25. Chương 25: Giả tạo

Tướng Quân Lại Đào Mộ Tôi Rồi thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày thứ ba từ khi trở lại trần thế, ta ngồi trước gương kẻ lông mày.
Kẻ xong hai hàng lông mày, ta hài lòng đứng dậy, chợt thấy Cố Tử An đang đứng bên khung cửa, không biết đã nhìn từ lúc nào.
Cả ta và hắn đều bàng hoàng trước việc một xác chết đã chôn mười năm bỗng nhiên sống lại.
Nhưng nguyên tắc của ta là mặc kệ những chuyện khó hiểu, cứ tận hưởng những ngày vui trước mắt mới là điều nên làm.
Cố Tử An thì khác, hắn sợ ta lại đột nhiên chết đi, biến mất không một dấu vết.
Hắn đã không ăn không ngủ trông chừng ta suốt hai ngày liền.
Cho đến khi ta đứng dưới ánh mặt trời, hắn nhìn thấy bóng của ta in trên phiến đá xanh, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, run giọng nói: "Thật rồi, nàng đã trở lại rồi."
Mắt hắn đỏ hoe, đong đầy nước mắt như sắp khóc.
Dáng vẻ ấy quả thật khiến người ta... đau lòng như cắt.
"Cố Tử An, huynh nhìn gì thế?"
Ta tiến lại gần, vung tay 'xoẹt' một tiếng, phẩy cây quạt giấy, tạo dáng công tử phong lưu đang được yêu thích nhất hiện nay.
Cố Tử An giật mình bừng tỉnh, lắc đầu nói: "Nàng ăn mặc thế này rất dễ bị người khác nhận ra."
Để không bị người quen nhận ra, ta đành phải mặc đồ nữ.
Chưa dừng lại ở đó, Cố Tử An còn bắt ta đội mũ có màn che. Tấm màn từ đầu kéo xuống tận cổ chân, kín đáo cứ như một tiểu thư đài các đang ra ngoài dạo chơi.
Ta đoán, có khi sư phụ trên Nhạn Sơn cũng không nhận ra ta mất.
Điểm đến hôm nay của chúng ta là 'căn cứ' của ta, bãi tha ma.
Kinh thành rúng động trước tin mộ Hoàng hậu bị đào bới, hài cốt bị trộm. Hoàng đế hay tin tức giận vô cùng, hôm nay đích thân đến bãi tha ma giám sát công việc.
Người dân tứ phía nghe tin cũng kéo đến xem. Là đương sự, đương nhiên ta cũng phải đến hóng chuyện.
Bãi tha ma bị binh lính bao vây nghiêm ngặt, dẫu vậy vẫn chẳng ngăn được dòng người hiếu kỳ tập trung hóng chuyện. Trên cành các cây xung quanh chật kín người, cả những cây ngô mới lớn ở sườn đất bên cạnh cũng bị giẫm nát.
Ta chen chúc trong đám đông suýt chút nữa thì ngã, may mà Cố Tử An kịp thời nắm lấy tay ta. Hắn dắt ta đến chỗ tảng đá có thể ẩn mình.
Ở đằng xa, Tiêu Ngôn bi thương ra mặt đứng bên một cái huyệt, ngâm nga những vần thơ đau đớn:
"Mười năm xa cách bởi sống chết
Không nhớ đến lại vẫn khó quên
Mộ hoang cách xa cả nghìn dặm
Nào có ngụ hết nỗi thê lương.[1]"
[1. Trích từ bài thơ "Giang thành tử - Ất Mão chính nguyệt nhị thập nhật dạ ký mộng" của Tô Thức.]
Lúc sống không cho ta xuất cung, chết rồi không cho ta xuống âm tào. Hắn ta nhốt ta ở cái huyệt một tấc vuông, không đi đâu được nửa bước. Vậy mà nay lại dám giả vờ tình sâu nghĩa nặng.
Nhìn hắn giả vờ, ta không khỏi siết chặt tay. Cố Tử An bên cạnh cũng nắm chặt lấy tay ta.
Bàn tay của hắn tuy không quá ấm áp, nhưng đối với ta thì bấy nhiêu đã là đủ rồi.
Ta hít sâu một hơi, ngoảnh sang nói: "Huynh yên tâm, ta nhịn được."