Vai Ác Vừa Nuôi Nhãi Con Vừa Nuôi Ta
Trong giấc mộng tuổi thơ
Vai Ác Vừa Nuôi Nhãi Con Vừa Nuôi Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Văn Cửu Uyên nhìn thấy dấu bàn tay sưng đỏ trên khuôn mặt nhỏ kia, sắc mặt y lập tức sa sầm, bước chân cũng nhanh hơn vài phần.
Người đàn ông trung niên đã quay trở lại cửa hàng tiện lợi, hoàn toàn chẳng thèm để ý đến đứa bé bên ngoài. Như thể nó có sống hay chết, cũng chẳng ai quan tâm.
Ngay khoảnh khắc đó, một người đàn ông trung niên khác đi ngang qua ven đường, thấy đứa trẻ không ai trông nom, ánh mắt hắn tối sầm lại. Hắn khẽ khom người, nhanh như chớp vồ lấy đứa bé.
Tiểu Thư Từ sững sờ trong chốc lát, theo bản năng giãy giụa, định mở miệng kêu cứu, lại bị hắn bịt chặt miệng mũi.
Ngay sau đó, một giọng nói âm trầm lạnh lẽo như tiếng sét đánh ngang tai vang lên phía sau hắn: “Súc sinh, ngươi định làm gì?”
Cánh tay ôm đứa bé chưa kịp siết chặt đã bị một luồng sức mạnh đánh trúng mạch máu, đau đến mức trung niên nam nhân kêu gào thảm thiết, vô thức buông tay. Thân hình nhỏ nhắn trắng nõn lập tức rơi khỏi vòng tay hắn.
Văn Cửu Uyên giơ tay tiếp lấy, ôm gọn đứa bé vào lòng.
Đối diện với ánh mắt giận dữ của y, Tiểu Thư Từ ngẩn ra, dường như quên cả giãy giụa.
Kẻ vừa định bắt cóc còn chưa kịp kêu thêm tiếng nào, đã bị một cú đá ngã lăn quay. Văn Cửu Uyên không thèm ngoảnh đầu lại, ôm chặt đứa bé rồi xoay người rời đi.
Y cúi đầu nhìn gương mặt nhỏ sững sờ trong ngực, lại thấy má cậu vẫn còn sưng tấy, yết hầu khẽ động đậy, nhưng không nói nên lời.
Không cần hỏi, y cũng biết đau đến mức nào.
Một cảm giác nghẹn ngào dâng lên trong lòng Văn Cửu Uyên. Y vốn đã đá ngã tên bắt cóc kia rồi, nhưng giờ lại muốn quay lại đá thêm mấy cú vào gã đàn ông trong cửa hàng tiện lợi kia.
Hắn làm sao có thể để đứa bé này chịu đựng như vậy?
Mà điều kỳ lạ là, Tiểu Thư Từ không hề giãy giụa trong lòng y. Vì mất thăng bằng, cậu lại ngoan ngoãn vươn tay ôm lấy cổ y.
Văn Cửu Uyên không khỏi siết chặt vòng tay. Nhưng lại sợ làm cậu đau, y lập tức buộc bản thân nới lỏng lực tay.
Y biết, chiếm đoạt con người khác là sai trái. Biết bế đứa bé của nhà người ta bỏ đi cũng chẳng khác gì kẻ buôn người vừa rồi.
Nhưng y cũng biết rõ một điều…
Đây là giấc mộng.
Là ảo ảnh, là giấc mơ, là ác mộng, hoặc một thứ gì đó tương tự.
Vậy nên y có thể làm những việc mình muốn mà không cần ngại ngần. Dù sao thì Hạ Thư Từ đã trưởng thành, hiện đang ở ngay bên cạnh y ở ngoài đời thực.
Sau lưng vẫn còn vang lên tiếng kêu gọi cảnh sát của tên bị đá ngã, nhưng Văn Cửu Uyên chỉ nghe thấy tiếng hỏi nhỏ vang lên từ trong ngực:
“Báo cảnh sát là gì vậy?”
Tiểu Thư Từ ngẩng đầu, đôi mắt ngơ ngác. Rồi lại nhỏ giọng nói:
“Chính là… gọi người đến… đòi lại công bằng.”
Văn Cửu Uyên hiểu rồi.
Không sao cả. Y đang ở trong giấc mộng của mình.
Mà trong giấc mộng này, y chính là công bằng.
Nghĩ vậy, y quay người, ôm Tiểu Thư Từ quay lại cửa hàng tiện lợi. Y nhìn chằm chằm gã đàn ông vừa đánh đứa bé ban nãy, liên tục đá mấy cú, đá cho hắn nằm sõng soài dưới đất, không thể bò dậy nổi.
Tiểu Thư Từ hình như chưa từng thấy cảnh tượng nào như vậy, mở to đôi mắt nhìn Văn Cửu Uyên, lại liếc nhìn người cha ruột vừa bị đánh, rồi lại quay về nhìn nam nhân xa lạ nhưng tràn đầy tức giận này.
Cậu dường như không hề nghĩ sẽ có người vì mình mà tức giận như vậy.
Cậu cũng không có chút lưu luyến nào với người đàn ông thường xuyên mắng chửi và đánh đập mình kia. Dù nghe thấy tiếng ông ta rên rỉ đau đớn, trong mắt cậu cũng không hề có chút do dự hay không đành lòng.
Tiểu Thư Từ không biết nam nhân ôm mình là ai.
Dù rõ ràng là người xa lạ, nhưng không hiểu sao lại khiến cậu cảm thấy thân thuộc.
Mà cái ôm ấy… lại vững chãi đến mức có thể chắn gió giữa đồng hoang, dập tắt cả bão tố trên trời.
Dường như y đã từng ôm đứa bé này hàng ngàn vạn lần, mỗi một lần đều có thể nghe rõ tiếng tim đập mạnh mẽ, ổn định nơi lồng ngực, nghe thấy âm thanh trầm thấp vang vọng từ sâu thẳm tâm hồn, từng tiếng một gọi tên y, rồi nối tiếp là vô vàn lời yêu thương.
Văn Cửu Uyên một cú đá kẻ kia lật người, sau đó lại tung thêm mấy cú nữa, trầm giọng hỏi Tiểu Thư Từ:
“Có muốn tự mình đi đá hai cái cho hả giận không?”
Lúc này y rốt cuộc cũng đã nhìn ra vài phần dấu hiệu.
Những kẻ kia luôn miệng la hét muốn gọi người đến đòi lại công bằng, thế nhưng gọi đã lâu, vẫn chưa thấy bóng dáng ai đó xuất hiện.
Không biết có phải là do trong ký ức của Tiểu Thư Từ chưa từng có đoạn này, cho nên hiện tại cũng không phát sinh.
Vậy nên, nếu những chuyện này thật sự đã từng xảy ra… có phải cũng có nghĩa là, Hạ Thư Từ trong giấc mộng này, cũng có thể tùy ý làm loạn một phen?
Vừa nghĩ đến đó, liền thấy vài nhân viên mặc đồng phục màu xanh sẫm đi tới, phía sau họ còn có không ít người mặc y phục trắng, y bào dính máu đỏ thẫm đã khô. Thoạt nhìn giống như mới vừa khiêng một người mất máu quá nhiều đi qua.
Văn Cửu Uyên nhíu mày, trong lòng dâng lên vài phần bất an.
Giấc mộng của Hạ Thư Từ, lại xuất hiện số lượng lớn máu như thế, hiển nhiên không phải điềm tốt.
Tiểu Thư Từ dường như không hề hay biết, chỉ ngẩng đầu nhìn đám người kia chớp chớp mắt, sau đó lại quay đầu, ngoan ngoãn ôm lấy Văn Cửu Uyên, nhẹ giọng nói:
“Không cần đánh nữa đâu, cảm ơn anh.”
Văn Cửu Uyên nhẹ nhàng xoa đầu đứa bé, ôm cậu rời khỏi nơi đó.
Cảnh vật trong mộng dù không rõ ràng, nhưng cửa hàng tiện lợi và khu vực xung quanh vẫn hiện lên rõ rệt, càng đi xa thì mọi thứ càng trở nên mờ ảo. Cách đó không xa có một công viên, dù khoảng cách không gần, nhưng lại được dựng nên rõ ràng lạ thường trong giấc mộng.
Y liền hướng về phía ấy mà đi, tìm một chỗ yên tĩnh, lau sạch ghế đá rồi ngồi xuống, ôm lấy Tiểu Thư Từ vào trong lòng, tay nhẹ nhàng chạm lên bên má đang sưng vù của hài tử.
Ma khí âm thầm tụ lại trong lòng bàn tay, tỏa ra chút ấm áp, từng chút từng chút làm dịu vết sưng đỏ trên khuôn mặt nhỏ kia.
Cho đến khi vết thương hoàn toàn biến mất.
Văn Cửu Uyên thấp giọng nói:
“Đáng lẽ nên đánh lại vài cái mới đúng. Sao không nói với ta?”
Tiểu Thư Từ mở to mắt, tò mò sờ sờ mặt mình, không còn cảm giác đau hay sưng tấy, liền nhỏ giọng đáp:
“Cảm ơn anh.”
Đôi mắt cong lên, hiện ra một nụ cười trong sáng và thuần khiết:
“Em quên mất rồi.”
Văn Cửu Uyên giơ hai tay ra, cười hỏi:
“Còn muốn ôm nữa không?”
Tiểu Thư Từ liền mở hai tay ra, trân trọng ôm chặt lấy y.
Cậu nghiêng đầu, tựa vào ngực Văn Cửu Uyên, cảm thấy mắt và sống mũi đều cay xè.
Văn Cửu Uyên hỏi:
“Thường xuyên tới nơi này sao?”
“Ừm. Đây là căn cứ bí mật của em.”
Tiểu Thư Từ nghiêm túc gật đầu, “Mỗi khi không vui, em đều sẽ tới đây.”
Thảo nào nơi này, cũng như cửa hàng tiện lợi, lại hiện lên rõ ràng trong giấc mộng.
Văn Cửu Uyên cúi đầu nhìn đứa bé trong lòng, không nhịn được vươn tay véo má cậu, khẽ nói:
“Không biết còn có thể ở lại đây bao lâu…”
Tiểu Thư Từ dường như không hiểu, hoặc cũng có thể trong tiềm thức đã sớm hiểu rõ, chỉ lặng lẽ mở to đôi mắt đen láy nhìn Văn Cửu Uyên, như muốn khắc sâu hình bóng y vào tận đáy lòng.
Sau đó cậu nhảy xuống khỏi lòng Văn Cửu Uyên, nói:
“Anh ơi, anh có đói không? Em còn một ít tiền tiêu vặt, mời anh ăn hoành thánh ngon nhất gần nhà em!”
Tựa hồ cậu đã quên chuyện vừa bị cha đánh mắng, bị ghét bỏ. Với cậu, đó chỉ là chuyện thường ngày.
Chỉ cần gặp được một người bằng lòng dành cho mình chút ấm áp, Tiểu Thư Từ liền sẽ mang theo ánh mặt trời và sự hoạt bát, một lần nữa đối đãi thật tốt với người ấy.
Văn Cửu Uyên khẽ vuốt ve khuôn mặt đã hồi phục hoàn toàn của cậu, nhẹ nhàng đáp:
“Được.”
Tiểu Thư Từ từ khách thành chủ, kéo tay Văn Cửu Uyên, người cao hơn cậu cả một cái đầu, đi phía trước.
Văn Cửu Uyên cúi người bế đứa bé đang lạch bạch chạy đằng trước lên, nói:
“Ngươi cứ chỉ đường, ta ôm ngươi đi, sẽ nhanh hơn một chút.”
Dù sao thì trong giấc mộng này, thời gian của họ có lẽ cũng không còn nhiều.
Đứa bé vui vẻ ôm chặt lấy Văn Cửu Uyên, không nói ra rằng thực ra mình đã muốn như vậy từ lâu.
Tiểu Thư Từ rất thích hơi ấm cơ thể người này.
Thích cảm giác được y chạm vào, thích sự thân mật, thích cách y nhẹ giọng nói chuyện với mình.
Là bản năng yêu thích, là phản ứng sinh lý, chỉ cần nghe thấy thôi cũng khiến người ta không kìm được mà cảm thấy vui sướng.
Tiểu Thư Từ yên tâm rúc vào ngực Văn Cửu Uyên, chỉ đường:
“Rẽ trái, đi thẳng một đoạn rồi lại rẽ trái, vào cửa tiệm thứ hai là được.”
Văn Cửu Uyên vậy mà có thể cảm nhận được hương vị.
Là hương vị rất ấm áp, vô cùng phong phú, cách chế biến khác hoàn toàn với những gì y từng ăn ở Ma Vực hay Nhân tộc.
Tiểu Thư Từ múc cho y hai muỗng rau xanh thái vụn, Văn Cửu Uyên nếm thử, liền cảm nhận được một mùi cay đặc trưng lạ lùng.
Tiểu Thư Từ múc cho mình ba muỗng lớn, vừa ôm chén vừa húp xì xụp.
Ăn xong hoành thánh, Tiểu Thư Từ lại dẫn Văn Cửu Uyên đến công viên mà cậu từng thích nhất khi còn nhỏ, cùng y chơi chiếc xe đạp cũ kỹ, sơn đã tróc mà cậu từng yêu thích.
Cậu dẫn Văn Cửu Uyên đi đến tất cả những nơi cậu từng yêu thích, giới thiệu từng ngõ ngách, từng hàng xóm quen mặt, đang định dẫn y đi xa hơn thì lại bị cảnh tượng mờ ảo trước mắt ngăn cản.
Tiểu Thư Từ hơi sững người, nhỏ giọng lầm bầm “biết ngay mà”, sau đó kéo tay Văn Cửu Uyên quay người bỏ đi.
Tiểu Thư Từ dẫn Văn Cửu Uyên đến nơi cậu từng bị lừa bán, đến trường cấp hai, cấp ba rồi đại học; cho y xem căn phòng thuê đầu tiên bằng đồng lương thực tập của mình, kể cho y nghe về tên lãnh đạo ngốc nghếch và mấy đồng nghiệp ngớ ngẩn.
Văn Cửu Uyên ôm trong lòng một Hạ Thư Từ từ thuở thiếu niên đến khi trưởng thành, rồi dần dần trở về dáng vẻ quen thuộc hiện tại.
Trong đoạn cuối của giấc mộng, Văn Cửu Uyên thấy một con quái vật bằng thép khổng lồ gầm rú lao về phía họ.
Khi ấy, Hạ Thư Từ đang cầm đồng lương hậu hĩnh vừa mới nhận, định dẫn Văn Cửu Uyên đi ăn lẩu ở quán cậu đã thèm từ lâu.
Thanh niên giật bắn mình, theo bản năng đẩy Văn Cửu Uyên ra, phát hiện sau khi con quái vật thép nghiền qua, bản thân vẫn không sao, cậu mới thở phào nhẹ nhõm, bước đến bên Văn Cửu Uyên:
“Thật là dọa chết người.”
Văn Cửu Uyên nghe thấy tiếng va chạm nặng nề và tiếng phanh gấp, rồi mọi âm thanh bỗng chốc im bặt, chỉ còn lại tiếng của thanh niên vang vọng trong lồng ngực y:
“Ôi chao ôi chao.”
Thanh niên ngẩng đầu lên, nhìn Văn Cửu Uyên, làm ra vẻ nghiêm túc mà đưa tay che mắt y:
“Không nên nhìn, không nên nhìn.”
Máu tươi trào ra, cảnh sát và nhân viên cấp cứu chạy tới, kéo dây cảnh giới, áo blouse trắng bị nhuộm thành từng mảng đỏ thẫm.
Phía sau không còn thấy rõ nữa.
Văn Cửu Uyên im lặng, không nói gì.
Hạ Thư Từ lầm bầm một tiếng, đưa tay ôm lấy y:
“Xem như đủ rồi, những gì muốn cho huynh thấy thì huynh đều đã thấy cả rồi.”
“Ôm ta tích cực như vậy,”
Hạ Thư Từ chồm tới hôn lên mặt y, “Về rồi thì cũng ôm Tiểu Thái nhiều một chút nha.”
Văn Cửu Uyên định bụng nở một nụ cười ôn hòa hoàn mỹ, chỉ tiếc vẻ ngoài lại có vài phần gượng gạo.
Y rất nhanh liền từ bỏ ý nghĩ này, quay đầu lại nhìn Hạ Thư Từ, khẽ giọng nói:
“Tiểu Thái kia… chỗ nào muốn ta ôm?”
“Nó mỗi ngày đều dính trên người huynh đó.”
“Nói thế cũng phải,” Hạ Thư Từ hừ nhẹ, “Nó cũng thích huynh, huynh về ôm một cái, chắc chắn vui vẻ.”
“Được rồi.”
Hạ Thư Từ nói: “Vậy, ra ngoài đi dạo một chuyến?”
Văn Cửu Uyên lặng lẽ nhìn người trước mặt, tóc ngắn gọn gàng, y phục trắng sạch sẽ, thanh tĩnh đến mức khiến người ta không dám chạm vào. Y khàn giọng đáp: “Được.”
“Ôi ôi ôi, cái vẻ mặt sầu khổ này là sao,” Hạ Thư Từ trừng y một cái, “Cùng lắm thì, sau này huynh lại muốn ôm ta hồi nhỏ thì cứ nói, để Tiểu Thái lại nấu cơm thêm một lần là được.”
Văn Cửu Uyên: “……”
Hạ Thư Từ cười thành tiếng, nụ cười rất thật lòng.
Những chuyện cũ năm xưa, cậu đã sớm buông bỏ.
Mẫu thân cậu vốn bị bán tới nơi này, sau khi sinh ra cậu, may mắn thoát thân. Sau đó tổ mẫu qua đời, cha liền dẫn cậu rời đi, tới thành thị khác làm thuê. Cậu bị đẩy ra ngoài, không người trông nom, bị bọn buôn người bắt đi.
Ngày thứ ba bị đưa đến nhà người ta, Hạ Thư Từ nghĩ cách bỏ trốn. Sau đó được đồn cảnh sát tiếp nhận, hỏi cậu có người thân hay không, cậu chỉ bình tĩnh đáp: cậu là cô nhi.
Có một nhà hảo tâm mở quán cơm thu nhận cậu, cho cậu làm công đổi cơm ăn và chỗ nghỉ, mỗi ngày rửa bát hai canh giờ, phụ trách ba bữa. Người ngoài thấy vậy cũng chỉ mắt nhắm mắt mở.
Hạ Thư Từ tự nuôi sống mình, sống không đến nỗi tệ.
Sau khi tới dị thế giới này, lại được Văn Cửu Uyên chăm sóc, sống càng thêm tốt.
Hắn có sư môn không tệ, có Văn Cửu Uyên, có Tiểu Thái.
Chấp niệm quá sâu với quá khứ chỉ là chuyện người yếu đuối mới làm. Bọn họ còn có rất nhiều ngày tốt đẹp phía trước, cần gì phải vì chuyện cũ mà tự dằn vặt?
“Được rồi.” Hạ Thư Từ hôn nhẹ khóe mắt Văn Cửu Uyên, dịu giọng nói: “Trời sáng rồi.”
“Ác mộng, cũng kết thúc rồi.”
Lần nữa mở mắt, đã trở về căn phòng của họ.
Hạ Tiểu Thái ở một bên nhìn hai người, mắt long lanh nước, lo lắng không thôi: “Hu hu hu hu, cha, cha tốt, ta không bao giờ nấu cơm nữa đâu.”
Hạ Thư Từ: “……”
Văn Cửu Uyên: “……”
Hạ Thư Từ hỏi: “Chúng ta ngủ bao lâu rồi?”
Đứa bé đáp: “Nửa tháng.”
Hạ Thư Từ: “……”
Văn Cửu Uyên đưa tay đỡ trán.
Không hổ là! Đúng là quá mạnh mẽ rồi, đồ ăn nhỏ của nhà y.
Hạ Thư Từ đứng dậy, bế Tiểu Thái đặt lên giường, để cậu nằm giữa hai người, nhẹ nhàng hôn lên trán cậu: “Đừng khóc nữa, chúng ta đều bình an vô sự. Con đã giúp được một việc rất lớn rồi.”
Tiểu Thái lau nước mắt, lí nhí hỏi: “Thật sao?”
Văn Cửu Uyên gật đầu: “Thật.”
Y đưa tay xoa đầu Tiểu Thái. Đứa bé kia liền chôn đầu vào lòng y một cái, sau đó lại chui vào lòng Hạ Thư Từ.
Văn Cửu Uyên bật cười khẽ: “Ta đi dạo một vòng nơi cha huynh lớn lên khi còn nhỏ rồi.”
Tiểu Thái lập tức trừng to mắt: “Cái gì?!”
Sao cậu lại không được đi!
Văn Cửu Uyên nhướng mày: “Cho nên nói, phải cảm ơn Tiểu Thái chứ.”
Hạ Thư Từ cười nói: “Tiểu Thái thật là lợi hại.”
Đứa bé lại ôm một cái bên này, ôm một cái bên kia, hai má đỏ bừng, nghiêm túc nói: “Lần sau ta cũng muốn đi!”
Hạ Thư Từ mỉm cười: “Tiểu Thái đừng khóc nữa, lần sau là có thể theo đi rồi.”
“Được!”