Vai Ác Vạn Nhân Mê Hôm Nay Lại OOC Sao?
Hải Đường Nở Trên Cánh Bướm
Vai Ác Vạn Nhân Mê Hôm Nay Lại OOC Sao? thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Trăn Hồng khẽ cụp đôi mắt đen láy, lẳng lặng nhìn con bướm trắng đang nằm trong lòng bàn tay suốt mấy chục giây. Hàng mi dài khẽ rung, đổ bóng mờ xuống, như chất chứa điều gì đó trong lòng.
Tôn Ngộ Không thấy hắn mãi không nói gì, liền cúi đầu, dùng đôi râu dài như chùy nhỏ nhẹ nhàng khẽ chạm vào lòng bàn tay mịn màng của Phó Trăn Hồng.
Đầu râu nhỏ chạm tới làn da mỏng manh ở khớp ngón tay, giống như một cánh lông chim thật nhẹ rơi xuống, mang theo cảm giác ngứa ngáy mơ hồ.
“Làm đồ trang trí, ngươi biến thành con bướm màu sắc chưa đủ tươi tắn, hoa văn cũng chẳng đủ phong phú.”
Phó Trăn Hồng khẽ mấp máy môi mỏng, giọng điềm tĩnh, chậm rãi chỉ ra điểm thiếu sót:
“Nếu với dáng vẻ này mà đậu trên trâm cài của ta, rất dễ bị người khác nhận ra.”
Tôn Ngộ Không rời khỏi đầu ngón tay hắn, đôi cánh trắng vỗ đều đều, im lặng một lát rồi nói:
“Vậy để ta biến hình lần nữa?”
“Không cần.” Khóe môi Phó Trăn Hồng khẽ cong lên. “Ta có cách.”
Trong ánh mắt nghi hoặc của Tôn Ngộ Không, hắn cầm lấy hộp son sứ nhỏ trên bàn trang điểm cùng cây bút mảnh mà Tôn Ngộ Không vừa dùng để vẽ hoa điền cho hắn.
Tôn Ngộ Không lập tức trở nên cảnh giác:
“Ngươi định làm gì vậy?”
“Ngươi đã vẽ hoa điền cho ta, thì ta cũng phải có qua có lại chứ.”
Phó Trăn Hồng vừa nói vừa chấm nhẹ đầu bút lông mềm vào hộp son đỏ.
“Ta sẽ dùng cây bút này vẽ hoa văn lên cánh cho ngươi.”
“Lại đây.” Hắn ra hiệu.
Tôn Ngộ Không lượn lờ quanh quẩn tại chỗ, nhưng không bay tới, trong lòng có chút kháng cự. Linh tính mách bảo y rằng chuyện này tuyệt đối không đơn giản như lời nói.
Phó Trăn Hồng dường như nhìn thấu sự do dự của y, khẽ cười nói:
“Ta chỉ vẽ vài đốm hoa thôi, đường đường là Tề Thiên Đại Thánh mà ngươi lại còn sợ sao?”
“Chuyện cười!” Tôn Ngộ Không hừ lạnh: “Lão Tôn ta lại sợ một tiểu yêu như ngươi chắc?”
“Vậy thì mau lại đây.” Phó Trăn Hồng khẽ nhướng mày.
Quả nhiên bị khích tướng, Tôn Ngộ Không liền bay vút lên, đáp xuống đầu ngón tay trái của hắn.
Phó Trăn Hồng quan sát đôi cánh trắng trong chốc lát, rồi cầm bút chuẩn bị đặt nét vẽ.
Cây bút này vốn là bút tô môi, đầu lông tơ vừa mịn vừa mềm, lại thon dài hơn bút vẽ mày, khả năng thấm hút cũng mạnh hơn.
Ngay khoảnh khắc đầu bút chấm son đỏ chạm vào mép ngoài cánh, thân thể Tôn Ngộ Không đột ngột run lên vì cảm giác ngứa tê bất ngờ.
Khóe môi Phó Trăn Hồng khẽ nhếch lên, nhưng giọng vẫn thản nhiên:
“Đừng động đậy, ngươi mà rung mạnh thì ta càng dễ vẽ sai.”
Tôn Ngộ Không nghe vậy, liền cố gắng nín thở, giữ yên thân thể.
Thấy y chịu yên, Phó Trăn Hồng tiếp tục đưa bút dọc theo đường gấp của cánh, chậm rãi phác họa thành từng cánh hoa hải đường đỏ rực.
Tôn Ngộ Không cố kìm nén, nhưng cảm giác lại càng rõ. Cây bút mềm mại kia di chuyển trên cánh y, như thể đang vẽ trên chính làn da của y, trượt dọc theo mạch máu.
Trong thoáng chốc, y thậm chí còn sinh ra ảo giác: dường như bàn tay của tiểu yêu này đang khẽ vuốt ve lên cơ thể y.
Khứu giác vốn đã linh mẫn, khi biến thành bướm lại càng thêm nhạy bén. Đôi râu dài dường như phóng đại gấp bội mọi cảm giác. Y nghe thấy rõ mùi hương quái dị trên người Phó Trăn Hồng: một loại hương nồng đậm, diễm lệ, quấn quýt không tan, tựa như hương lan hòa lẫn quế hoa, vừa ngọt vừa cay, khiến đầu óc y mơ màng, suy nghĩ như bị thôi miên, dần rã rời.
Cây bút lông trong tay Phó Trăn Hồng vẫn chậm rãi di chuyển. Khi đóa hải đường nở rộ trên cánh trước, hắn liền chuyển sang cánh giữa, ngay gần phần gốc của cánh.
Lông bút mảnh vô tình lướt qua chỗ mẫn cảm ấy, con bướm lập tức run rẩy dữ dội, đôi cánh cũng khẽ rung lên theo phản xạ.
Một luồng nhiệt khí kỳ lạ tràn ngập khắp toàn thân, khiến Tôn Ngộ Không bối rối. Đôi râu dài run rẩy, mang theo vẻ ngơ ngác lẫn đáng thương.
Phó Trăn Hồng lại như không nhận thấy điều gì, vẫn chuyên tâm vẽ.
Đầu bút thấm son đỏ ướt át, phớt qua cánh mỏng, loang ra sắc ánh óng ả. Màu son đỏ ấy dính sền sệt, tựa như mật ngọt chỉ có đôi môi mới có thể tỏa ra.
Thân thể con bướm càng run mạnh hơn. Y nỗ lực kìm nén, nhưng đôi râu dài bất giác đong đưa loạn xạ.
Chẳng bao lâu, Phó Trăn Hồng đã hoàn thành một đóa hải đường tinh xảo ngay chính giữa đôi cánh. Nét vẽ tỉ mỉ khiến bông hoa kia sống động như thật.
Chưa dừng lại, hắn lại chấm son, tiếp tục vẽ lên cánh phía sau.
Cánh bướm vốn mỏng manh, phủ đầy phấn vảy và lông tơ, tỏa ra mùi hương đặc trưng dùng để dẫn dụ bạn tình. Những điểm sáng mờ ảo dưới ánh sáng, đan xen với những cánh hoa đỏ vừa vẽ, trông như một bức họa kiều diễm.
Cuối cùng, Phó Trăn Hồng buông cây bút xuống.
Nhưng khi Tôn Ngộ Không tưởng mọi chuyện đã xong, hắn lại chấm ngón tay vào son môi, rồi trực tiếp dùng đầu ngón tay ấn nhẹ lên nếp gấp bên trong cánh.
Ngón tay hắn vốn lạnh lẽo, nhưng khi hòa cùng sắc son ướt át, dán thẳng lên cánh mỏng, một luồng cảm giác kỳ lạ lập tức lan tỏa khắp toàn thân Tôn Ngộ Không, dữ dội như thủy triều dâng.
Con bướm bật ra một tiếng rên khẽ, nhỏ đến mức nếu thính lực Phó Trăn Hồng không nhạy bén, hẳn đã bỏ lỡ.
Đôi mắt Phó Trăn Hồng khẽ nheo lại, nhìn con bướm đang choáng váng chưa kịp hoàn hồn, rồi chậm rãi nói:
“Chỉ vẽ vài đóa hải đường thôi mà, tiểu khỉ quậy, ngươi đã không chịu nổi rồi sao?”
Tôn Ngộ Không không muốn đáp lời, vội vỗ cánh bay khỏi tay hắn, đáp xuống bàn gỗ đỏ, cố gắng bình ổn lại trái tim đang loạn nhịp và luồng nhiệt khí nóng rực trong cơ thể.
Phó Trăn Hồng chống cằm, nhìn con bướm bé nhỏ kia. Nếu lúc này y biến lại thành người, e rằng cả người đã ướt đẫm mồ hôi.
Nghĩ đến đó, hắn bật cười, đưa tay định chạm thêm lần nữa.
Tôn Ngộ Không thấy rõ ý đồ của hắn, liền nhanh chóng né tránh, như con mèo bị dẫm phải đuôi mà dựng lông.
Hành động ấy càng khiến Phó Trăn Hồng thấy thú vị. Rõ ràng là một con khỉ, nhưng lại giống hệt mèo con nổi cáu. Hắn nghĩ vậy, rồi buột miệng nói ra.
Tôn Ngộ Không trừng mắt, nhưng trong hình dạng con bướm, đôi mắt tròn nhỏ kia chẳng có chút uy hiếp, trái lại còn có vẻ ngạo kiều, bướng bỉnh, lại hơi đáng yêu.
“Ngươi tuyệt đối là cố ý!” Y tức giận.
“Ta cố ý cái gì?” Phó Trăn Hồng khẽ mỉm cười.
“Cố ý vẽ trên cánh ta!”
“Rõ ràng là ngươi tự biến thành bướm, chẳng lẽ ta ép buộc sao?”
Tôn Ngộ Không nghẹn họng không nói nên lời.
“Trên cánh ngươi có hoa hải đường, chẳng phải vừa khéo xứng với hoa điền trên trán ta sao?”
“Thế sao ngươi còn dùng tay mà lung tung chạm vào?” Giọng Tôn Ngộ Không mang theo cơn giận khó hiểu, thậm chí có chút… ý vị khác lạ.
“Vẽ rồng điểm mắt.”
Tôn Ngộ Không: “……”
Đại Thánh nghe vậy suýt tức hộc máu. Vẽ rồng điểm mắt cái gì! Đây rõ ràng là trò lưu manh!
Trong đầu y vang lên tiếng bình luận:
【Cái đó gọi là tuyệt chiêu của kẻ lưu manh.】
【Tam nhi, ngươi im miệng được không?】
【Được rồi, Tiểu Hồng.】
“Vẽ xong rồi, ngươi cũng đừng nghĩ nhiều nữa.”
Phó Trăn Hồng buông lời hời hợt.
Tôn Ngộ Không cắn răng, càng nghĩ càng tức giận. Rõ ràng vừa rồi bị hắn trêu chọc đến thảm hại, vậy mà giờ đối phương lại thản nhiên như không có gì.
Thật đáng giận!
Phó Trăn Hồng cố nén cười, giọng dịu lại như đang dỗ trẻ con:
“Ngoan, đừng giận. Bây giờ ngươi hãy đậu lên trâm cài của ta đi.”
Cơn giận của Đại Thánh vơi đi đôi chút, nhưng y vẫn cứng giọng:
“Lão Tôn ta không phải sủng vật của ngươi, đừng dùng cái giọng điệu đó mà nói với ta!”
Phó Trăn Hồng phụ họa theo:
“Đúng vậy, ngươi đâu phải sủng vật, ngươi là Mỹ Hầu Vương oai danh lẫy lừng của Hoa Quả Sơn.”
Tôn Ngộ Không khựng lại. Sao y cảm thấy lời này chẳng chút thành tâm, thậm chí có phần lấy lệ?
Phó Trăn Hồng thấy y còn do dự, bèn nhắc:
“Thời gian không còn sớm, mau lên đi.”
Cuối cùng, Tôn Ngộ Không không tình nguyện đáp xuống trâm cài, đậu ngay đỉnh ngọc móc.
Phó Trăn Hồng soi gương, nhìn con bướm trên trâm, thấy vừa khéo, chẳng chút lạc điệu.
“Lát nữa nhớ đừng nhúc nhích.”
“Lão Tôn còn cần ngươi nhắc nhở sao?”
Phó Trăn Hồng chỉ mỉm cười, không nói gì. Hắn lại chấm son bằng ngón tay, đưa lên môi mình tô nhẹ.
Vì động tác ấy, Tôn Ngộ Không vốn đã yên ổn bỗng khựng lại, ánh mắt bị hút chặt vào bóng dáng trong gương đồng: mỹ nhân đang khẽ cười, đôi môi đỏ rực dần hiện lên đầy diễm lệ.
Y bỗng nhớ đến cảnh đối phương vừa dùng chính ngón tay này, chấm son mà vẽ trên cánh mình.
Ngón tay đã khẽ chạm vào cánh, giờ lại tỉ mỉ tô môi…
Nghĩ đến đây, đôi cánh đã khắc họa hoa hải đường của y, như bị lửa thiêu, nóng rực lên lần nữa.