Bạn đã sẵn sàng đối mặt với một câu chuyện không dành cho số đông? Nếu bạn tìm kiếm sự ngọt ngào, bình đẳng giới, hay một trái tim yếu mềm, hãy dừng lại. Đây là lãnh địa của bạo tàn, của những cảnh H trần trụi, của sự ngược luyến đến tận cùng. Chỉ những trái tim chai sạn, những tâm hồn khao khát thử thách giới hạn chịu đựng mới nên tiếp tục. Vì một khi đã bước chân vào, mọi sự hối hận đều vô ích, và chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm cho những ám ảnh mà nó mang lại.
Bên ao nước mờ sương, tiếng gọi tà mị như lưỡi dao bén nhọn xé tan màn đêm: "Nô nhi, lại đây..." Nàng, công chúa dị tộc kiêu hãnh, giờ đây chỉ là tù binh chiến bại, thân mang thương tích, đôi mắt nhắm nghiền cố che giấu sự nhục nhã khi bàn tay hắn trượt dài trên tấm lưng trần. Tiếng nước vỡ òa, hòa cùng tiếng nức nở nghẹn ngào, nhuộm đẫm không khí bằng sự cưỡng đoạt và tuyệt vọng.
Từ khoảnh khắc cây tên định mệnh xuyên qua ngực, biến nàng thành con mồi trong cuộc săn tàn bạo, đến khi nàng liều chết bẻ gãy mũi tên, tháo chạy khỏi địa ngục, nhưng vẫn không thoát khỏi gọng kìm của hắn. Hắn, kẻ nam tử mỹ lệ đến nghẹt thở nhưng mang trái tim của ác quỷ, đã dùng máu xử nữ làm mồi cho mãnh thú, và trao cho nàng, khi đói khát đến cùng cực, chiếc bánh bao nhân thịt người. Lời nói "Nghe lời ta, nô nhi, đừng chống lại ta, có vậy ngươi mới sống lâu dài được..." vang vọng như lời nguyền, không một chút ôn nhu, chỉ có sự chiếm hữu tuyệt đối.
Trong đại điện hoàng thất xa hoa, nàng nuốt lệ hầu hạ, thân xác bị biến thành vật hy sinh rẻ mạt, chỉ để bảo vệ an bình cho một nữ nhân khác. Ngay cả khi ẩn mình trong ngự hoa viên, nàng cũng vô tình vướng vào bẫy rập, đối diện với ánh mắt lệ khí của đế vương, thân bất do kỷ như con hát mua vui, như quân cờ mặc người định đoạt.
Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn tan nát, ngọn lửa thù hận vẫn âm ỉ cháy. Nàng sẽ không cam chịu mãi. Nàng chờ đợi, chờ đợi ngày mây tan trăng sáng, ngày nàng có thể vùng lên, chống lại số phận bi thảm này.
Truyện Đề Cử






