**1/ Đừng Lên Tiếng! Có Người Trong Ký Túc Xá!**
Hai giờ sáng. Cả ký túc xá chìm trong tĩnh lặng, chỉ có ánh sáng xanh mờ từ màn hình điện thoại tôi. Bỗng nhiên, một tin nhắn Wechat lạ lùng xé toạc màn đêm:
*“Chị Quyên đừng lên tiếng, em thấy có người đứng trước giường chị.”*
Là Linh Tử gửi. Bàn tay tôi khựng lại, đôi mắt chậm rãi liếc nhìn ra ngoài. Rèm giường đen kịt che khuất mọi thứ, tôi bật cười thầm – chắc con bé lại xem phim kinh dị rồi bày trò hù dọa.
*“Đừng đùa nữa, lại hợp tác với Tiểu Lê dọa chị đây hả? Mày chỉ muốn chị mở rèm rồi làm gì đó để hù chị thôi đúng không?”*
*“Không phải! Chị Quyên! Chị phải nghe em!”* Linh Tử trả lời ngay lập tức, và rồi một tin nhắn riêng tư khác hiện lên, với giọng điệu đầy hoảng loạn:
*“Chị Quyên! Em thực sự không đùa đâu!!!”*
*“Có một người đang đứng ở đầu giường của chị!”*
*“Cô ta quay lưng về phía em nên em không nhìn rõ mặt.”*
Giọng điệu này không giống đang nói đùa chút nào. Một cảm giác thấp thỏm chợt dâng lên trong lòng tôi.
Rồi tin nhắn cuối cùng xuất hiện, khiến máu trong người tôi đông cứng:
*“Cô ta đang vén rèm của chị!!!”*
Tôi ngẩng đầu lên, và khoảnh khắc ấy... một đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào tôi. Tim tôi ngừng đập. Cổ họng khô khốc. Tôi chỉ biết kinh hãi nhìn chằm chằm vào cô ta.
"Ahhh!!!" Tiếng hét kinh hoàng của Linh Tử xé nát không gian.
Kẻ lạ mặt quay đầu về phía tiếng hét, nở nụ cười ghê rợn rồi... vặn cổ trở lại. Một giọng nói thì thầm, lạnh lẽo vang lên: "Tới chị rồi, chị Quyên.”
Sau đó, đầu cô ta đột nhiên đứt lìa, rơi xuống đất, máu bắn tung tóe lên người tôi. Tiếng hét bị mắc kẹt trong cổ họng của tôi cuối cùng cũng vỡ òa, hòa cùng tiếng la thất thanh của Linh Tử.
"Ah!!!!!!"
Toàn bộ đèn kích hoạt bằng giọng nói ở hành lang đồng loạt bật sáng. Giữa màn đêm hỗn loạn, tiếng chửi bới từ phòng bên cạnh vọng lại, kéo tôi về thực tại. Run rẩy, tôi bấm số cảnh sát, ánh mắt không thể rời khỏi... thứ nằm trên sàn nhà.
**2/ Nguyền**
Cái chết của Lão Nhị là một bí ẩn kinh hoàng ám ảnh cả ký túc xá. Mọi người đều không hiểu nổi, một người với tính cách như cậu ấy, tại sao lại có thể kết thúc cuộc đời mình một cách bi thảm đến vậy.
Chỉ duy nhất tôi biết... bí mật rùng rợn ẩn giấu đằng sau đêm định mệnh đó.
Đêm Lão Nhị ra đi, một bóng hình gầy gò, dị dạng đã xuất hiện trong phòng. Hắn ngồi xổm bên giường, nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào Lão Nhị, và lặp đi lặp lại một câu nói ám ảnh:
“Tìm được mày rồi.”
**3/ Yêu Thương Là Gì**
(Chưa có nội dung để viết mô tả)
**4/ Ký Túc Xá Rùng Rợn**
(Chưa có nội dung để viết mô tả)
**5/ Người Thương**
(Chưa có nội dung để viết mô tả)
**6/ Đổi Thọ**
(Chưa có nội dung để viết mô tả)
**7/ Chiêu Hồn**
(Chưa có nội dung để viết mô tả)
Truyện Đề Cử






