Tuyết Biển Ngập Ngàn – Nghiêm Tuyết Giới
Chương 26: Cùng Một Vũ Trụ
Tuyết Biển Ngập Ngàn – Nghiêm Tuyết Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đèn đường lần lượt sáng lên, ánh đèn neon trải dọc con phố.
Ngu Cốc Thu đi trước Thang Tuấn Niên, bàn tay mà anh vừa nắm lấy giờ đang đặt hờ hững lên vai cô. Hai người, một trước một sau, cùng hướng về phía triển lãm.
Trên đường đi, cô liên tục đảo mắt quan sát xung quanh, cố gắng dồn hết tâm trí để làm tốt vai trò người dẫn đường. Thế nhưng, giữa những khoảnh khắc dừng lại chờ đèn đỏ, hình ảnh bàn tay anh nắm lấy cổ tay mình lại chợt thoáng hiện trong đầu, rõ đến mức như vừa mới xảy ra.
Cô biết, hành động đó chẳng có gì đặc biệt — anh chỉ nắm lấy tay cô, ra hiệu rằng để anh tự mặc áo, chỉ là thời gian dừng lại hơi lâu một chút. Hay chính cảm giác của cô đã tự kéo dài khoảnh khắc ấy ra?
Thế nhưng… mà nói đúng hơn, khi bị anh nắm lấy, cùng với vài giây im lặng ấy, tim cô lại đập loạn nhịp. Cảm giác như điều anh ngăn lại không chỉ là hành động cô giúp anh mặc áo, mà còn là một thứ gì khác, mơ hồ mà khó gọi tên. Thứ khiến cổ họng khô khốc, chỉ muốn theo bản năng mà ôm chầm lấy anh.
Nói cho cùng, là vì trong lòng cô có chút xao động, nên mới tự ý nghĩ vẩn vơ, rồi tự thổi phồng ý nghĩa cho những chuyện vốn chẳng có gì.
Buổi triển lãm ở bảo tàng đã đến suất cuối cùng trong ngày, người đến xem không còn nhiều. Họ dễ dàng bước vào, rồi mỗi người nhận được một chiếc tai nghe ở quầy trước cửa.
Lúc nhận tai nghe, Thang Tuấn Niên vẫn chưa thật sự hiểu rõ đây là loại triển lãm gì. Ngu Cốc Thu cố tình giấu, chỉ nói rằng nó liên quan đến “âm thanh”, anh cũng không hỏi thêm. Ngược lại, chính cô lại tò mò mà hỏi:
“Anh không thấy hiếu kỳ sao?”
Cô tưởng rằng anh chẳng mấy hứng thú, nhưng Thang Tuấn Niên lại bảo, anh đang rất mong đợi.
“Chưa biết là gì mà anh đã mong đợi rồi à?” Cô bật cười trêu.
“Chính vì không biết nên mới mong đợi chứ. Giờ người ta chẳng phải rất chuộng mấy cái blind box à?” Lúc ấy anh nói, “Bây giờ tôi cảm thấy như vừa nhận được một blind box vậy.”
Ngu Cốc Thu cười khẽ: “Vậy mong là anh sẽ rút trúng thứ mình thích.”
Câu trả lời sắp được hé lộ. Cô còn chưa kịp đeo tai nghe thì đã chăm chú dõi theo phản ứng của Thang Tuấn Niên.
Anh nghiêng mặt về phía cô, đối diện với màn hình lớn trong sảnh. Trên màn hình là dữ liệu hình ảnh do Kính viễn vọng tia X Chandra thu thập: những dải sáng đỏ, cam, vàng, lục, lam, tím hòa quyện rực rỡ, phát sáng trong không gian tối đen của hội trường, như thể nơi này chính là vũ trụ, và họ đang cùng nhau ngắm nhìn tinh vân.
Dĩ nhiên, Thang Tuấn Niên không thể thấy được khung cảnh huy hoàng ấy. Nhưng cũng chính vì thế, anh lại có thể “nghe thấy” nó, qua chiếc tai nghe đang đội trên đầu. Kính thiên văn đã chuyển hóa các bước sóng thu thập được thành âm thanh; cường độ âm lượng lên xuống theo độ sáng tối, cao thấp của nguồn sáng.
Khi âm thanh hạ xuống tám bậc, nghĩa là đỉnh nhiễu xạ của ngôi sao trung tâm đang va chạm theo một hướng nhất định nào đó trong vũ trụ. Khi âm thanh nâng cao tám bậc, là lúc sao lùn trắng phun trào. Để tái hiện trọn vẹn sự hùng vĩ ấy, triển lãm đã sử dụng tiếng kim loại tổng hợp, tiếng gió, cùng nhiều âm sắc hư ảo đan xen, cuộn xoáy.
Đây không phải là âm thanh thật sự phát ra từ vũ trụ, vũ trụ vốn dĩ tĩnh lặng, nhưng con người đã dùng trí tưởng tượng để hoàn thành một kỳ tích như thế.
Thấy Thang Tuấn Niên chăm chú lắng nghe, trái tim Ngu Cốc Thu mới khẽ thả lỏng. Cô đeo tai nghe lên.
Khi ấy cô mới phát hiện, những điểm sáng nhấp nháy trên màn hình khớp với nhịp điệu trong tai nghe, âm thanh đang di chuyển qua từng cụm sao… Ngu Cốc Thu lập tức quay đầu, muốn kể cho Thang Tuấn Niên về phát hiện ấy, dẫu biết anh không nhìn thấy, cô vẫn muốn nói cho anh nghe.
Cô khẽ gọi tên anh, rồi chợt nhớ ra, giờ anh không nghe thấy cô.
Ngu Cốc Thu vừa định đưa tay chạm nhẹ vào cánh tay anh, cúi đầu liền thấy những ngón tay của anh, những ngón tay vừa nãy từng siết chặt lấy tay cô. Một ý nghĩ không nên có bỗng trào lên trong đầu, mãnh liệt như luồng sáng phun trào từ sao lùn trắng, xuyên qua cơ thể cô, mạnh mẽ đến mức không thể khống chế.
Cô len lén đưa mắt nhìn quanh. Trong đại sảnh, mấy người khách đang chia sẻ cảm nhận về buổi triển lãm, nghe giọng điệu có vẻ là dân chuyên ngành thiên văn, nói chuyện trôi chảy, phân tích rành mạch. Đến lúc nói đến cao trào, họ nhận ra âm lượng của mình hơi lớn, vừa hay bắt gặp ánh mắt dò xét của Ngu Cốc Thu liền tưởng rằng cô không hài lòng, vội cười xin lỗi rồi kéo nhau đi sang chỗ khác.
Xung quanh lập tức vắng hẳn.
Không gian trở nên yên tĩnh đến đột ngột, mà sự chú ý của Ngu Cốc Thu không còn chỗ nào khác để đặt vào, cuối cùng lại vòng về phía bàn tay đang thả lỏng bên người Thang Tuấn Niên.
Dưới mái vòm đen thẫm, hai người đứng sóng vai. Một bóng người được ánh sáng của bản đồ sao chiếu rọi, chậm rãi, rất chậm rãi, đưa tay về phía bóng người còn lại bên cạnh.
Trong lòng Ngu Cốc Thu thậm chí đã soạn sẵn lý do:
chỉ là vô tình chạm phải thôi, đúng, chỉ là vô tình.
Cô đã chuẩn bị sẵn đường lui cho mình, bàn tay đang dừng lưng chừng trong không trung cuối cùng cũng lại đưa ra. Cảm giác sợ hãi xen lẫn phấn khích ấy giống như biết rõ mình sắp chạm vào một chiếc nồi đang đỏ lửa, kim loại nóng bỏng đến rát người, cô biết chắc sẽ bị bỏng, nhưng không sao cả.
Sắp chạm đến ngón tay anh thì, trong khoảnh khắc chớp nhoáng như điện xẹt, Thang Tuấn Niên khéo léo đưa tay lên tháo tai nghe. Mu bàn tay hai người lướt qua nhau trong không khí, nhanh đến mức không rõ có chạm vào nhau hay không. Ngu Cốc Thu hơi sững lại, bàn tay vội rụt về, như thể phản xạ.
Động tác của Thang Tuấn Niên thật quá trùng hợp, như thể anh có thể cảm nhận được cô đang đưa tay ra. Có lẽ cảm giác của anh thật sự rất nhạy, nên nhận ra cũng chẳng lạ gì. Nhưng động tác của anh lại vô cùng tự nhiên, tự nhiên đến mức khiến người ta phải hoài nghi, rằng có khi đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên thật.
“Đây là âm thanh của vũ trụ.” Anh nói chắc nịch.
Ngu Cốc Thu thu lại những ý nghĩ hỗn loạn trong đầu, khẽ đáp: “… Anh đoán đúng rồi.”
Anh bỗng bật cười: “Sao lại thấy giống như chúng ta vẫn đang chơi trò đoán âm thanh lần trước vậy?”
Ngu Cốc Thu ngẩn ra, rồi cũng cười theo: “Thật ra chủ đề của triển lãm này đúng là do tôi đưa ra khi đó.”
“Cái này dễ đoán quá, cô đừng xem thường tôi.”
“Tôi biết. Nhưng dù anh có thể đoán ra ngay, tôi vẫn rất muốn để anh nghe thử.”
Thang Tuấn Niên hướng đôi mắt vô thần về phía màn hình, nơi tinh vân đang rực rỡ bừng sáng. Một lúc sau, anh nói: “Thật ra cô không cần đưa tôi đến đây, cũng không cần khuyên tôi mở podcast để chia sẻ những điều này nữa… Tôi không còn thích chúng như trước đâu.”
Ngu Cốc Thu mỉm cười khẽ, nhẹ giọng nói: “Anh nói dối.”
Cô nhắc anh: “Cái tên những phòng riêng trong quán của các anh, là ai đề xuất đặt vậy?”
Khóe môi Thang Tuấn Niên khẽ mím lại.
“Tôi lần trước có đến, nói chuyện với cô lễ tân một chút. Cô ấy bảo hồi trước mấy phòng đó đặt tên chẳng có chút phong thái nào cả, gọi là ‘Tiêu Tương Các’ này nọ… Tôi cũng từng vào xem tài khoản của mấy người đó, nhưng nghe không nổi vài phút. Anh kể lại thì khác hẳn.”
Anh bật cười: “Đó là vì tôi chưa nói quá vài phút thôi.”
Ngu Cốc Thu cố tình chọc ghẹo: “Cũng có thể lắm chứ, không nghe hết thì đâu biết được.”
“… Để sau rồi nói.”
“Nếu anh mở podcast thật, phải gửi tôi đường link đầu tiên đấy.” Cô dặn, “Tôi muốn làm thính giả đầu tiên của anh!”
“Chắc không được đâu.”
“… Vì sao?”
“Trừ phi cô là người kiểm duyệt.”
Trước câu pha trò bất ngờ của Thang Tuấn Niên, Ngu Cốc Thu vừa ngạc nhiên vừa buồn cười, chẳng biết có nên bắt lời để hùa theo không. Cuối cùng cô chỉ lườm anh một cái, dù sao thì anh cũng không thấy được.
Rồi cô khẽ bật cười.
Có lẽ chỉ khi ở cạnh những người khiến mình thấy quen thuộc và an toàn, một người mới có thể để lộ khía cạnh hài hước của bản thân. Ít nhất, cô tin rằng Thang Tuấn Niên là kiểu người như thế.
Vậy nên… cô cũng đã được anh xếp vào hàng đó rồi, đúng không?
–
Sau khi rời khỏi triển lãm, cả hai đều đói cồn cào, liền ghé vào một nhà hàng Âu gần đó. Cửa tiệm bài trí sang trọng, hệ thống sưởi ấm chạy vừa đủ ấm áp.
Ngu Cốc Thu vốn đã tính sẵn việc xử lý chiếc áo khoác của Thang Tuấn Niên, nếu không, về nhà chắc anh lại để quên xó xỉnh nào đó mất. Vì thế, vừa ngồi xuống bàn, cô liền đưa tay ra nói: “Anh cởi áo đưa tôi.”
Anh ngơ ngác: “Ở đây sao?”
“Ở đây nóng lắm, cởi ra cũng không bị cảm đâu.”
“Không phải, ý tôi là tại sao phải…”
“Giúp anh xử lý sợi chỉ bị bung ra nè.” Ngu Cốc Thu nói một cách thản nhiên, “Anh tự làm chắc phiền lắm, tôi tiện tay giúp một chút là xong, rất nhanh thôi.”
Cô biết Thang Tuấn Niên sẽ ngại, nên dứt khoát đưa tay cởi phăng chiếc áo len mỏng trên người anh. Thang Tuấn Niên theo phản xạ liền che người lại, động tác ấy khiến Ngu Cốc Thu suýt nữa bật cười, chân còn lảo đảo một chút.
“Được rồi, áo anh bị tôi cướp mất rồi nhé, ngoan ngoãn chờ một lát đi!”
Ngu Cốc Thu cố tình giả giọng dữ dằn để “đe dọa” anh, vừa nói vừa gỡ cây kim băng ở viền váy bị rách của cô xuống. Quả đúng là họa phúc khó lường, lời cổ nhân không sai, nhờ có cái kim băng này mà cô có thể dễ dàng xử lý sợi chỉ bị bung.
Khi cô cúi đầu chăm chú sửa áo, bất ngờ Thang Tuấn Niên lên tiếng hỏi: “Người kết nối video với tôi hôm đó, là cô phải không?”
Tay Ngu Cốc Thu run lên, kim băng suýt đâm vào ngón tay cô.
Cô kinh ngạc, khẽ ho khan: “…Cả chuyện đó anh cũng nghe ra được à?”
Hôm đó cô chỉ nói đúng hai câu “ừm”, với một câu “cái này”, đều là cố tình hạ giọng xuống nói.
Anh điềm nhiên đáp: “Từ sau khi mắt tôi kém đi, tôi trở nên rất nhạy với âm thanh.”
“Vậy là lúc đó anh đã nhận ra tôi rồi… sao anh không hỏi thẳng tôi luôn?”
“Vì tôi thấy cô cố tình vờ như không quen tôi.”
“Ừm…”
Khi con người ta thấy ngượng, luôn muốn tìm thứ gì đó để bấu víu, Ngu Cốc Thu đành nắm chặt lấy chiếc cardigan trong tay, nhưng vừa nghĩ đến việc đây là áo của Thang Tuấn Niên, sự ngượng ngùng lại càng tăng thêm gấp bội.
“Tôi tưởng anh không muốn biết là tôi, nếu không thì anh đã hỏi tôi thẳng rồi.”
Thang Tuấn Niên chỉ khẽ cười, không khẳng định cũng chẳng phủ nhận: “Biết sớm vậy, có lẽ hỏi cô thẳng từ đầu sẽ nhẹ lòng hơn nhiều.”
Lúc này, Ngu Cốc Thu vô cùng may mắn vì lần gặp lại đã không lên tiếng chào anh trước, nếu không, Thang Tuấn Niên hẳn đã nhận ra cô từ lâu. May mà giọng cô sau mười năm đã khác xưa, dù anh có muốn so sánh cũng chẳng dễ tìm được điểm đối chiếu nữa. Dẫu sao, cũng đã là mười năm rồi…
Món ăn được mang lên, Ngu Cốc Thu cũng vừa khéo gỡ xong sợi chỉ bị bung trên chiếc cardigan, Thang Tuấn Niên liền lấy cớ đó để giành trả tiền bữa ăn, nói rằng là phí “vá áo.”
Ngu Cốc Thu cũng không khách sáo, còn đùa rằng: “Vậy lần sau anh lại mặc cái áo bị bung chỉ đến cho tôi nhé.”
Bữa cơm trôi qua rất nhanh. Ăn xong, cô đưa anh đến ga tàu điện ngầm, hai người chia tay nhau ở lối vào. Họ đi hai hướng ngược nhau, Ngu Cốc Thu nói lời tạm biệt, rồi lặng lẽ đứng ở khu vực thang máy nhìn Thang Tuấn Niên bước vào thang máy.
Cánh cửa khép lại, bóng dáng anh biến mất, thời gian bỗng như chậm hẳn đi. Bảng điện tử báo chuyến tàu tiếp theo còn tám phút, cô đứng chờ, chờ mãi,
mà tâm hồn cô như chất lỏng để lâu lắng xuống từng lớp, từ từ trôi đi, muốn thoát ly thể xác mà bay theo, bay theo để xem thử Thang Tuấn Niên giờ đã đi đến đâu, có an toàn lên được chuyến tàu về nhà chưa.
“Đinh đông” Điện thoại rung lên.
Ngu Cốc Thu vội vàng lấy ra xem, linh tính mách bảo,
quả nhiên là tin nhắn của Thang Tuấn Niên. Hơn nữa còn là hai tin liền.
“Cảm ơn cô đã đưa tôi đi xem triển lãm, cảm giác giống như lần trước được ngắm pháo hoa vậy.”
“Chỉ là lần này, như thể tất cả pháo hoa trên thế giới đều cùng lúc nở rộ.”
Giờ thì Ngu Cốc Thu đã hiểu vì sao hồi đó môn ngữ văn của Thang Tuấn Niên lại xuất sắc đến thế. Mọi âm thanh cô nghe được trong triển lãm cũng chẳng thể khiến tim cô rung chuyển bằng hai câu anh vừa viết.
Cô còn đang nghĩ xem nên đáp thế nào, thì thêm một tin nhắn nữa tới ngay sau đó:
“À đúng rồi, cô đi bằng phi thuyền vũ trụ tới à?”
Ngu Cốc Thu ngớ người ra, ý gì vậy chứ?
Đúng lúc đó, tàu điện ngầm gào rú tiến vào ga.
Luồng gió ập đến từ đầu tàu thổi tung mái tóc cô, tim đập thình thịch,
và bỗng nhiên, cô hiểu ra ý anh rồi.
Thì ra hôm đó anh thật sự đã nghe thấy, nghe được câu cuối cùng cô khe khẽ nói, nhỏ li ti như tiếng muỗi: “Cho nên… anh sẽ không bao giờ là người cô độc, bởi vì chúng ta đang ở cùng một vũ trụ.”
Vậy nên anh mới hỏi cô:
Cô đến đây bằng phi thuyền vũ trụ à?
Ngu Cốc Thu chắc chắn rằng lần này cô đã hoàn toàn nắm bắt được dòng suy nghĩ của Thang Tuấn Niên. Không cần suy nghĩ thêm, cô mở chế độ ghi âm, giữa tiếng cửa tàu điện ngầm đóng mở, cô bật cười, nói: “Ừ, bây giờ tôi phải đi tàu điện ngầm về rồi.”
Ngày mai nhiệt độ sẽ giảm mạnh, chính xác mà nói, là từ đêm nay, thế giới sẽ bước vào mùa đông. Sự chuyển mùa luôn đến thật lặng lẽ, không ai biết ranh giới thực sự là ngày nào, giống như lòng người vậy, không ai biết là từ ngày nào, anh đã rời khỏi giấc mơ của cô, bước vào một mùa mới hoàn toàn khác.