Chương 10

Tướng Quân Lại Đào Mộ Tôi Rồi thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Tử An tin rằng tôi là nam.
Dù có nhìn thấy tôi mặc đồ nữ, hắn vẫn tin tôi là nam. Rõ ràng tôi đã lo lắng thái quá.
Tảng đá nặng trĩu trong lòng tôi tan biến, thay vào đó là cảm giác vừa buồn cười vừa thoáng giận.
Rốt cuộc là do mắt Cố Tử An có vấn đề, hay là do tướng mạo của tôi có vấn đề? Trở về phủ, tôi soi gương ngắm mình rất lâu nhưng vẫn không có câu trả lời.
Thôi kệ vậy, tôi vẫn làm quan, dốc sức vì triều đình.
*
Cuộc đời như một giấc mộng, thời gian thấm thoắt trôi qua.
Năm mười chín tuổi, tôi trở thành Thượng thư trẻ nhất trong triều.
Có lẽ vì người có sự nghiệp luôn cuốn hút, thế nên tôi bị một vị công chúa để mắt đến.
Vị công chúa ấy rất ngang ngược. Dù đã biết biệt danh của tôi là Tống đoạn tụ, nàng ta vẫn không hề lùi bước. Trái lại, nàng ta còn tuyên bố phải bẻ thẳng tôi!
Công chúa theo đuổi tôi vô cùng ráo riết, tôi có muốn tránh cũng khó.
Không ngờ, sau đó nàng ta dùng cả chiêu trò mạnh bạo. Trong thọ yến của Hoàng đế, nàng ta bỏ xuân dược vào rượu của tôi. Mặc dù tôi còn chút sức lực nhưng vẫn không thể cưỡng lại được tác dụng quá mạnh của dược tính.
Nàng ta đưa tôi về phủ công chúa, tôi không còn sức kháng cự, chỉ đành gắng sức gào lên khản cả cổ: "Cứu với, người đâu, Công... Công chúa bắt cóc quan viên triều đình!"
Công chúa cười mỉa: "Tống Thượng thư có gọi rách cổ họng cũng chẳng ai đến đâu. Hãy ngoan ngoãn làm phò mã của bổn cung, bổn cung hứa sẽ ban cho chàng vinh hoa phú quý."
Công chúa rất tự tin, nhưng sự tự tin thái quá lại chính là khởi đầu của thất bại. Nàng ta không ngờ tôi đã gọi được Cố Tử An đến.
Tôi trúng xuân dược mơ màng, nhìn thấy Cố Tử An mà như thấy được cứu tinh.
Công chúa chặn trước mặt tôi, ngăn cản cứu tinh của tôi. Nàng ta hống hách nói rằng: "Cố đại nhân, bổn cung nói ngắn gọn thôi. Tống Thượng thư là người của bổn cung, ngươi cũng dám cướp ư!"
Cố Tử An lướt qua nàng ta, kéo tôi lại về phía mình: "Tống Thượng thư là mệnh quan triều đình, không thuộc về bất cứ cá nhân nào."
Lần đầu tiên tôi thấy Cố Tử An cực kỳ oai phong.
Trên đường rời khỏi hoàng cung, Cố Tử An để mặc tôi tựa vào hắn, cũng để mặc tôi ngả vào lòng hắn.
Mùi cơ thể hắn thơm vô cùng, giúp tôi lấy lại chút tỉnh táo.
Nhưng mà sau khi lên xe ngựa, không biết xe ngựa chạy qua nơi nào mà một làn gió đêm mát lạnh lại len lỏi vào trong xe. Không khí trong xe ngập tràn mùi hương hoa tường vi, cuộn xoáy như một vực sâu không đáy.
Bàn tay nóng ran của tôi bất chợt lay nhẹ người bên cạnh: "Cố Tướng quân, huynh có thấy nóng không?"