Kiếp trước, tôi lao mình xuống biển lạnh giá để cứu một đứa trẻ đang chìm dần, còn chị gái thì đứng trên bờ, tay chạm vào một chàng người cá xinh đẹp như giấc mộng. Tôi trở thành phu nhân quyền quý, lấy chính người cha của đứa trẻ – vị sếp tổng lạnh lùng khiến cả thành phố phải dè chừng. Còn người cá kia? Biến mất không dấu vết. Nhưng kiếp này, mọi chuyện đảo ngược. Chị gái cướp mất cơ hội của tôi, nhanh tay cứu đứa trẻ, ánh mắt rạng rỡ khi tuyên bố: — Lần này, tao mới là phu nhân sếp tổng! Tôi chỉ im lặng, nhẹ nhàng đưa người cá trở về đại dương, đôi mắt sâu thẳm như đáy biển đêm. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi tôi: — Chúc chị thành công… thật lòng. Bởi chị chưa biết – đằng sau nụ cười của người cá ấy, là một lời nguyền đã ngủ yên suốt ngàn năm.