Chương 88: Nỗi niềm và chuyến bay đêm

Tương Ngữ - Miêu Đại Phu

Chương 88: Nỗi niềm và chuyến bay đêm

Tương Ngữ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối, trái tim Tống Vũ Tiều thắt lại. Cậu gãi gãi trán và lễ phép nói:
“Alo? Viện trưởng Cổ. Xin chào, tôi là Tống Vũ Tiều từ Viện SEE.”
“Là Tiểu Tống hả?”
Viện trưởng Cổ của trung tâm thực nghiệm phía Tây, lớn hơn Tống Vũ Tiều 20 tuổi, nhưng thái độ đối với cậu vẫn khách sáo,
“Ha ha! Thật hiếm có. Có chuyện gì sao?”
Tống Vũ Tiều không có quan hệ cá nhân với ông ta, đột nhiên gọi điện thoại thế này đúng là không bình thường.
“Tôi muốn hỏi anh một chuyện.”
Tống Vũ Tiều dừng một chút,
“Tôi đã lâu không gọi cho Thiệu Tuấn Huy. Hai ngày trước có việc muốn hỏi anh ấy, nhưng không liên lạc được. Tôi muốn hỏi chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Thiệu Tuấn Huy là một trong những thư ký của Viện trưởng Cổ. Nếu có chuyện gì thật sự xảy ra với anh ta, Tống Vũ Tiều sẽ trực tiếp hỏi Viện trưởng Cổ, dù rất không thích hợp. Tuy nhiên, nếu cố thu thập bằng chứng thông qua các kênh khác, dễ dàng bị lộ tẩy, khó tránh lời ra tiếng vào. Cho nên Tống Vũ Tiều nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là trực tiếp hỏi Viện trưởng Cổ là thích hợp nhất.
“Cái này thì…”
Viện trưởng Cổ do dự một lúc, sau đó hỏi:
“Cậu nghe được tin tức ở đâu?”
Tống Vũ Tiều cau mày, sau khi cân nhắc mới thừa nhận: “Có nghe chút tiếng gió, muốn xác nhận với anh.”
Cậu dừng lại,
“Ở trên có nói, chuyện này khá nghiêm trọng.”
“Chà. Đúng là Thiệu Tuấn Huy. Thật là đáng tiếc!”
Viện trưởng Cổ nói một cách sâu sắc.
Nghe vậy, Tống Vũ Tiều sững sờ, một lúc sau hỏi:
“Bây giờ anh ta đang ở đâu?”
Viện trưởng Cổ nói:
“Tôi không biết chuyện này. Sau khi đội điều tra đặc biệt rời đi, trong vòng một tuần, người đã bị bắt đi. Than ôi, chuyện này trách nhiệm của tôi rất lớn, nhận định người không rõ ràng, dùng người không đúng. Tổ chức đã xử lý kỷ luật tôi một cách rất khoan dung rồi.”
Tống Vũ Tiều nghe đến đầu óc quay cuồng. Cậu rất muốn biết Thiệu Tuấn Huy bây giờ ở nơi nào, tình huống thế nào, nhưng có vẻ như cậu không thể hỏi từ chỗ Viện trưởng Cổ.
“Nhưng mà, thật may mắn là đã điều tra được, nếu không tôi thật sự không biết có bao nhiêu người và công việc sẽ bị đình trệ.”
Viện trưởng Cổ nghiêm nghị nói, dường như có ý ám chỉ khác.
Tống Vũ Tiều nhớ lại khoảng thời gian trước bị nghi ngờ, gần như toàn bộ công việc đều bị đình chỉ, lòng nặng trĩu. Dù sao thì cậu và Viện trưởng Cổ cũng không phải là bạn bè, nếu đã hỏi tới kết quả, nói chuyện nhiều hơn cũng dễ khiến người ta nghi ngại, vì vậy nói:
“Được rồi, tôi hiểu rồi. Cảm ơn anh, Viện trưởng Cổ.”
“Cảm ơn có ích gì? Anh và Thiệu Tuấn Huy là bạn học cấp ba, tôi nhớ điều đó. Haizz! Dù anh ấy không giỏi bằng anh nhưng bằng mọi cách anh ấy đã đến đây.”
Viện trưởng Cổ có vẻ thoải mái, “Dù sao thì, vấn đề đã kết thúc. Theo yêu cầu của cấp trên, chắc chắn sẽ có các hoạt động đặc biệt trong lĩnh vực an ninh mạng trong tương lai. Thời điểm đó, làm việc một cách tận tâm và tích cực, cho Tổ chức câu trả lời là tốt rồi.”
Tống Vũ Tiều thoải mái nghe, nói lời tạm biệt anh ta, lòng nặng trĩu, cậu cúp điện thoại.
Còn mẹ của Thiệu Tuấn Huy thì sao?
Không biết tại sao, sau khi biết về chuyện của Thiệu Tuấn Huy, Tống Vũ Tiều nghĩ: Còn mẹ của Thiệu Tuấn Huy thì sao?
Theo Tống Vũ Tiều biết, sau khi Thiệu Tuấn Huy bắt đầu làm việc tại CASA, anh ta muốn đưa mẹ mình – vẫn ở quê nhà Nhạc Đường – đến Tích Tân. Nhưng bởi vì vấn đề nhà ở của anh ta chưa được giải quyết, không lâu sau liền bị điều chuyển đến Thành phố Tây, cho nên chuyện này đành phải gác lại.
Mặc dù phúc lợi của đơn vị tốt nhưng hàng năm đều có những chỉ tiêu mới về nhà ở dành cho cán bộ công nhân viên. Xét cho cùng, các chỉ tiêu này đều có giới hạn. Khi các điều kiện không đạt đến mức nhất định, các chỉ tiêu này sẽ dành cho những cán bộ có thành tích đã từng được hưởng chế độ. Nếu chưa đủ điều kiện công chức, dù cho có biên chế, cũng chỉ có thể mua nhà ở thương mại ở bên ngoài.
Nhà ở Tích Tân có giá hàng chục nghìn, thậm chí hàng trăm nghìn. Một thanh niên ở nơi khác mua nhà dễ dàng như thế sao? Thiệu Tuấn Huy luôn lo lắng về vấn đề này, anh ta trêu chọc Tống Vũ Tiều, nói rằng chỉ cần trí não của anh ta tốt bằng một nửa Tống Vũ Tiều, anh ta có thể đưa mẹ mình từ Nhạc Đường – đến Tích Tân từ 2 năm trước.
Anh ta nói như vậy sau khi Tống Vũ Tiều đến Viện SEE không lâu.
Lúc đó Tống Vũ Tiều đang đi công tác ở Thành phố Tây, trước khi trở về Tích Tân, cậu đã được thông báo về vấn đề nhà ở. Đơn vị đã sắp xếp xong xuôi, giá cả lại rẻ đến kinh ngạc. Tống Vũ Tiều căn bản không cần.
Muốn hướng tới gia đình, cậu đã trả thẳng toàn bộ.
Tất nhiên, sống trong một ngôi nhà như vậy có nhiều ràng buộc. Tuy nhiên, đối với Tống Vũ Tiều và những người khác, gần như là không thể rời khỏi đơn vị sau khi đã vào làm.
Nhưng Thiệu Tuấn Huy thì khác. Có rất nhiều người như Thiệu Tuấn Huy ở trong Viện tại Tích Tân, có lẽ sẽ mất một thời gian rất dài mới thấy được những phúc lợi đáng kể, mà muốn rời đi cũng không dễ.
Tống Vũ Tiều chợt nhớ ra cuối năm cậu có thể còn được cấp thêm nhà nữa, diện tích khoảng 150 mét vuông.
Nhớ đến việc này, cậu lại nhớ đến mùa đông đi cùng Thiệu Tuấn Huy đến bệnh viện.
Ngay sau khi buổi học thêm kết thúc, Thiệu Tuấn Huy nhận được cuộc gọi từ mẹ anh ta, nói rằng cha anh ta bị tai nạn và yêu cầu đến bệnh viện ngay lập tức.
Họ đã tranh giành taxi với Kiều Vũ Tụng ở dưới lầu Khải Hành, cuối cùng vì Kiều Vũ Tụng cũng phải đi bệnh viện, bọn họ cùng chen chúc một chiếc xe.
Thiệu Tuấn Huy đã khóc trên đường đi.
Tống Vũ Tiều ngồi bên cạnh Thiệu Tuấn Huy, vì quá lúng túng nên không nói được lời nào an ủi. Cậu chưa bao giờ tưởng tượng – một người bạn đột ngột được thông báo rằng cha anh ta đã qua đời – thì nên nói cái gì để an ủi.
Chia buồn với sự mất mát của bạn? Xin hãy nén bi thương? Chuyện không ai muốn? Mệnh trời khó tránh? Vận mệnh, ai có thể nói trước điều gì?
Cậu luôn nhớ Thiệu Tuấn Huy ngồi bệt xuống đất cạnh nhà xác, ôm đầu khóc.
Trước kia Thiệu Tuấn Huy giống như một người anh đáng kính hơn là bạn cùng lớp.
Gia cảnh của anh ta không tốt lắm, thu nhập của cha anh ta từ việc làm việc ở Tuệ Loan, là nguồn kinh tế chính của gia đình.
Vì cha anh ta làm việc ở bên ngoài quanh năm nên Thiệu Tuấn Huy và mẹ sống dựa vào nhau. Anh ta hiền lành, có hiếu, có một cô bạn gái xinh xắn thời cấp ba.
Nhưng tất cả điều này đã thay đổi sau khi cha của Thiệu Tuấn Huy qua đời.
Thiệu Tuấn Huy rất nhanh đã chia tay bạn gái.
Vì chú Thiệu trên đường về nhà được phỏng vấn trên Tivi – tư cách thành viên của đội xe máy. Một người bạn học trong lớp đã kể lại chuyện sau tai nạn của chú Thiệu, Thiệu Tuấn Huy đã đánh nhau với người đó và suýt bị phạt.
Sau này Tống Vũ Tiều sẵn sàng giúp đỡ anh ta, cố ý lơ là trong kỳ thi tuyển sinh đại học, một phần cũng là vì nguyên nhân này. Cậu biết Thiệu Tuấn Huy bị cú sốc từ sự việc đó.
Sau đó Tống Vũ Tiều biết được Thiệu Tuấn Huy cũng công tác tại CASA, hơn nữa còn có biên chế chính thức ở viện tại Tích Tân, cậu thực sự mừng cho anh ta.
Mặc dù tính cách Thiệu Tuấn Huy đã thay đổi nhiều so với thời trung học, nhưng sự vui vẻ và tự tin vốn là những đức tính tốt. Tống Vũ Tiều cảm thấy người bạn cũ đã trở nên xa lạ, và cậu tự cho rằng cảm giác xa lạ đó là do bản thân mình.
Bây giờ Thiệu Tuấn Huy xảy ra chuyện, Tống Vũ Tiều càng cảm thấy không quen biết người này. Cậu không khỏi băn khoăn liệu sự “giúp đỡ” của mình trong kỳ thi đại học khi xưa có phải là đúng đắn hay không?
Nếu lúc đó cậu không “ra tay” giúp đỡ thì Thiệu Tuấn Huy đã không lọt vào top ba của tỉnh và đã không nhận được suất học bổng hậu hĩnh đó? Liệu vận mệnh có khác bây giờ không?
Sau khi trở về nhà, Tống Vũ Tiều tìm vali và bắt đầu sắp xếp hành lý.
Cậu đã kiểm tra lịch trình bay của Kiều Vũ Tụng trong những ngày gần đây và chuẩn bị hành lý cần mang theo.
Sau khi dọn dẹp xong xuôi, Tống Vũ Tiều gọi điện cho Thư ký Chu và giải thích rằng cậu đã sắp xếp công việc trong tuần qua, cậu dự định sẽ xin nghỉ phép thường niên vài ngày.
“Đột ngột như vậy?”
Thư ký Chu sửng sốt và do dự,
“Xác nhận công việc đã được sắp xếp xong chưa? Hệ thống SEE vừa được nâng cấp. Có gì cần chú ý không? Cậu đã hướng dẫn cho họ hiểu chưa?”
Thư ký Chu chưa quen thuộc công việc, Tống Vũ Tiều biết cậu nghỉ phép sẽ khiến anh ấy lo lắng, liền xác nhận:
“Tôi đã hướng dẫn rồi. Tôi không ở đây mấy ngày. Nếu có chuyện gì, có thể tìm Phùng Tử Ngưng. Anh ấy nắm rất rõ về đợt nâng cấp này, đặc biệt là phần giao diện, về cơ bản anh ấy là người chịu trách nhiệm chính.”
Nghe Tống Vũ Tiều bảo đảm, Thư ký Chu nói:
“Vậy thì tốt. Ha ha, cậu định đi nghỉ ở đâu? Hay là nghỉ ngơi ở nhà? Tôi nhớ cậu trở về nước, sau đó không về nhà ăn Tết Nguyên Đán, năm nay có về không?”
Đúng vậy, Tống Vũ Tiều đã trở về nước 2 năm trước. Cuối cùng tới năm thứ ba làm việc, cậu mới xin nghỉ phép thường niên.
“Chính xác là đi đâu, hiện tại tôi còn chưa biết. Tôi chỉ muốn đi cùng bạn trai thôi.”
Tống Vũ Tiều trả lời.
“Haha! Vậy thì chúc hai người vui vẻ!”
Thư ký Chu cười lớn.
Tống Vũ Tiều cũng cười xã giao, nhưng sau khi cúp điện thoại, lại không thể cười được nữa.
Chuyến bay cuối cùng của Kiều Vũ Tụng hạ cánh lúc 23h50, mà Tống Vũ Tiều tắm rửa xong, chưa đến 8 giờ tối đã ra ngoài.
Mặc dù chuyến này là phải đón Kiều Vũ Tụng về nhà, nghĩ đến việc có thể ngày hôm sau sẽ đi chơi, Tống Vũ Tiều đặt hành lý vào cốp xe trước.
Trong ngày Lễ Quốc khánh, sân bay đông đúc quá tải. Tống Vũ Tiều đã 2 lần bị người qua đường va vào khi đang đi trên đường.
Lối đi bộ chật kín người qua lại vội vã, tiếng ồn ào khiến tai Tống Vũ Tiều ù đi.
Cậu biết mình không bị lạc, nhưng trong đại sảnh của tòa nhà triển lãm hàng không, bộ não của cậu gần như trống rỗng, cảm thấy mọi thứ không chân thực.
Khi vô tình nhìn thấy chuyến bay đến Sheremetyevo trên màn hình lớn, Tống Vũ Tiều đã dừng lại và nghĩ đến Thiệu Tuấn Huy một lần nữa.
Cậu lắc đầu để xua đi sự trống rỗng, đi đến khu vực ăn uống, bước vào một cửa hàng mì ramen và gọi một suất mì ramen theo combo.
Những quả trứng lòng đào trong mì ramen làm cho Tống Vũ Tiều nhớ tới Kiều Vũ Tụng.
Trên thực tế, về gia cảnh, Kiều Vũ Tụng và Thiệu Tuấn Huy thực sự có điểm tương đồng.
Hôm đó họ ngồi chen chúc trên cùng một chiếc taxi. Sau đó, Tống Vũ Tiều nhìn thấy cha mẹ anh ở cửa nhà xác, cậu mới biết cha Kiều Vũ Tụng làm việc ở Tuệ Loan. Hơn nữa, ông ấy còn là bạn của chú Thiệu, cả hai đã cùng đi xe máy từ Tuệ Loan trở về nhà.
Tống Vũ Tiều có ấn tượng sâu sắc về cha mẹ Kiều Vũ Tụng, đặc biệt là mẹ của anh.
Nếu người gặp nạn không phải chú Thiệu mà là cha Kiều Vũ Tụng, thì bây giờ Kiều Vũ Tụng sẽ ra sao? Liệu thái độ của mẹ anh đối với anh có thay đổi, hay thậm chí trở nên tồi tệ hơn không?
Nếu mà đúng như vậy, bây giờ Kiều Vũ Tụng lưu lạc nơi đâu? Liệu cậu có còn ngồi trong tiệm mì ramen ở sân bay, chỉ vì một quả trứng gà mà nhớ tới Kiều Vũ Tụng sao?
Ăn mì xong, Tống Vũ Tiều đến quán cà phê gần đó đợi.
Cậu đã soạn một tin nhắn, viết rất nhiều lời lẽ trên đó, nói với Kiều Vũ Tụng rằng cậu đã xin nghỉ phép thường niên và dự định sẽ bay cùng anh từ ngày mai. Nhưng trước khi gửi, cậu đã xóa hết, chỉ viết rằng đang đợi ở sân bay.
Tống Vũ Tiều không ngờ rằng Kiều Vũ Tụng thực sự đã trả lời tin nhắn lúc 23:30, rõ ràng lúc này anh vẫn đang trên chuyến bay trở về từ Tuệ Loan.
Kiều Vũ Tụng:
Một hành khách trên chuyến bay không khỏe. Máy bay đã phải chuyển hướng đến Moling, anh chỉ có thể quay lại vào ngày mai.
Sau khi đọc xong, Tống Vũ Tiều cau mày và ngay lập tức gọi cho Kiều Vũ Tụng. Nhưng công việc của anh ấy dường như vẫn chưa kết thúc, điện thoại của Tống Vũ Tiều đã bị ngắt trước khi chuông chờ kịp vang lên hai tiếng.
Tống Vũ Tiều vội vàng tra cứu thông tin chuyến bay trên mạng. Có lẽ vì sự việc vừa xảy ra nên vẫn chưa có tin tức chính thức. Tuy nhiên, phần mềm lịch bay đã cập nhật thông tin chuyến bay mới, xác nhận việc chuyển hướng.
Moling? Nghĩ đến vali vẫn còn trong xe, Tống Vũ Tiều lập tức kiểm tra xem còn chuyến bay nào đến Moling không. Thấy vẫn còn một chuyến, cậu không chút do dự mua vé ngay, cầm ly cà phê, đứng dậy rời đi.
Khi Tống Vũ Tiều lấy hành lý ra khỏi bãi đậu xe, Kiều Vũ Tụng đã gọi điện và lặp lại nội dung tin nhắn với giọng điệu bất lực.
Tống Vũ Tiều đã chấp nhận sự thật này, nhưng lại tò mò hỏi:
“Tối nay anh không về được sao? Nếu không phải máy bay có vấn đề.”
“Không được, vì sự chậm trễ, đội bay đã hết giờ. Không thể bay tiếp nữa.”
Kiều Vũ Tụng thở dài,
“Anh đã đến khách sạn, vừa mới nhận phòng.”
Tống Vũ Tiều kéo vali, đến quầy làm thủ tục, nói:
“Vậy anh gửi định vị cho em, em sẽ bay qua ngay.”
Kiều Vũ Tụng rõ ràng là sững sờ, một lúc sau mới hỏi:
“Em nói cái gì?”
“Em nhớ anh, nên bây giờ em bay qua tìm anh.”
Tống Vũ Tiều nói.