Tướng Quân Lại Đào Mộ Tôi Rồi
Chương 4: Quyến rũ Tướng quân
Tướng Quân Lại Đào Mộ Tôi Rồi thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ Chí
Khi ta mới nhậm chức, các thế lực trong triều đã sớm chia bè kết phái.
Đại Ngụy được chia thành ba phe phái lớn: phe Thái tử Tiêu Ngôn, phe Tứ hoàng tử Tiêu Thống và phe Quý phi. Trong triều đình, ngoài phe hoàng đế và một vài lão đại thần vẫn giữ thái độ trung lập, chỉ còn Cố Tử An nắm giữ binh quyền mà chưa ngả về phe nào.
Năm mười sáu tuổi, hắn đỗ Trạng nguyên bảng võ. Mười bảy tuổi xuất chinh, lập tức thành danh chỉ sau một trận chiến, nhờ đó được bổ nhiệm chức Đô úy. Năm mười chín tuổi, hắn được phong làm Trung quân Đại tướng quân. Dù triều đình có tranh giành lợi ích đến mức nào, hắn cũng chưa từng vướng phải bất kỳ vết nhơ nào.
Ta thì khác.
Năm mười lăm tuổi, ta đỗ Trạng nguyên bảng văn, nhậm chức Hàn lâm Thất phẩm. Mười bảy tuổi, ta được thăng chức Thị lang bộ Lễ. Đến năm mười chín tuổi, ta đã là Thượng thư bộ Hộ. Sau bốn năm làm quan trong triều, ta đã am hiểu mọi mánh khóe chốn quan trường.
Tiêu Ngôn chỉ đâu, ta đánh đó, đại sát tứ phương khắp triều đình. Ta nổi tiếng là quan lớn lộng quyền, khắp thành Trường An không ai là không biết.
Có một lời đồn về ta thế này: Tống Khuynh Từ của phe Thái tử giỏi kết thân. Là hồ ly chốn kinh thành, không nên kết giao.
Dù lời đồn là thế, nhưng vẫn có rất nhiều đồng liêu bày tỏ tình hữu nghị với ta ra ngoài mặt.
Chỉ riêng Cố Tử An là né ta như né tà.
Đương nhiên, một phần nguyên nhân đến từ cái danh tiếng quan lớn lộng quyền lẫy lừng của ta, phần nguyên nhân còn lại là do một lời đồn khác bùng lên trong dân gian: Tống Thượng thư là đoạn tụ[1]!
[1. Có nghĩa là đồng tính.]
Về chuyện này, phải quay ngược lại năm ta đỗ trạng nguyên.
Năm ấy, khi ta chưa đặt chân đến kinh thành, đã có một vài vương công quý tộc chuẩn bị kén rể ngay khi vừa yết bảng. Mặc dù ta biết mình đến kinh thành để gây dựng sự nghiệp, không phải để lấy vợ. Nhưng hồi đó ta mới tới kinh thành, thân phận thấp kém làm sao dám đắc tội với nhà quyền quý, ta đành phải mỉm cười từ chối như sau:
"Đa tạ các vị đại nhân đã cất nhắc, có điều thật sự là tiểu sinh... tiểu sinh có nỗi khổ khó nói, không thể thành thân."
Ta từ chối như vậy, vậy mà lời đồn nhanh chóng lan truyền thành: "Trạng nguyên bảng văn xinh đẹp yêu kiều, đam mê Long Dương[2]."
[2. Hàm ý là thích đàn ông.]
"Tống Thượng thư quyền cao chức trọng, vẻ ngoài anh tuấn lại tránh xa nữ sắc. Chỉ cần nghĩ một chút cũng hiểu tại sao."
??? Ta còn làm gì được nữa, tự mình đã nói ra thì giờ không tự cam chịu thì ai còn chịu cho?
"Tống Trạng nguyên đam mê Long Dương?"
"Đúng đúng đúng, ta mê Long Dương."
"Tống đại nhân là đoạn tụ?"
"Đúng đúng đúng, ta là đoạn tụ."
"Tống Thượng thư ỷ vào tư thái yêu kiều trời sinh để quyến rũ Cố Tướng quân?"
Đúng đúng đúng, bản quan ỷ vào... Không không không, bản quan không hề ỷ vào tư thái yêu kiều trời sinh để quyến rũ Cố Tướng quân.
Lời đồn nào ta cũng nhận, nhưng riêng việc đặt điều ta quyến rũ Cố Tử An?
Quả là thái quá!