Chương 10: Thế giới

Tuyết Biển Ngập Ngàn – Nghiêm Tuyết Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe Thang Tuấn Niên tự mình thừa nhận, Ngu Cốc Thu chợt nghẹn lời trong giây lát.
Cảm xúc lúc ấy thật khó diễn tả, giống như chiếc tivi thời thơ ấu với tín hiệu chập chờn, nhiễu loạn khắp nơi: kinh ngạc, tò mò, suy đoán… rồi “rắc” một tiếng, đầu óc cô lập tức nhiễu loạn như màn hình tivi mất sóng.
Khi anh vẫn còn nhìn thấy được… tiểu học, trung học đều còn nhỏ tuổi, lên đại học thì thời gian lại quá ngắn. Thang Tuấn Niên vốn không phải kiểu người dễ rung động từ cái nhìn đầu tiên. Vậy thì, khả năng lớn nhất là vào thời cấp ba.
Là bạn cùng lớp sao? Là người mà cô cũng quen biết ư?
Dù chưa đến mức thích, nhưng chỉ riêng việc Thang Tuấn Niên từng có người khiến anh để tâm vào thời điểm đó thôi cũng đủ khiến cô thấy ghen tị rồi.
Nếu người đó là ai đó mà cô chưa từng gặp, có lẽ cô chỉ thấy ngưỡng mộ. Nhưng một khi phát hiện đó lại là người từng ngày kề cận, cô liền bắt đầu đứng ngồi không yên.
Câu hỏi ấy bắt đầu cháy bỏng trong lòng, Ngu Cốc Thu không nhịn được hỏi dồn dập: “Là người thế nào vậy?”
Nhưng cô chưa kịp nghe câu trả lời của Thang Tuấn Niên, cảnh sát đã đến.
Họ làm việc đúng quy trình, hỏi kỹ lại tình huống lúc sự việc xảy ra, nói rằng hiện tại không tìm thấy người khả nghi nào trong khu chung cư và hành lang, đồng thời khuyên Ngu Cốc Thu nên liên hệ với nền tảng đặt đồ ăn để kiểm tra về người giao hàng.
Lúc này, cô mới mở ứng dụng ra, nhớ lại khi đó mình mải nói chuyện điện thoại và chơi cờ tỷ phú với Thang Tuấn Niên, đến nỗi bỏ lỡ ba tin nhắn.
Cô chạm vào thông báo tin nhắn chưa đọc ——
[Xin chào, tôi là người khiếm thính nên bất tiện khi gọi điện, đồ ăn của cô đã tới rồi, lớp kem sữa dễ chảy, mong quý khách nhận sớm nhé!]
[Cô không mở cửa, tôi để trước cửa nha, chúc cô ăn ngon miệng!]
[Hình ảnh]
Trên thông tin người giao hàng có biểu tượng “Hiệp sĩ khiếm thính”.
Lúc này Ngu Cốc Thu mới cẩn thận nhớ lại cảnh cô thấy qua lỗ mắt mèo, bỗng chốc cô chợt nhận ra, có lẽ khi đó anh ta đang gửi tin nhắn cho cô, bởi vì anh ta không thể nói được.
Cô lập tức nói cho cảnh sát biết chi tiết quan trọng này, cuối cùng chuyện được kết luận là một sự hiểu lầm.
Điện thoại vẫn còn nối máy, Thang Tuấn Niên nghe rõ toàn bộ diễn biến bên này. Ngu Cốc Thu ngượng nghịu nói: “Xin lỗi, làm phiền anh đến khuya thế này, cuối cùng lại chỉ là một phen hoảng hốt.”
“Miễn là cuối cùng an toàn là được.”
“Ừ…” Cô cười khổ. “Vừa rồi tôi quá hoảng loạn.”
“Cô sống một mình, cảnh giác như vậy là điều nên làm.”
“Giá như tôi chịu suy nghĩ kỹ hơn một chút thì đã không vậy rồi…”
Bình thường cô vẫn tự nấu ăn, rất ít khi đặt đồ ngoài, trước giờ cũng chưa từng gặp người giao hàng khiếm thính, nên theo bản năng không nghĩ đến điều này.
Nhưng thật ra, trong cuộc sống, những người khuyết tật vẫn luôn ở quanh ta, chỉ là họ thường lặng lẽ, là nhóm người ít được chú ý, ít được nghĩ đến.
Trước khi gặp lại Thang Tuấn Niên, cô chưa bao giờ để ý đèn giao thông có phát ra âm thanh khi chuyển đèn hay không, cũng không chú ý đến lối đi dành cho người khiếm thị bị lấn chiếm. Hoặc giả dù có nhận ra, cô cũng chẳng bận tâm dọn dẹp, bởi thật ra cô hầu như chưa bao giờ thấy ai sử dụng lối đi ấy, nó đã trở thành một bãi đỗ xe trá hình, và điều đó dường như đã được mọi người mặc nhiên chấp nhận.
Cô chỉ làm được một việc nhỏ, không chủ động đi vào lối đó. Nhưng cũng chẳng phải vì nghĩ cho người khiếm thị, chỉ đơn giản là thấy đi trên đó khó chịu chân.
Sống trong thế giới nơi phần lớn là “người bình thường”, bản thân cô – với ý nghĩa nào đó, cũng là một “người bình thường”, và vẫn tận hưởng những tiện ích vốn dĩ dành cho người bình thường.
Nghĩ đến đây, lòng Ngu Cốc Thu bỗng chùng xuống.
Người giao hàng khiếm thính kia lo lắng lớp kem sữa của cô sẽ tan chảy, còn cô thì lại sợ anh ta mang ý đồ xấu, muốn làm hại mình.
Cô đã phụ lòng tốt của người ta, lớp kem sữa sớm đã tan rồi.
Thang Tuấn Niên có lẽ cảm nhận được sự áy náy đang lan tỏa trong khoảng lặng của cô, liền nhẹ giọng nói: “Chỉ là hiểu lầm thôi, cô đừng nghĩ nhiều.”
“Dù là hiểu lầm, nhưng mà…”
“Cô cứ tưởng tượng rằng đây là hai vũ trụ song song, không ai sai cả, chỉ là chúng ta sống trong hai thế giới khác nhau.”
Ngu Cốc Thu nhạy bén nhận ra, trong lời nói của anh, đại từ đã thay đổi, không còn là “cô và anh ta” mà là “chúng ta.”
Tôi và cô, cô và anh ta, tất cả chúng ta đều đang ở trong những thế giới khác nhau.
Cuộc gọi cuối cùng cũng ngắt. Thời lượng thật đáng kinh ngạc, hai tiếng mười ba phút ba mươi bảy giây. Cả đời cô chưa từng có cuộc điện thoại nào dài như thế trong đêm.
Họ đã cùng nhau chia sẻ hơn hai tiếng của cuộc sống, theo lẽ thường, mối quan hệ của họ hẳn đã tiến thêm một bước trong đêm nay, nhưng thực tế thì ngược lại. Cô cảm thấy giữa họ, khoảng cách lại càng xa hơn.
Trước khi ngủ, Ngu Cốc Thu gửi tiền tip cho người giao hàng để cảm ơn. Nằm trên giường, cô chợt nhớ ra, hôm nay Thang Tuấn Niên chưa đố cô câu nào.
Nhìn khung trò chuyện giữa hai người, cô lại thấy ngần ngại với ý định muốn tiến gần hơn. Gõ rồi lại xóa, xóa rồi lại gõ. Ngay khi ấy, cô thấy biểu tượng “đối phương đang nhập liệu…” hiện lên.
Ngu Cốc Thu sững người, cô dừng tay, sau đó nhấn mở tin nhắn thoại Thang Tuấn Niên vừa gửi tới. Là câu đố anh tự nhớ ra, chẳng cần cô nhắc.
Đoạn ghi âm này dài hẳn, tròn sáu mươi giây, nhưng nội dung lại lặp đi lặp lại,
âm thanh đều đặn của những trang sách lật giở, không thể lẫn vào đâu được.
Lần này đến lượt cô chắc chắn mà trả lời: “Là tiếng lật sách.”
“Đúng rồi.”
“Anh ghi âm dài như thế, có muốn đoán sai cũng khó, tôi nghe mà suýt ngủ gật.”
“Thế thì tốt, chúc cô ngủ ngon.”
Lúc này, Ngu Cốc Thu mới sực hiểu ra, Thang Tuấn Niên cố tình làm vậy.
Trong đêm mà cảm xúc chông chênh như đang ngồi trên tàu lượn siêu tốc này, âm thanh lật sách đều đặn như tiếng ồn trắng ấy chính là cách anh an ủi cô.
Ngu Cốc Thu bật loa ngoài, trở mình nằm nghiêng, gối cọ vào tai, man mác,
cái cảm giác ngần ngại trong lòng dường như cũng được lật sang cùng từng trang sách, một trang mới đang được mở ra.
Cô cầm điện thoại lên, nói với Thang Tuấn Niên ở đầu dây bên kia: “Ngày mai tôi mời anh ăn cơm nhé, anh không được từ chối đâu.”
“Tại sao?”
“Vì tối nay tôi nợ anh nhiều ân tình quá rồi.” Cô nói thật, chỉ là trong lời thật ấy ẩn chứa một chút riêng tư, “Tôi vốn không thích nợ ai, nếu anh không cho tôi mời một bữa, tôi sẽ ăn không ngon, ngủ không yên mất thôi.”
“… Để sau hẵng nói.”
Giọng anh nghe có vẻ ngập ngừng, khó xử.
Nhưng trong tai Ngu Cốc Thu, câu trả lời ấy chẳng khác nào lời đồng ý.
Cô từ từ rúc vào chăn, ngón tay lướt trên màn hình, lại mở đoạn ghi âm kia lên.
Âm thanh lật sách vang đều đặn, từng trang một, cô khép mắt lại, giống hệt những đêm học cuối cấp, khi lớp học tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng lật sách.
Nghe thứ âm thanh ấy, cô luôn không kiềm được những cái ngáp liên hồi, nhưng lại sợ ánh mắt của thầy chủ nhiệm đang dõi theo từ ngoài cửa sổ, cơn buồn ngủ giằng co giữa sợ hãi và mệt mỏi. Cuối cùng, tâm trí vẫn thua thể xác, đầu nghiêng sang một bên rồi ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh dậy, trước mặt cô là một cuốn tập bài tập được dựng đứng, góc độ đặt khéo đến nỗi, với tư thế cô gục đầu xuống, nhìn từ ngoài cửa sổ vào sẽ tưởng như cô đang chăm chú làm bài.
Cô quay sang hỏi bạn cùng bàn: “Là cậu giúp mình làm hả?”
Bạn cùng bàn lắc đầu, hất cằm về phía chỗ Thang Tuấn Niên, nói: “Là lớp trưởng vừa mang tập bài tập đến đó.”
Sau này, cô vẫn chưa bao giờ hỏi Thang Tuấn Niên rằng, đó là cố ý hay chỉ là trùng hợp mà đặt ngay trước mặt cô như thế.
Khi ấy, cô sợ rằng anh sẽ nghĩ mình đa tình, tự cho rằng hành động tùy ý của anh là đang giúp cô che giấu việc ngủ gật. Nhưng nếu khi đó cô dám hỏi lại một câu, có lẽ sự thật đúng là như vậy. Không phải cô đa tình, mà là cô hiểu rất rõ, anh vốn là người luôn âm thầm đối xử dịu dàng với mọi thứ xung quanh mình.
Tối nay, nghe tiếng lật sách đều đặn ấy, trong mơ, Ngu Cốc Thu lại trở về phòng học năm nào. Khi buổi tự học tối tan, cô chạy lên trước, gọi với theo chàng trai đang đeo chiếc túi chéo, đi về phía nhà giữ xe đạp.
Anh quay đầu lại, ánh sáng rực rỡ từ tòa giảng đường phản chiếu trong mắt anh.
Cô nói với Thang Tuấn Niên: “Cảm ơn cậu. Ngày mai tôi mời cậu ăn cơm ở căng tin nhé.”
Còn anh, lúc đó sẽ trả lời thế nào nhỉ?
Ngu Cốc Thu mở mắt ra, tỉnh giấc trong cơn mơ dở dang, chỉ thấy lòng mình trống rỗng, mơ hồ một nỗi mất mát.
Sáng hôm sau, Ngu Cốc Thu chủ động chào buổi sáng với Thang Tuấn Niên, mục đích dĩ nhiên là để hẹn anh.
Cô biết lời mời này sẽ chẳng dễ dàng, nhưng anh đã nói “để sau hẵng nói,” vậy thì cô liền dùng hết “kiên nhẫn để sau” của mình. Hôm nay không được thì ngày mai, ngày mai không được thì ngày mốt.
Trong tin nhắn gửi cho Thang Tuấn Niên, cô còn nói: “Dù sao tôi cũng có cả đời để mà chờ.”
Không biết có phải câu ấy làm anh bất ngờ hay không, có lẽ trong những người từng bị anh từ chối, chưa từng có ai lì lợm đến vậy, hoặc có lẽ từ khi anh mất đi ánh sáng, chưa từng gặp lại kiểu người lì lợm như thế.
Thế nên, cô hài lòng nhận được sự “nhượng bộ” từ anh —
“Vậy thì hôm nay đi.”
Ngu Cốc Thu khẽ thở dài trong lòng, đúng là dùng nick ẩn danh có khác, không biết ngượng cũng thành ra đường hoàng.
Cô chủ động đặt bàn. Dựa theo những gì cô từng quan sát hồi cấp ba về khẩu vị của anh ở căng tin, nếu khẩu vị chưa thay đổi thì Thang Tuấn Niên hẳn vẫn thích món chua cay.
Giờ nghỉ trưa, cô lướt mạng hơn một tiếng đồng hồ, tìm một nhà hàng thì dễ, nhưng để chọn một nhà hàng cho lần đầu tiên ăn cùng Thang Tuấn Niên thì lại vô cùng khó khăn.
Cô muốn để lại cho anh một ấn tượng tốt. Như thế, việc hẹn lần thứ hai chắc sẽ không còn khó khăn nữa. Vì vậy, món ăn nhất định phải ngon.
Cuối cùng, trước khi giờ nghỉ trưa kết thúc, Ngu Cốc Thu nhắm được một nhà hàng Vân Nam gần khu Tử Kinh Hoa Viên, cẩn thận như một cảnh sát mạng, cô lọc từng bình luận tiêu cực, đến khi chắc chắn không có gì quá đáng mới gọi điện đặt bàn.
Khi tin nhắn xác nhận đặt chỗ gửi đến, hòn đá trong lòng cô mới rơi xuống, cô liền gửi địa chỉ cho Thang Tuấn Niên. Cô tưởng rằng mọi thứ đã chu toàn, nhưng câu hỏi đầu tiên của anh khiến cô chần chừ.
“Nhà hàng đó có bàn ngoài trời không? Nếu không thì họ có cho Phi Phi vào không?”
Ngu Cốc Thu khựng lại.
Hình ảnh Thang Tuấn Niên ngồi ăn một mình ở chiếc bàn duy nhất bên ngoài nhà hàng bất giác hiện lên. Nhân viên phục vụ từng nói, anh ấy tự nguyện ngồi ngoài trời.
Cô cắn chặt răng, cô nực cười nhận ra. Thì ra, đó chính là cái gọi là ‘tự nguyện’.
“Để tôi gọi cho nhà hàng xác nhận.”
Trước khi gọi, Ngu Cốc Thu tranh thủ tra cứu trước, biết rằng luật pháp cho phép chó dẫn đường được vào các nơi công cộng, nên cô càng thêm vững tin khi bấm số, quyết tâm không để Thang Tuấn Niên phải bị ngăn cản ngoài cửa lần nữa.
“Chào cô, tôi là cô Ngu vừa đặt bàn hồi nãy. Người đi cùng tôi sẽ mang theo một chú chó dẫn đường, chắc là không vấn đề gì chứ?”
“Vâng… sao ạ?” Cô gái nghe máy sững lại, ngập ngừng đáp: “Dạ… chị chờ em một chút, em phải hỏi ý kiến quản lý đã.”
Một lát sau, giọng cô gái lại vang lên, nhẹ nhàng nhưng lộ rõ vẻ khó xử: “Xin lỗi chị, bên em không tiện cho chó dẫn đường vào. Vì có một số khách có thể bị dị ứng với lông chó, nếu xảy ra sự cố gì thì bên em cũng khó giải quyết. Mong chị thông cảm giúp em nhé. Hay chị thử đổi sang một nhà hàng khác có cho mang thú cưng vào được không ạ?”
Cô gái viện lý do “những vị khách khác,” như thể nếu Ngu Cốc Thu tiếp tục cố chấp thì chính cô mới là người vô lý, ép người quá đáng.
Ngu Cốc Thu cảm thấy bản thân lẽ ra vẫn có thể tiếp tục tranh luận, nhưng không hiểu sao, khi nghe đến hai chữ “thú cưng”, cơn giận trong cô bỗng tan thành từng mảnh bất lực.
“Chó dẫn đường không phải là thú cưng.”
Cô nhấn từng chữ.
Ngu Cốc Thu nắm chặt điện thoại, ngồi thừ người ra một lúc, cuối cùng cũng hiểu ý câu “để sau hẵng nói” của Thang Tuấn Niên.
Thì ra, việc ra ngoài ăn một bữa cơm không chỉ đơn giản là chuyện giữa hai người họ đồng ý với nhau là xong, mà còn phải có sự chấp thuận của bên thứ ba. Có lẽ dù cô có đổi sang một quán khác, cũng sẽ nhận lại những lời từ chối khéo léo tương tự, cho đến khi tìm được một nơi chịu chấp nhận bọn họ. Nhưng quá trình đó cũng đủ để bào mòn hết cảm giác thèm ăn, chỉ còn lại sự nghẹn ngào nơi lồng ngực. Họ chỉ là hai người bình thường muốn ăn một bữa cơm, còn Phi Phi cũng chỉ là một chú chó làm việc rất chăm chỉ.
Đến khi họ thật sự được bước vào nhà hàng, Phi Phi vì sợ ảnh hưởng đến người khác mà chỉ dám co mình lại trong góc ghế. Nếu muốn thong thả ăn một bữa, với Phi Phi mà nói, hẳn là một cực hình khó chịu.
Nghĩ đến cảnh ấy, tim Ngu Cốc Thu chợt nhói lên.
Cô thấy buồn cười cho chính mình khi vài phút trước còn hùng hồn tra luật trên mạng rồi hăng hái tranh cãi. Nói cho cùng, điều khoản kia chẳng khác nào một lối đi dành cho người khiếm thị đã bị chiếm mất.
Cho dù cô có không cam lòng đến đâu, thì thế giới mà họ đang sống quả thực không giống nhau. Mà thế giới của Thang Tuấn Niên, rốt cuộc nhỏ bé đến mức nào? Chỉ thu gọn giữa hai điểm là nhà và nơi làm việc thôi sao? Một cuộc sống không chút mới mẻ như vậy, chẳng lẽ anh không thấy mệt mỏi sao?
Bao nhiêu câu hỏi trào dâng trong đầu, Ngu Cốc Thu hạ quyết tâm. Cô vẫn muốn tìm một nhà hàng, để Thang Tuấn Niên bước ra khỏi thế giới của anh, nhìn xem bên ngoài còn có gì khác. Nhưng cô không muốn lại phải trải qua quá trình khó chịu ấy nữa. Vì thế…
“Tôi đã đổi sang một nhà hàng khác rồi.” Cô nhắn cho Thang Tuấn Niên: “Anh cứ thoải mái dẫn Phi Phi theo nhé!”
Một lát sau, Thang Tuấn Niên lo lắng nhắn lại: “Cô đã xác nhận với nhà hàng chưa?”
Ngu Cốc Thu mỉm cười: “Chủ nhà hàng nói rất hoan nghênh.”
Địa chỉ cô gửi cho anh lần này, chính là nhà của cô.