Lần đầu gặp gỡ, là tại bến tàu đông đúc – một cô tiểu thư khuê các kiêu kỳ, một sĩ quan quân đội lạnh lùng, kiêu hãnh như kiếm cất trong vỏ. Anh đứng thẳng giữa gió thu, trước mặt cha cô, cung kính nhưng không khuất phục. Bạch Thanh Gia bật cười khẽ, thì thầm: “Xem kìa, nghèo mà sĩ diện.” Cô nào ngờ, người đàn ông ấy, một ngày sẽ trở thành cả thế giới của mình.
Lần thứ hai, là giữa vùng chiến địa An Huy – nơi hoa kiều quý rơi xuống vũng bùn máu lửa. Giữa tiếng súng nổ vang, khói đen cuộn trời, cô hoảng loạn chạy trốn, gần như tuyệt vọng… thì bỗng nhiên, tiếng vó ngựa vang lên. Và anh xuất hiện – người đàn ông năm xưa – áo quân nhuốm máu, gương mặt nhuộm bụi chiến tranh, nhưng vẫn không quên lau sạch tay trước khi đưa ra đỡ lấy cô, nhẹ nhàng nói: “Bạch tiểu thư, làm cô sợ rồi.”
Từ ấy, cô không còn là Bạch Thanh Gia kiêu ngạo của hào môn. Cô trở thành Ninh Ninh – tên gọi dịu dàng anh đặt, là ánh sáng nhỏ bé bên đời anh. Là người lặng lẽ dõi theo anh từng bước dẹp giặc, bình định giang sơn, gánh vác vận mệnh dân tộc trên vai. Là người hiểu rõ nhất, rằng đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng kia, là trái tim rực cháy vì nước, vì dân, vì một thịnh thế muôn đời.
Họ yêu nhau giữa thời loạn, ngọt ngào mà kiên cường, dịu dàng mà mạnh mẽ. Tình yêu ấy không son môi thắm, mà là máu, là mồ hôi, là từng đêm thức trắng bên bản đồ chiến sự, là ánh mắt anh tìm về mỗi khi trở về – chỉ để thấy cô còn ở đó.
**Mười năm uống băng, nhiệt huyết chẳng từng nguội lạnh.**
**Vì một đất nước thái bình, anh bước về phía trước – và em, sẽ luôn ở phía sau, nắm tay anh không buông.**
1v1 – Song khiết – Duyên trời tác hợp – HE trọn đời. Một chuyện tình như trăng sáng giữa đêm dài chiến tranh – dịu dàng, bất diệt, và vĩnh cửu.
Truyện Đề Cử






