câu nói thường nghe nhất là:
“Bởi vì anh là chồng của em, cho nên anh mới như thế này.”
Câu nói này, là khi hai người xa cách, Cố Hối Chi nửa đêm say rượu về, ngày hôm sau khi tỉnh dậy – anh ta sẽ nói. Sử dụng bàn chải đánh răng của cậu mà không có sự đồng ý – anh ta sẽ nói. Khi cố tình không dùng bao cao su trong màn dạo đầu – anh ta sẽ nói.
Sau khi trở về Trung Quốc làm việc, Tống Vũ Tiều thường đáp chuyến bay này đến thành phố Tây. Lúc đó, họ vẫn chưa chia tay, mỗi lần trước khi máy bay cất cánh, Tống Vũ Tiều đều nhận được tin nhắn của Cố Hối Chi, rằng:
“Khi nào đến, hãy gửi tin nhắn cho anh! Trễ cũng không sao.”
Có lần Tống Vũ Tiều nghĩ thầm: Dù sao mình nhắn tin nói cho anh ấy biết, anh ấy cũng sẽ ngủ quên mất. Vì vậy, Tống Vũ Tiều đã không nói với anh ta cho đến khi nhận phòng khách sạn. Kết quả là sau khi cậu ngủ say, Cố Hối Chi đã gọi điện cho cậu, mắng cậu qua điện thoại, nghe giọng anh ta như lo lắng đến mức sắp khóc.
Khi Tống Vũ Tiều và Cố Hối Chi chia tay, có một câu nói hoàn toàn đúng – cậu chưa từng có kinh nghiệm yêu đương nên trong mọi chuyện đều bị động, cứng nhắc. Bây giờ, cậu và Cố Hối Chi đã kết thúc, quá khứ đó đã trở thành trải nghiệm duy nhất của Tống Vũ Tiều.
Nếu tất cả tình cảm trên thế giới đều có điểm chung, thì Tống Vũ Tiều nhận được tín hiệu từ tin nhắn này của Kiều Vũ Tụng.
Tuy nhiên, cậu không biết rõ về Kiều Vũ Tụng, không có cách nào xác nhận liệu điều đó có đúng hay không. Giả như Kiều Vũ Tụng ăn thức ăn thừa hoặc ăn mì từ bát của cậu, tất cả chỉ vì anh ấy quá đói, làm thế nào cậu có thể chứng minh rằng tin nhắn cậu nhận được không phải là một lời khách sáo?
Có một cách để chứng minh điều đó.
Bởi vì, Kiều Vũ Tụng ngay lập tức thu hồi tin nhắn.
Dường như anh không muốn bị cậu hiểu lầm. Sự thận trọng này hoàn toàn trái ngược với vẻ bất cẩn mà anh đã thể hiện trước đó.
Có rất ít hành khách trên chuyến bay đến thành phố Tây.
Những hành khách ngồi bên cạnh Tống Vũ Tiều đang dùng thiết bị đọc truyện tranh điện tử, thỉnh thoảng phát ra tiếng cười.
Tống Vũ Tiều nhớ một vài truyện tranh đam mỹ rơi khỏi cặp sách của Kiều Vũ Tụng trên xe buýt về nhà năm đó, và lần cuối cùng ở Tĩnh An Kiều Vũ Tụng sử dụng điện thoại cố định của khách sạn để hỏi người yêu cũ của cậu là đàn ông hay phụ nữ. Cậu biết Kiều Vũ Tụng là người đồng tính, thích đàn ông, và hơn thế nữa.
Cậu muốn chứng minh điều gì, hay đó không chỉ đơn thuần là vậy?
Với kinh nghiệm duy nhất của cậu cho đến nay, điều này thật nực cười sao?
Có lẽ là liên quan đến nước hoa – Kiều Vũ Tụng xịt nước hoa mà Tống Vũ Tiều từng dùng lên cổ tay và cổ của anh trước khi chìm vào giấc ngủ, Kiều Vũ Tụng mơ về bờ biển.
Đó là đường bờ biển của thành phố biển vào mùa đông, trong xanh và tràn đầy sức sống, nhưng lạnh lẽo và không thể chạm tới.
Đàn hải âu chao liệng trên bờ kè, cất tiếng kêu êm đềm, tự do, dễ chịu.
Gió thổi trước mặt có hương vị muối, hơi ẩm của nước biển cùng không khí hanh khô hòa quyện vào nhau, phả vào mặt Kiều Vũ Tụng.
Anh không nhìn thấy Tống Vũ Tiều, nhưng anh cảm giác được hơi thở của cậu bao vây chặt chẽ. Anh bị Tống Vũ Tiều ôm từ phía sau, cánh tay Tống Vũ Tiều ôm chặt lấy anh. Anh không cần quay đầu lại cũng biết là Tống Vũ Tiều, như thể họ đã quen thuộc đến mức độ như thế.
Đột nhiên, một tia sáng lóe lên trên bầu trời xanh thẳm. Kiều Vũ Tụng nhìn chăm chú, thấy một thứ gì đó cắt ngang bầu trời, anh hỏi:
“Đó là sao băng sao?”
“Không phải.”
Giọng Tống Vũ Tiều rơi vào tai anh, hai má cậu trìu mến áp vào người anh.
“Đó là cái gì?”
Kiều Vũ Tụng hỏi lại.
Tống Vũ Tiều không trả lời.
Nghe thấy một tiếng nổ lớn ở phía xa, Kiều Vũ Tụng nhìn về phía cuối biển và thấy một ngọn lửa đang hoành hành ở đó, nhuộm đỏ cả biển trời, biến thành một màu đỏ thẫm.
Kiều Vũ Tụng toát mồ hôi lạnh và mở mắt ra ngay lập tức.
Anh thở hổn hển, thẫn thờ nhìn trần nhà xa lạ trong bóng tối. Định thần lại, anh vội vàng lấy điện thoại từ dưới gối ra.
Ánh sáng từ màn hình điện thoại khiến anh đau mắt, anh nheo mắt lại, cố gắng thích nghi với ánh sáng, sau khi mở khóa màn hình thì không thấy có tin nhắn nào của Tống Vũ Tiều. Đã bốn giờ sáng, chuyến bay của Tống Vũ Tiều lẽ ra đã đến thành phố Tây từ lâu.
Kiều Vũ Tụng lại mở ứng dụng kiểm tra chuyến bay một lần nữa. Chắc chắn rồi, nó hạ cánh lúc 2:20 sáng. Nhưng sao, Tống Vũ Tiều không gửi tin nhắn cho anh.
Là quên rồi sao?
Kiều Vũ Tụng mở hộp thoại của họ. Tin nhắn mà anh thu hồi không xuất hiện trên màn hình. Tin nhắn “OK, anh ngủ ngon.” của Tống Vũ Tiều rất đột ngột và lời nói trước sau không ăn khớp.
Chẳng lẽ Tống Vũ Tiều phát hiện anh thu hồi tin nhắn, cho nên mới không trả lời? Nghĩ đến giấc mơ vừa rồi, Kiều Vũ Tụng không sao an lòng được. Anh soạn một tin nhắn và gửi cho Tống Vũ Tiều, hỏi cậu đã đến chưa.
Sau khi đặt điện thoại xuống và nằm xuống một lần nữa, Kiều Vũ Tụng trằn trọc trở mình.
Trong bóng tối, anh vẫn chú ý động tĩnh của điện thoại di động, cho dù nhắm mắt lại, anh vẫn luôn cảm thấy điện thoại di động sẽ sáng lên bất cứ lúc nào.
Tuy nhiên, anh liên tục mở mắt, mở khóa màn hình không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn không có hồi âm của Tống Vũ Tiều. Nếu cậu đã quên, lúc này cũng đã đang ngủ rồi. Gọi bây giờ, có làm phiền cậu không? Hơn nữa… Điều đó không đúng mực.
Dựa vào cái gì lại gọi cho Tống Vũ Tiều?
Dựa vào cái gì… Kiều Vũ Tụng tìm số điện thoại của Tống Vũ Tiều trong danh bạ, ngón tay đặt lên trên một lúc lâu, cuối cùng bấm vào nút quay số.
Vì lúc trước Tống Vũ Tiều hứa sẽ nhắn tin nhưng không thực hiện nên anh mới gọi điện hỏi thăm. Với lý do này, anh có thể gọi cậu.
Âm thanh chờ đợi trên điện thoại khiến Kiều Vũ Tụng lo lắng, cho đến khi cuộc gọi được kết nối, anh không nhịn được thốt lên:
“Alo?”
“Alo?”
Đầu bên kia rất yên tĩnh, giọng Tống Vũ Tiều nghe rất tỉnh táo.
“Anh …”
Tảng đá nặng trong lòng như trút bỏ, Kiều Vũ Tụng lại trở nên căng thẳng, anh giải thích,
“Nửa đêm uống nước, thấy em chưa có tin tức gì, gọi điện hỏi thăm em một tiếng. Em đến nơi rồi sao?”
“Ồ..”
Tống Vũ Tiều nói,
“Xin lỗi, em quên mất.”
Thôi được rồi, em quên cũng không sao. Lòng Kiều Vũ Tụng chùng xuống, anh cười xấu hổ nói:
“Đến nơi an toàn là tốt rồi. Anh làm phiền em nghỉ ngơi rồi sao? Ngủ đi, chúc ngủ ngon.”
Tống Vũ Tiều dường như không muốn cúp máy, hỏi:
“Anh có thói quen nửa đêm dậy uống nước sao?”
Sau khi nghe xong, Kiều Vũ Tụng trong lòng có chút bối rối. Anh che mắt lại, trong lòng cảm thấy hơi chua xót nói:
“Không, vừa nãy mơ một giấc mơ. Bây giờ tỉnh rồi.”
“Anh mơ thấy gì?”
Tống Vũ Tiều tò mò hỏi.
Những giấc mơ luôn hoang đường, trước khi Kiều Vũ Tụng nói ra, anh đã rất xấu hổ. Anh cười ngượng ngùng nói:
“Anh mơ thấy phi thuyền rơi xuống biển, bốc cháy. Anh nghĩ em đang ở trong phi thuyền, nên anh tỉnh giấc.”
Chẳng biết vì sao, Tống Vũ Tiều cười nói:
“Em chưa bao giờ lên phi thuyền.”
Quả nhiên, anh đã bị cười. Kiều Vũ Tụng lúng túng, cười nói “Trong mơ thì đâu có nghĩ được những chuyện này.”
“Tiểu Tụng.”
Tống Vũ Tiều bỗng nhiên gọi anh.
Anh ngẩn người một lúc, sau đó nói:
“Cái gì?”
“Em thấy hãng hàng không Bắc Hàng có chuyến bay đến Thành phố Tây. Anh đã từng bay chặng này chưa?”, Tống Vũ Tiều hỏi.
Dường như đoán được điều cậu muốn nói, Kiều Vũ Tụng nín thở và nói,
“Có bay qua.”
“Em không thể trở lại Tích Tân trong tuần này. Nếu anh có chuyến bay đến thành phố Tây hoặc về Cẩm Dung vào lúc nào đó, chúng ta hãy gặp nhau.” Tống Vũ Tiều nói, “Trước đây anh từng nói, nếu có cơ hội sẽ cùng nhau ăn một bữa cơm.”
Cho dù vừa mới trở về Cẩm Dung, liệu cậu có nguyện ý từ thành phố Tây đến gặp mặt không? Kiều Vũ Tụng kinh ngạc nghe, trong lòng anh thực sự bắt đầu cảm thấy lo sợ.
Một lúc lâu sau, Tống Vũ Tiều đổi giọng nói:
“Nhưng e rằng chỉ có thể ở thành phố Tây, bởi vì em có thể không rời đi được. Không sao, nếu anh vẫn bay, chúng ta sẽ luôn có cơ hội.”
Không, không đến mức đó. Đương nhiên, đối với Tống Vũ Tiều, họ chưa đến mức cố ý bay một tiếng đồng hồ chỉ để ăn một bữa cơm. Tuy nhiên, Kiều Vũ Tụng biết rằng anh có thể làm vậy, miễn là anh đang ở Cẩm Dung.
Lúc Tống Vũ Tiều đang ở thành phố Tây, hỏi anh có muốn ăn tối cùng nhau không. Anh có thể đi, nhưng cậu thì không thể, và anh không thể nói điều đó ngay bây giờ.
“Được rồi, anh sẽ kiểm tra lịch trình. Nếu có chuyến bay đến thành phố Tây, trước khi em về lại Tích Tân, anh sẽ cho em biết. Hoặc chúng ta sẽ gặp nhau ở Tích Tân sau.”
Kiều Vũ Tụng đã cố gắng hết sức để giữ vẻ điềm tĩnh. Anh rụt rè như vậy, nhưng vẫn không nhịn được muốn vươn tay ra, chỉ là anh không dám tiến tới cùng, bởi lẽ anh vẫn còn quá nhút nhát.