Vai Ác Vừa Nuôi Nhãi Con Vừa Nuôi Ta
Chiếc Nhẫn Kỳ Lạ
Vai Ác Vừa Nuôi Nhãi Con Vừa Nuôi Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc Hạ Thư Từ bước ra khỏi cửa, một thứ gì đó lóe lên làm hắn chú ý.
Hắn ngờ vực nhìn qua, phát hiện ngay trước cửa có một chiếc nhẫn nhỏ, được khảm tinh thạch màu đen bạc.
Hạ Thư Từ vốn không giỏi nhận biết đồ vật. Hắn nhặt chiếc nhẫn lên, giơ ra trước ánh sáng quan sát một lúc lâu. Ngoài màu sắc lấp lánh sặc sỡ làm lóa mắt ra thì cũng chẳng thấy gì đặc biệt.
Đang đi đứng yên lành ngoài đường, thế quái nào lại nhặt được nhẫn?
Nhưng phải nói đi cũng phải nói lại, kiểu dáng và sắc thái đặc biệt của chiếc nhẫn này khiến Hạ Thư Từ không hiểu sao nhớ đến một kẻ cực kỳ khiến người ta tức giận sôi gan.
Sư huynh đã chuẩn bị xong tọa kỵ, thấy Hạ Thư Từ mãi không đến, liền truyền âm hỏi: “Ngươi đâu rồi?”
Hạ Thư Từ bừng tỉnh: “Tới đây.” Hắn nói tiếp: “Sư huynh, đệ vừa nhặt được một chiếc nhẫn, không rõ là của ai đánh rơi.”
Chuyện đánh rơi đồ vật vốn không hiếm, sư huynh cũng không bận tâm. Y vỗ vỗ phi hạc dưới thân rồi nói với nó: “Làm phiền đại ca dẫn đường, đưa ta với tiểu sư đệ đi một chuyến đến Bách Đường.”
Sau đó, y quay sang Hạ Thư Từ nói: “Ngươi viết một cuộn giấy thông báo, để bọn họ đăng tin tìm chủ nhân đồ vật đi.”
Hạ Thư Từ “ừm” một tiếng, làm theo.
Ở Bạch Sắc Tông, khi có người nhặt được đồ, sẽ đăng thông báo tìm người mất với phần mô tả đại khái món đồ. Người bị mất có thể dựa vào mô tả chi tiết để nhận lại.
Sau khi công bố xong, Hạ Thư Từ chuẩn bị cùng sư huynh xuất phát.
Gần đây bọn họ nhận một nhiệm vụ bắt yêu, hoàn thành sẽ được thưởng một trăm linh thạch. Hạ Thư Từ nghe mà động lòng, vừa hay hôm nay là ngày lên đường.
Yêu thú cần bắt lần này không mạnh. Trong tông cũng thường xuyên phát ra những nhiệm vụ cấp thấp như vậy để các đệ tử nhỏ luyện tay. Hạ Thư Từ tuy tu vi còn kém cỏi nhưng lại thích mạo hiểm, cũng muốn thử một lần.
Thật ra hắn cũng hơi liều. Vài hôm trước, không hiểu sao cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng lạ thường, lờ mờ đoán được gì đó, liền đến trước cổng tông môn dùng linh thạch kiểm tra thử. Kết quả phát hiện bản thân đã Trúc Cơ.
Niềm vui ngoài mong đợi.
Dựa lưng vào đại tông môn như Bạch Sắc Tông, muốn kiếm linh thạch cũng không quá khó. Trước đó hắn theo sư huynh đi hái thuốc kiếm lời chút ít, trong tay cũng không túng thiếu.
Thế nên Hạ Thư Từ bắt đầu để mắt đến bảng nhiệm vụ trong tông môn.
Các nhiệm vụ được phân cấp rõ ràng, độ khó càng cao thì phần thưởng càng hậu hĩnh. Hạ Thư Từ dâng trào nhiệt huyết, tính toán thử sức với một nhiệm vụ độ khó Trúc Cơ kỳ.
Không hiểu sao sư huynh độc mồm lại biết chuyện hắn muốn nhận nhiệm vụ, còn mắng hắn một trận, bảo sợ hắn chết ngoài đường cũng không ai lượm xác, thế là đòi đi theo.
Hạ Thư Từ thật sự bất đắc dĩ. Đến khi sư huynh ghi danh nhận nhiệm vụ, hắn mới biết tên y.
Tiêu Kỳ.
Tiêu Kỳ thuận miệng hỏi: “Từ chỗ ở của ngươi đến đây chỉ có một đoạn đường, rốt cuộc nhặt được ở đâu?”
Hạ Thư Từ thật thà đáp: “Ngay trước cửa động phủ, vừa bước ra đã thấy.”
Khu vực hắn ở toàn là đệ tử ngoại môn, người qua lại nhiều, đánh rơi chút đồ cũng bình thường.
Tiêu Kỳ nghi hoặc: “Có ai lại đánh rơi đồ ngay cửa ngươi? Chẳng lẽ theo dõi ngươi?”
Hạ Thư Từ mờ mịt: “Hả? Chắc không đến mức đó chứ.”
“Đưa ta xem thử.” Tiêu Kỳ nói.
Hạ Thư Từ liền đưa chiếc nhẫn đen cho y.
Tiêu Kỳ vừa nhìn thấy đó là nhẫn trữ vật thì nhíu mày. Nhưng khi vừa cầm vào, nơi tay tiếp xúc với nhẫn lập tức truyền đến một cơn đau nhói, thậm chí còn có xu hướng ngày càng nghiêm trọng.
Sắc mặt y lập tức thay đổi, ngay tức thì ném chiếc nhẫn ra.
Hạ Thư Từ “a” một tiếng, tay nhanh hơn đầu, lập tức bắt lấy chiếc nhẫn đang rơi.
Tiêu Kỳ vừa định giành lại để ném đi, lại thấy hắn chẳng hề hấn gì, bình yên cầm lấy nhẫn, bèn không chắc chắn hỏi: “Sư huynh?”
“……?” Tiêu Kỳ cau mày sâu hơn.
Y quan sát sắc mặt của Hạ Thư Từ, thấy hắn thực sự không có biểu hiện gì là đang chịu đau, liền ngắn gọn kết luận: “Thứ này nhận người rồi, ta không đụng vào được.”
Hạ Thư Từ ngơ ngác nhìn Tiêu Kỳ.
“Nhìn dáng vẻ thì hẳn là một chiếc nhẫn trữ vật, kiểu đồ vật cần nhận chủ… có khả năng là kỳ ngộ,” Tiêu Kỳ xoa xoa chiếc nhẫn đen đeo trên đầu ngón tay Hạ Thư Từ. Cảm giác cảnh báo đau buốt khi nãy cũng đã tan biến.
Hắn nặng nề bổ sung thêm một câu: “Cũng có thể là lời nguyền.”
Hạ Thư Từ khẽ run lên, cúi đầu liếc nhìn chiếc nhẫn màu đen kia. Hắn cảm thấy càng nhìn càng thấy bất an, không giống loại “kỳ ngộ” may mắn như trong sách truyện hay viết.
Trên thị trường từng xuất hiện không ít pháp khí trữ vật, nhưng quả thật chưa từng thấy cái nào kỳ quái như thế này.
Tiêu Kỳ tu vi không cao, chỉ là một tu sĩ bình thường, nhưng dù gì cũng là người sống lâu trong Tu Chân giới, từng gặp đủ kiểu chiêu trò lừa gạt, còn hơn Hạ Thư Từ một kẻ mới vào giới chưa bao lâu rất nhiều. Hắn trầm giọng nói: “Ở Tu Chân giới, đây là một loại thủ đoạn nguyền rủa thường thấy.”
Lấy nhẫn trữ vật mang vẻ ngoài quý giá làm mồi nhử, lợi dụng lòng tò mò và tham lam của người khác, khiến đối phương chủ động dùng thần thức mở nhẫn. Đúng khoảnh khắc mở ra, tà vật hoặc nguyền rủa bên trong liền nhân cơ hội thần thức người dùng còn yếu mà xâm nhập thức hải, khiến người đó bị hại nặng nề.
Tiêu Kỳ dạy dỗ hắn: “Lần sau đừng có cái gì cũng nhặt về nhà. Không xảy ra chuyện thì coi như may mắn, chứ mà xảy ra rồi, sư huynh còn phải đốt nhang hỏi tổ tông xem ngươi thích cái gì, để còn lo chuẩn bị hậu sự cho ngươi.”
Hạ Thư Từ: “……”
Hạ Thư Từ gục đầu xuống, yếu ớt nói: “Đệ sai rồi, sư huynh.”
Thực ra khi nghe Tiêu Kỳ nói đó là nhẫn trữ vật, Hạ Thư Từ còn rất tò mò, muốn mở ra xem bên trong là gì.
Dù sao nếu không mở ra, lỡ người đánh mất quay lại tìm thì hắn cũng cần phải biết trong đó có gì để trả lại cho đúng.
Nhưng giờ thì dù bên trong có tiên đan, hắn cũng chẳng dám mở.
Tiêu Kỳ vẫn còn hơi lo: “Dạo này ngươi có đụng trúng thứ gì lạ không? Có ai lạ quấn lấy ngươi không?”
Hạ Thư Từ nhỏ giọng đáp: “Chắc là không có đâu.”
Người kia… chắc sẽ không hại hắn đâu. Dù gì cũng là ân nhân cứu mạng của người đó, nếu không báo ơn thì ít nhất cũng không đến mức lấy oán báo ân.
Hạ Thư Từ bản năng cảm thấy vị đại mỹ nhân kia quả thật có hơi kỳ quái, nhưng không giống loại người sẽ hại người khác.
Nếu người đó thật sự muốn giết hắn, thì lúc trước sau khi giải độc xong đã có thể diệt khẩu luôn rồi. Nhưng không những không ra tay, còn đưa hắn bình an trở về, chỉ riêng việc đó thôi cũng đã nói rõ thái độ của vị đại mỹ nhân ấy.
Hà tất phải đi một vòng lớn như vậy, còn dùng thứ nguyền rủa không rõ lai lịch để ám sát hắn?
Làm vậy thực sự quá tốn công tốn sức.
Hơn nữa, việc này có thật sự liên quan đến đại mỹ nhân kia hay không thì hắn vẫn chưa có chứng cứ rõ ràng. Ngày hôm đó Hạ Thư Từ quá mức căng thẳng, mọi giác quan đều bị chế ngự, căn bản không để ý trong tay đối phương có đeo nhẫn hay không.
Nếu thật sự muốn tặng hắn nhẫn trữ vật, đưa lúc giao đồ là được rồi, cớ sao phải cách mấy ngày sau mới mang tới? Nghĩ kiểu gì cũng không hợp lý.
Hạ Thư Từ có chút tin vào số mệnh. Suy đi tính lại, cuối cùng vẫn quay về, đặt chiếc nhẫn trữ vật vào trong động phủ.
Đeo trên người khiến hắn cảm thấy cả người cứ bồn chồn không yên.
Cứ để đó đi, nếu sau này thật sự có người mất của tới nhận, thì hẵng nói sau.
Tiêu Kỳ vẫn lo lắng không yên, đề nghị hắn đăng thông báo trong tông môn, để các trưởng lão đứng ra xử lý vụ này. Nhờ trưởng lão cao cấp mở nhẫn ra kiểm tra, vừa an toàn, lại đảm bảo nếu đó không phải là vật bị nguyền rủa, người mất của cũng sẽ gửi lễ cảm tạ lại cho Hạ Thư Từ.
Đây là quy trình tiêu chuẩn khi nhặt được vật phẩm nguy hiểm. Hạ Thư Từ không có ý kiến gì, sau khi giao lại cho tông môn thì yên tâm lên đường.
Hạ Thư Từ nằm trên lưng con bạch hạc đang bay lượn, gió lớn rít lên khiến hắn không mở nổi mắt.
Hắn vùi mặt vào bộ lông mềm mại của bạch hạc để tránh gió, đồng thời nhìn xuống phía dưới, nơi những dãy núi bị thu nhỏ, đan xen như mắt lưới.
Đây là lần đầu tiên Hạ Thư Từ được trải nghiệm cảm giác bay lượn thực sự, trong lòng vô cùng phấn khích.
Sư huynh từng nói chờ hắn kết Kim Đan rồi thì có thể học ngự kiếm phi hành, vừa ngầu vừa oai phong, đến lúc đó muốn đi đâu thì đi, chẳng cần tốn tiền thuê tọa kỵ nữa.
Nghĩ thôi đã thấy rạo rực trong lòng.
Thế giới tu tiên, đối với hắn mà nói, mọi thứ đều quá mới mẻ.
Nhưng vừa nghĩ tới hơn nửa năm nữa thành này sẽ trải qua một trận thảm sát kinh hoàng, tâm trạng hắn lại nặng nề đến lạ.
Nỗi lo vô hình cứ đè nặng trong lòng hắn, mãi không thể gạt bỏ.
Chỉ trong nửa ngày, bọn họ đã đến nơi cần tới. Đó là một khu rừng nguyên sinh rậm rạp, bên trong có vô số yêu thú cư ngụ.
Theo như nhiệm vụ mô tả, có một con yêu thú đã bị ma khí xâm thực trở nên điên cuồng, chạy trốn đến nơi này, sát hại rất nhiều yêu thú nhỏ, khiến các cư dân địa phương khốn khổ không kể xiết. Vì vậy họ đã cầu cứu Bạch Sắc Tông, thế lực đứng đầu Thiên Huyền Vực.
Hạ Thư Từ vừa đặt chân xuống đất, liền lấy linh thạch từ tay áo ra định đưa cho bạch hạc làm thù lao.
Bạch hạc cọ cọ vào vai hắn, kêu lên một tiếng rồi quay đầu bay đi, không nhận linh thạch.
Tiêu Kỳ nhàn nhã đi tới, vỗ vai hắn nói: “Chuyến này đã trả tiền từ trước rồi.”
Hạ Thư Từ có chút ngại ngùng: “Cảm ơn sư huynh.”
Hắn vừa định cất linh thạch vào, thì phát hiện trong tay mình chẳng biết từ khi nào lại xuất hiện một vật đen tuyền quen mắt.
Hạ Thư Từ nhìn kỹ, chính là chiếc nhẫn trữ vật màu đen mà hắn đã giao cho trưởng lão tông môn xử lý.
Hạ Thư Từ: “……”
Không thể nào!
Khoảnh khắc đó, hắn chỉ cảm thấy lạnh sống lưng.