Đắm chìm vào thế giới của **Cuồng Thượng Gia Cuồng** với câu chuyện đầy bi kịch và bất ngờ: **Tuý Quỳnh Chi**.
Tám năm xây đắp một gia đình, tám năm cúc cung tận tụy vì phu quân, Sở Lâm Lang chưa bao giờ nghĩ rằng ngày mình cầm trên tay tờ hòa ly lại đến nhanh như vậy.
Trong mắt thế nhân, nàng chỉ là một kẻ "trèo cao", một con chim sẻ bé nhỏ may mắn đậu lên cành phượng hoàng Chu gia danh giá. Không gia thế, không học vấn, nàng sao xứng với nam nhân phong lưu tuấn mỹ, tiền đồ xán lạn ấy? Ai cũng tin, sau bao gian truân chịu đựng, nàng sẽ bám víu lấy cành cao này cả đời.
Quả thật, tám năm qua, nàng đã cùng chồng vượt mọi khó khăn, vun đắp nên một cơ đồ khiến bao người ngưỡng mộ: phu quân trẻ tuổi, tài năng, được triều đình trọng dụng; con gái nhỏ thông minh, lanh lợi; mẹ chồng hiền từ, các thiếp thất kính nể; cả phủ trên dưới hòa thuận, êm ấm... Sở Lâm Lang chính là tấm gương sáng cho bao nữ nhân phấn đấu.
Thế nhưng, chỉ mình Sở Lâm Lang biết rõ, tất cả, chỉ là một màn kịch dối trá!
Đêm sinh thần tuổi 24, tuyết rơi dày đặc, phủ trắng trời đất. Giữa không gian lạnh lẽo ấy, Sở Lâm Lang cầm chặt tờ hòa ly, nghe lời châm chọc chua chát của trượng phu: "Đừng có khóc lóc quay về cầu xin ta!". Nàng đơn độc bước ra khỏi cánh cửa Chu gia, nơi nàng đã đổ biết bao mồ hôi, nước mắt suốt tám năm ròng.
Trên chuyến xe ngựa cô quạnh, khi nàng lặng lẽ lắc mai rùa mong tìm thấy chút định mệnh cho tương lai mịt mờ, tấm màn xe bất chợt bị vén lên. Trước mắt nàng, giữa trời tuyết trắng xóa, là gương mặt lạnh lùng của Tư Đồ Thịnh – vị "gian thần" chuyên quyền khét tiếng, kẻ mang thâm thù đại hận với nàng, đang cưỡi ngựa song hành.
Sở Lâm Lang hít thở thật sâu: Kẻ thù dai này, đến cả lúc nàng khốn cùng nhất cũng không bỏ qua, muốn tận mắt chứng kiến trò cười này sao?
Nàng không hề hay biết, Tư Đồ Thịnh đã chờ đợi khoảnh khắc này... chờ đợi đã quá lâu rồi.
Truyện Đề Cử






